T và e học chung và quen nhau từ năm lớp 10 , hai đứa chơi thân nhưng ngại nên giấu bạn bè không ai biết . Chỉ nhắn tin qua đt còn trên lớp ngại ngừng của tuổi mới lớn . Đến năm 12 , cả hai xác nhận mối quan hệ , vậy mà vài tháng sau e đau ốm liên tục và xét nghiệm ung thư tụy đã di căn . Căn bệnh không thể chữ đc nữa nhưng e cầu xin gia đình và nhà trường cho e cố gắng đi học và thi hết cấp 3 . Đó là di nguyện cuối cùng của e. Mấy hôm liền e ôm t khóc và xin lỗi vì k thể cùng nhau đi tiếp quãng đường phía trước . E nói e đau lắm , mỗi ngày cơn đau như giày vò thân xác nhỏ của e . Những ngày cuối cấp , e gầy lắm còn 30 cân , cổ và bụng phình to , chân k thể đi lại đc , ngày nào t cũng qua cõng e đi học dù nắng hay mưa . Buổi chiều ngày thi tốt nghiệp cuối , t cõng e ra sau sân thể dục , e cuộn tròn nằm vào lòng t r thủ thỉ e sợ lắm , e k muốn chết ... rồi e khóc , k nhớ e đã khóc bao lâu nhưng tới khi trời sẩm tối hai đứa mới về
1 tuần sau e mất . E mất khi chưa kịp biết điểm thi và cũng chưa kịp nói với t câu nào . Hơn 10 năm rồi , t chưa từng yêu ai cũng như có ý định mở lòng với ai . T phải làm sao để vượt qua nỗi đau này đây khi tâm hồn t đã chết năm 18 tuổi rồi ...
1 tuần sau e mất . E mất khi chưa kịp biết điểm thi và cũng chưa kịp nói với t câu nào . Hơn 10 năm rồi , t chưa từng yêu ai cũng như có ý định mở lòng với ai . T phải làm sao để vượt qua nỗi đau này đây khi tâm hồn t đã chết năm 18 tuổi rồi ...




