LeVanTung
Chim TO
Bố mẹ họ: Mạo hiểm, đổ máu, hy sinh bản thân.
Bố mẹ bạn: An phận, ngủ ngon, sợ rủi ro.
Họ sinh ra ở vạch đích vì thế hệ trước đã chạy bán mạng thay họ. Đó là lãi suất kép của sự nỗ lực.”
Nếu năm nay mình 17, 18 tuổi thì chắc chắn mình sẽ tung hô bài này ầm ầm đấy. Người ta nói đúng thế còn gì, bố mẹ người ta giàu nên cuộc sống của người ta sung sướng là đúng rồi.
Nhưng năm nay mình đã 25t, đã nếm trải được đủ những bất công trong xã hội, khiến cho cái nhìn của mình về những câu nói trên đã nguội lạnh đi rất nhiều.
Năm lớp 9, mình và một bạn khác cùng trong đội tuyển HSG Sử của trường, nhưng cả trường chỉ có 1 suất tham gia thi cấp Huyện thôi. Mình chắc cú suất thi đó lắm, vì năng lực và điểm thi của mình đều nhỉnh hơn bạn kia. Nhưng đời đúng là không có gì suôn sẻ, suất thi đó cuối cùng lại được dành cho bạn đó, chỉ vì gia đình bạn có quyên góp cho trường nhiều, mẹ bạn cũng là chi hội trưởng hội phụ huynh nữa. Lần đầu tiên trong đời mình thấm thía câu nói: “Nhất quan hệ, nhì tiền tệ”, có năng lực thì cũng chỉ xếp sau mà thôi.
25 năm cuộc đời đã không biết bao nhiêu lần mình phải trải qua những sự bất công như thế. Đi xin việc thì mất slot vào tay đứa có tiền mua quà xịn biếu quản lý, đi làm thì có cày bục mặt cũng không thăng tiến được nhanh bằng những đứa có quan hệ,...
Nhà các bạn giàu, nhưng các bạn chỉ được quyền nhắc đến 2 chữ công bằng khi các bạn dùng tiền của mình để ăn ngon, mặc đẹp, đi du học, đi hưởng thụ,...những cái đó mình hoàn toàn ủng hộ. Nhưng nếu các bạn dùng tiền để giành lợi thế ở những thứ mà theo lẽ không mua được, như mua điểm, chạy chức, chạy quyền,... thì đó gọi là bất công.
Bố mẹ bạn để lại cho bạn một tập đoàn, bạn dùng quyền thế của mình để bành trướng, chèn ép những hộ kinh doanh nhỏ như mình thì mình cũng phải coi điều đó là đương nhiên, là công bằng hả? Làm ơn đừng nhầm lẫn giữa lợi thế cá nhân và bất công xã hội. Bạn đang dùng lợi thế của mình để tạo ra bất công cho xã hội đó.
Mình còn muốn nói rằng, không phải cứ nỗ lực là sẽ giàu được. Bố mẹ mình cũng bôn ba cả đời, vất vả đi ngược xuôi để kinh doanh nhưng không thuận lợi. Không quản ngày đêm lễ tết đều đi làm với mong muốn vực được dậy. Nhưng, có những nỗ lực chỉ đủ giúp ta tồn tại, chứ không thể tạo ra bước nhảy vọt để trở nên giàu có. Nên là câu nói bố mẹ bạn giàu do nỗ lực, còn bố mẹ mình bình thường do an phận, sợ rủi ro là hoàn toàn phiến diện và áp đặt.
Mình không phủ nhận giá trị của sự cố gắng qua nhiều đời, cũng không ghen ghét việc ai đó sinh ra đã ở vạch đích. Thứ mình lên án là vấn nạn con ông cháu cha đã được hình thành và đang dần trở thành điều hiển nhiên: “Bố nó làm trong ban ngành thì suất đấy dành chắc cho nó rồi chứ còn gì”...
Sự công bằng mình muốn nói không nằm ở chỗ ai giàu hơn ai, mà nằm ở chỗ luật chơi có minh bạch hay không, cơ hội có bị đem ra mua bán hay không. Nỗ lực đáng được tôn trọng, nhưng nó chỉ thực sự có ý nghĩa khi diễn ra trong một xã hội mà người ta không thể dùng tiền và quan hệ để chặn đường người khác. Nếu không, đó không phải là lãi suất kép của nỗ lực, mà là lãi suất kép của đặc quyền. Và khi ấy, đừng hỏi vì sao nhiều người trẻ dần mất niềm tin vào hai chữ công bằng
Bố mẹ bạn: An phận, ngủ ngon, sợ rủi ro.
Họ sinh ra ở vạch đích vì thế hệ trước đã chạy bán mạng thay họ. Đó là lãi suất kép của sự nỗ lực.”
Nếu năm nay mình 17, 18 tuổi thì chắc chắn mình sẽ tung hô bài này ầm ầm đấy. Người ta nói đúng thế còn gì, bố mẹ người ta giàu nên cuộc sống của người ta sung sướng là đúng rồi.
Nhưng năm nay mình đã 25t, đã nếm trải được đủ những bất công trong xã hội, khiến cho cái nhìn của mình về những câu nói trên đã nguội lạnh đi rất nhiều.
Năm lớp 9, mình và một bạn khác cùng trong đội tuyển HSG Sử của trường, nhưng cả trường chỉ có 1 suất tham gia thi cấp Huyện thôi. Mình chắc cú suất thi đó lắm, vì năng lực và điểm thi của mình đều nhỉnh hơn bạn kia. Nhưng đời đúng là không có gì suôn sẻ, suất thi đó cuối cùng lại được dành cho bạn đó, chỉ vì gia đình bạn có quyên góp cho trường nhiều, mẹ bạn cũng là chi hội trưởng hội phụ huynh nữa. Lần đầu tiên trong đời mình thấm thía câu nói: “Nhất quan hệ, nhì tiền tệ”, có năng lực thì cũng chỉ xếp sau mà thôi.
25 năm cuộc đời đã không biết bao nhiêu lần mình phải trải qua những sự bất công như thế. Đi xin việc thì mất slot vào tay đứa có tiền mua quà xịn biếu quản lý, đi làm thì có cày bục mặt cũng không thăng tiến được nhanh bằng những đứa có quan hệ,...
Nhà các bạn giàu, nhưng các bạn chỉ được quyền nhắc đến 2 chữ công bằng khi các bạn dùng tiền của mình để ăn ngon, mặc đẹp, đi du học, đi hưởng thụ,...những cái đó mình hoàn toàn ủng hộ. Nhưng nếu các bạn dùng tiền để giành lợi thế ở những thứ mà theo lẽ không mua được, như mua điểm, chạy chức, chạy quyền,... thì đó gọi là bất công.
Bố mẹ bạn để lại cho bạn một tập đoàn, bạn dùng quyền thế của mình để bành trướng, chèn ép những hộ kinh doanh nhỏ như mình thì mình cũng phải coi điều đó là đương nhiên, là công bằng hả? Làm ơn đừng nhầm lẫn giữa lợi thế cá nhân và bất công xã hội. Bạn đang dùng lợi thế của mình để tạo ra bất công cho xã hội đó.
Mình còn muốn nói rằng, không phải cứ nỗ lực là sẽ giàu được. Bố mẹ mình cũng bôn ba cả đời, vất vả đi ngược xuôi để kinh doanh nhưng không thuận lợi. Không quản ngày đêm lễ tết đều đi làm với mong muốn vực được dậy. Nhưng, có những nỗ lực chỉ đủ giúp ta tồn tại, chứ không thể tạo ra bước nhảy vọt để trở nên giàu có. Nên là câu nói bố mẹ bạn giàu do nỗ lực, còn bố mẹ mình bình thường do an phận, sợ rủi ro là hoàn toàn phiến diện và áp đặt.
Mình không phủ nhận giá trị của sự cố gắng qua nhiều đời, cũng không ghen ghét việc ai đó sinh ra đã ở vạch đích. Thứ mình lên án là vấn nạn con ông cháu cha đã được hình thành và đang dần trở thành điều hiển nhiên: “Bố nó làm trong ban ngành thì suất đấy dành chắc cho nó rồi chứ còn gì”...
Sự công bằng mình muốn nói không nằm ở chỗ ai giàu hơn ai, mà nằm ở chỗ luật chơi có minh bạch hay không, cơ hội có bị đem ra mua bán hay không. Nỗ lực đáng được tôn trọng, nhưng nó chỉ thực sự có ý nghĩa khi diễn ra trong một xã hội mà người ta không thể dùng tiền và quan hệ để chặn đường người khác. Nếu không, đó không phải là lãi suất kép của nỗ lực, mà là lãi suất kép của đặc quyền. Và khi ấy, đừng hỏi vì sao nhiều người trẻ dần mất niềm tin vào hai chữ công bằng




)