Ở VN, đa phần là "cử nhân tâm lý" chứ khá ít "bác sỹ tâm lý", vì quá trình học dài hơi.
Bây giờ m phải dùng thuốc theo chỉ định, cố gắng ăn uống đủ chất - nhất là các chất bổ não, chạy bộ hoặc bơi mỗi ngày để não tiết ra các chất giảm triệu chứng khó chịu cho cơ thể. Mỗi lần lên cơn, thật sự rất đau đớn khó chịu vô cùng, m chịu khó xỏ giày chạy vài km để tránh trường hợp ngồi 1 mình là sẽ tự gây ra các vết thương. Thay vì không đẹp hơn vì các vết sẹo, thì m sẽ có cơ thể đẹp hơn khi tập luyện.
Tâm trạng của m vui hay buồn đều dựa trên các chất dẫn truyền thần kinh. Hoạt động thể chất là để kích thích các chất gây hưng phấn tiết ra, thuốc là giảm các chất gây trầm cảm. Đừng bập vào chất kích thích, chất gây nghiện trong giai đoạn này ko là bỏ mẹ luôn. Môi trường sống, môi trường làm việc cũng phải thay đổi để hỗ trợ điều trị. Quá trình quay về với cuộc sống bình thường là quá trình dài hơi chứ không phải đùa, và chỉ có duy nhất 1 mình m mới giúp bản thân vượt qua được.
Chúc m nhanh khỏe lại nhé! Cho t ôm 1 cái nè.