Đàn ông còn độc thân
Chẳng có gì phải ngại
Bao phen chết sống lại
Trở ngại chẳng là gì
Đêm mưa gió thầm thì
Trầm ngâm rồi lặng nghĩ
Tại sao mấy con đĩ
Giải nghệ cũng có chồng
Cũng con cái để bồng
Chuyện thế gian để đó
Cuộc đời bao khốn khó
Đâu ai rảnh khen chê
Tao quá tuổi cập kê
Công danh còn chưa có
Còn bao điều khốn khó
Chưa biết chết ở đâu
Nó yêu tao cũng lâu
Chưa bao giờ đòi hỏi
Chịu đựng thật cũng giỏi
Tháng ngày tao ham chơi
Đi cho khắp mọi nơi
Toàn là người giả tạo
Tiền trao tình giả tạo
Sướng phút chốc rồi tan
Chán cái kiếp lang thang
Quyết về nhà lấy vợ
Một đống hay một nửa
Có chửa rồi tính sau .

Cưới vợ.
Hôm nay ăn hỏi tưng bừng,
Ngày mai thì cưới, độ chừng ngày kia.
Nàng cùng chồng mới nàng về,
Rồi cùng chồng mới nàng đi theo chồng.
Tôi về dạm vợ là xong!
Vợ người làng, vợ xóm đông, quê mùa.
Vợ tôi không đợi, không chờ,
Không nhan sắc mấy, không thơ mộng gì.
Lấy tôi bởi đã đến thì,
Lấy tôi không phải là vì yêu tôi.
Hôm nay tôi cưới vợ rồi,
Từ nay tôi đã là người bỏ đi!
Pháo ơi! mày nổ làm gì?
Biến ra tất cả pháo xì cho tao!
Nguồn: Nguyễn Bính, Tâm hồn tôi, Nhà in Lê Cường, 1940