Gợi ý này, viết tiếp chương 11 đi thớt
truyện của chủ thớt nếu bỏ qua những miêu tả về tình dục thì hoàn toàn có thể dựng thành film đc đấy, hấp dẫn phết
Chương 11: Cái giá của sự “giúp người”
Mấy hôm nay sức khỏe của anh Huy xuống nhanh đến mức ai cũng bất ngờ. Người nhà thì lo lắng, bác sĩ cũng không dám hứa hẹn điều gì. Còn tôi, cứ nhìn vợ mình nhận tin nhắn liên tục từ anh ấy là trong lòng lại vừa buồn cười, vừa suy tính.
“Anh ấy nhắn nhiều lắm, toàn nói những chuyện buồn… có hôm nửa đêm cũng gọi. Em sợ quá, không biết phải làm sao.” – vợ 2 rụt rè nói.
Vợ nhỏ đang ngồi bên cạnh, nghe vậy liền phụng phịu:
“Chồng thiệt ác, tự nhiên bày cái trò cho bà lớn đi gợi người ta. Giờ lỡ anh Huy mê thiệt thì sao?”
Tôi cười khẩy, đưa tay kéo cả hai vào lòng:
“Thì em xem đi, bà lớn có ai mê nổi ngoài anh đâu. Với lại, anh chỉ muốn giúp anh ấy vui thêm vài ngày cuối thôi mà.”
“Giúp gì kỳ cục… nhưng mà cũng đúng, lúc đi thăm về em thấy mặt bà lớn đỏ ửng, chắc có gì đó rồi hén?” – vợ nhỏ chọc, làm vợ 2 đỏ mặt, lấy tay đánh khẽ.
Bầu không khí trong phòng ngủ bỗng trở nên ấm áp và nghịch ngợm. Ba người chúng tôi quấn vào nhau, vừa bàn kế hoạch, vừa cười đùa, vừa trao nhau những cái chạm tay, ánh mắt đầy ẩn ý. Vợ nhỏ ngồi nép vào một bên, thi thoảng lại ghé môi thì thầm sát tai tôi, còn vợ lớn thì tựa vai, đôi mắt cứ thấp thoáng ánh ngại ngùng.
Ngày hôm sau, vợ 2 đi thăm anh Huy một mình. Trời mưa lất phất, không khí trong bệnh viện càng lạnh. Khi mọi người vừa rời khỏi phòng, chỉ còn lại hai người, anh Huy run run nắm lấy bàn tay vợ tôi.
“Anh sợ lắm… sợ đi rồi chẳng còn ai nhớ. Em… có thể cho anh một chút ấm áp cuối cùng không?”
Vợ tôi nghẹn lời, trong đầu chợt vang lên lời dặn của tôi:
chỉ cần gợi mở, đừng vượt ranh giới. Cô ngồi xuống cạnh giường, khẽ cúi đầu, mái tóc rũ xuống vai, mùi hương quen thuộc lan tỏa. Anh Huy nhìn say đắm, ánh mắt không giấu nổi khao khát.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ một cái nghiêng nhẹ thôi cũng đủ chạm môi. Vợ tôi bối rối rút tay lại, đúng lúc điện thoại reo – tôi gọi. Như một cái phao, cô mỉm cười gượng gạo, đứng dậy:
“Anh nghỉ đi, để em rót nước cho.”
Ánh mắt anh Huy lạc lõng, nhưng rồi cũng khẽ gật đầu.
Tối hôm đó, cả ba lại ngồi bên nhau. Vợ 2 kể lại mọi chuyện, giọng run run. Tôi bật cười:
“Thế mà nếu hôm nay em chiều, chắc mai nhà mình có thêm mớ quà cảm ơn rồi.”
“Anh ác lắm!” – vợ lớn trách, nhưng trong ánh mắt vẫn còn vương chút xao động.
Vợ nhỏ thì bĩu môi:
“Thế lần sau để em đi thay nha. Biết đâu anh Huy lại thích em hơn.”
Cả ba phá lên cười. Tôi kéo cả hai vào lòng, bàn tay nghịch ngợm lướt qua những đường cong quen thuộc. Vợ nhỏ giả vờ chống cự nhưng rồi cũng rúc vào ngực tôi. Vợ lớn thì nép sát, hơi thở gấp gáp hơn bình thường.
Ánh đèn vàng trong phòng hắt xuống, soi rõ gương mặt hai người phụ nữ tôi yêu thương nhất. Khoảnh khắc ấy vừa ấm áp, vừa ngập ngụa dục vọng. Những cái chạm vô tình hóa thành hữu ý, những cái hôn lướt nhanh rồi thành nồng cháy. Tiếng cười dần nhường chỗ cho những tiếng thở gấp gáp.
Cả căn phòng chìm trong hơi thở nóng hổi của ba người. Giữa lúc cao trào, điện thoại lại vang lên. Tôi vội dừng, nhìn màn hình rồi thở dài:
“Người nhà anh Huy gọi…”
Tất cả cùng im lặng. Vợ lớn run run cầm máy, nghe xong chỉ còn biết buông rơi:
“Anh Huy… hôn mê rồi.”
Bầu không khí vốn nóng bỏng bỗng chốc nặng trĩu. Ba người ôm chặt lấy nhau, im lặng trong đêm tối.