Tình dục - nuôi dưỡng mà cũng giết chết tình yêu (Câu chuyện của một thằng đàn ông hư hỏng).

Ca Sĩ Chu Bin

Yếu sinh lý
Đó là Minh, một đại lý cấp cao trong công ty, khoảng hơn 40 tuổi. Minh nổi tiếng đứng đắn đàng hoàng và rất được lòng mọi người. Trong đầu tôi đang sôi sục ý nghĩ trả thù "tình yêu". Tôi biết Minh có một gia đình hạnh phúc. Tôi càng cáu gắt như thể Minh đang ra oai với sự bất hạnh của tôi vậy. Minh tiến gần về phía tôi, tay đang cầm một chai rượu. Minh nhìn về phía tôi đang hướng tới rồi tiếp lời

- Đúng là tình yêu cổ tích thầy nhỉ! Ai mà ngờ là có tình yêu từ năm 4 tuổi chứ! Em với xã nhà em yêu lâu lắm cũng chỉ từ hồi 17, 18 thôi.

Lời nói của Minh càng khiến tôi điên tiết. Đừng có khoe mẽ hạnh phúc với tôi nữa được không. Bỗng dưng tôi có ý nghĩ điên rồ là muốn phá vỡ hạnh phúc của Minh. Có thật sự là hạnh phúc không, hay chỉ là vỏ ngoài bọc đường? Còn thực sự, cô cũng chị là một người đàn bà có những ham muốn tầm thường. Chỉ cần một thằng giỏi làm chuyện đó, thì cô cũng chẳng nghĩ đến chồng lúc ở trên giường với nó. Thoáng nhìn thấy Minh cầm chai rượu trên tay, tôi hỏi Minh:

- Chị Minh mang rượu đi đâu đấy? À, em mua một chai để em với xã nhà em uống. Lần này bọn em không mang con theo, nên coi như làm lại đêm tân hôn. Phòng em cách âm. haha.

Tôi cau mày nhưng lòng lại như nhen nhóm một ý đồ. Muốn hạnh phúc ư? Đừng mơ nhé.

- Cho tôi xem chị mua chai gì nào?
Ngụy Trung Hiền run rẩy đứng giữa sân, bao quanh là những gã đàn ông xăm trổ bặm trợn. Một gã tiến lại gần, dùng bàn tay to dày vỗ mạnh vào má Hiền, cười hề hề: "Thằng Thịnh chọn bạn được đấy, trông 'mướt' thế này cơ mà"
Ngụy Trung Hiền nhìn sang Thịnh cầu cứu, nhưng Thịnh chỉ thản nhiên đứng khoanh tay, mắt nhìn đi chỗ khác. Nó lấy một điếu thuốc ra châm, rít một hơi dài rồi nói với giọng lạnh lùng: "Nó còn zin đấy, các anh nhẹ tay thôi kẻo nó hỏng mất"
Nghe câu nói đó, Ngụy Trung Hiền chết lặng. Cậu không ngờ thằng bạn của mình lại có thể thốt ra những lời khốn nạn như vậy. Một gã xăm trổ khác, tay đầy hình rồng phượng, bắt đầu luồn tay vào sau gáy Ngụy Trung Hiền, bóp mạnh khiến cậu đau đến rỉ nước mắt.
"Thịnh... mày nói gì vậy? Mày dẫn tao đến đây để làm gì?" Ngụy Trung Hiền lắp bắp hỏi.:too_sad:
Thịnh nhếch mép, tiến lại gần, phà khói thuốc thẳng vào mặt Ngụy Trung Hiền rồi ghé sát tai thì thầm: "Đêm nay mày phục vụ các anh cho tốt, rồi tao sẽ cho mày biết thế nào là 'tình bạn' thực sự"::xamvl19::
 

Ca Sĩ Chu Bin

Yếu sinh lý
Thịnh vừa dứt lời, gã xăm trổ cầm đầu liền túm chặt thắt lưng Ngụy Trung Hiền, kéo xềnh xệch cậu vào căn phòng tối phía sau. Ngụy Trung Hiền hoảng loạn vùng vẫy, nhưng sức của 1 cậu học sinh làm sao địch lại những cánh tay đầy cơ bắp đang khóa chặt lấy mình.
"Thịnh! Cứu tao! Mày làm cái gì vậy?" Ngụy Trung Hiền gào lên trong tuyệt vọng :too_sad:
Thịnh không trả lời, hắn lẳng lặng đi theo sau, ánh mắt tối sầm lại dưới ánh đèn mờ. Khi cánh cửa gỗ đóng sầm lại, một gã xăm trổ thô bạo đẩy Hiền ngã nhào xuống chiếc giường cũ bốc mùi ẩm mốc. Hắn bắt đầu tháo chiếc thắt lưng da
Sau đó bàn tay thô ráp của lão bắt đầu xé toạc chiếc áo sơ mi của Ngụy Trung Hiền, khiến những chiếc cúc áo văng tung tóe trên sàn. Ngụy Trung Hiền cảm thấy nghẹt thở, lồng ngực cậu phập phồng dữ dội dưới sức nặng của gã đàn ông. Trong lúc cậu đang nhắm nghiền mắt chịu đựng sự nhục nhã, thì Thịnh bỗng nhiên bước tới.
Thịnh không ngăn cản, mà lại ngồi xuống ngay mép giường, đưa tay vuốt ve đôi chân đang run rẩy của Ngụy Trung Hiền. Nó nhìn thẳng vào mắt Ngụy Trung Hiền, giọng nói trở nên khàn đặc và đầy chiếm hữu:
"Mày đừng trách tao. Đêm nay, mày phải thuộc về bọn tao thì mới mong sống sót mà ra khỏi đây được"::xamvl19::
Nói xong, Thịnh cúi xuống, bắt đầu đặt những nụ hôn thô bạo lên cổ Ngụy Trung Hiền, hòa cùng đôi bàn tay đang tham lam lục lọi của gã xăm trổ kia
 

Ca Sĩ Chu Bin

Yếu sinh lý
Ngụy Trung Hiền vùng vẫy dữ dội, đôi tay cậu cào cấu trong vô vọng vào tấm ga giường sờn cũ. Cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ họng khi những hơi thở nóng hổi của gã xăm trổ và Thịnh bủa vây lấy mình.
"Buông ra... làm ơn... buông tao ra!" - Ngụy Trung Hiền gào lên trong tuyệt vọng :too_sad:
Tiếng gào thét của Hiền chỉ càng làm gã xăm trổ thêm bực bội. Hắn vớ lấy cây gậy gỗ dựng ở đầu giường, chẳng chút do dự mà vung tay giáng mạnh một cú vào đầu cậu.
Cộp!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng rồi nhanh chóng biến thành một sự trống rỗng mênh mông. Mắt Ngụy Trung Hiền hoa lên, cảnh vật xung quanh nhòe đi, bóng dáng của Thịnh và những hình xăm vặn vẹo trên cánh tay gã đàn ông kia dần xa tít tắp. Cậu cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, rồi chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị.
 

Ca Sĩ Chu Bin

Yếu sinh lý
Cú đánh bằng gậy gỗ khiến tầm nhìn của Ngụy Trung Hiền tối sầm lại, nhưng ý thức của cậu không hoàn toàn mất đi ngay lập tức. Trong cơn choáng váng tột độ, toàn thân Hiền mềm nhũn, cậu nằm sấp trên chiếc giường sờn cũ, hơi thở đứt quãng.
Dù không còn sức để kêu cứu, nhưng xúc giác của cậu vẫn hoạt động một cách tàn nhẫn. Hiền cảm nhận được cơ thể mình bị lật lại rồi bị đè xuống. Tiếp đó là một cơn đau xé tâm can từ phía hậu môn truyền đến. Một sự xâm nhập thô bạo, điên cuồng khiến cậu muốn thét lên nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Hết tên xăm trổ đến lượt Thịnh. Cậu cảm nhận được nhịp thúc mạnh bạo, dồn dập từ phía sau. Mỗi lần va chạm là một lần cơn đau nhói lên, nóng rát như bị nung đỏ::xamvl19::
Cơn đau xác thịt hòa lẫn với nỗi nhục nhã khiến ý thức của Ngụy Trung Hiền dần mờ mịt. Cậu cảm thấy cơ thể mình như một món đồ chơi bị hư hỏng, bị họ thay nhau giày vò cho đến khi hơi ấm cuối cùng dường như cũng tan biến. Trong khoảnh khắc não bộ rơi vào trạng thái chết lâm sàng, cảm giác đau đớn dữ dội ở phía sau chính là điều cuối cùng còn sót lại trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng cậu:too_sad:
 

Ca Sĩ Chu Bin

Yếu sinh lý
Khi Ngụy Trung Hiền hé mở đôi mắt, thứ đầu tiên Ngụy Trung Hiền thấy không phải là trần nhà tối tăm của ngôi nhà u ám đó, mà là một màu trắng toát lạnh lẽo. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi. Điều đầu tiên cậu cảm nhận được khi tỉnh lại sau cơn hôn mê dài đằng đẵng không phải là sự nhẹ nhõm, mà là một cơn đau âm ỉ, ám ảnh ở vùng hạ bộ, như thể những cú thúc tàn bạo của đêm Noel mười năm trước vẫn chưa hề dừng lại:too_sad:
Ngụy Trung Hiền định cử động tay nhưng toàn thân rã rời, đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm. Bên tai Ngụy Trung Hiền vang lên tiếng "tít... tít..." đều đặn của máy đo nhịp tim.
"Bệnh nhân ở phòng 302 tỉnh rồi!" - Tiếng một y tá reo lên.
Ngụy Trung Hiền ngơ ngác nhìn quanh, rồi dừng lại ở tờ lịch treo trên tường đối diện. Con số trên đó khiến tim Ngụy Trung Hiền thắt lại. Đêm Noel ấy đã lùi xa từ bao giờ.
Cậu đã ngủ một giấc dài đúng 10 năm.

END ARC 1: Tuổi thơ của Ngụy Trung Hiền xamvn, Nhị Gia và vòng lặp vô tận

Lời kết: Cảm ơn tất cả bạn đọc xàm vi en đã bỏ thời gian theo dõi hành trình của Ngụy Trung Hiền aka @DeptrainhatmienBac . Vì là tác phẩm đầu tay nên sẽ có nhiều sai sót trong khâu sáng tác, mong các bạn đọc bỏ qua và hiểu cho vì tác giả cũng có chút vấn đề về não bộ nên tôi mới phải là người rush end Arc 1 của rác phẩm này. Arc 2 sẽ bắt đầu khi tác giả @Nguyenwomb trả tiền sáng tác cho tôi:adore:
 

Ca Sĩ Chu Bin

Yếu sinh lý
Topic của mày sao mà kêu người khác biến ?
Bài rap: Miêu tả tâm thần phân liệt




BIỂU HIỆN LÂM SÀNG

Biểu hiện lâm sàng bệnh tâm thần phân liệt bao gồm các triệu chứng âm tính và dương tính.

  1. Các triệu chứng dương tính
Là các triệu chứng phong phú, đa dạng luôn biến đổi, biểu hiện trên tất cả các mặt hoạt động tâm thần, đặc biệt trong tư duy, cảm xúc và hành vi với đặc trưng là thiếu hoà hợp.

– Thiếu hoà hợp trong tư duy: ngôn ngữ của người bệnh thường khó hiểu. Bệnh nhân nói một mình, không nói hoặc nói rất khẽ, có khi nói liên hồi, nói đầu gà đầu vịt hoặc lặp đi lặp lại. Có thể có biểu hiện giả giọng người khác hoặc đặt ra từ ngữ mới mà chỉ một mình bệnh nhân mới hiểu được. Dòng tư duy có lúc chậm lúc nhanh, lúc bị ngừng lại. Nội dung tư duy thường nghèo nàn, tối nghĩa.

– Thiếu hoà hợp trong cảm xúc: cảm xúc trở nên lạ lùng, khó hiểu, thiếu tình cảm với người thân, bàng quan lạnh nhạt với những thích thú trước đây, cảm xúc hai chiều, trái ngược.

Thiếu hoà hợp trong hành vi: hành vi xung động, khó hiểu, hai chiều trái ngược, lố lăng, định hình.

– Người bệnh thường xa lánh mọi người, sống cô độc, đi lang thang không có mục đích, đôi khi có cơn kích động, hò hét, đập phá. Có người có những động tác lặp đi lặp lại, điệu bộ, nhún vai, nhếch mép. Một số bệnh nhân có hành vi kỳ dị như trời nắng thì mặc áo bông, trời rét thì lại ở trần. Có người lúc thì ngồi co ro một mình ở nhà, lúc thì chạy nhảy ngoài đường can thiệp vào công việc của người khác.
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
Má chó đẻ tâm thần @vannguyen1994

Địt con mẹ mày, ông bà nội của mày là anh em ruột loạn luân với nhau sinh ra bố mày. Mẹ mày là 1 con gái ngành, bố mày là thằng trai bao kiêm ma cô đứng canh ở cửa để mẹ mày tiếp khách. Mẹ mày chơi nhiều thằng quá không biết bố ruột của mày là ai nên mày sinh ra văn hóa thấp, người khác gọi không thèm trả lời sao thằng súc vật ?
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
Minh đưa tôi chai rượu.

- Chai này men có từ năm 2006 thôi à? Tôi có một chai ngon hơn, men từ 2000. Nếu không ngại có thể đến phòng tôi lấy.

- Có phiền thầy quá không ạ? Rượu ngon thế làm sao em dám lấy của thầy?

- Nếu ngại, có thể cho tôi uống vài li với anh nhà.

- Vậy thì còn gì bằng ạ.

- Ừ thế Minh cứ về phòng đi rồi tôi mang sang cho.
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
- Vâng, thế vợ chồng em chờ thầy nhé.

Tôi về phòng, lấy chai rượu ngon đã chuẩn bị sẵn, chai rượu tôi định rủ Thu cùng thưởng thức, chộp thêm vài viên thuốc ngủ tôi mang theo phòng khi cần. Tôi gõ của phòng Minh. Minh và chồng đã ngồi sẵn chờ tôi, trên bàn có 3 li sạch sẽ. Tôi làm một vài động tác mở rượu rồi nói muốn ướp rượu trong tủ lạnh một chút, uống đến đâu rót đến đó.

Tôi xung phong rót rượu. Tôi rót rượu ngon cho chồng Minh, không quên bỏ vào mấy viên thuốc ngủ. Sau vài ba li, chồng Minh đã gần như gục hẳn, không còn biết gì nữa. Tôi cùng Minh vác chồng lên giường. Và khi Minh đang chăm chút đắp chăn cho chồng mình, tôi ôm chầm lấy Minh từ phía sau và đè nàng xuống giường. Minh giật mình và hô toáng lên, nhưng Minh quên mất: phong Minh cách âm.

- Thầy Tiến, thầy say rồi, thầy làm gì thế.

Tôi chẳng nói gì, vẫn cứ tiến hành những gì tôi cần phải làm. Tôi không sỗ sàng cưỡng đoạt Minh, tôi chỉ làm những việc mà tôi biết sẽ kích thích cơ thể người phụ nữ mà thôi. Thỉnh thoảng, liếc nhìn sang bên cạnh thấy chồng Minh đang say giấc, tôi lại càng hứng. Minh vẫn cố gắng phản kháng nhưng không thành.

Cho đến thời điểm, khi cơ thể bị kích thích đến đỉnh điểm, chính Minh là người van xin tôi quan hệ với nàng. Tôi biết nàng đã quên thằng chồng của mình. Tôi cực kì phấn khích với cảm giác này, ngoại tình với vợ của người đàn ông đang nằm ngay bên cạnh. Cảm giác chiến thắng tuyệt đối và hạ nhục đối thủ không còn ngóc đầu dậy được.
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
Sau cơn mê mệt, ý thức trở lại, Minh bắt đầu khóc.

- Tại sao thầy lại làm như thế. Thầy đã cưỡng hiếp tôi.

- Tôi đâu có cưỡng Minh. Chính Minh xin tôi làm đi mà.

Minh không nói gì, vẫn tiếp tục khóc.

- Tôi không bao giờ ngờ có lúc mình lại phản bội chồng, lại còn ngay trước mặt anh ấy.

- Chẳng có gì là phản bội hay không phản bội cả. Minh muốn có đêm tân hôn thì tôi cho Minh biết thế nào mới là tân hôn thật sự.
 

Ca Sĩ Chu Bin

Yếu sinh lý
Sau cơn mê mệt, ý thức trở lại, Minh bắt đầu khóc.

- Tại sao thầy lại làm như thế. Thầy đã cưỡng hiếp tôi.

- Tôi đâu có cưỡng Minh. Chính Minh xin tôi làm đi mà.

Minh không nói gì, vẫn tiếp tục khóc.

- Tôi không bao giờ ngờ có lúc mình lại phản bội chồng, lại còn ngay trước mặt anh ấy.

- Chẳng có gì là phản bội hay không phản bội cả. Minh muốn có đêm tân hôn thì tôi cho Minh biết thế nào mới là tân hôn thật sự.
Cú đánh bằng gậy gỗ khiến tầm nhìn của Ngụy Trung Hiền tối sầm lại, nhưng ý thức của cậu không hoàn toàn mất đi ngay lập tức. Trong cơn choáng váng tột độ, toàn thân Hiền mềm nhũn, cậu nằm sấp trên chiếc giường sờn cũ, hơi thở đứt quãng.
Dù không còn sức để kêu cứu, nhưng xúc giác của cậu vẫn hoạt động một cách tàn nhẫn. Hiền cảm nhận được cơ thể mình bị lật lại rồi bị đè xuống. Tiếp đó là một cơn đau xé tâm can từ phía hậu môn truyền đến. Một sự xâm nhập thô bạo, điên cuồng khiến cậu muốn thét lên nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Hết tên xăm trổ đến lượt Thịnh. Cậu cảm nhận được nhịp thúc mạnh bạo, dồn dập từ phía sau. Mỗi lần va chạm là một lần cơn đau nhói lên, nóng rát như bị nung đỏ::xamvl19::
Cơn đau xác thịt hòa lẫn với nỗi nhục nhã khiến ý thức của Ngụy Trung Hiền dần mờ mịt. Cậu cảm thấy cơ thể mình như một món đồ chơi bị hư hỏng, bị họ thay nhau giày vò cho đến khi hơi ấm cuối cùng dường như cũng tan biến. Trong khoảnh khắc não bộ rơi vào trạng thái chết lâm sàng, cảm giác đau đớn dữ dội ở phía sau chính là điều cuối cùng còn sót lại trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng cậu:too_sad
 

Ca Sĩ Chu Bin

Yếu sinh lý
- Vâng, thế vợ chồng em chờ thầy nhé.

Tôi về phòng, lấy chai rượu ngon đã chuẩn bị sẵn, chai rượu tôi định rủ Thu cùng thưởng thức, chộp thêm vài viên thuốc ngủ tôi mang theo phòng khi cần. Tôi gõ của phòng Minh. Minh và chồng đã ngồi sẵn chờ tôi, trên bàn có 3 li sạch sẽ. Tôi làm một vài động tác mở rượu rồi nói muốn ướp rượu trong tủ lạnh một chút, uống đến đâu rót đến đó.

Tôi xung phong rót rượu. Tôi rót rượu ngon cho chồng Minh, không quên bỏ vào mấy viên thuốc ngủ. Sau vài ba li, chồng Minh đã gần như gục hẳn, không còn biết gì nữa. Tôi cùng Minh vác chồng lên giường. Và khi Minh đang chăm chút đắp chăn cho chồng mình, tôi ôm chầm lấy Minh từ phía sau và đè nàng xuống giường. Minh giật mình và hô toáng lên, nhưng Minh quên mất: phong Minh cách âm.

- Thầy Tiến, thầy say rồi, thầy làm gì thế.

Tôi chẳng nói gì, vẫn cứ tiến hành những gì tôi cần phải làm. Tôi không sỗ sàng cưỡng đoạt Minh, tôi chỉ làm những việc mà tôi biết sẽ kích thích cơ thể người phụ nữ mà thôi. Thỉnh thoảng, liếc nhìn sang bên cạnh thấy chồng Minh đang say giấc, tôi lại càng hứng. Minh vẫn cố gắng phản kháng nhưng không thành.

Cho đến thời điểm, khi cơ thể bị kích thích đến đỉnh điểm, chính Minh là người van xin tôi quan hệ với nàng. Tôi biết nàng đã quên thằng chồng của mình. Tôi cực kì phấn khích với cảm giác này, ngoại tình với vợ của người đàn ông đang nằm ngay bên cạnh. Cảm giác chiến thắng tuyệt đối và hạ nhục đối thủ không còn ngóc đầu dậy được.
Ngụy Trung Hiền vùng vẫy dữ dội, đôi tay cậu cào cấu trong vô vọng vào tấm ga giường sờn cũ. Cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ họng khi những hơi thở nóng hổi của gã xăm trổ và Thịnh bủa vây lấy mình.
"Buông ra... làm ơn... buông tao ra!" - Ngụy Trung Hiền gào lên trong tuyệt vọng :too_sad:
Tiếng gào thét của Hiền chỉ càng làm gã xăm trổ thêm bực bội. Hắn vớ lấy cây gậy gỗ dựng ở đầu giường, chẳng chút do dự mà vung tay giáng mạnh một cú vào đầu cậu.
Cộp!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng rồi nhanh chóng biến thành một sự trống rỗng mênh mông. Mắt Ngụy Trung Hiền hoa lên, cảnh vật xung quanh nhòe đi, bóng dáng của Thịnh và những hình xăm vặn vẹo trên cánh tay gã đàn ông kia dần xa tít tắp. Cậu cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, rồi chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị.
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
- Thầy thật là ác.

- Sao lại ác. Tôi làm cho Minh sung sướng còn gì. Đừng nói với tôi, Minh không thích.

Minh im lặng. Còn tôi thì hả hê và rời đi.Hôm sau chúng tôi chạm mặt ở chỗ ăn sáng. Minh tránh mặt tôi còn tôi vẫn tỏ ra thản nhiên như không có việc gì. Chồng Minh vẫn bình thản, anh ta không hề biết chuyện xảy ra đêm qua, rằng vợ mình đã ân ái điên cuồng với một thằng đàn ông khác ngay trên chiếc giường mình đang nằm. Tôi nhếch miệng cười khi nghĩ đến việc đó. Ngay lúc này tôi thấy Thu và Ngọc đi vào. Họ đang cầm trên tay một con diều. Tôi tránh không nhìn họ. Tôi căm ghét chứng kiến hạnh phúc của họ.

Nhưng ngày sau đó, tôi có trò chơi mới là gạ tình những đại lý nữ đã có chồng. Tôi thích chinh phục những người luôn tỏ ra có một gia đình hạnh phúc. Tất cả bọn họ, đều quằn quại sung sướng trên giường của tôi. Tôi tự hỏi, đàn bà có phải chỉ chung thuỷ cho đến khi họ có cơ hội để phản bội hay không?

Sau 6 tháng, tình hình kinh doanh của công ty khả quan trông thấy, nhân viên đại lý hứng khởi làm việc. Ngọc cũng đến lúc rời đi. Tôi biết, sau khi tốt nghiệp, chắc chắn cậu ta sẽ nắm giữ vị trí này một cách chính thức. Vì vậy, tôi cũng bắt đầu tìm việc mới. Tôi không muốn làm việc dưới trướng cậu ta. Tôi không muốn xếp sau cậu ta. Nhân viên tổ chức một buổi liên hoan chia tay Ngọc. Bọn đàn ông chúng tôi cũng uống kha khá. Tôi cũng hơi ngà ngà nên tự dưng lại thành thật với lương tâm mình. Tôi ngồi cạnh Ngọc, hỏi chuyện:

- Làm thế nào mà cậu cưa được cô gái xinh đẹp giỏi giang như thế? Có mánh khoé gì không chỉ cho bậc đàn anh nào. Cậu không sợ mất sao?
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
Tôi thật sự muốn biết, Ngọc đã dùng cách nào mà khiến Thu không bao giờ muốn rời xa. Thu dành cho cậu ta tất cả như thể họ là định mệnh của nhau vậy. Ngọc cười, vỗ vai tôi:

- Em dùng tình yêu anh ạ. Thứ duy nhất có thể mang đến tình yêu của một người là tình yêu chân thành. Nếu anh dùng mánh khoé, cô gái đó có thể ngả vào vòng tay anh, nhận lời yêu anh hay gì gì đó, nhưng trái tim nàng sẽ chỉ thuộc về anh trong một lúc. Nàng sẽ nhanh chóng lại ngả vào vòng tay người khác với mánh khoé cao siêu hơn.

Tất nhiên, Thu vô cùng xuất sắc, em cũng đã từng sợ mất Thu. Anh không biết đâu, hồi cấp 3, số đuôi theo nàng dùng lá trên rừng đếm cũng không hết. Bọn nó suốt ngày tặng hoa, tặng quà, làm thơ, viết nhạc đủ thứ. Nhưng, duyên mà anh, nàng lại chọn em. Em chỉ có thể cố gắng hết sức mình để xứng đáng với tình cảm của nàng.

- Nhưng nàng thì chỉ có một, nên chỉ có 1 người sở hữu được nàng - Tôi nói đầy buồn bã.

- Anh đừng dùng từ sở hữu. Không ai có thể sở hữu ai cả. Con đường duy nhất tiến vào trái tim một người con gái tốt là sự chân thành. Nếu đã chân thành mà anh vẫn không thể mở cửa trái tim nàng thì không còn cách nào khác. Đừng cố gắng chiếm giữ. Em với Thu, ngoài tình yêu, chúng em còn có tình thương, tình nghĩa, tình thân. Em chỉ mong cô ấy hạnh phúc nhất có thể dù người mang lại hạnh phúc ấy là ai đi nữa. May mắn thay em lại chính là người đó. Còn cô ấy, cô ấy trong trắng và tinh khiết lắm, nên cô ấy rất chung thuỷ.

Vấn đề ở đây là cô ấy không cần phải cố gắng để chung thuỷ. Cô ấy đi theo lời trái tim mình, thì tự khắc sẽ chung thuỷ. Em biết hiện giờ có nhiều phụ nữ có chồng, yêu chồng nhưng vẫn ngoại tình, vì họ đi theo dục vọng chứ không phải trái tim. Họ có thể lên giường với người khác nhưng tình yêu lại dành cho chồng mình. Em cũng không hiểu sao lại có những người đàn ông làm việc đó với phụ nữ có chồng. Thay vì tự hào vì gạ gẫm được nhiều phụ nữ, sao họ không thấy xấu hổ vì mình thật ra giống như công cụ tình dục của những phụ nữ đó thôi?
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
Các bác thông cảm, gần đây bận với tâm trạng không tốt nên bây giờ mới đăng truyện được.
 

vannguyen1994

Chim TO
Chủ thớt
Tôi giật mình nghe Ngọc nói, cứ như thể cậu ta cố ý nói cho tôi nghe vậy. Tôi trầm tư suy nghĩ. Phải. Hình như tất cả bọn họ đều tôn sùng tôi ở trên giường, nhưng sau đó, họ vẫn có người khác để yêu thương. Họ không yêu tôi, họ chỉ thích chung đụng với tôi mà thôi, bởi vì tôi cũng chưa bao giờ dùng trái tim để đối xử với họ.

Sau khi Ngọc quay trở lại Mỹ 2 tháng thì tôi tìm được công việc mới và rời công ty. Tôi cũng không bao giờ cố gắng để gặp lại Thu, dù tôi biết, tình yêu tôi dành cho nàng có lẽ sẽ không bao giờ phai. Không ai có thể so sánh với nàng trong mắt tôi. Tôi cố gắng làm việc và chăm chỉ tìm hiểu nhiều lĩnh vực. Tôi bắt đầu gặt hái được một số thành công nhất định, thu nhập cũng tăng cao. Lúc này tôi đã gần 40 tuổi.

Trong một lần đi làm việc với ngân hàng để đàm phán khoản tín dụng, tôi gặp Nhung. Nhung gợi toi nhớ rất nhiều đến Thu. Nhung cũng xinh xắn, trông đàng hoàng giản dị. Tất nhiên cái thần thái cao sang thì Nhung không có, nhưng Nhung cũng trẻ trung, có học thức và một công việc ổn định. Cư tự nhiên như thế, tôi phải lòng Nhung. Nó không mãnh liệt như tình cảm tôi dành cho Thu, nhưng dịu dàng êm đềm.

Tôi theo đuổi Nhung và đối xử với nàng chân thành nhất có thể. Lúc đầu, nàng hơi cự tuyệt vì biết tôi đã từng có một đời vợ và con riêng. Nhưng tôi vẫn kiên trì theo đuổi nàng, có mặt và không quản ngại giúp đỡ nàng những lúc khó khăn, lắng nghe những tâm sự của nàng, và thật lòng tôi không đòi hỏi gì ở nàng hết. Tôi đã nghĩ, kể cả nàng không chấp nhận tôi, tôi cũng không thù oán gì. Tôi chỉ muốn một chút thảnh thơi trong lòng mình, tôi không muốn thù hằn ganh ghét tị nạnh hay bứt rứt vì không đạt được những gì mình muốn nữa. Những cảm xúc đó tôi trải qua hết rồi. Nên tôi cảm thấy yêu mến nàng, thì tôi thể hiện là tôi yêu mến. Tôi không dùng thủ đoạn, không dùng mánh khoé, không lên kế hoạch gì nữa, tôi cứ để cảm xúc của mình dẫn đường thôi.

Có lẽ Ngọc đúng, sau một thời gian tôi cứ đi bên nàng dịu dàng như thế, nàng chấp chận tình cảm của tôi. Nửa năm sau đó thì chúng tôi làm đám cưới. Tôi vỡ oà trong hạnh phuc vì dù cuộc đời lỡ dở nhưng vẫn có thể tìm được một người con gái tốt như Nhung làm vợ. Tôi yêu thương và chiều chuộng nàng như một vật báu trên tay. Tôi mua một căn hộ nhỏ để chúng tôi ở riêng. Rút kinh nghiệm của cuộc hôn nhân trước, tôi không muốn có bất kì sự bất tiện nào cho Nhung khi phải sống với bố mẹ chồng.

Nhung là cô gái ngoan, biết điều nên cũng luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi. Tôi nghĩ mình kiếm được thu nhập cũng khá, mà công việc hiện tại của Nhung phải làm ngoài giờ quá nhiều nên cũng xót nàng. Ngoài ra, tôi cũng nghe nhiều câu chuyện ngoại tình trong ngành này (Nhung làm ngân hàng). Chẳng phải tôi không tin Nhung, nhưng tôi là thằng có kinh nghiệm rồi, lỡ mà Nhung cũng sẽ gặp 1 thằng như tôi ở ngoài thì sao? Vì vậy, tôi bàn với Nhung nghỉ việc ở nhà hưởng thụ, hoặc thích thì lấy ít vốn mà mở cửa hàng gì đó. Nhung có vẻ không muốn nghỉ việc lắm, nhưng sau khi nghe tôi rủ rỉ thì cũng đồng ý. Huống chi, nàng có một người bạn chí cốt, Hằng, đang bán hàng online, nàng cũng có thể góp phần.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo