Đm mày... Đây mới là câu ngắn nhất, Xúc tích nhất, Đầy đủ nhất & Án tử cho các loại bùa ngải...
Thanks
kể sơ qua cho mọi người nghe thử. t trước đây là vô thần. ko tin cũng ko muốn đụng chạm bất cứ cái gì liên quan đến những cái đó.
chuyện là có con bạn bằng tuổi làm chung vp quận 12 và nhà nó cũng gần đó. làm chung tầm 1 năm thì nó nghỉ nhưng lâu lâu nhắn tin hỏi thăm thôi. có đợt nó nhờ tao mua giúp cái loa để nghe nhạc tần số 432hz hay gì đó ở trên mạng.
tao hỏi là tại sao phải nghe cái đó thì nó bảo la tâm trạng không được ổn định và muốn tịnh tâm
thế rồi t đi mua cái loa JBL cho nó và mang tận quán cafe gần nhà nó cho nó. lúc đó vừa gặp nó tao thật sự sững sờ và nổi gai ốc. vì nhìn nó trắng bệch và đôi mắt vô hồn kèm những câu nói lệch lạc. có lúc lại cười ngây dại không có lý do.
lúc này t nghỉ nó bị thần kinh hay bị vấn đề gì rồi nhưng t chưa có nói thẳng cho nó nghe.
sau gần 1 năm sau nó nhắn tin hỏi thăm tao. và có nói vài chuyện linh tinh khác nhưng chỉ nhắn tin thôi, nhưng t cảm nhận thấy có gì đó đã bình thường trở lại vì là những câu nói và nó nhắn t thấy khác hẵng trước đây.
và tao đã hẹn gặp nó tại quán cafe khác nhưng vẫn gần nhà đó,
vừa đến thì t thấy gương mặt đã trở lại hồng hào , thái độ vui vẻ, nói chuyện có mạch lạc.
hỏi ra thì nó nói có gặp ông Cậu ở quận 10 và được ổng vẻ bùa và có mang chút lộc về rồi làm theo Cậu bảo.dần đần bản thân của nó tự cảm nhận được là nó đã ổn hơn trước rất nhiều và gần như là bình thuong.
trưóc khi gặp Cậu thì nó đi BVTT ở Võ Văn Kiệt (trước đây là 144 Hàm tử). có kết quả là bị trầm cảm trung bình và cho thuốc về uống(wazer gì đó thì phải). nhưng không có cải thiện.
KẾT: trên đời này có nhiều thứ không muốn tin cũng phải tin, cái mình chưa từng gặp cũng không có nghĩa là nó không có tồn tại.hiện tại t rất buồn ngủ nhưng cũng muốn góp vài lời cho mọi người để đọc cho biết thêm 1 chút gì đó gọi là kiến thức, chứ t chả rảnh mà ngồi bịa chuyện lúc buồn ngủ như bây giờ.