Sáng đó Tùng dậy rất sớm.
Trời còn chưa sáng hẳn. Căn hộ chìm trong một thứ ánh sáng xanh nhạt, lạnh và mỏng, như mặt trong của một chiếc ly thủy tinh cũ. Máy lạnh vẫn chạy đều. Trong phòng khách, chiếc sofa còn vết lõm của ông Văn. Trong phòng ngủ, Vân vẫn ngủ. Cô ngủ sâu, hoặc giả vờ ngủ sâu...