Ba năm rồi nhưng ngày nào tao cũng chấp niệm quá khứ , nỗi day dứt dai dảng mãi trong đầu , chưa 1 ngày nào được bình tâm . Mấy năm trc bố tao bị hen suyễn , người gầy chỉ còn da bọc xương . Hàng ngày phải dùng xịt giãn phế quản để giảm ho giảm tức ngực. Cả nhà chỉ có hai bố con . Ba năm trc , tối đó bố bảo tao là bố thèm ăn phở , tao chạy xe ra phố mua . Đúng lúc gặp mấy đứa bạn đang ngồi uống nc đầu cầu thị trấn , t tiện ghé qua uống nc nói chuyện tí xong mua phở về . Về tới nhà t thấy bố đnag nằm dưới đất khó thở tay vẫn đang với lấy lọ xịt trên tủ . Mặc dù t đã cho bố xịt giãn phế quản nhưng 10p sau bố vẫn tức ngực , khó thở , hụt hơi t đưa bố đi viện nhưng tới đêm bố mất . Từ đó tới nay t bị ám ảnh , bố mất có phải do t k về kịp k ? Hay là số phận đã an bài ? Liệu trong lúc bố kiệt sức để cố với lấy lọ xịt bố có mong mỏi t về kịp k ? Liệu bố ở thế gian khác có đang giận t vì t k về kịp k ? Có phải vì t mà bố mất k ? Nỗi day dứt ân hận này tới bao giờ mới kết thúc đây



