Thời sự Tâm sự 2002

loitamsu2hdem

Yếu sinh lý
Mình tạm lấy tên là D sinh 2002 đêm hôm không ngủ được , cứ trằn trọc mãi suy nghĩ đủ thứ nên hôm nay 2 giờ sáng ngày 18 tháng 2 , tức mùng 2 âm lịch mình viết bài này , để chia sẻ chút về cuộc đời mình ,
Mình sinh ra và lớn lên ở Gia Lai nhà có 4 anh chị em mình là út , cũng là đứa có học vấn thấp nhất trong 4 người, chia sẻ một chút nhà mình là người gốc bắc hết , ngày xưa bố mẹ đi kinh tế mới trong Gia Lai , chứ không phải người bản địa trong đấy, nói về hoàn cảnh gia đình trước nhà mình thuộc dạng nghèo , vì làm nông lúc đó chưa phát triển như bây giờ , bố mẹ mình thì sống bằng nghề nấu riệu và đan rổ tre mẹt tre để đi đổi cho người đồng bào để lấy thóc . Nhà có hơn 3 ha ruộng chủ yếu trồng mè ( hay còn gọi là vừng ) bên ruộng dưới thì trồng ít lúa , nhà mình thì có chị cả lấy chồng sớm tận Lâm Đồng lúc đấy khoảng năm 2008 . Mình thì cũng như bao đứa trẻ khác cấp 1 thì cũng chỉ đi học rồi về đi chơi với đám bạn quanh xóm , mọi thứ vẫn diễn ra bình thường . Đến năm mình học lớp 5 thì bố mẹ mình có xây nhà , bố mình rất thích gỗ ngày trước ông còn khoẻ thì có đi rừng xẻ gỗ và để dành được nên cửa các phòng đều bằng gỗ hương hết trần thì làm gỗ bằng lăng . Hồi đấy xây nhà cũng có khăn vay ngân hàng hơn 200triệu ông bà xây nhà . Lúc đấy nhà mình có 2 gian một nhà thì lợp bằng rơm còn nhà dưới bằng tôn , nên dỡ nhà lợp rơm để xây nhà , Xây xong thì mình cũng lên lớp 6 ngày ngày đạp xe xuống dưới thị trấn học . Số phận mình bắt đầu thay đổi từ đây, có đứa em họ hơn mình 1 tuổi rủ mình bảo anh vào đây chơi nét với em , mình ham vui thì cũng chui vào chơi từ đấy bỏ bê học hành bị bố mẹ đánh không biết bao nhiêu trận vẫn không chừa .Biến cố là đến tết ngày 28 âm tháng giêng tức là mới ăn tết xong chưa được một tháng là bố mình mất . Nợ chưa trả xong một mình mẹ mình vừa nấu riệu , nuôi heo , đồng áng để giả nợ , mình vẫn nhớ như in một câu nói của bà hàng xóm khi qua nhà mua riệu bảo mình là. Nhà D không có thịt nạc để ăn à toàn ăn thịt mỡ nghĩ vẫn cay tới giờ . Mình học 2 năm lớp 8 cả 2 lần đều bị đuổi học , xong rồi đi lang thang bỏ nhà đi tập hút thuốc , uống riệu , ăn trộm tiền của mẹ để đi chơi game . Và có theo bạn ra Đà Nẵng làm phục vụ ở quán massage . Đến năm 2019 mình có ra Hà Nội học sửa chữa điện tử đến đầu năm 2021 thì về đi nghĩa vụ , đầu 2023 mình về rất may người nhà không phải chuộc mình về sau đó có ra lại Hà Nội làm linh tinh , từ phục vụ đến khách sạn lương bèo bọt không đủ tiêu mà còn phải bảo mẹ gửi ra 8 triệu lần đầu 5 triệu và lần thứ 2 , 3 triệu đến tháng 7 2024 mình chính thức không có thu nhập vì mình. Hứa với bạn mình là mày mua xe tao chạy phụ cho mày không lấy lương đến tháng 11 2024 thì bán xe cũng bù này bù kia nó cũng huề vốn cuối tháng 11 , mình có đi làm công trình bên khu công nghiệp Thăng Long 2 , ông chú của bạn mình thầu , và nó có xin cho mình vào đấy làm . Một ngày 370 k chưa tính ăn , làm mệt nhưng trước mặt nó mình vẫn bảo là sướng , bởi vì không bằng cấp tay ngang vào làm thì chỉ làm lính sai vặt chỉ đâu làm đấy . Nhớ không lầm là mình làm tới 22 âm lịch trước hôm ông táo 1 ngày là nghỉ lấy lương trả nợ nần xong trong người còn khoảng 2tr7 , nghĩ trong đầu năm nay không có tiền thì không về nhà nữa tiền tàu xe cũng đắt , thế là mình về dưới nhà chú thím ở thái bình ăn tết , và vẫn làm công trình cho đến đầu tháng 4 . Nó có bảo mình là ở nhà đi tìm mặt bằng lên các. Nền tảng tìm lang thang ngoài đường 2 anh em đi khắp hà nội đến tận cuối tháng 9 đầu tháng 10 tìm được cái xưởng rửa xe nhượng lại nên thuê luôn ( tiền tất cả là của thằng bạn mình bỏ ra và mình không tốn một đồng nào tham gia vào ) có thuê 2 đứa mới học xong đến để làm và dĩ nhiên mình lên quản lý . Tâm sự thật mang tiếng quản lý nhưng tất cả mọi thứ mình đều phải làm trừ những việc mà dán xe hay độ xe thì mình không đụng được , từ rửa xe dọn xe đi chợ nấu cơm , sổ sách tính toán mình đều phải làm . Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường tất nhiên là lỗ vì vị trí cửa hàng gara bên mình không đẹp vì nằm trong ngách . Mình tự hỏi và suy nghĩ rất nhiều là Mình có nên theo nó làm nữa không chứ bây giờ mình vẫn chưa có lương . Mình giải thích ở đây vì sao mình không có lương từ lúc đi tìm mặt bằng và đến lúc mở được ra như vậy . Lúc trước nó có bảo với mình một câu bây giờ mày lấy lương , hay lấy lợi nhuận theo các bạn thì sẽ chọn cái nào tất nhiên là lợi nhuận rồi . Và ở đây mình không trách nó hay oán giận gì cả đấy là do mình chọn . Và vẫn như cũ ngày tết không có tiền không dám vác mặt về thăm mẹ chiều 28 tết nó có đưa cho mình 2 triệu nhưng mình lấy 1 triệu rưỡi vì mình mới xin chị 1 triệu , tổng cộng có 2tr5 để về thái bình ăn tết và trong khoảng thời gian từ lúc mình bước chân ra ngoài đi làm và theo thằng bạn mình đồng cam công khổ thì mình được gì , hiện tại thì vẫn chưa được gì, mất thì cũng rất nhiều , mất ở đây không phải là tiền bạc hay công sức mà là thời gian bên mẹ bởi vì năm nay bà cũng hơn 60 rồi tần tảo nuôi mình , một mình gồng gánh nợ nần , đến năm nay là bà không còn nấu riệu hay làm được gì nữa yếu rồi , mình cứ suy nghĩ mẹ có đợi tới lúc mình có tiền để lo cho mẹ hay không chứ chưa dám nói đến thành công giàu có để cho bà hưởng phúc và mình cũng đưa ra quyết định, là khoảng tháng 6 dương lịch sớm nhất muộn nhất là tháng 9 mình sẽ nghỉ hẳn để về , nhà làm ở nhà , có gì làm đấy gần nhà vẫn tốt hơn đi lang thang bên ngoài , dù sao trước khi về hẳn mình cũng nghĩ . Nghề nghiệp không có ráng làm vài bữa có tiền dành dụm mua bộ máy tính về nhà nghiên cứu tập làm youtube , tiktok , để kiếm thêm phụ vào nói đến đây cũng hết văn tổng kết 24 năm vô dụng của mình. Năm mới chúc các bạn nhiều sức khoẻ , may mắn , thuận lợi . Xin cảm ơn
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo