để tao nghỉ tay ăn trưa đã rồi tí lại kể tiếp, chứ đéo viết truyện nữa chúng mày nhé, chuyện còn dài lắm, tao cũng khốn nạn vl luôn, còn khoảng 3 em nữa và 3 e cùng khoa nữa hehee
vẫn thi thoảng nói chuyện, nhưng giờ vợ con rồi nên đéo muốn động chạm, vợ tao thì sư tử lắm nên cũng rén, nhưng nói chung là mượt lắm, giờ nhìn thì vẫn ngon đét :D
CHƯƠNG 9 — NGƯỜI Ở LẠI
Sau đêm mưa hôm đó, tôi và Thuỷ gần như không gặp nhau suốt một tuần.
Không ai chủ động nhắn trước.
Cũng chẳng ai nói lời chia tay.
Mối quan hệ của chúng tôi giống một sợi dây đã căng quá lâu, chỉ chờ đứt.
Tôi vùi đầu vào công việc.
Bệnh viện bước vào đợt cao điểm, ca...
vậy để tao viết nốt cái sự việc này rồi tao lại kể lại cho chúng mày nghe nhé, nói chung tao nói thẳng luôn, nó do tính con người thôi, lăng nhăng thì kể cả ở nhà nội trợ vẫn lăng nhăng được, chỉ là cơ quan nó có nhiều kẽ hở thời gian để ngoại tình thôi
mày thông cảm, cốt truyện tao kể nó y như vậy, nhưng tao kể tao thấy nó lủng củng, nhạt, nên tao nhờ được thằng nó viết cho, chỉ có thêm thắt bối cảnh và suy nghĩ thâm tâm thôi, chứ nó vẫn vậy
CHƯƠNG 7 — NHỮNG NGÀY MỆT MỎI
Mưa kéo dài gần một tuần.
Thành phố lúc nào cũng ẩm lạnh, giống hệt tâm trạng của tôi và Thuỷ lúc đó.
Chúng tôi vẫn gặp nhau.
Vẫn nhắn tin mỗi ngày.
Nhưng cảm giác đã khác trước rất nhiều.
Không còn những rung động đầy háo hức.
Không còn cảm giác chỉ cần nhìn thấy...
CHƯƠNG 6 — KHÔNG AI THẮNG TRONG CHUYỆN NÀY
Sau buổi nói chuyện hôm đó, người yêu tôi không khóc, cũng không níu kéo.
Cô ấy chỉ đứng dậy trước khi rời quán rồi nói một câu:
“Em từng nghĩ anh là người sẽ không phản bội.”
Cánh cửa kính khép lại.
Tôi ngồi chết lặng rất lâu nhìn ly cà phê đã tan hết...
CHƯƠNG 5 — VẾT NỨT
Tôi đứng chết lặng trong kho hàng chật hẹp phía sau cửa hàng Thế Giới Di Động.
Thuỷ ngồi dưới đất, hai mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều.
“Anh ấy biết rồi…” cô ấy nói khàn giọng.
Tôi cầm điện thoại đọc lại tin nhắn lần nữa. Chỉ một bức ảnh chụp từ xa thôi, nhưng đủ để người...
CHƯƠNG 4 — NGƯỜI THỨ BA
Sau đêm đó, Thuỷ bắt đầu thay đổi.
Cô ấy không còn nhắn tin liên tục như trước. Những cuộc gọi sau nửa đêm cũng ít dần. Có khi tôi gửi vài tin liên tiếp, cô ấy chỉ trả lời đúng một câu:
“Em đang ở nhà.”
Ban đầu tôi nghĩ cô ấy muốn giữ khoảng cách.
Sau này mới hiểu...
CHƯƠNG 3 — ĐÊM MƯA
Tôi không nhớ chính xác ai là người chủ động hôn trước.
Chỉ nhớ rằng khoảnh khắc ấy, cả hai đều không còn đủ tỉnh táo để nghĩ đến đúng sai nữa.
Thuỷ nằm trong lòng tôi, đôi mắt đỏ hoe sau trận cãi nhau với chồng. Mùi tóc còn ẩm vì mưa hòa lẫn với mùi thuốc sát trùng quen...
CHƯƠNG 2 — NHỮNG CUỘC GỌI SAU NỬA ĐÊM
Từ sau bữa bún hôm đó, Thuỷ bắt đầu nhắn tin cho tôi nhiều hơn.
Ban đầu chỉ là:
“Anh trực chưa?”
“Ăn tối chưa?”
“Hôm nay bệnh viện đông không?”
Những câu hỏi rất bình thường, nhưng đều đặn đến mức tôi bắt đầu chờ thông báo từ cô ấy mỗi tối.
Có hôm...