rrnazr3
Yếu sinh lý
1. Bí mật trong cơn mưa đêm
Cuối tuần ấy, bạn gái P nhận tin bà ngoại ốm nặng, phải về quê gấp. Cô ấy thu xếp đồ đạc vội vàng, hôn nhẹ lên má P rồi lao ra bắt chuyến xe muộn. Căn phòng trọ nhỏ đột nhiên trống trải lạ lùng. Tiếng mưa bắt đầu rơi lộp độp ngoài mái tôn, nặng hạt dần. P nằm dài trên giường, mặc mỗi chiếc áo thun xám mỏng và quần short thể thao cũ, tay lướt điện thoại mà đầu óc chẳng tập trung nổi.
Gần 10 giờ đêm, mưa đã thành trận. P chợt nhớ ra mình quên thu quần áo phơi ở khu vực chung cuối dãy trọ. Chửi thầm một tiếng, anh bật dậy, chân trần bước ra hành lang tối om, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt từ vài bóng huỳnh quang hỏng nhấp nháy.
Đến chỗ dây phơi, P khựng lại.
Dưới mái hiên tránh mưa, một bóng dáng quen thuộc đang loay hoay kéo dây. Nhi.
Cô ấy mặc chiếc váy ngắn màu đen bó sát, dài chưa tới giữa đùi, chất vải mỏng nhẹ giờ ướt một phần vì mưa tạt, dính sát vào da thịt. Không mặc quần bảo hộ bên trong – P biết ngay, vì đường viền váy quá ngắn, mỗi lần Nhi nhón chân là mép váy trượt lên, lộ ra phần đùi trắng mịn đầy đặn. Bên trong chỉ có chiếc quần lót ren trắng mỏng manh, viền ren hoa tinh xảo lấp ló mỗi khi cô cử động. Ngực cô không mặc áo ngực, chỉ dán hai miếng núm silicon mỏng – điều này làm đầu ti nổi rõ dưới lớp vải ướt, hai điểm nhỏ cứng lại vì lạnh và mưa, in hằn lên váy như đang khiêu khích.
Nhi quay lại, cũng giật mình khi thấy P.
Hai ánh mắt chạm nhau trong bóng tối ẩm ướt.
Không ai nói gì trước.
P cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Anh đã thèm muốn cô nàng này từ lâu – từ những lần tụ họp, những cái liếc trộm, những đêm nằm bên bạn gái mà đầu óc lại tưởng tượng ra thân hình đầy đặn của Nhi dưới mình. Còn Nhi, dù ngoài mặt luôn cãi vã, châm chọc anh trước mặt mọi người, nhưng sâu thẳm bên trong, cô cũng khao khát anh đến phát điên. Khoa – gã bạn trai hiện tại – chẳng bao giờ làm cô thỏa mãn thực sự. Cô biết P mạnh mẽ hơn, biết anh nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng, và chính điều đó khiến cô ướt át mỗi khi nghĩ đến.
Bây giờ, chỉ còn hai người trong cơn mưa đêm.
Nhi cắn nhẹ môi dưới, cố thu đồ nhanh hơn, nhưng tay run run. Mỗi lần nhón chân, váy lại trượt lên thêm chút nữa. P đứng bất động, mắt không rời khỏi đôi chân thon dài, lên đến phần hông nở nang, rồi dừng lại ở chỗ hai bầu ngực căng tròn đang phập phồng theo nhịp thở gấp.
Anh nuốt nước bọt.
Nhi biết anh đang nhìn. Cô cố tình chậm lại một chút, quay nghiêng người để P thấy rõ hơn đường cong cơ thể mình dưới lớp váy ướt. Đầu ti cô càng cứng hơn, như muốn xuyên thủng lớp vải mỏng. Cô cảm nhận được hơi nóng từ ánh mắt anh, như bàn tay đang lướt trên da thịt mình vậy.
P bước lại gần hơn một bước, giả vờ lấy đồ của mình trên dây phơi. Khoảng cách giờ chỉ còn chưa tới một mét. Anh ngửi thấy mùi hương quen thuộc của Nhi – hỗn hợp nước hoa ngọt ngào và mùi da thịt ướt mưa. Mùi đó làm hạ bộ anh căng cứng ngay lập tức dưới lớp quần short mỏng.
Nhi quay mặt nhìn anh. Đôi mắt cô long lanh dưới ánh đèn mờ, vừa thách thức vừa sợ hãi. Môi cô hé mở, như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng.
Ánh mắt họ quấn lấy nhau.
Trong ánh mắt ấy là tất cả: thèm khát cháy bỏng, ham muốn nguyên thủy, và cả nỗi lo bị phát hiện. Chỉ cần một người trong khu trọ mở cửa, chỉ cần Khoa đột ngột về sớm, chỉ cần bạn gái P gọi điện đúng lúc… mọi thứ sẽ tan vỡ.
Nhưng chính sự nguy hiểm ấy lại làm dục vọng thêm mãnh liệt.
P siết chặt nắm tay, cố kiềm chế không đưa tay ra chạm vào cô. Anh tưởng tượng cảnh kéo Nhi vào góc tối, tay luồn dưới váy, cảm nhận lớp ren mỏng manh ướt át vì mưa hay vì thứ gì khác. Anh muốn hôn lên đôi môi đang run nhẹ ấy, muốn cắn vào cổ cô, muốn nghe tiếng rên khe khẽ mà cô luôn giấu kín.
Nhi cũng đang nghĩ y như vậy. Cô tưởng tượng P đè mình vào tường, tay mạnh bạo xé toạc chiếc váy mỏng, miệng ngậm lấy đầu ti đang căng cứng qua lớp dán mỏng. Cô muốn cảm nhận sức mạnh của anh, thứ mà Khoa không bao giờ có. Cô muốn bị anh chiếm đoạt ngay tại đây, giữa tiếng mưa rơi lộp độp che lấp mọi âm thanh.
Nhưng cả hai đều không động đậy.
Chỉ có ánh mắt.
Ánh mắt P lướt chậm từ mặt Nhi xuống cổ, xuống ngực, xuống bụng, xuống đôi chân khép chặt đang run run, rồi lại quay lên. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, như đang nói: “Tao muốn đụ mày ngay bây giờ.”
Nhi đáp lại bằng ánh mắt long lanh nước, môi khẽ hé, như thì thầm: “Tao cũng muốn… nhưng không được…”
Họ đứng như vậy gần năm phút – dài như cả thế kỷ. Mưa vẫn rơi, tiếng nước chảy xối xả trên mái tôn át đi mọi âm thanh khác. Không ai nói một lời. Chỉ có hơi thở nặng nhọc, chỉ có ánh mắt quấn quýt đầy dục vọng.
Rồi Nhi thu xong đồ, ôm đống quần áo ướt vào lòng, quay người bước về phía dãy nhà mình. Mỗi bước đi, váy ngắn lay động, lộ thêm chút nữa phần mông tròn đầy dưới lớp ren trắng. Cô không quay đầu lại, nhưng P biết cô đang cố tình đi chậm, để anh nhìn cho đã.
P đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo cho đến khi bóng Nhi khuất sau góc hành lang.
Anh quay về phòng, đóng cửa, nằm vật ra giường. Tay anh lần xuống dưới quần short, siết chặt thứ đang căng cứng đến đau đớn. Trong đầu chỉ toàn hình ảnh Nhi ướt mưa, ánh mắt thèm khát, và lớp ren trắng mỏng manh đang giấu thứ mà anh khao khát nhất.
Còn Nhi, về đến phòng, khóa cửa, thả đống quần áo xuống sàn. Cô ngồi phịch xuống giường, tay run run kéo mép váy lên, ngón tay lướt nhẹ qua lớp ren đã ướt nhẹp – không chỉ vì mưa. Cô nhắm mắt, tưởng tượng đó là tay P.
Đêm đó, cả hai đều không ngủ.
Chỉ có cơn mưa kéo dài, và những ánh mắt còn cháy bỏng trong bóng tối.
P nằm dài trên giường, cửa sổ hé mở để tiếng mưa lọt vào, nhưng anh chẳng nghe thấy gì ngoài nhịp tim đập thình thịch trong tai. Thứ đang căng cứng đau nhức dưới lớp quần short mỏng khiến anh phải nghiến răng. Chỉ cần nghĩ đến Lâm Yến Nhi là anh đã thấy nóng ran toàn thân, như có ai đổ dầu vào lửa.
Anh nhớ rõ từng chi tiết nhỏ đêm nay. Mép váy ngắn của Nhi bị mưa làm ướt, dính sát vào đùi, để lộ đường viền ren trắng mỏng tang của chiếc quần lót. Anh đã nhìn thấy – chỉ thoáng thôi – nhưng đủ để hình dung rõ ràng: lớp ren hoa đó chắc chắn rất mỏng, chỉ cần một ngón tay lướt qua là cảm nhận được hơi ấm và độ ướt đang rỉ ra từ bên trong. Anh tưởng tượng nếu mình bước tới, kéo nhẹ mép váy lên, anh sẽ thấy khe nhỏ hồng hào đang co bóp nhẹ vì kích thích, nước nhờn đã thấm ướt cả lớp vải ren. Mùi hương của cô – ngọt ngào, quyến rũ, pha chút mồ hôi và mưa – vẫn còn vương vấn trong mũi anh, khiến anh muốn cúi xuống, áp mặt vào giữa hai đùi cô, hít thật sâu, rồi dùng lưỡi liếm từ dưới lên, chậm rãi, để nếm vị mặn ngọt mà anh thèm thuồng bấy lâu.
Ngực Nhi… trời ơi. Hai đầu ti hồng hào cứng ngắc in hằn qua lớp váy ướt, chỉ dán miếng silicon mỏng thay vì áo ngực. Anh tưởng tượng nếu được ngậm lấy một bên, anh sẽ mút mạnh, cắn nhẹ vào núm nhỏ đang căng tức, nghe Nhi rên rỉ khe khẽ vì vừa đau vừa sướng. Cô sẽ cong người lên, tay bấu chặt vào tóc anh, đẩy đầu anh mạnh hơn vào ngực mình. Anh biết Nhi dâm, biết cô có kinh nghiệm – cô sẽ không nằm im chịu trận, cô sẽ đáp lại bằng cách xoay hông, cọ phần dưới ướt át vào đùi anh, rồi thì thầm những câu tục tĩu khiến anh mất hết kiểm soát.
Nhưng chính lúc dục vọng dâng cao nhất, nỗi sợ lại ùa đến như gáo nước lạnh. Bạn gái anh chỉ mới về quê vài giờ. Nếu cô ấy gọi video? Nếu ai đó trong khu trọ nhìn thấy? Nếu Khoa về sớm? Anh sợ mất tất cả – nhưng càng sợ, anh càng thèm. Càng kiềm chế, cơn thèm lại càng dữ dội. Anh đưa tay xuống, siết chặt lấy thứ đang cương cứng đến mức đau, tưởng tượng đó là tay Nhi – bàn tay mềm mại nhưng điêu luyện của cô đang vuốt ve, mút mát, rồi ngậm lấy toàn bộ. Anh xuất nhanh, mạnh, nhưng vẫn không đủ. Vẫn thèm. Vẫn muốn cô thật sự. Anh biết lần gặp sau, nếu lại chỉ có hai người, anh sẽ không dừng lại ở ánh mắt nữa.
Nhi ngồi trên giường, đèn tắt, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn hành lang hắt qua khe cửa. Hai đùi cô khép chặt, nhưng vẫn run rẩy. Lớp quần lót ren trắng giờ ướt nhẹp – không phải vì mưa nữa, mà vì chính cô. Chỉ một ánh mắt của P thôi mà cô đã ướt đến mức này.
Cô biết P thèm mình. Cô cảm nhận rõ ràng qua cái cách anh nhìn – ánh mắt tối sầm, nuốt nước bọt, nắm tay siết chặt như đang kiềm chế không lao tới. Và chính điều đó làm cô điên đảo. Khoa chưa bao giờ nhìn cô như vậy. Khoa chỉ làm tình theo kiểu nhẹ nhàng, nhanh chóng, rồi ngủ. Nhưng P… cô biết anh sẽ khác. Anh sẽ mạnh bạo, thô ráp, sẽ đè cô xuống, xé toạc chiếc váy mỏng, kéo tụt quần lót ren xuống đầu gối và đâm thẳng vào mà không cần chờ đợi. Cô tưởng tượng cảm giác bị lấp đầy đột ngột, mạnh mẽ, đau một chút rồi sướng ngất ngây. Cô muốn nghe tiếng da thịt vỗ vào nhau trong bóng tối, muốn bị anh bóp mạnh ngực, muốn bị anh giữ chặt hông và thúc sâu đến mức cô phải cắn môi để không rên to quá.
Cô đưa tay xuống, ngón giữa lướt qua lớp ren ướt, chạm nhẹ vào hạt le đang sưng mọng. Chỉ một cái chạm thôi mà cô đã rùng mình, tưởng tượng đó là đầu lưỡi P – nóng hổi, ướt át, liếm chậm từ dưới lên, vòng quanh, rồi ngậm lấy mút mạnh. Cô biết mình giỏi, biết mình có thể làm anh phát điên bằng miệng, bằng tay, bằng cách siết chặt lấy anh khi anh ở trong cô. Cô muốn quỳ xuống trước mặt anh ngay tại hành lang, kéo tụt quần short, ngậm lấy thứ đang căng cứng mà cô biết chắc là to và nóng, rồi nhìn lên mắt anh trong khi mút thật sâu.
Nhưng rồi nỗi sợ lại trỗi dậy. Bạn gái P là bạn thân của cô. Khoa tuy yếu nhưng vẫn là bạn trai danh nghĩa. Nếu bị phát hiện, mọi thứ sẽ tan nát. Cô sợ tai tiếng, sợ bị gọi là “con đĩ cướp bồ bạn”. Nhưng càng sợ, cô càng thèm. Càng cố kiềm chế, cơn thèm lại càng mãnh liệt. Cô tự chạm vào mình nhanh hơn, mạnh hơn, tưởng tượng P đang ở trên cô, thúc sâu, thì thầm bên tai: “Mày dâm lắm, tao biết mà… rên to lên đi…” Cô đạt đỉnh nhanh, mạnh, nước nhờn tuôn ra thấm ướt cả bàn tay. Nhưng vẫn không đủ. Vẫn trống rỗng. Cô biết lần gặp sau, nếu lại chỉ có hai người trong bóng tối, cô sẽ không quay đi nữa. Cô sẽ là người bước tới trước.
Dục vọng của họ giờ đã vượt quá giới hạn ánh mắt. Nó đang sôi sục, chờ một cái cớ nhỏ để bùng nổ.
Cuối tuần ấy, bạn gái P nhận tin bà ngoại ốm nặng, phải về quê gấp. Cô ấy thu xếp đồ đạc vội vàng, hôn nhẹ lên má P rồi lao ra bắt chuyến xe muộn. Căn phòng trọ nhỏ đột nhiên trống trải lạ lùng. Tiếng mưa bắt đầu rơi lộp độp ngoài mái tôn, nặng hạt dần. P nằm dài trên giường, mặc mỗi chiếc áo thun xám mỏng và quần short thể thao cũ, tay lướt điện thoại mà đầu óc chẳng tập trung nổi.
Gần 10 giờ đêm, mưa đã thành trận. P chợt nhớ ra mình quên thu quần áo phơi ở khu vực chung cuối dãy trọ. Chửi thầm một tiếng, anh bật dậy, chân trần bước ra hành lang tối om, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt từ vài bóng huỳnh quang hỏng nhấp nháy.
Đến chỗ dây phơi, P khựng lại.
Dưới mái hiên tránh mưa, một bóng dáng quen thuộc đang loay hoay kéo dây. Nhi.
Cô ấy mặc chiếc váy ngắn màu đen bó sát, dài chưa tới giữa đùi, chất vải mỏng nhẹ giờ ướt một phần vì mưa tạt, dính sát vào da thịt. Không mặc quần bảo hộ bên trong – P biết ngay, vì đường viền váy quá ngắn, mỗi lần Nhi nhón chân là mép váy trượt lên, lộ ra phần đùi trắng mịn đầy đặn. Bên trong chỉ có chiếc quần lót ren trắng mỏng manh, viền ren hoa tinh xảo lấp ló mỗi khi cô cử động. Ngực cô không mặc áo ngực, chỉ dán hai miếng núm silicon mỏng – điều này làm đầu ti nổi rõ dưới lớp vải ướt, hai điểm nhỏ cứng lại vì lạnh và mưa, in hằn lên váy như đang khiêu khích.
Nhi quay lại, cũng giật mình khi thấy P.
Hai ánh mắt chạm nhau trong bóng tối ẩm ướt.
Không ai nói gì trước.
P cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Anh đã thèm muốn cô nàng này từ lâu – từ những lần tụ họp, những cái liếc trộm, những đêm nằm bên bạn gái mà đầu óc lại tưởng tượng ra thân hình đầy đặn của Nhi dưới mình. Còn Nhi, dù ngoài mặt luôn cãi vã, châm chọc anh trước mặt mọi người, nhưng sâu thẳm bên trong, cô cũng khao khát anh đến phát điên. Khoa – gã bạn trai hiện tại – chẳng bao giờ làm cô thỏa mãn thực sự. Cô biết P mạnh mẽ hơn, biết anh nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng, và chính điều đó khiến cô ướt át mỗi khi nghĩ đến.
Bây giờ, chỉ còn hai người trong cơn mưa đêm.
Nhi cắn nhẹ môi dưới, cố thu đồ nhanh hơn, nhưng tay run run. Mỗi lần nhón chân, váy lại trượt lên thêm chút nữa. P đứng bất động, mắt không rời khỏi đôi chân thon dài, lên đến phần hông nở nang, rồi dừng lại ở chỗ hai bầu ngực căng tròn đang phập phồng theo nhịp thở gấp.
Anh nuốt nước bọt.
Nhi biết anh đang nhìn. Cô cố tình chậm lại một chút, quay nghiêng người để P thấy rõ hơn đường cong cơ thể mình dưới lớp váy ướt. Đầu ti cô càng cứng hơn, như muốn xuyên thủng lớp vải mỏng. Cô cảm nhận được hơi nóng từ ánh mắt anh, như bàn tay đang lướt trên da thịt mình vậy.
P bước lại gần hơn một bước, giả vờ lấy đồ của mình trên dây phơi. Khoảng cách giờ chỉ còn chưa tới một mét. Anh ngửi thấy mùi hương quen thuộc của Nhi – hỗn hợp nước hoa ngọt ngào và mùi da thịt ướt mưa. Mùi đó làm hạ bộ anh căng cứng ngay lập tức dưới lớp quần short mỏng.
Nhi quay mặt nhìn anh. Đôi mắt cô long lanh dưới ánh đèn mờ, vừa thách thức vừa sợ hãi. Môi cô hé mở, như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng.
Ánh mắt họ quấn lấy nhau.
Trong ánh mắt ấy là tất cả: thèm khát cháy bỏng, ham muốn nguyên thủy, và cả nỗi lo bị phát hiện. Chỉ cần một người trong khu trọ mở cửa, chỉ cần Khoa đột ngột về sớm, chỉ cần bạn gái P gọi điện đúng lúc… mọi thứ sẽ tan vỡ.
Nhưng chính sự nguy hiểm ấy lại làm dục vọng thêm mãnh liệt.
P siết chặt nắm tay, cố kiềm chế không đưa tay ra chạm vào cô. Anh tưởng tượng cảnh kéo Nhi vào góc tối, tay luồn dưới váy, cảm nhận lớp ren mỏng manh ướt át vì mưa hay vì thứ gì khác. Anh muốn hôn lên đôi môi đang run nhẹ ấy, muốn cắn vào cổ cô, muốn nghe tiếng rên khe khẽ mà cô luôn giấu kín.
Nhi cũng đang nghĩ y như vậy. Cô tưởng tượng P đè mình vào tường, tay mạnh bạo xé toạc chiếc váy mỏng, miệng ngậm lấy đầu ti đang căng cứng qua lớp dán mỏng. Cô muốn cảm nhận sức mạnh của anh, thứ mà Khoa không bao giờ có. Cô muốn bị anh chiếm đoạt ngay tại đây, giữa tiếng mưa rơi lộp độp che lấp mọi âm thanh.
Nhưng cả hai đều không động đậy.
Chỉ có ánh mắt.
Ánh mắt P lướt chậm từ mặt Nhi xuống cổ, xuống ngực, xuống bụng, xuống đôi chân khép chặt đang run run, rồi lại quay lên. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, như đang nói: “Tao muốn đụ mày ngay bây giờ.”
Nhi đáp lại bằng ánh mắt long lanh nước, môi khẽ hé, như thì thầm: “Tao cũng muốn… nhưng không được…”
Họ đứng như vậy gần năm phút – dài như cả thế kỷ. Mưa vẫn rơi, tiếng nước chảy xối xả trên mái tôn át đi mọi âm thanh khác. Không ai nói một lời. Chỉ có hơi thở nặng nhọc, chỉ có ánh mắt quấn quýt đầy dục vọng.
Rồi Nhi thu xong đồ, ôm đống quần áo ướt vào lòng, quay người bước về phía dãy nhà mình. Mỗi bước đi, váy ngắn lay động, lộ thêm chút nữa phần mông tròn đầy dưới lớp ren trắng. Cô không quay đầu lại, nhưng P biết cô đang cố tình đi chậm, để anh nhìn cho đã.
P đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo cho đến khi bóng Nhi khuất sau góc hành lang.
Anh quay về phòng, đóng cửa, nằm vật ra giường. Tay anh lần xuống dưới quần short, siết chặt thứ đang căng cứng đến đau đớn. Trong đầu chỉ toàn hình ảnh Nhi ướt mưa, ánh mắt thèm khát, và lớp ren trắng mỏng manh đang giấu thứ mà anh khao khát nhất.
Còn Nhi, về đến phòng, khóa cửa, thả đống quần áo xuống sàn. Cô ngồi phịch xuống giường, tay run run kéo mép váy lên, ngón tay lướt nhẹ qua lớp ren đã ướt nhẹp – không chỉ vì mưa. Cô nhắm mắt, tưởng tượng đó là tay P.
Đêm đó, cả hai đều không ngủ.
Chỉ có cơn mưa kéo dài, và những ánh mắt còn cháy bỏng trong bóng tối.
P nằm dài trên giường, cửa sổ hé mở để tiếng mưa lọt vào, nhưng anh chẳng nghe thấy gì ngoài nhịp tim đập thình thịch trong tai. Thứ đang căng cứng đau nhức dưới lớp quần short mỏng khiến anh phải nghiến răng. Chỉ cần nghĩ đến Lâm Yến Nhi là anh đã thấy nóng ran toàn thân, như có ai đổ dầu vào lửa.
Anh nhớ rõ từng chi tiết nhỏ đêm nay. Mép váy ngắn của Nhi bị mưa làm ướt, dính sát vào đùi, để lộ đường viền ren trắng mỏng tang của chiếc quần lót. Anh đã nhìn thấy – chỉ thoáng thôi – nhưng đủ để hình dung rõ ràng: lớp ren hoa đó chắc chắn rất mỏng, chỉ cần một ngón tay lướt qua là cảm nhận được hơi ấm và độ ướt đang rỉ ra từ bên trong. Anh tưởng tượng nếu mình bước tới, kéo nhẹ mép váy lên, anh sẽ thấy khe nhỏ hồng hào đang co bóp nhẹ vì kích thích, nước nhờn đã thấm ướt cả lớp vải ren. Mùi hương của cô – ngọt ngào, quyến rũ, pha chút mồ hôi và mưa – vẫn còn vương vấn trong mũi anh, khiến anh muốn cúi xuống, áp mặt vào giữa hai đùi cô, hít thật sâu, rồi dùng lưỡi liếm từ dưới lên, chậm rãi, để nếm vị mặn ngọt mà anh thèm thuồng bấy lâu.
Ngực Nhi… trời ơi. Hai đầu ti hồng hào cứng ngắc in hằn qua lớp váy ướt, chỉ dán miếng silicon mỏng thay vì áo ngực. Anh tưởng tượng nếu được ngậm lấy một bên, anh sẽ mút mạnh, cắn nhẹ vào núm nhỏ đang căng tức, nghe Nhi rên rỉ khe khẽ vì vừa đau vừa sướng. Cô sẽ cong người lên, tay bấu chặt vào tóc anh, đẩy đầu anh mạnh hơn vào ngực mình. Anh biết Nhi dâm, biết cô có kinh nghiệm – cô sẽ không nằm im chịu trận, cô sẽ đáp lại bằng cách xoay hông, cọ phần dưới ướt át vào đùi anh, rồi thì thầm những câu tục tĩu khiến anh mất hết kiểm soát.
Nhưng chính lúc dục vọng dâng cao nhất, nỗi sợ lại ùa đến như gáo nước lạnh. Bạn gái anh chỉ mới về quê vài giờ. Nếu cô ấy gọi video? Nếu ai đó trong khu trọ nhìn thấy? Nếu Khoa về sớm? Anh sợ mất tất cả – nhưng càng sợ, anh càng thèm. Càng kiềm chế, cơn thèm lại càng dữ dội. Anh đưa tay xuống, siết chặt lấy thứ đang cương cứng đến mức đau, tưởng tượng đó là tay Nhi – bàn tay mềm mại nhưng điêu luyện của cô đang vuốt ve, mút mát, rồi ngậm lấy toàn bộ. Anh xuất nhanh, mạnh, nhưng vẫn không đủ. Vẫn thèm. Vẫn muốn cô thật sự. Anh biết lần gặp sau, nếu lại chỉ có hai người, anh sẽ không dừng lại ở ánh mắt nữa.
Nhi ngồi trên giường, đèn tắt, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn hành lang hắt qua khe cửa. Hai đùi cô khép chặt, nhưng vẫn run rẩy. Lớp quần lót ren trắng giờ ướt nhẹp – không phải vì mưa nữa, mà vì chính cô. Chỉ một ánh mắt của P thôi mà cô đã ướt đến mức này.
Cô biết P thèm mình. Cô cảm nhận rõ ràng qua cái cách anh nhìn – ánh mắt tối sầm, nuốt nước bọt, nắm tay siết chặt như đang kiềm chế không lao tới. Và chính điều đó làm cô điên đảo. Khoa chưa bao giờ nhìn cô như vậy. Khoa chỉ làm tình theo kiểu nhẹ nhàng, nhanh chóng, rồi ngủ. Nhưng P… cô biết anh sẽ khác. Anh sẽ mạnh bạo, thô ráp, sẽ đè cô xuống, xé toạc chiếc váy mỏng, kéo tụt quần lót ren xuống đầu gối và đâm thẳng vào mà không cần chờ đợi. Cô tưởng tượng cảm giác bị lấp đầy đột ngột, mạnh mẽ, đau một chút rồi sướng ngất ngây. Cô muốn nghe tiếng da thịt vỗ vào nhau trong bóng tối, muốn bị anh bóp mạnh ngực, muốn bị anh giữ chặt hông và thúc sâu đến mức cô phải cắn môi để không rên to quá.
Cô đưa tay xuống, ngón giữa lướt qua lớp ren ướt, chạm nhẹ vào hạt le đang sưng mọng. Chỉ một cái chạm thôi mà cô đã rùng mình, tưởng tượng đó là đầu lưỡi P – nóng hổi, ướt át, liếm chậm từ dưới lên, vòng quanh, rồi ngậm lấy mút mạnh. Cô biết mình giỏi, biết mình có thể làm anh phát điên bằng miệng, bằng tay, bằng cách siết chặt lấy anh khi anh ở trong cô. Cô muốn quỳ xuống trước mặt anh ngay tại hành lang, kéo tụt quần short, ngậm lấy thứ đang căng cứng mà cô biết chắc là to và nóng, rồi nhìn lên mắt anh trong khi mút thật sâu.
Nhưng rồi nỗi sợ lại trỗi dậy. Bạn gái P là bạn thân của cô. Khoa tuy yếu nhưng vẫn là bạn trai danh nghĩa. Nếu bị phát hiện, mọi thứ sẽ tan nát. Cô sợ tai tiếng, sợ bị gọi là “con đĩ cướp bồ bạn”. Nhưng càng sợ, cô càng thèm. Càng cố kiềm chế, cơn thèm lại càng mãnh liệt. Cô tự chạm vào mình nhanh hơn, mạnh hơn, tưởng tượng P đang ở trên cô, thúc sâu, thì thầm bên tai: “Mày dâm lắm, tao biết mà… rên to lên đi…” Cô đạt đỉnh nhanh, mạnh, nước nhờn tuôn ra thấm ướt cả bàn tay. Nhưng vẫn không đủ. Vẫn trống rỗng. Cô biết lần gặp sau, nếu lại chỉ có hai người trong bóng tối, cô sẽ không quay đi nữa. Cô sẽ là người bước tới trước.
Dục vọng của họ giờ đã vượt quá giới hạn ánh mắt. Nó đang sôi sục, chờ một cái cớ nhỏ để bùng nổ.



