TrìnhCa8
Tao là gay
Nếu cuối con đường ai rồi cũng sẽ rời đi,
vậy điều quan trọng nhất của một đời người
chính là những gì ta đã kịp trải nghiệm.
Người tạm biệt hôm qua
có lẽ vẫn đang vẽ ra kế hoạch cho ngày mai.
Người rời thế gian buổi sớm
có lẽ còn chưa kịp nghĩ
tối nay sẽ ăn gì.
Đời vốn không hẹn trước.
Những gì ta từng cho là quan trọng nhất, có thể tan biến trong một khoảnh khắc.
Và thật ra…
chúng ta không bao giờ biết giây tiếp theo
sẽ xảy ra điều gì.
Chúng ta đến thế gian này
không chỉ để tất bật hoàn thành hết việc này tới việc khác.
Đời còn để:
Một lần ngắm hoa nở.
Một buổi ngồi nhìn mặt trời lên.
Một chiều đứng lặng trước hoàng hôn.
Là để
trải qua những khoảnh khắc thú vị, gặp những con người bước vào đời mình , rồi ở lại rất lâu trong ký ức.
Vậy mà…
Trong những ngày quá bận, ta quên mất việc yêu thương và được yêu thương.
Cả đời quen chờ:
Chờ sau này.
Chờ hết bận.
Chờ rảnh hơn.
Chờ có tiền rồi mới sống.
Chờ tới khi ngoảnh đầu nhìn lại…
Thời gian đã đi quá xa,chẳng còn kịp lựa chọn nữa ,chỉ còn hai chữ: nuối tiếc.
Nên…
Hãy can đảm sống cho trọn vẹn.
Đừng chỉ tồn tại từ ngày này sang ngày khác.
Hãy biến những ngày tưởng chừng tẻ nhạt,
thành những khoảnh khắc đủ đáng để nhớ suốt đời.
Hãy nói lời yêu khi còn có thể nói.
Hãy ôm khi còn có thể ôm.
Hãy đi khi chân còn có thể bước.
Hãy cười khi tim còn có thể rung động.
Và kể cả khi, hành trình cuối cùng không tròn vẹn như mong đợi…
Bạn rồi sẽ hiểu:
Những câu chuyện bị gọi là “dang dở”…
đều đã từng rất rực rỡ trên suốt chặng đường nó tồn tại.
Bởi vì…
Ý nghĩa của đời người
chưa bao giờ nằm ở điểm đến, mà nằm trọn trong cách ta đã sống trên từng đoạn đường.



