- Vâng, và bây giờ các anh chị sẽ được thương thức một điệu nhảy tình cảm da diết, một màn trình diễn có một không hai, ai có máy quay xin hãy khởi động ạ. Xin giới thiệu điệu nhảy Rhumba, được thực hiện bởi GĐ Ngọc và bạn gái - Cả sân vỗ tay rầm trời.
Điệu nhạc vang lên, tình khúc Casablanca. Tôi choáng váng và hơi ngỡ ngàng trước sự phối hợp của họ. Họ như đang kể một câu chuyện tình bằng những động tác, những bước nhảy của mình. Cả sân im phăng phắc. Nàng thì dịu dang tha thướt, Ngọc thì cứng rắn mãnh liệt cùng với nhạc đệm rất tha thiết. Tôi quên mất, nàng từng được giải nhất đôi nhảy đẹp học sinh sinh viên thành phố. Bạn nhảy của nàng, có thể là ai khác? Họ kết thúc điệu nhảy bằng một nụ hôn. Hình ảnh quá đẹp, quá lãng mạn. Tôi không còn lời nào để nói.
Tất cả nữ giới trẻ trong công ty đều chết mê chết mệt Ngọc. Tôi hoàn toàn mất vị trí của mình. Tôi chán nản và điên cuồng với suy nghĩ mình đã mất tất cả. Tôi căm ghét Ngọc, cứ như thể thằng nhóc đó sinh ra để khắc chế tôi vậy. Tôi cáo mệt rồi về phòng, bỏ dở bữa tiệc.
Tôi nằm vật ra giường, cố gắng xua đi những hình ảnh êm ái hạnh phúc của họ, nhưng những tiếng đàn hát ngoài sân, nào là "điều giản dị", nào là "flying without wings" cứ như những nhát dao găm vào tim tôi. Tôi không tài nào chợp mắt được. Người tôi bứt rứt khó chịu. Đầu tôi như muốn nổ tung. Cho đến tận khuya khi tiếng nhạc đã dứt, tôi đoán bữa tiệc đã tàn, mà tôi vẫn không sao ru cho mình quên được.
Không, tôi không thể không có nàng. Tôi mặc quần áo rồi lao ra khỏi phòng và đi tìm nàng. Tôi gõ cửa phòng nàng nhưng không có ai mở cửa. Tôi đi dọc các hành lang, các chỗ nghĩ chân, nhân viên khu resort đang dọn dẹp những tàn dư của bữa tiệc. Tôi nhìn thấy nàng ngồi ngoài bãi biển, bên cạnh Ngọc. Nàng đang ngả vào vai Ngọc, còn Ngọc quàng tay ôm nàng. Họ đang ngồi quay lưng về phía tôi và hương ra biển. Tôi không giữ được bình tĩnh, tiến gần lại định phá bĩnh họ. Nhưng khi tôi đang bước lại gần, một giọng nói cất lên làm tôi giật mình:
- Thầy Tiến đi đâu mà mọi người tìm mãi không được.