Tình hình là đã giải quyết xong, dù sao cũng cám chân thành cám ơn các cụ đã quan tâm và để lại ý kiến. Tao năm nay đã 35 tuổi rồi nên thừa hiểu vấn đề sẽ gặp phải vậy nên những ý kiến trái chiều tao sẽ không tranh luận.
Đi thẳng vào câu vấn đề: Chuyện thì dài mà thời gian cho phép thì ngắn nên để tránh ảnh hưởng đến tâm lý, cả 2 đứa đã quyết tâm phải xử lý sớm nhất có thể. Mong muốn tìm 1 cơ sở uy tín và yên tâm (tài chính không phải vấn đề) đồng thời bảo mật thông tin; từng rất muốn đi viện phụ sản hà nội hoặc TW nhưng em lỡ đánh mất hết giấy tờ tùy thân trước đó - ko kịp chờ thời gian làm lại. Sau khi đi thăm khám tại 1 phòng khám siêu âm thì rất may ng đó lại là trưởng khoa sản của 1 trung tâm y tế huyện, được tư vấn xử lý tại trung tâm ý tế huyện luôn nên đồng ý phương án đó. Ngày hôm sau đưa em sang đó xử lý 30p là xong, nằm theo dõi thêm 1h nữa thì đi về. Việc đau đớn và tổn thương về tinh thần là không thể tránh khỏi, sau đó là quãng thời gian tao kề cạnh, chăm sóc, động viên để mau chóng bình phục.
Đến nay ngót nghét 3 tháng mọi thứ cũng đã ổn, em đã vui vẻ trở lại, chỉ có phát sinh là bị viêm nhiễm (đã điều trị), và kinh nguyệt chưa đều thôi; mqh giữa 2 đứa vẫn ổn định đến giờ. Sau chuyện này mặc dù đã chọn phương án gây tranh cãi tuy nhiên trong hoàn cảnh của 2 đứa tao thì đó gần như là phương án duy nhất có thể. Nếu trong 1 hoàn cảnh khác có sự lựa chọn khác thì tao sẽ giữ cũng như khuyên anh em nào có hoàn cảnh tương tự có thể giữ được thì hãy giữ.
Câu chuyện dừng lại ở đây, cuộc đời là của mỗi người, quyết định là ở mỗi người. Dù ai nói thế nào thì cũng đúng cả, mỗi người là 1 mảnh ghép cuộc đời.