Abhnvn
Cặc nhỏ
Tao chả buồn nghĩ, đấy là vấn đề của mày. Mày phải vượt lên thôi. Nếu mày cần thì tao có thể tìm thử, chắc là được. Cách để chia sẻ vượt qua vào những thời điểm tự bi kịch (theo tao hiểu)Cảm ơn mày nhé, nhưng m nghĩ xem t thế nào
Tao chả buồn nghĩ, đấy là vấn đề của mày. Mày phải vượt lên thôi. Nếu mày cần thì tao có thể tìm thử, chắc là được. Cách để chia sẻ vượt qua vào những thời điểm tự bi kịch (theo tao hiểu)Cảm ơn mày nhé, nhưng m nghĩ xem t thế nào
ý t là vấn đề khác, t không thích nợ ai gì cả, cố gắng không nợ nần aiTao chả buồn nghĩ, đấy là vấn đề của mày. Mày phải vượt lên thôi. Nếu mày cần thì tao có thể tìm thử, chắc là được. Cách để chia sẻ vượt qua vào những thời điểm tự bi kịch (theo tao hiểu)
Mọi thứ mình muốn làm mà làm đc, đều là niềm vui và động lực của mình thôi. Dân Việt có câu con ko khóc thì mẹ ko cho bú. Tao nghĩ là vấn đề của đám tự kỷ là tự loay hoay trong cái vũng của mình. Cái vũng ấy lại chả là gì với đám ko tự kỷ. Nếu ai đó có thể đá đít mày bay ra khỏi vũng ấy thì họ đều sẵn lòng làm thôiý t là vấn đề khác, t không thích nợ ai gì cả, cố gắng không nợ nần ai
t cảm ơn nhé, nhưng t có bị tự kỉ đâuMọi thứ mình muốn làm mà làm đc, đều là niềm vui và động lực của mình thôi. Dân Việt có câu con ko khóc thì mẹ ko cho bú. Tao nghĩ là vấn đề của đám tự kỷ là tự loay hoay trong cái vũng của mình. Cái vũng ấy lại chả là gì với đám ko tự kỷ. Nếu ai đó có thể đá đít mày bay ra khỏi vũng ấy thì họ đều sẵn lòng làm thôi
Khỏi được, đi khám nội thần kinh nhé tml, sau đó sinh hoạt thể thao lành mạnh, trong cs tiếp xúc với những điều tích cực là khỏi nhé tml, nhớ like tao.t bị cũng 3 năm rồi, lúc ổn định lúc phát bệnh khó kiểm soát được, đang không biết có tự khỏi được không hay phải có sự hỗ trợ của thuốc hoặc trị liệu?
Uhm, mày bị trầm cảm, nhẹ màt cảm ơn nhé, nhưng t có bị tự kỉ đâu
Đàn bà sau sinh nó bị thế đéo nào ấy.Tự nhiên sinh ra trầm cảm luôn,t cũng đéo hiểu nổi.Nói chung là m vẫn thương vk thì cho nó về ở với bố mẹ đẻ một thời gianHaiz. vk tau đang bị đây.
DM 2 đứa xa quê lập nghiệp, sinh con xong trầm cảm tới h 3 năm.
Công việc nhà t đều share cho đỡ phần nào. Công việc 9 thì 1 tháng tau kiếm đc 38tr thôi nhưng đủ lo cho gia đình.
Mà vk tau nó bị vậy, không đi làm nổi (do công việc liên quan đầu óc), rồi không hứng thú gì hết, kinh doanh cũng không,..
Chỉ muốn về quê sống gần nhà chõ đỡ bệnh. Mà dm t bỏ việc về quê thì để gia đình chết chung cả lũ. vì ở quê làm méo gì có job như hiện tại.
Xong cứ bảo lương 3 cọc 3 đồng là được, an yên là được. Thế DM tương lai con cái nó sẽ ra sao.
Bởi t rất dị ứng cái chữ Trầm Cảm. DM t chăm lo đủ thứ cho mà bệnh vẫn cứ bệnh.
Còn nhận thức được thì chưa tới mức đó đâu.vấn để của nguòi bị trầm cảm có phải bên ngoài vẫn cười nói bt nhưng khi ở 1 mh nhận thức dc là dang có vấn đề tâm lý chán nản cô độc nhưng d thoát ra dc cái trạng thái đấy phải ko chúng m
Mày nghĩ những đứa bị trầm cảm tụi nó muốn à. Trầm cảm, rối loạn lưỡng cực, tâm thần phân liệt,hội chứng hậu chiến tranh. Tất cả những điều đó bọn nó đều không muốn bị. Không bao giờ muốn. Nhưng cs nó đéo cho phép lựa chọn. Nếu cho mày chọn mày có muốn bị không. Nếu cho mày chọn cs này mày có chọn một đời cơ cực không. Cái những người bt cần là cảm thông cho người đang bị. Mày stress t biết. Nhưng con vợ mày nó còn stress gấp 10 kìa. Mày không cảm thông cho nó thì có một ngày mày sẽ hiểu sinh ly tử biệt là ntn. Tin t đi. Nó chua lắm. Đéo có gì dằn vặt bản thân hơn việc để người mình yêu thương chìm đắm trong đau khổ mà bản thân đéo làm gì được.Haiz. vk tau đang bị đây.
DM 2 đứa xa quê lập nghiệp, sinh con xong trầm cảm tới h 3 năm.
Công việc nhà t đều share cho đỡ phần nào. Công việc 9 thì 1 tháng tau kiếm đc 38tr thôi nhưng đủ lo cho gia đình.
Mà vk tau nó bị vậy, không đi làm nổi (do công việc liên quan đầu óc), rồi không hứng thú gì hết, kinh doanh cũng không,..
Chỉ muốn về quê sống gần nhà chõ đỡ bệnh. Mà dm t bỏ việc về quê thì để gia đình chết chung cả lũ. vì ở quê làm méo gì có job như hiện tại.
Xong cứ bảo lương 3 cọc 3 đồng là được, an yên là được. Thế DM tương lai con cái nó sẽ ra sao.
Bởi t rất dị ứng cái chữ Trầm Cảm. DM t chăm lo đủ thứ cho mà bệnh vẫn cứ bệnh.
Tự kỉ và trầm cảm nó khác nhau nhé mày. Hai khái niệm rất khác nhau dẫn đến hậu quả cũng khác nhau. Tự kỉ thì còn dễ với ít để lại hậu quả hơn trầm cảm. À mà trầm cảm tới cuối cùng thì hậu quả gì đâu. Ngắm gà khỏa thân thôi.Mọi thứ mình muốn làm mà làm đc, đều là niềm vui và động lực của mình thôi. Dân Việt có câu con ko khóc thì mẹ ko cho bú. Tao nghĩ là vấn đề của đám tự kỷ là tự loay hoay trong cái vũng của mình. Cái vũng ấy lại chả là gì với đám ko tự kỷ. Nếu ai đó có thể đá đít mày bay ra khỏi vũng ấy thì họ đều sẵn lòng làm thôi
Mãi ngốc nghếch thế nhỉ...đúng bọn c.gái hỡ tí là rạch..Mới thêm 1 vết bé ở tay phải thôi, t nghĩ là lúc bình tĩnh lại nhìn thấy tay mình lại có sẹo cũng buồn lắm, t cũng đi khám 1 lần rồi
Rạch thì còn cứu chứ nó học thắt nút dây hoặc tìm hiểu thuốc ngủ là bỏ mẹ đó.Mãi ngốc nghếch thế nhỉ...đúng bọn c.gái hỡ tí là rạch..![]()
Cái đó t thấy vụ rạch tay của c.gái rất nhiều, thất tình cũng rạch, ba mẹ mắng tí cũng rạch v.v.v...mà rạch xong rồi đến khi tỉnh táo lại có thẹo theo suốt đời..Rạch thì còn cứu chứ nó học thắt nút dây hoặc tìm hiểu thuốc ngủ là bỏ mẹ đó.
ừ t ngốc nghếch, nhưng t nghĩ ai cũng sẽ có lúc ngốc nghếch, chỉ là theo kiểu cách nào mà thôiMãi ngốc nghếch thế nhỉ...đúng bọn c.gái hỡ tí là rạch..![]()
t cãi nhau với bố t và t cũng rạch t trước mặt mọi người bố mẹ và 1 bác, cái này là thực sự lúc đấy không còn cảm xúc gì, không nghĩ gì, vừa buồn vừa đauCái đó t thấy vụ rạch tay của c.gái rất nhiều, thất tình cũng rạch, ba mẹ mắng tí cũng rạch v.v.v...mà rạch xong rồi đến khi tỉnh táo lại có thẹo theo suốt đời..![]()
M là bạn t, t mà biết, t kí cái đầu...ừ t ngốc nghếch, nhưng t nghĩ ai cũng sẽ có lúc ngốc nghếch, chỉ là theo kiểu cách nào mà thôi
T gặp trường hợp đó nhiều rồi...như đợt nhà bạn t đám giỗ cái nhỏ e nó ở bếp cũng chả biết buồn ai, lấy lưỡi lam rạch tay, chở đi bệnh viện, rồi cuối cùng sao, vẫn sống, vẫn bình thường..c.gái t nghĩ chỉ biết cái cách đó để hành hạ bản thân..còn bọn con trai như t chắc t nghĩ chỉ có bia rượu..t cãi nhau với bố t và t cũng rạch t trước mặt mọi người bố mẹ và 1 bác, cái này là thực sự lúc đấy không còn cảm xúc gì, không nghĩ gì, vừa buồn vừa đau
không nhất thiết là buồn ai, buồn chính bản thân mày, buồn vì mày vô dụng, không được việc gì,.... nhiều suy nghĩ vl, có thời gian t cứ ong ong hay là m chet đi, chet là vấn đề được giải quyết, sẽ không vướng bận cái gì,.... thêm nữa, cái đau thể xác nó cũng sẽ làm vơi vẻ đau tinh thầnT gặp trường hợp đó nhiều rồi...như đợt nhà bạn t đám giỗ cái nhỏ e nó ở bếp cũng chả biết buồn ai, lấy lưỡi lam rạch tay, chở đi bệnh viện, rồi cuối cùng sao, vẫn sống, vẫn bình thường..c.gái t nghĩ chỉ biết cái cách đó để hành hạ bản thân..còn bọn con trai như t chắc t nghĩ chỉ có bia rượu..
Vế đầu của m thì t nghĩ nếu ai rơi vào bế tắc gia đình, xh, thì đều có chung suy nghĩ đó, âu ng nào thoát ra đc cảm xúc đó thì mai mắn, trường hợp là t cũng như m hoặc ai đó cũng thế...giây phút mình nhận ra trân trọng cs này thì nó tốt hơn nhiều cho b.thân mình, cái quá khứ đó khép lại cho cẩn thận rồi mình tiến tới...còn cái vế cuối, câu ấy t nghe nhiều đứa biện hộ rồi nhưng cái thẹo đó sẽ theo m suốt đời...ngốc lắm khi hành động hành hạ bản thân đó cho là vơi.không nhất thiết là buồn ai, buồn chính bản thân mày, buồn vì mày vô dụng, không được việc gì,.... nhiều suy nghĩ vl, có thời gian t cứ ong ong hay là m chet đi, chet là vấn đề được giải quyết, sẽ không vướng bận cái gì,.... thêm nữa, cái đau thể xác nó cũng sẽ làm vơi vẻ đau tinh thần
Vế đầu của m thì t nghĩ nếu ai rơi vào bế tắc gia đình, xh, thì đều có chung suy nghĩ đó, âu ng nào thoát ra đc cảm xúc đó thì mai mắn, trường hợp là t cũng như m hoặc ai đó cũng thế...giây phút mình nhận ra trân trọng cs này thì nó tốt hơn nhiều cho b.thân mình, cái quá khứ đó khép lại cho cẩn thận rồi mình tiến tới...còn cái vế cuối, câu ấy t nghe nhiều đứa biện hộ rồi nhưng cái thẹo đó sẽ theo m suốt đời...ngốc lắm khi hành động hành hạ bản thân đó cho là vơi.![]()



