Lão Tứ đứng ở góc sân, lặng lẽ nhìn Vân – con gái ruột của mình.
Dù đã hơn mười mấy năm không gặp, ông vẫn nhận ra ngay. Vân giống ông như đúc: cái mũi vẹo, cằm vuông, da đen sạm, người đậm chắc. Không phải kiểu con gái xinh đẹp, chỉ có mỗi cái chiều cao chừng 1m6 là tạm được. Lúc này Vân đang đứng rửa chén dưới cái chậu xi măng, mặt cúi gằm. Từ trong nhà, tiếng bà mẹ chồng chửi bới xa xả vang ra:
“Mày chỉ biết ăn với ở với đẻ, việc nhà thì lười như hủi! Đồ con đàn bà vô tích sự!”
Người chồng béo mập của Vân thì ngồi ngay bàn, vừa uống rượu vừa đánh bài, chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn vợ lấy một cái.
Rửa chén xong, Vân lặng lẽ xách giỏ quần áo ra phơi sau nhà. Cô cúi người đưa tay lên sào phơi…
Bỗng một bàn tay thô bạo từ phía sau túm lấy quần cô, kéo mạnh tụt xuống tận đầu gối. Cái lồn thâm sì, đầy lông đen xoăn của Vân lộ ra giữa trời. Gã đàn ông giấu mặt đứng sau lưng cô không nói một lời, dí thẳng con cặc vào, đút một phát lút cán.
“Á…!”
Vân chỉ kêu lên một tiếng ngắn rồi cắn chặt môi, cam chịu để gã địt từ phía sau. Thân cô bị dập mạnh tới lui, hai tay vẫn cố bám vào sào phơi quần áo.
Lão Tứ chứng kiến cảnh đó thì mắt đỏ ngầu, máu dồn lên não. Ông gầm lên một tiếng, lao thẳng tới định xé xác thằng khốn đang địt con gái mình. Nhưng lạ thay, ông không thể nhúc nhích được. Phần thân dưới của ông như bị kẹt cứng.
Lão Tứ cúi xuống nhìn, và kinh hoàng phát hiện:
Con cặc bự, gân guốc của ông đang nằm sâu trong lồn Vân, lút cán. Ông đang là thằng đang địt con gái ruột của mình.
“Địt mẹ!!!…”
Lão Tứ hét lên một tiếng kinh hoàng, giật bắn mình tỉnh dậy.
Ông ngồi phắt dậy trên giường, người đổ mồ hôi như tắm. Tim đập thình thịch, thở hổn hển. Nhìn quanh một lượt mới biết mình vẫn đang nằm trong căn phòng nhỏ quen thuộc.
“Địt mẹ… mơ cái đéo gì lạ lùng vậy?”
Lão Tứ chửi một câu, lau mồ hôi trên trán, rồi nằm vật ra giường. Ông đưa tay xoa xoa con cặc vẫn còn cứng ngắc vì giấc mơ vừa rồi. Ánh mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, thở dài một tiếng nặng nề.
“Con Vân nó giống tao thật… Số nó khổ quá…”
Sáng hôm đó, Hoàng đến khi Lão Tứ vừa ăn xong bát cháo.
Dãy trọ còn ẩm hơi sương. Mấy chậu cây trước hiên đọng nước trên lá, ánh nắng sớm mỏng và nhạt, không đủ làm người ta thấy ấm. Lão Tứ đang ngồi trên cái ghế nhựa quen thuộc, một tay xoa thắt lưng, một tay lần túi tìm thuốc lá, thì Hoàng bước vào.
Gã không nói nhiều. Chỉ lấy trong túi áo ra một tờ giấy nhỏ, gấp đôi, đặt lên mặt bàn.
“Có vẻ đây là địa chỉ của chị Vân mà bác tìm.”
Lão Tứ khựng lại.
Bàn tay đang tìm thuốc lá dừng giữa chừng. Mắt lão nhìn tờ giấy, rồi nhìn Hoàng, như thể chưa hiểu hết câu vừa nghe.
“Mày nói sao?”
“Cháu nói, có vẻ đây là địa chỉ của chị Vân.”
“Có vẻ?”
“Dạ. Cháu chưa dám chắc một trăm phần trăm.”
Lão Tứ chồm người tới, giật lấy tờ giấy. Trên đó có ghi tên một khu căn hộ, số tầng, mã căn hộ, tên người đứng hộ khẩu hoặc có liên quan gì đó mà lão đọc không rõ lắm. Mắt lão đã kém, chữ nhỏ lại hơi nhòe, nhưng chỉ cần nhìn thấy chữ “Vân”, ngực lão đã nhói lên một cái.
“Giờ nó sao rồi?” Lão hỏi dồn. “Nó sống thế nào? Có khổ không? Có bị thằng chồng nó đánh đập không? Có bệnh tật gì không? Nó có thiếu tiền không? Nó có con chưa? Mày có gặp nó chưa?”
Hoàng nhìn lão.
“Cháu chưa gặp trực tiếp.”
“Chưa gặp?”
“Dạ. Nên cháu mới nói là chưa chắc.”
“Vậy sao mày biết?”
“Có người dò được địa chỉ. Tên tuổi, năm sinh, quê quán, một vài thông tin trùng. Nhưng muốn chắc thì chú nên tự đến đó xem thử.”
Lão Tứ đứng bật dậy.
“Đi bây giờ luôn.”
Hoàng hơi nhướng mắt.
“Bây giờ còn sớm. Với lại chú đừng đi như đi đòi nợ.”
“Chứ tao đi kiểu gì?”
Hoàng im một lát rồi nói:
“Muốn biết rõ câu chuyện, chú nên làm một ông già ở quê lên thăm con gái.”
Lão Tứ sững ra.
Câu đó nghe vừa buồn cười, vừa có lý.
Một ông già ở quê lên thăm con gái.
Không phải một người cha đi tìm đứa con thất lạc. Không phải một kẻ mang theo mấy chục năm tội lỗi. Không phải một ông già đang sợ con gái mình bị đời vùi dập. Chỉ là một ông già ở quê, chống gậy hoặc xách túi vải, lặn lội lên thành phố thăm con.
Lão Tứ gật gù.
“Ừ. Cũng phải.”
Hoàng đẩy tờ giấy về phía lão.
“Chú cứ đến. Nhìn trước đã. Đừng vội hỏi nhiều.”
“Mày không đi với tao à?”
“Không tiện.”
Lão Tứ nhìn Hoàng. Gã vẫn đứng đó, sạch sẽ, bình thản, như người đã đặt một quân cờ xuống bàn rồi lui ra ngoài ván đấu.
“Được,” lão nói. “Tao tự đi.”
Chiều hôm đó, Lão Tứ mặc cái áo sơ mi cũ nhất mà lão cho là tử tế nhất.
Áo màu xanh nhạt, cổ đã sờn, nhưng còn sạch. Lão chải tóc, cạo râu qua loa, rồi cẩn thận nhét tờ giấy vào túi áo ngực. Trước khi đi, lão đứng trước cái gương nhỏ treo cạnh cửa bếp một lúc.
Trong gương là một ông già gầy, da sạm, mắt trũng, tóc bạc quá nửa. Cái mặt ấy nhìn thế nào cũng không giống người có con gái sống trong khu căn hộ cao cấp.
Lão bật cười khẽ.
“Chắc nó cũng không nhận ra mình.”
Rồi lão đi.
Xe ôm chở lão qua mấy con đường lớn. Thành phố buổi chiều đông và ồn, xe cộ chen nhau dưới những dải nắng cuối ngày. Lão Tứ ngồi sau xe, hai tay bám chặt, túi áo trước ngực cứ phập phồng theo nhịp thở. Thỉnh thoảng lão lại đưa tay sờ tờ giấy, như sợ nó biến mất.
Khu căn hộ hiện ra sau một hàng cây được cắt tỉa gọn gàng.
Cổng lớn, chốt bảo vệ, bảng tên sáng bóng, bồn hoa được tưới nước kỹ càng. Những chiếc ô tô ra vào chậm rãi. Người ta mặc đồ đẹp, dắt chó, đẩy xe trẻ con, nói chuyện nhỏ nhẹ như ở một thế giới khác.
Lão Tứ đứng trước cổng, ngẩng đầu nhìn lên mấy tòa nhà cao.
“Chẳng lẽ con Vân được sống ở đây sao?”
Câu ấy lão nói rất nhỏ, không biết hỏi ai.
Nếu thật vậy thì tốt rồi.
Tốt quá rồi.
Lão đã tưởng tượng rất nhiều. Tưởng tượng Vân ở trong một căn nhà chật, bị chồng mắng, bị mẹ chồng khinh, ôm con khóc trong bếp. Tưởng tượng Vân bệnh mà không có tiền chữa. Tưởng tượng Vân xấu đi, già đi, héo đi, sống một đời không dám gọi về cho cha.
Nhưng nơi này không giống những gì lão tưởng.
Nó sạch. Nó cao. Nó có bảo vệ. Có thang máy. Có cây cảnh. Có những ô cửa kính phản chiếu mây chiều.
Một người sống ở đây, ít nhất cũng không đến nỗi bị đời đạp xuống bùn.
Lão vừa bước qua cổng thì bảo vệ chặn lại.
“Bác tìm ai?”
Lão hơi lúng túng, móc tờ giấy trong túi ra.
“Tôi tìm Vân. Đây, địa chỉ đây. Căn hộ này.”
Bảo vệ cầm tờ giấy xem, rồi nhìn lão từ đầu đến chân. Cái nhìn không hẳn khinh thường, nhưng đủ làm Lão Tứ thấy mình đứng không đúng chỗ.
“Bác chờ chút. Để tụi cháu gọi người nhà xuống đón.”
“Ừ, ừ.”
Lão đứng nép sang một bên.
Nắng chiều chiếu nghiêng qua cổng, đổ bóng lão dài trên nền gạch sạch bóng. Lão bỗng thấy hai bàn tay mình thô quá. Móng tay xấu, khớp ngón gồ lên, da nhăn nheo. Một ông già như lão mà đứng ở đây, nếu không có người quen xuống đón, chắc cũng chỉ như kẻ đi lạc.
Một lúc sau, cửa kính bên trong mở ra.
Một người đàn ông bước xuống.
Gã khoảng ngoài bốn mươi, người hơi gầy, đeo kính, tóc cắt gọn, áo thun đơn giản và quần ở nhà. Gương mặt gã hiền, thậm chí có chút mệt mỏi. Không giống những gì Lão Tứ từng nghĩ về con rể mình. Lão từng tưởng chồng Vân chắc phải là loại đàn ông phì nộn, mặt đỏ vì rượu, giọng lớn, bụng to, tay đeo nhẫn vàng, hoặc ít nhất cũng có vẻ gì đó dữ dằn.
Nhưng người này thì không.
Không rượu chè cờ bạc hiện trên mặt. Không có cái vẻ áp đảo của đàn ông quen sai khiến. Nhìn gã giống một người làm văn phòng mất ngủ hơn là kẻ có thể hành hạ ai.
Gã nhìn Lão Tứ vài giây, rồi mắt mở lớn.
“Ủa… ba?”
Lão Tứ đứng yên.
“Ba Tứ thiệt hả?”
Lão nuốt khan.
“Tao đây.”
Người đàn ông lập tức bước tới, hai tay hơi luống cuống.
“Trời ơi, đúng là ba Tứ rồi. Con… con xin lỗi ba. Con quá lâu không về Nghệ An thăm ba, để ba tự lặn lội lên đây thế này.”
Lão Tứ nhìn gã.
“Ở đây vô khó nhỉ.”
Tùng cười hiền.
“Dạ, giờ quy định vậy. Người lạ vô phải có cư dân xuống đón. Ba thông cảm.”
Bảo vệ nghe thấy cách xưng hô, liền gật đầu cho qua. Tùng quay sang nói vài câu, rồi dẫn Lão Tứ vào trong.
Thang máy có mùi nước lau sàn và nước hoa của ai đó vừa đi qua. Lão Tứ đứng trong đó, nhìn những con số đỏ nhảy từng tầng. Tùng đứng bên cạnh, lâu lâu lại liếc qua lão, như vẫn chưa tin người trước mặt là thật.
“Ba lên sao không gọi trước cho tụi con?”
“Tao không có số.”
“Dạ… cũng phải.”
Một khoảng im lặng nhỏ rơi xuống giữa hai người.
Rồi Tùng nói:
“Ba khỏe không?”
“Còn sống.”
Tùng cười buồn.
“Vậy là tốt rồi.”
Cửa thang máy mở.
Tùng dẫn lão qua hành lang sạch, đèn vàng, cửa các căn hộ đóng im lìm. Đến một căn cuối dãy, gã bấm mật mã rồi mở cửa.
“Ba vô đi.”
Căn hộ bên trong khá rộng, nhìn qua biết từng được chăm chút. Sàn gỗ, sofa lớn, tủ giày, tranh treo tường, vài món đồ trang trí đắt tiền. Nhưng nó không mới. Cũng không gọn gàng như Lão Tứ tưởng. Trên sofa có mấy cái áo vắt ngang. Bàn ăn còn ly cà phê uống dở. Góc nhà có đồ chơi trẻ con. Một cái máy hút bụi nằm cạnh ổ điện, dây chưa cuộn lại. Rèm cửa hơi xộc xệch. Tường có vài chỗ ố màu, như đã lâu không sửa sang.
Một căn nhà sống được, có tiền, nhưng không có bàn tay nào thật sự muốn giữ nó ngăn nắp.
Tùng cười ngượng.
“Ba thông cảm, dạo này con ít dọn dẹp.”
Lão Tứ không quan tâm chuyện đó.
Lão đứng giữa phòng khách, mắt đảo một vòng.
“Vân đâu?”
“Vợ con chắc đang đi tập gym chưa về.”
“Tập gym?”
“Dạ.”
Lão Tứ ngồi xuống sofa. Đệm mềm làm lão hơi lún xuống, không quen.
“Nó sống tốt nhỉ.”
Tùng cười.
“Dạ, cũng ổn.”
Chỉ hai chữ “cũng ổn”, nhưng trong giọng gã có gì đó mỏng và cũ, như một tờ giấy bị gấp đi gấp lại nhiều lần.
Lão Tứ không nhận ra. Hoặc có nhận ra nhưng chưa muốn nhận.
Trong lòng lão lúc này nhẹ đi rất nhiều. Vân không ở nhà ổ chuột. Không bị chồng đánh trước mặt. Không xanh xao bệnh tật. Không ôm con trốn nợ. Nó sống trong căn hộ cao cấp, có chồng hiền, có con, còn đi tập gym.
Vậy là tốt rồi.
Tốt hơn mọi thứ lão từng dám mong.
Tùng tranh thủ dọn mấy cái áo trên sofa, gom ly trên bàn, xếp lại đồ chơi. Gã làm hơi vụng, nhưng có vẻ quen tay. Vừa dọn, gã vừa nói chuyện.
“Hồi ba ốm, nhà con cũng có chuyện. Mẹ con bệnh.”
“Bệnh gì?”
“Ung thư trực tràng. Kéo dài đâu đó gần một năm rồi mất.”
Lão Tứ ngẩng lên.
“Vậy hả?”
“Dạ.”
Tùng cầm mấy cái ly đem vào bếp, tiếng nước chảy vang lên một lát rồi tắt.
“Hồi đó rối quá. Mẹ con có cái sạp thịt heo ở chợ. Làm cả đời mới gom được chút tài sản. Bà mất rồi, cái sạp cũng bỏ. Tài sản chia đôi. Con với Vân một nửa, ba con một nửa. Sau đó tụi con mua căn hộ này, về đây ở với con bé. Còn ba con thì sống chỗ khác.”
“Ba con còn sống không?”
“Dạ còn.”
“Sống tốt không?”
Tùng lau tay, bước ra. Gã cười, nhưng nụ cười có chút bất lực.
“Nói thiệt là ba con hồi trẻ đẹp trai lắm. Chắc vì vậy nên mẹ con mới cưới ổng. Nhưng ổng không biết làm ăn. Cũng không giữ được tiền. Nghe đâu chục năm nay chơi bời cũng hết gần hết rồi.”
Lão Tứ thở dài.
“Đàn ông mà không biết giữ thân thì khổ cả nhà.”
“Dạ.” Tùng gật đầu. “Giờ ổng muốn dọn về ở chung với con.”
“Con tính sao?”
“Con cũng chưa biết.”
Tùng ngồi xuống ghế đối diện Lão Tứ. Gã tháo kính ra, dùng vạt áo lau tròng kính dù nó không bẩn.
Lão Tứ nhìn gã kỹ hơn.
“Còn con? Công việc sao?”
Tùng đeo kính lại.
“Dạ… tạm.”
“Tạm là sao?”
“Thì cũng có lúc lên lúc xuống. Làm ăn mà ba.”
Lão Tứ gật đầu. Lão không hiểu chuyện làm ăn của người thành phố. Với lão, có nhà như vầy, có xe, con đi học, vợ đi tập gym, tức là khá. Còn khá bằng cách nào thì lão không biết.
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa.
Ổ khóa xoay một tiếng nhỏ.
Cửa mở.
Một người phụ nữ bước vào, vừa tháo khẩu trang vừa nói:
“Anh đi đón con chưa? Bốn giờ rưỡi rồi đấy.”
Tùng quay lại.
“Giờ anh đi nè.”
Người phụ nữ cúi xuống cởi giày, động tác nhanh và quen. Trên người cô là bộ đồ tập ôm gọn, bên ngoài khoác áo mỏng. Tóc buộc cao. Mùi nước hoa và mùi cơ thể sau khi vận động hòa vào nhau, ngọt và sắc, lan rất nhanh trong phòng khách.
Tùng cười.
“À, nay có khách quý đấy.”
“Ai vậy?”
“Em nhìn đi.”
Người phụ nữ lúc này mới ngẩng lên, nhìn về phía sofa.
Lão Tứ ngồi đó.
Hai người nhìn nhau.
Trong khoảnh khắc ấy, ông như bị đóng băng.
Người phụ nữ đứng ngay cửa không phải là Vân mà lão vẫn nhớ. Con gái ông ngày xưa đen sạm, hơi mập, cằm vuông, mũi bè, giống ông như đúc. Còn người đứng trước mặt lúc này là một phụ nữ có khuôn mặt V-line sắc sảo, mắt hai mí to tròn, mũi cao thẳng, da trắng hồng mịn màng.
Thân hình cô ấy càng khiến lão choáng váng. Cặp vú tròn căng đầy, đẩy nổi rõ dưới chiếc áo croptop trắng ôm sát. Eo thon nhỏ đến khó tin, hông rộng, mông tròn lẳn và cong vểnh một cách quyến rũ. Bộ đồ tập gym bó sát khiến đường cong cơ thể cô hiện lên rõ mồn một.
Lão Tứ cứng người.
Đây không phải Vân. Không thể là Vân.
Nhưng người phụ nữ kia lại nhìn lão, mắt mở to, rồi kêu lên một tiếng đầy xúc động:
“Ba…!”
Cô ta lao tới, chạy thẳng vào lòng Lão Tứ và ôm chầm lấy ông.
“Ba! Trời ơi ba… sao ba lên mà không nói trước cho con biết?”
Vân ôm chặt lão, người mềm mại, thơm phức mùi nước hoa pha lẫn mồ hôi sau khi tập gym. Cặp vú căng mọng ép mạnh vào ngực lão. Lão Tứ ngồi cứng đơ, hai tay giơ lên không biết để đâu. Con cặc của ông đột nhiên cương cứng dữ dội trong quần, phải ép hai đùi chặt lại để nó không chọc thẳng lên bụng Vân.
Lão sợ.
Sợ kinh khủng.
Mùi da thịt trắng trẻo, mềm mại, nóng ấm của cô ấy khiến lão rùng mình. Đây là con gái ruột của mình, mà sao cơ thể lại phản bội ông đến mức này?
Vân vẫn ôm lão, nước mắt rơi, giọng run run vừa mừng vừa tủi:
“Ngày má chồng con mất, con rối lắm ba ơi… Sau đó con nghe tin ba cũng mất rồi nên con không dám về quê. Con còn làm bàn thờ cho ba ở góc nhà kia… Con tưởng ba đi rồi…”
Lão Tứ không nói được gì. Ông đang gặp ma.
Ông nhìn kỹ khuôn mặt đang kề sát mình. Dù cô ấy gọi ông là “ba”, dù nước mắt thật, dù giọng nói vẫn mang chút chất Nghệ An quen thuộc, nhưng người phụ nữ này hoàn toàn không giống Vân mà ông nhớ.
Lão Tứ nuốt nước bọt, giọng khàn khàn:
“Mày… là Vân thật không? Sao… sao mày không giống tao chút nào?”
Vân buông lão ra một chút, lau nước mắt, rồi cười. Nụ cười ấy rất xinh, rất hiện đại, rất khác với nụ cười hở lợi ngày xưa của con bé.
“Con sửa lại đó ba.”
Lão Tứ ngẩn ra:
“Sửa… sửa cái gì?”
“Con làm lại mặt với body á ba. Mũi, mắt, cằm, eo, ngực… Con làm hết. Ba thấy đẹp không?”
Lão Tứ nhìn con gái mình, miệng há ra một lúc mới nói được:
“Ờ… ờ… thì… đẹp.”
Vân cười tươi hơn, hai tay vẫn nắm chặt tay lão. Cô không biết rằng lúc này con cặc của Lão Tứ đang cứng đến mức đau, phải ép đùi run run mới không để nó cương lên rõ ràng trước mặt con gái.
Đúng lúc đó, Tùng đứng dậy, cười hiền:
“Ba ngồi chơi với con đi. Anh đi đón cháu về đây. Hai cha con lâu ngày không gặp, chắc có nhiều chuyện phải nói.”
Tùng lấy chìa khóa xe, xỏ giày, rồi quay ra nói thêm một câu:
“Ba ở lại ăn cơm tối với tụi con nha.”
Cửa đóng lại.
Trong căn hộ rộng lớn chỉ còn lại Lão Tứ và Vân.
Vân vẫn ngồi sát bên lão, hai tay nắm tay ông, mắt long lanh. Cô thơm phức, mềm mại, và đẹp một cách lạ lùng.
Lão Tứ ngồi im, lưng hơi run. Trong đầu ông lúc này chỉ toàn một câu lặp đi lặp lại:
Đây là con gái tao… Đây là con gái tao…
Nhưng con cặc trong quần vẫn cứng ngắc, nóng ran, không chịu nghe lời.
Lão Tứ ở lại nhà Vân mấy hôm.
Ban đầu lão định chỉ ghé nhìn con gái một chút, biết nó còn sống, biết nó không khổ, rồi về. Nhưng Vân nài. Tùng cũng nài. Thằng cháu ngoại thì cứ chạy quanh phòng khách, hỏi ông ngoại có ở lại ngủ không, ở quê có bắt được rắn không, có biết chơi game không, có từng đánh nhau chưa.
Lão Tứ nhìn thằng nhỏ một lúc lâu.
Nó mười tuổi. Người nhỏ, chân tay nhanh nhẹn, mắt sáng, miệng nói không ngừng. Nó nói về game, về những con quái vật, về mấy trận đánh trong điện thoại, về một đứa bạn trong lớp bị cô giáo phạt, về chuyện nó từng suýt thắng một trận đấu xếp hạng nào đó mà lão nghe không hiểu gì hết.
Lão chỉ biết “ờ”, “vậy hả”, “ghê vậy”, “rồi sao nữa”.
Nhưng lão vẫn ngồi nghe.
Vì trên gương mặt thằng bé có vài nét giống lão. Cái trán, cái cằm, nhất là lúc nó cau mày suy nghĩ. Một đứa cháu ngoại đàng hoàng. Máu mủ của lão. Một nhánh cây mọc ra ở nơi lão tưởng gốc rễ nhà mình đã mục hết.
Thằng bé ham chơi, không cần lão chăm nhiều. Tan học về là quăng cặp, mở máy tính bảng, vừa chơi vừa nói. Có lúc Vân la, nó im được vài phút, rồi lại nói tiếp. Lão Tứ không biết những thứ nó nói, nhưng nghe tiếng nó trong nhà, lão thấy vui.
Một kiểu vui rất lạ.
Không ồn ào. Không làm lão cười lớn. Chỉ như một cục than nhỏ còn đỏ trong tro, âm ỉ sưởi tay người già.
Ban ngày, Tùng đi làm.
Lão Tứ hỏi Vân:
“Tùng giờ làm gì?”
Vân đang đứng trong bếp, cắt trái cây. Cô mặc một bộ đồ ở nhà mềm, tóc kẹp cao, cổ tay đeo vòng sáng lấp lánh. Nghe lão hỏi, cô hơi ngừng lại rồi cười.
“Con cũng không biết rõ nữa ba.”
“Sao không biết?”
“Ảnh làm nhiều thứ lắm. Đầu tư, công ty, dự án gì đó. Con nghe cũng không hiểu.”
“Vợ chồng mà không biết chồng làm gì à?”
Vân bỏ miếng táo vào đĩa, cười nhẹ.
“Mỗi tháng ảnh vẫn đưa tiền đầy đủ là được rồi. Cần gì đâu ba.”
Lão Tứ im lặng.
Câu đó nghe rất bình thường. Thậm chí, ở một góc nào đó, nó còn có lý. Đàn ông kiếm tiền, đàn bà lo nhà cửa, con cái. Tiền đủ, nhà đủ, con học hành đủ, vậy thì hỏi nhiều làm gì.
Nhưng Lão Tứ vẫn thấy có gì đó không đúng.
Không đúng ở chỗ Vân nói câu ấy quá nhẹ. Như thể Tùng không phải chồng cô, mà là một cái máy chuyển khoản đặt đâu đó ngoài đời. Cứ đến tháng phát ra tiền, còn bên trong nó chạy bằng gì, hao mòn ra sao, hỏng bộ phận nào, cô không cần biết.
Vân ở nhà với lão. Cô nấu bếp, cắt trái cây, pha nước, đặt đồ ăn. Cô cũng nói chuyện vui vẻ, hỏi lão ở dưới kia sống sao, có khỏe không, còn đau lưng không, mấy người trong nhà thế nào. Nhưng câu nào cô cũng hỏi như người ta lướt tay trên mặt nước. Chạm vào, rồi trôi đi. Không có câu nào chìm xuống sâu.
Đến khoảng trưa hoặc chiều, cô thay đồ đi tập thể dục.
Có khi cô đi một tiếng. Có khi hai ba tiếng. Có hôm nói đi gym, có hôm nói đi spa, có hôm nói gặp bạn. Lão Tứ không hỏi nhiều. Lão là khách trong căn nhà này, dù trên danh nghĩa là cha.
Những lúc ấy, lão ở nhà một mình.
Căn hộ rộng, yên tĩnh, máy lạnh chạy đều đều. Ngoài ban công nhìn xuống thấy thành phố như một tấm bảng đầy ô vuông nhỏ. Xe cộ chạy dưới đường, người đi bộ bé như hạt bụi. Lão ngồi trên sofa, nghe tiếng đồng hồ treo tường, tiếng máy lạnh, tiếng thang máy ngoài hành lang, rồi tự hỏi:
Cuộc sống hiện đại là vậy ư?
Vợ không biết chồng làm gì. Chồng đi làm cả ngày, về nhà vẫn cười. Con học trường tốt, nói về game nhiều hơn nói chuyện với ba mẹ. Nhà có tiền, nhưng bừa bộn. Người sống chung trong một căn hộ, nhưng ai cũng có một thế giới riêng khóa mật mã.
Ở quê, nghèo thì khổ vì đói.
Ở đây, đủ đầy rồi vẫn có một kiểu khổ khác.
Một kiểu khổ sạch sẽ hơn, thơm hơn, khó gọi tên hơn.
Có lần, Lão Tứ thấy Vân ngồi ở bàn ăn nhắn tin với ai đó. Cô cúi đầu, khóe miệng cong lên. Không phải nụ cười xã giao, cũng không phải cười với chồng con. Đó là kiểu cười của đàn bà khi thấy mình còn được mong đợi.
Lão nhìn thấy, nhưng giả vờ không thấy.
Có lần khác, điện thoại Vân reo. Cô nhìn màn hình, hơi khựng lại, rồi cầm máy đi ra gần ban công. Giọng cô hạ thấp xuống, mềm hơn hẳn.
“Đợi chút. Chị sắp đến.”
Nói xong, cô quay vào, mặt bình thường như không có gì.
“Ba, con đi tập chút nha. Có gì ba cứ mở tivi coi.”
Lão Tứ gật đầu.
“Ừ.”
Cửa đóng lại.
Mùi nước hoa của Vân còn ở trong phòng một lúc lâu rồi mới nhạt dần.
Lão ngồi yên trên sofa, hai tay đặt trên đầu gối. Trong lòng lão có một thứ cảm giác rất khó chịu. Không hẳn là giận. Cũng không hẳn là buồn. Nó giống cảm giác khi người ta nhìn thấy một vết nứt trên tường nhà người khác. Mình không có quyền sửa, cũng không có quyền đập bỏ, nhưng từ lúc nhìn thấy rồi, không thể coi như bức tường còn nguyên vẹn nữa.
Một chiều, Lão Tứ rủ Tùng xuống dưới uống cà phê.
Quán nằm ngay chân khu căn hộ. Bàn ghế sạch, máy lạnh lạnh quá mức cần thiết. Người ta ngồi làm việc trên laptop, nói chuyện điện thoại nhỏ nhẹ. Lão Tứ ngồi ở một góc, hai tay ôm ly cà phê đen, thấy mình lạc lõng như một cái ghế gỗ cũ đặt nhầm trong phòng kính.
Tùng đến sau. Gã mặc áo sơ mi, quần tây, trên mặt vẫn là vẻ hiền và mệt. Gã gọi một ly bạc xỉu, rồi ngồi xuống đối diện lão.
“Ba muốn nói chuyện gì với con hả?”
Lão Tứ nhìn gã một lúc.
Tùng không thúc. Gã chỉ ngồi yên, hai bàn tay đặt lên bàn, ngón cái miết nhẹ vào nhau.
Lão Tứ ho khẽ.
“Ba muốn hỏi con một việc.”
“Dạ.”
“Vân nó là con gái ba. Nhưng ba nói thẳng.”
Tùng ngẩng lên.
Lão Tứ nói chậm rãi:
“Ba thấy hình như nó có bồ bên ngoài.”
Không khí giữa hai người dừng lại.
Một nhân viên đi ngang qua, đặt nhầm ly nước xuống bàn bên cạnh rồi xin lỗi. Tiếng máy xay cà phê vang lên ở quầy. Ngoài lớp kính, xe cộ trôi qua dưới nắng chiều.
Tùng không giật mình. Không cau mặt. Không hỏi tại sao ba nói vậy. Gã chỉ nhìn Lão Tứ, rồi cười rất khẽ.
Chính nụ cười đó làm Lão Tứ thấy lạnh.
Trong khoảnh khắc ấy, lão chợt nhận ra đôi mắt của Tùng giống một người.
Hoàng.
Không phải giống về hình dáng. Mà giống ở chỗ đôi mắt ấy không để lộ nhiều cảm xúc. Người đối diện không biết bên trong nó đang nghĩ gì. Hoặc giả, bên trong đã cạn tới mức không còn gì để đọc.
Tùng cúi xuống khuấy ly bạc xỉu.
“Không phải con không biết đâu bố.”
Lão Tứ im lặng.
“Con biết lâu rồi.”
Cái thìa nhỏ chạm vào thành ly, phát ra tiếng lanh canh rất khẽ.
Lão Tứ nhìn gã.
“Mày không làm gì à?”
Tùng ngẩng lên.
“Để được gì hả bố?”
Lão không trả lời được.
Tùng cười thêm một lần nữa. Nụ cười không có cay độc. Cũng không có yếu đuối. Nó chỉ mệt.
“Gã PT đó không phải người đầu tiên của Vân.”
Lão Tứ siết tay quanh ly cà phê.
“Con biết hết,” Tùng nói. “Biết lâu rồi. Ban đầu cũng tức. Cũng ghen. Cũng nghĩ phải làm cho ra chuyện. Nhưng rồi con nghĩ, làm lớn lên thì được gì? Ly hôn? Cãi nhau? Cho con biết? Cho hai bên gia đình biết? Cho hàng xóm, bạn bè, trường học của con biết?”
Gã ngừng lại.
“Nếu con làm lớn lên, cái gia đình này sẽ không còn gì đâu bố ạ. Mọi thứ sẽ tan biến.”
Lão Tứ cúi đầu.
Cà phê trong ly đã nguội bớt. Trên mặt nước đen có một vòng sáng nhỏ phản chiếu từ bóng đèn trên trần.
Dù đã hơn mười mấy năm không gặp, ông vẫn nhận ra ngay. Vân giống ông như đúc: cái mũi vẹo, cằm vuông, da đen sạm, người đậm chắc. Không phải kiểu con gái xinh đẹp, chỉ có mỗi cái chiều cao chừng 1m6 là tạm được. Lúc này Vân đang đứng rửa chén dưới cái chậu xi măng, mặt cúi gằm. Từ trong nhà, tiếng bà mẹ chồng chửi bới xa xả vang ra:
“Mày chỉ biết ăn với ở với đẻ, việc nhà thì lười như hủi! Đồ con đàn bà vô tích sự!”
Người chồng béo mập của Vân thì ngồi ngay bàn, vừa uống rượu vừa đánh bài, chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn vợ lấy một cái.
Rửa chén xong, Vân lặng lẽ xách giỏ quần áo ra phơi sau nhà. Cô cúi người đưa tay lên sào phơi…
Bỗng một bàn tay thô bạo từ phía sau túm lấy quần cô, kéo mạnh tụt xuống tận đầu gối. Cái lồn thâm sì, đầy lông đen xoăn của Vân lộ ra giữa trời. Gã đàn ông giấu mặt đứng sau lưng cô không nói một lời, dí thẳng con cặc vào, đút một phát lút cán.
“Á…!”
Vân chỉ kêu lên một tiếng ngắn rồi cắn chặt môi, cam chịu để gã địt từ phía sau. Thân cô bị dập mạnh tới lui, hai tay vẫn cố bám vào sào phơi quần áo.
Lão Tứ chứng kiến cảnh đó thì mắt đỏ ngầu, máu dồn lên não. Ông gầm lên một tiếng, lao thẳng tới định xé xác thằng khốn đang địt con gái mình. Nhưng lạ thay, ông không thể nhúc nhích được. Phần thân dưới của ông như bị kẹt cứng.
Lão Tứ cúi xuống nhìn, và kinh hoàng phát hiện:
Con cặc bự, gân guốc của ông đang nằm sâu trong lồn Vân, lút cán. Ông đang là thằng đang địt con gái ruột của mình.
“Địt mẹ!!!…”
Lão Tứ hét lên một tiếng kinh hoàng, giật bắn mình tỉnh dậy.
Ông ngồi phắt dậy trên giường, người đổ mồ hôi như tắm. Tim đập thình thịch, thở hổn hển. Nhìn quanh một lượt mới biết mình vẫn đang nằm trong căn phòng nhỏ quen thuộc.
“Địt mẹ… mơ cái đéo gì lạ lùng vậy?”
Lão Tứ chửi một câu, lau mồ hôi trên trán, rồi nằm vật ra giường. Ông đưa tay xoa xoa con cặc vẫn còn cứng ngắc vì giấc mơ vừa rồi. Ánh mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, thở dài một tiếng nặng nề.
“Con Vân nó giống tao thật… Số nó khổ quá…”
Sáng hôm đó, Hoàng đến khi Lão Tứ vừa ăn xong bát cháo.
Dãy trọ còn ẩm hơi sương. Mấy chậu cây trước hiên đọng nước trên lá, ánh nắng sớm mỏng và nhạt, không đủ làm người ta thấy ấm. Lão Tứ đang ngồi trên cái ghế nhựa quen thuộc, một tay xoa thắt lưng, một tay lần túi tìm thuốc lá, thì Hoàng bước vào.
Gã không nói nhiều. Chỉ lấy trong túi áo ra một tờ giấy nhỏ, gấp đôi, đặt lên mặt bàn.
“Có vẻ đây là địa chỉ của chị Vân mà bác tìm.”
Lão Tứ khựng lại.
Bàn tay đang tìm thuốc lá dừng giữa chừng. Mắt lão nhìn tờ giấy, rồi nhìn Hoàng, như thể chưa hiểu hết câu vừa nghe.
“Mày nói sao?”
“Cháu nói, có vẻ đây là địa chỉ của chị Vân.”
“Có vẻ?”
“Dạ. Cháu chưa dám chắc một trăm phần trăm.”
Lão Tứ chồm người tới, giật lấy tờ giấy. Trên đó có ghi tên một khu căn hộ, số tầng, mã căn hộ, tên người đứng hộ khẩu hoặc có liên quan gì đó mà lão đọc không rõ lắm. Mắt lão đã kém, chữ nhỏ lại hơi nhòe, nhưng chỉ cần nhìn thấy chữ “Vân”, ngực lão đã nhói lên một cái.
“Giờ nó sao rồi?” Lão hỏi dồn. “Nó sống thế nào? Có khổ không? Có bị thằng chồng nó đánh đập không? Có bệnh tật gì không? Nó có thiếu tiền không? Nó có con chưa? Mày có gặp nó chưa?”
Hoàng nhìn lão.
“Cháu chưa gặp trực tiếp.”
“Chưa gặp?”
“Dạ. Nên cháu mới nói là chưa chắc.”
“Vậy sao mày biết?”
“Có người dò được địa chỉ. Tên tuổi, năm sinh, quê quán, một vài thông tin trùng. Nhưng muốn chắc thì chú nên tự đến đó xem thử.”
Lão Tứ đứng bật dậy.
“Đi bây giờ luôn.”
Hoàng hơi nhướng mắt.
“Bây giờ còn sớm. Với lại chú đừng đi như đi đòi nợ.”
“Chứ tao đi kiểu gì?”
Hoàng im một lát rồi nói:
“Muốn biết rõ câu chuyện, chú nên làm một ông già ở quê lên thăm con gái.”
Lão Tứ sững ra.
Câu đó nghe vừa buồn cười, vừa có lý.
Một ông già ở quê lên thăm con gái.
Không phải một người cha đi tìm đứa con thất lạc. Không phải một kẻ mang theo mấy chục năm tội lỗi. Không phải một ông già đang sợ con gái mình bị đời vùi dập. Chỉ là một ông già ở quê, chống gậy hoặc xách túi vải, lặn lội lên thành phố thăm con.
Lão Tứ gật gù.
“Ừ. Cũng phải.”
Hoàng đẩy tờ giấy về phía lão.
“Chú cứ đến. Nhìn trước đã. Đừng vội hỏi nhiều.”
“Mày không đi với tao à?”
“Không tiện.”
Lão Tứ nhìn Hoàng. Gã vẫn đứng đó, sạch sẽ, bình thản, như người đã đặt một quân cờ xuống bàn rồi lui ra ngoài ván đấu.
“Được,” lão nói. “Tao tự đi.”
Chiều hôm đó, Lão Tứ mặc cái áo sơ mi cũ nhất mà lão cho là tử tế nhất.
Áo màu xanh nhạt, cổ đã sờn, nhưng còn sạch. Lão chải tóc, cạo râu qua loa, rồi cẩn thận nhét tờ giấy vào túi áo ngực. Trước khi đi, lão đứng trước cái gương nhỏ treo cạnh cửa bếp một lúc.
Trong gương là một ông già gầy, da sạm, mắt trũng, tóc bạc quá nửa. Cái mặt ấy nhìn thế nào cũng không giống người có con gái sống trong khu căn hộ cao cấp.
Lão bật cười khẽ.
“Chắc nó cũng không nhận ra mình.”
Rồi lão đi.
Xe ôm chở lão qua mấy con đường lớn. Thành phố buổi chiều đông và ồn, xe cộ chen nhau dưới những dải nắng cuối ngày. Lão Tứ ngồi sau xe, hai tay bám chặt, túi áo trước ngực cứ phập phồng theo nhịp thở. Thỉnh thoảng lão lại đưa tay sờ tờ giấy, như sợ nó biến mất.
Khu căn hộ hiện ra sau một hàng cây được cắt tỉa gọn gàng.
Cổng lớn, chốt bảo vệ, bảng tên sáng bóng, bồn hoa được tưới nước kỹ càng. Những chiếc ô tô ra vào chậm rãi. Người ta mặc đồ đẹp, dắt chó, đẩy xe trẻ con, nói chuyện nhỏ nhẹ như ở một thế giới khác.
Lão Tứ đứng trước cổng, ngẩng đầu nhìn lên mấy tòa nhà cao.
“Chẳng lẽ con Vân được sống ở đây sao?”
Câu ấy lão nói rất nhỏ, không biết hỏi ai.
Nếu thật vậy thì tốt rồi.
Tốt quá rồi.
Lão đã tưởng tượng rất nhiều. Tưởng tượng Vân ở trong một căn nhà chật, bị chồng mắng, bị mẹ chồng khinh, ôm con khóc trong bếp. Tưởng tượng Vân bệnh mà không có tiền chữa. Tưởng tượng Vân xấu đi, già đi, héo đi, sống một đời không dám gọi về cho cha.
Nhưng nơi này không giống những gì lão tưởng.
Nó sạch. Nó cao. Nó có bảo vệ. Có thang máy. Có cây cảnh. Có những ô cửa kính phản chiếu mây chiều.
Một người sống ở đây, ít nhất cũng không đến nỗi bị đời đạp xuống bùn.
Lão vừa bước qua cổng thì bảo vệ chặn lại.
“Bác tìm ai?”
Lão hơi lúng túng, móc tờ giấy trong túi ra.
“Tôi tìm Vân. Đây, địa chỉ đây. Căn hộ này.”
Bảo vệ cầm tờ giấy xem, rồi nhìn lão từ đầu đến chân. Cái nhìn không hẳn khinh thường, nhưng đủ làm Lão Tứ thấy mình đứng không đúng chỗ.
“Bác chờ chút. Để tụi cháu gọi người nhà xuống đón.”
“Ừ, ừ.”
Lão đứng nép sang một bên.
Nắng chiều chiếu nghiêng qua cổng, đổ bóng lão dài trên nền gạch sạch bóng. Lão bỗng thấy hai bàn tay mình thô quá. Móng tay xấu, khớp ngón gồ lên, da nhăn nheo. Một ông già như lão mà đứng ở đây, nếu không có người quen xuống đón, chắc cũng chỉ như kẻ đi lạc.
Một lúc sau, cửa kính bên trong mở ra.
Một người đàn ông bước xuống.
Gã khoảng ngoài bốn mươi, người hơi gầy, đeo kính, tóc cắt gọn, áo thun đơn giản và quần ở nhà. Gương mặt gã hiền, thậm chí có chút mệt mỏi. Không giống những gì Lão Tứ từng nghĩ về con rể mình. Lão từng tưởng chồng Vân chắc phải là loại đàn ông phì nộn, mặt đỏ vì rượu, giọng lớn, bụng to, tay đeo nhẫn vàng, hoặc ít nhất cũng có vẻ gì đó dữ dằn.
Nhưng người này thì không.
Không rượu chè cờ bạc hiện trên mặt. Không có cái vẻ áp đảo của đàn ông quen sai khiến. Nhìn gã giống một người làm văn phòng mất ngủ hơn là kẻ có thể hành hạ ai.
Gã nhìn Lão Tứ vài giây, rồi mắt mở lớn.
“Ủa… ba?”
Lão Tứ đứng yên.
“Ba Tứ thiệt hả?”
Lão nuốt khan.
“Tao đây.”
Người đàn ông lập tức bước tới, hai tay hơi luống cuống.
“Trời ơi, đúng là ba Tứ rồi. Con… con xin lỗi ba. Con quá lâu không về Nghệ An thăm ba, để ba tự lặn lội lên đây thế này.”
Lão Tứ nhìn gã.
“Ở đây vô khó nhỉ.”
Tùng cười hiền.
“Dạ, giờ quy định vậy. Người lạ vô phải có cư dân xuống đón. Ba thông cảm.”
Bảo vệ nghe thấy cách xưng hô, liền gật đầu cho qua. Tùng quay sang nói vài câu, rồi dẫn Lão Tứ vào trong.
Thang máy có mùi nước lau sàn và nước hoa của ai đó vừa đi qua. Lão Tứ đứng trong đó, nhìn những con số đỏ nhảy từng tầng. Tùng đứng bên cạnh, lâu lâu lại liếc qua lão, như vẫn chưa tin người trước mặt là thật.
“Ba lên sao không gọi trước cho tụi con?”
“Tao không có số.”
“Dạ… cũng phải.”
Một khoảng im lặng nhỏ rơi xuống giữa hai người.
Rồi Tùng nói:
“Ba khỏe không?”
“Còn sống.”
Tùng cười buồn.
“Vậy là tốt rồi.”
Cửa thang máy mở.
Tùng dẫn lão qua hành lang sạch, đèn vàng, cửa các căn hộ đóng im lìm. Đến một căn cuối dãy, gã bấm mật mã rồi mở cửa.
“Ba vô đi.”
Căn hộ bên trong khá rộng, nhìn qua biết từng được chăm chút. Sàn gỗ, sofa lớn, tủ giày, tranh treo tường, vài món đồ trang trí đắt tiền. Nhưng nó không mới. Cũng không gọn gàng như Lão Tứ tưởng. Trên sofa có mấy cái áo vắt ngang. Bàn ăn còn ly cà phê uống dở. Góc nhà có đồ chơi trẻ con. Một cái máy hút bụi nằm cạnh ổ điện, dây chưa cuộn lại. Rèm cửa hơi xộc xệch. Tường có vài chỗ ố màu, như đã lâu không sửa sang.
Một căn nhà sống được, có tiền, nhưng không có bàn tay nào thật sự muốn giữ nó ngăn nắp.
Tùng cười ngượng.
“Ba thông cảm, dạo này con ít dọn dẹp.”
Lão Tứ không quan tâm chuyện đó.
Lão đứng giữa phòng khách, mắt đảo một vòng.
“Vân đâu?”
“Vợ con chắc đang đi tập gym chưa về.”
“Tập gym?”
“Dạ.”
Lão Tứ ngồi xuống sofa. Đệm mềm làm lão hơi lún xuống, không quen.
“Nó sống tốt nhỉ.”
Tùng cười.
“Dạ, cũng ổn.”
Chỉ hai chữ “cũng ổn”, nhưng trong giọng gã có gì đó mỏng và cũ, như một tờ giấy bị gấp đi gấp lại nhiều lần.
Lão Tứ không nhận ra. Hoặc có nhận ra nhưng chưa muốn nhận.
Trong lòng lão lúc này nhẹ đi rất nhiều. Vân không ở nhà ổ chuột. Không bị chồng đánh trước mặt. Không xanh xao bệnh tật. Không ôm con trốn nợ. Nó sống trong căn hộ cao cấp, có chồng hiền, có con, còn đi tập gym.
Vậy là tốt rồi.
Tốt hơn mọi thứ lão từng dám mong.
Tùng tranh thủ dọn mấy cái áo trên sofa, gom ly trên bàn, xếp lại đồ chơi. Gã làm hơi vụng, nhưng có vẻ quen tay. Vừa dọn, gã vừa nói chuyện.
“Hồi ba ốm, nhà con cũng có chuyện. Mẹ con bệnh.”
“Bệnh gì?”
“Ung thư trực tràng. Kéo dài đâu đó gần một năm rồi mất.”
Lão Tứ ngẩng lên.
“Vậy hả?”
“Dạ.”
Tùng cầm mấy cái ly đem vào bếp, tiếng nước chảy vang lên một lát rồi tắt.
“Hồi đó rối quá. Mẹ con có cái sạp thịt heo ở chợ. Làm cả đời mới gom được chút tài sản. Bà mất rồi, cái sạp cũng bỏ. Tài sản chia đôi. Con với Vân một nửa, ba con một nửa. Sau đó tụi con mua căn hộ này, về đây ở với con bé. Còn ba con thì sống chỗ khác.”
“Ba con còn sống không?”
“Dạ còn.”
“Sống tốt không?”
Tùng lau tay, bước ra. Gã cười, nhưng nụ cười có chút bất lực.
“Nói thiệt là ba con hồi trẻ đẹp trai lắm. Chắc vì vậy nên mẹ con mới cưới ổng. Nhưng ổng không biết làm ăn. Cũng không giữ được tiền. Nghe đâu chục năm nay chơi bời cũng hết gần hết rồi.”
Lão Tứ thở dài.
“Đàn ông mà không biết giữ thân thì khổ cả nhà.”
“Dạ.” Tùng gật đầu. “Giờ ổng muốn dọn về ở chung với con.”
“Con tính sao?”
“Con cũng chưa biết.”
Tùng ngồi xuống ghế đối diện Lão Tứ. Gã tháo kính ra, dùng vạt áo lau tròng kính dù nó không bẩn.
Lão Tứ nhìn gã kỹ hơn.
“Còn con? Công việc sao?”
Tùng đeo kính lại.
“Dạ… tạm.”
“Tạm là sao?”
“Thì cũng có lúc lên lúc xuống. Làm ăn mà ba.”
Lão Tứ gật đầu. Lão không hiểu chuyện làm ăn của người thành phố. Với lão, có nhà như vầy, có xe, con đi học, vợ đi tập gym, tức là khá. Còn khá bằng cách nào thì lão không biết.
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa.
Ổ khóa xoay một tiếng nhỏ.
Cửa mở.
Một người phụ nữ bước vào, vừa tháo khẩu trang vừa nói:
“Anh đi đón con chưa? Bốn giờ rưỡi rồi đấy.”
Tùng quay lại.
“Giờ anh đi nè.”
Người phụ nữ cúi xuống cởi giày, động tác nhanh và quen. Trên người cô là bộ đồ tập ôm gọn, bên ngoài khoác áo mỏng. Tóc buộc cao. Mùi nước hoa và mùi cơ thể sau khi vận động hòa vào nhau, ngọt và sắc, lan rất nhanh trong phòng khách.
Tùng cười.
“À, nay có khách quý đấy.”
“Ai vậy?”
“Em nhìn đi.”
Người phụ nữ lúc này mới ngẩng lên, nhìn về phía sofa.
Lão Tứ ngồi đó.
Hai người nhìn nhau.
Trong khoảnh khắc ấy, ông như bị đóng băng.
Người phụ nữ đứng ngay cửa không phải là Vân mà lão vẫn nhớ. Con gái ông ngày xưa đen sạm, hơi mập, cằm vuông, mũi bè, giống ông như đúc. Còn người đứng trước mặt lúc này là một phụ nữ có khuôn mặt V-line sắc sảo, mắt hai mí to tròn, mũi cao thẳng, da trắng hồng mịn màng.
Thân hình cô ấy càng khiến lão choáng váng. Cặp vú tròn căng đầy, đẩy nổi rõ dưới chiếc áo croptop trắng ôm sát. Eo thon nhỏ đến khó tin, hông rộng, mông tròn lẳn và cong vểnh một cách quyến rũ. Bộ đồ tập gym bó sát khiến đường cong cơ thể cô hiện lên rõ mồn một.
Lão Tứ cứng người.
Đây không phải Vân. Không thể là Vân.
Nhưng người phụ nữ kia lại nhìn lão, mắt mở to, rồi kêu lên một tiếng đầy xúc động:
“Ba…!”
Cô ta lao tới, chạy thẳng vào lòng Lão Tứ và ôm chầm lấy ông.
“Ba! Trời ơi ba… sao ba lên mà không nói trước cho con biết?”
Vân ôm chặt lão, người mềm mại, thơm phức mùi nước hoa pha lẫn mồ hôi sau khi tập gym. Cặp vú căng mọng ép mạnh vào ngực lão. Lão Tứ ngồi cứng đơ, hai tay giơ lên không biết để đâu. Con cặc của ông đột nhiên cương cứng dữ dội trong quần, phải ép hai đùi chặt lại để nó không chọc thẳng lên bụng Vân.
Lão sợ.
Sợ kinh khủng.
Mùi da thịt trắng trẻo, mềm mại, nóng ấm của cô ấy khiến lão rùng mình. Đây là con gái ruột của mình, mà sao cơ thể lại phản bội ông đến mức này?
Vân vẫn ôm lão, nước mắt rơi, giọng run run vừa mừng vừa tủi:
“Ngày má chồng con mất, con rối lắm ba ơi… Sau đó con nghe tin ba cũng mất rồi nên con không dám về quê. Con còn làm bàn thờ cho ba ở góc nhà kia… Con tưởng ba đi rồi…”
Lão Tứ không nói được gì. Ông đang gặp ma.
Ông nhìn kỹ khuôn mặt đang kề sát mình. Dù cô ấy gọi ông là “ba”, dù nước mắt thật, dù giọng nói vẫn mang chút chất Nghệ An quen thuộc, nhưng người phụ nữ này hoàn toàn không giống Vân mà ông nhớ.
Lão Tứ nuốt nước bọt, giọng khàn khàn:
“Mày… là Vân thật không? Sao… sao mày không giống tao chút nào?”
Vân buông lão ra một chút, lau nước mắt, rồi cười. Nụ cười ấy rất xinh, rất hiện đại, rất khác với nụ cười hở lợi ngày xưa của con bé.
“Con sửa lại đó ba.”
Lão Tứ ngẩn ra:
“Sửa… sửa cái gì?”
“Con làm lại mặt với body á ba. Mũi, mắt, cằm, eo, ngực… Con làm hết. Ba thấy đẹp không?”
Lão Tứ nhìn con gái mình, miệng há ra một lúc mới nói được:
“Ờ… ờ… thì… đẹp.”
Vân cười tươi hơn, hai tay vẫn nắm chặt tay lão. Cô không biết rằng lúc này con cặc của Lão Tứ đang cứng đến mức đau, phải ép đùi run run mới không để nó cương lên rõ ràng trước mặt con gái.
Đúng lúc đó, Tùng đứng dậy, cười hiền:
“Ba ngồi chơi với con đi. Anh đi đón cháu về đây. Hai cha con lâu ngày không gặp, chắc có nhiều chuyện phải nói.”
Tùng lấy chìa khóa xe, xỏ giày, rồi quay ra nói thêm một câu:
“Ba ở lại ăn cơm tối với tụi con nha.”
Cửa đóng lại.
Trong căn hộ rộng lớn chỉ còn lại Lão Tứ và Vân.
Vân vẫn ngồi sát bên lão, hai tay nắm tay ông, mắt long lanh. Cô thơm phức, mềm mại, và đẹp một cách lạ lùng.
Lão Tứ ngồi im, lưng hơi run. Trong đầu ông lúc này chỉ toàn một câu lặp đi lặp lại:
Đây là con gái tao… Đây là con gái tao…
Nhưng con cặc trong quần vẫn cứng ngắc, nóng ran, không chịu nghe lời.
Lão Tứ ở lại nhà Vân mấy hôm.
Ban đầu lão định chỉ ghé nhìn con gái một chút, biết nó còn sống, biết nó không khổ, rồi về. Nhưng Vân nài. Tùng cũng nài. Thằng cháu ngoại thì cứ chạy quanh phòng khách, hỏi ông ngoại có ở lại ngủ không, ở quê có bắt được rắn không, có biết chơi game không, có từng đánh nhau chưa.
Lão Tứ nhìn thằng nhỏ một lúc lâu.
Nó mười tuổi. Người nhỏ, chân tay nhanh nhẹn, mắt sáng, miệng nói không ngừng. Nó nói về game, về những con quái vật, về mấy trận đánh trong điện thoại, về một đứa bạn trong lớp bị cô giáo phạt, về chuyện nó từng suýt thắng một trận đấu xếp hạng nào đó mà lão nghe không hiểu gì hết.
Lão chỉ biết “ờ”, “vậy hả”, “ghê vậy”, “rồi sao nữa”.
Nhưng lão vẫn ngồi nghe.
Vì trên gương mặt thằng bé có vài nét giống lão. Cái trán, cái cằm, nhất là lúc nó cau mày suy nghĩ. Một đứa cháu ngoại đàng hoàng. Máu mủ của lão. Một nhánh cây mọc ra ở nơi lão tưởng gốc rễ nhà mình đã mục hết.
Thằng bé ham chơi, không cần lão chăm nhiều. Tan học về là quăng cặp, mở máy tính bảng, vừa chơi vừa nói. Có lúc Vân la, nó im được vài phút, rồi lại nói tiếp. Lão Tứ không biết những thứ nó nói, nhưng nghe tiếng nó trong nhà, lão thấy vui.
Một kiểu vui rất lạ.
Không ồn ào. Không làm lão cười lớn. Chỉ như một cục than nhỏ còn đỏ trong tro, âm ỉ sưởi tay người già.
Ban ngày, Tùng đi làm.
Lão Tứ hỏi Vân:
“Tùng giờ làm gì?”
Vân đang đứng trong bếp, cắt trái cây. Cô mặc một bộ đồ ở nhà mềm, tóc kẹp cao, cổ tay đeo vòng sáng lấp lánh. Nghe lão hỏi, cô hơi ngừng lại rồi cười.
“Con cũng không biết rõ nữa ba.”
“Sao không biết?”
“Ảnh làm nhiều thứ lắm. Đầu tư, công ty, dự án gì đó. Con nghe cũng không hiểu.”
“Vợ chồng mà không biết chồng làm gì à?”
Vân bỏ miếng táo vào đĩa, cười nhẹ.
“Mỗi tháng ảnh vẫn đưa tiền đầy đủ là được rồi. Cần gì đâu ba.”
Lão Tứ im lặng.
Câu đó nghe rất bình thường. Thậm chí, ở một góc nào đó, nó còn có lý. Đàn ông kiếm tiền, đàn bà lo nhà cửa, con cái. Tiền đủ, nhà đủ, con học hành đủ, vậy thì hỏi nhiều làm gì.
Nhưng Lão Tứ vẫn thấy có gì đó không đúng.
Không đúng ở chỗ Vân nói câu ấy quá nhẹ. Như thể Tùng không phải chồng cô, mà là một cái máy chuyển khoản đặt đâu đó ngoài đời. Cứ đến tháng phát ra tiền, còn bên trong nó chạy bằng gì, hao mòn ra sao, hỏng bộ phận nào, cô không cần biết.
Vân ở nhà với lão. Cô nấu bếp, cắt trái cây, pha nước, đặt đồ ăn. Cô cũng nói chuyện vui vẻ, hỏi lão ở dưới kia sống sao, có khỏe không, còn đau lưng không, mấy người trong nhà thế nào. Nhưng câu nào cô cũng hỏi như người ta lướt tay trên mặt nước. Chạm vào, rồi trôi đi. Không có câu nào chìm xuống sâu.
Đến khoảng trưa hoặc chiều, cô thay đồ đi tập thể dục.
Có khi cô đi một tiếng. Có khi hai ba tiếng. Có hôm nói đi gym, có hôm nói đi spa, có hôm nói gặp bạn. Lão Tứ không hỏi nhiều. Lão là khách trong căn nhà này, dù trên danh nghĩa là cha.
Những lúc ấy, lão ở nhà một mình.
Căn hộ rộng, yên tĩnh, máy lạnh chạy đều đều. Ngoài ban công nhìn xuống thấy thành phố như một tấm bảng đầy ô vuông nhỏ. Xe cộ chạy dưới đường, người đi bộ bé như hạt bụi. Lão ngồi trên sofa, nghe tiếng đồng hồ treo tường, tiếng máy lạnh, tiếng thang máy ngoài hành lang, rồi tự hỏi:
Cuộc sống hiện đại là vậy ư?
Vợ không biết chồng làm gì. Chồng đi làm cả ngày, về nhà vẫn cười. Con học trường tốt, nói về game nhiều hơn nói chuyện với ba mẹ. Nhà có tiền, nhưng bừa bộn. Người sống chung trong một căn hộ, nhưng ai cũng có một thế giới riêng khóa mật mã.
Ở quê, nghèo thì khổ vì đói.
Ở đây, đủ đầy rồi vẫn có một kiểu khổ khác.
Một kiểu khổ sạch sẽ hơn, thơm hơn, khó gọi tên hơn.
Có lần, Lão Tứ thấy Vân ngồi ở bàn ăn nhắn tin với ai đó. Cô cúi đầu, khóe miệng cong lên. Không phải nụ cười xã giao, cũng không phải cười với chồng con. Đó là kiểu cười của đàn bà khi thấy mình còn được mong đợi.
Lão nhìn thấy, nhưng giả vờ không thấy.
Có lần khác, điện thoại Vân reo. Cô nhìn màn hình, hơi khựng lại, rồi cầm máy đi ra gần ban công. Giọng cô hạ thấp xuống, mềm hơn hẳn.
“Đợi chút. Chị sắp đến.”
Nói xong, cô quay vào, mặt bình thường như không có gì.
“Ba, con đi tập chút nha. Có gì ba cứ mở tivi coi.”
Lão Tứ gật đầu.
“Ừ.”
Cửa đóng lại.
Mùi nước hoa của Vân còn ở trong phòng một lúc lâu rồi mới nhạt dần.
Lão ngồi yên trên sofa, hai tay đặt trên đầu gối. Trong lòng lão có một thứ cảm giác rất khó chịu. Không hẳn là giận. Cũng không hẳn là buồn. Nó giống cảm giác khi người ta nhìn thấy một vết nứt trên tường nhà người khác. Mình không có quyền sửa, cũng không có quyền đập bỏ, nhưng từ lúc nhìn thấy rồi, không thể coi như bức tường còn nguyên vẹn nữa.
Một chiều, Lão Tứ rủ Tùng xuống dưới uống cà phê.
Quán nằm ngay chân khu căn hộ. Bàn ghế sạch, máy lạnh lạnh quá mức cần thiết. Người ta ngồi làm việc trên laptop, nói chuyện điện thoại nhỏ nhẹ. Lão Tứ ngồi ở một góc, hai tay ôm ly cà phê đen, thấy mình lạc lõng như một cái ghế gỗ cũ đặt nhầm trong phòng kính.
Tùng đến sau. Gã mặc áo sơ mi, quần tây, trên mặt vẫn là vẻ hiền và mệt. Gã gọi một ly bạc xỉu, rồi ngồi xuống đối diện lão.
“Ba muốn nói chuyện gì với con hả?”
Lão Tứ nhìn gã một lúc.
Tùng không thúc. Gã chỉ ngồi yên, hai bàn tay đặt lên bàn, ngón cái miết nhẹ vào nhau.
Lão Tứ ho khẽ.
“Ba muốn hỏi con một việc.”
“Dạ.”
“Vân nó là con gái ba. Nhưng ba nói thẳng.”
Tùng ngẩng lên.
Lão Tứ nói chậm rãi:
“Ba thấy hình như nó có bồ bên ngoài.”
Không khí giữa hai người dừng lại.
Một nhân viên đi ngang qua, đặt nhầm ly nước xuống bàn bên cạnh rồi xin lỗi. Tiếng máy xay cà phê vang lên ở quầy. Ngoài lớp kính, xe cộ trôi qua dưới nắng chiều.
Tùng không giật mình. Không cau mặt. Không hỏi tại sao ba nói vậy. Gã chỉ nhìn Lão Tứ, rồi cười rất khẽ.
Chính nụ cười đó làm Lão Tứ thấy lạnh.
Trong khoảnh khắc ấy, lão chợt nhận ra đôi mắt của Tùng giống một người.
Hoàng.
Không phải giống về hình dáng. Mà giống ở chỗ đôi mắt ấy không để lộ nhiều cảm xúc. Người đối diện không biết bên trong nó đang nghĩ gì. Hoặc giả, bên trong đã cạn tới mức không còn gì để đọc.
Tùng cúi xuống khuấy ly bạc xỉu.
“Không phải con không biết đâu bố.”
Lão Tứ im lặng.
“Con biết lâu rồi.”
Cái thìa nhỏ chạm vào thành ly, phát ra tiếng lanh canh rất khẽ.
Lão Tứ nhìn gã.
“Mày không làm gì à?”
Tùng ngẩng lên.
“Để được gì hả bố?”
Lão không trả lời được.
Tùng cười thêm một lần nữa. Nụ cười không có cay độc. Cũng không có yếu đuối. Nó chỉ mệt.
“Gã PT đó không phải người đầu tiên của Vân.”
Lão Tứ siết tay quanh ly cà phê.
“Con biết hết,” Tùng nói. “Biết lâu rồi. Ban đầu cũng tức. Cũng ghen. Cũng nghĩ phải làm cho ra chuyện. Nhưng rồi con nghĩ, làm lớn lên thì được gì? Ly hôn? Cãi nhau? Cho con biết? Cho hai bên gia đình biết? Cho hàng xóm, bạn bè, trường học của con biết?”
Gã ngừng lại.
“Nếu con làm lớn lên, cái gia đình này sẽ không còn gì đâu bố ạ. Mọi thứ sẽ tan biến.”
Lão Tứ cúi đầu.
Cà phê trong ly đã nguội bớt. Trên mặt nước đen có một vòng sáng nhỏ phản chiếu từ bóng đèn trên trần.



