Phật gia có câu "chúng sinh bình đẳng" bình đẳng ở đây là kẻ tốt, xấu, giàu, nghèo, vua, tôi điều được đi tu, bình đẳng ở chổ cho phép làm sai rồi biết sửa, từ bi cho phép làm sai bao nhiêu lần, đi lạc bao nhiêu lần, đại ý là cho phép sai nhiều lần.
Phổ độ chúng sinh ở đây đâu phải ý vậy Phật Thích Ca có giảng đại ý là "cứu con người thoát khỏi bể khổ, nhảy thoát ra", và bờ bên kia của "niết bàn". Chứ không phải có ý là trị bệnh, chửa hết khó khăn, cái đó là những nhà tướng số họ giảng chứ không phải Phật giảng.
Về Chân, Thiện, Mỹ là chủ nghĩa cơm xườn đưa ra, chứ Phật không có giảng Chân, Thiện, mỹ. Phật Thích Ca thì giảng 3 chử là "Giới, Định, Huệ", Giới là giới cấm hết thẩy dục vọng, và tâm chấp trước trong người thường, cưỡng chế chư vị bỏ đi. Định là người tu luyện xếp bằng đả tọa, dựa vào định lực mà tu lên. Huệ là người đả khai công khai ngộ, đại trí đại huệ ví như đả tu thành.
Mật Tông thì giảng "Thân, Khẩu, Ý" Thân không làm chuyện xấu, Khẩu là không nói, Ý ngay cả suy nghỹ cũng không được.
Phật A Di Đà thì để lại chân ngôn là Phật Hiệu "A Di Đà Phật" chỉ cần niệm Phật hiệu là tu rồi, niệm tới mức nào thì tính đã là người tu? Niệm đến mức nhấm mắt lại trước mất hiện lên chử "A Di Đà Phật" thì mới tính là đệ tử Nhập Môn(vào cửa rồi, tu thành hay không thì chưa biết).
Ngoài ra còn có các môn khác như :thiền tông do Đạt Ma sáng lập, còn có Hoa Nghiêm, Thiên Thai, Tịnh Độ vv. Mỗi 1 vị Phật giảng sẻ không giống vị Phật khác nên Chớ Có Nhầm Lẫn.
Chỉ là giải thích đến đây thôi, cao quá không nói được, nếu Ngộ được thì tốt, không được cũng tốt, điều là tốt cả.
Điều là thể ngộ của ta.