T là tài xế lái xe bắc nam hơn chục năm nay . Hầu hết t đều đi 1 mình , khi nào có đơn hàng nào cần ng bốc thì t rủ thêm 1 ng đi cùng nhưng phần lớn là t tự đi 1 mk . Đi đường dài chỉ sợ cướp hay trộm chứ chưa bao giờ có suy nghĩ sợ ma và hầu như t ít khi chạy đêm . Hôm nọ có chuyến hàng gấp nên t chạy đêm qua đèo Hải vân . Đường đèo đi đã khó còn tối om , đèn xe rọi và vẫn phải căng mắt ra nhìn đường , lái ẩu tí có khi lao bố xuống vực . Tầm ra hết này ít hàng hay sao đi đường chả gặp xế nào cả . Chạy mãi mà có mỗi mình đi . Đang chạy thì tự nhiên có hai con chó đứng giữa đường sủa r lao vào cắn nhau . T nghĩ chắc chó của nhà dân xung quanh , nhưng đêm tối k dám xuống xe , ngồi trong xe 5p bấm còi mãi hai con chó mới chạy đi . Đi tiếp tầm 5km thì tự nhiên mắt t lờ mờ thấy khúc cây giữa đường mà éo phanh kịp . T vẫn cảm nhận đc cảm giác xe t chèn qua mà t xuống xe xem lại k có thứ gì dưới gầm xe . Theo knghiem thì t sợ cno dàn cảnh cướp nên chạy ngay lên xe đi tiếp . K hiểu sao đi đường đèo nó cứ mơ mơ màng màng kiểu gì nhiều lúc còn nghi ngờ con đường mình đang đi . Ngồi lái xe mà run như cầy sấy . Lần sau nói thật éo dám lái xe đêm đặc biệt vượt đèo



