Có ảnh Được mất dương dương người thái thượng, khen chê phơi phới ngọn đông phong

Ngưỡng Thiên

Thượng Thư
Mùa đông trời thả tuyết rơi,
Có kẻ say mộng, nửa đời vấn vương
Rượu say nấc nghẹn trên giường,
Mê mê tỉnh tỉnh, xót thương thân mình
Cũng từng toả sáng lung linh,
Bao kẻ ngưỡng mộ, lụy tình vì ta
Nhân sinh có biết rằng là,
Ta cũng giống họ, cũng "ta luỵ người"..
{cheers}{cheers}{cheers}
 

chủ tọa

Tao là gay
Anh đã khóc rất nhiều như một đứa trẻ thơ
Ngày em lén rút ống ôxi mong anh ngưng thở
Thầm trách phận mình sao bao trái ngang trắc trở
Người vợ thuở nào nay tàn nhẫn thật vậy sao.

Giờ ngồi trong tù em có còn hận anh không
Thật xin lỗi nhiều vì đéo một lần thăm hỏi
Khi con khóc đòi mẹ rồi quay sang gặng hỏi
Anh chết lặng dối rằng mẹ đi Mỹ làm neo
À thằng bồ của em nó mới chết hôm kia
Phải công nhận nó là thằng nặng tình nặng nghĩa
Hôm bà con đưa đám theo nhau ra nghĩa địa
Xe đựng quan tài nó bể bánh bốn năm lần
Thôi chuyện cũ rồi quá khứ cứ để cho qua
Em trong đó ráng ăn nhiều giữ gìn sức khỏe
Ngày ra tù không cần về nhà thăm con trẻ
Hố đào sẵn rồi về mà nằm kế thằng bồ em.
 
Đời người được mấy ai như NCT. Ở cái thế trên vạn người dưới 1 người, rong ruổi cưỡi lừa nghêu nghao. Cái tôi cao ngạo người quân tử được thỏa mãn.

Cá tính thượng thư bốc lên hết cỡ trong cái tài hoa được cả xã hội công nhận. Lúc này đây thì mọi sự đời, cái được, cái mất, miệng khen, miệng chê…tất cả đều coi như không. Tâm hồn NCT lâng lâng ở cõi mây trong lành, cao khiết, hòa vào ý thơ vút lên hào hứng mà rằng: Được mất/ dương dương người thái thượng, Khen chê/ phơi phới ngọn đông phong.

Con người có bay bổng trên tầng cao, trong say sưa âm nhạc của điệu ca, tiếng trống. Thanh thoát cao siêu như tấm lòng không còn vướng chút bụi trần trong nhịp điệu thênh thang, nhịp ca, nhịp trống, nhịp phách, nhịp rượu mừng vui, ...

355059728_1090201372078085_8494304728380410789_n.png
Có ae Lương Sơn bọn tao
 

chủ tọa

Tao là gay
Màu mắt em buổi đầu đốt chiều sâu vô tận
Con sóng nhỏ nhớ bờ xoá chẳng nổi dấu chân
Gió vờn thuyền xa bến đàn chim theo tiễn biệt
Mây tím sầu nhỏ lệ nhuốm đất trời đổi thay.
 

chủ tọa

Tao là gay
Gió mùa se se lạnh
Cuốn chiếc lá rời cành
Như cách mang em đến
Rồi bắt rời xa anh
Đông về tình mỏng manh
Cây buồn chim vỗ cánh
Mây trời che sợi nắng
Lành lạnh giọt mưa rơi
 

chủ tọa

Tao là gay
Bao nhiêu câu chữ thơ hay,
Lại mất thông báo, thế này chán ghê
Vậy là còn mỗ với ngổng cu huynh.Họ đã rời đi đi về lại chốn phồn hoa đông vui nhộn nhịp đắm chìm giữa nhân gian mênh mông sâu thẳm .Để rồi lắm khi tình cảm loài người với mình trở mặt khi môi mới cười còn chưa khép miệng.Thật xót xa phũ phàng như con chó @MasterAim hang từng nuôi.
 

chủ tọa

Tao là gay
Không sao cả thơ ca vẫn vui hơn tất cả

ĐÊM THẤY TA LÀ THÁC ĐỔ

Một đêm bước chân về gác nhỏ
Chợt nhớ đóa hoa tường vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên vườn xưa

Một hôm bước qua thành phố lạ
Thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do

Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố kia tôi về

Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
Mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe

Một hôm bước chân về giữa chợ
Chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đốm lửa
Một hôm nhóm trong vườn khuya

Vườn khuya đóa hoa nào mới nở
Đời ta có khi vừa qua
Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ
Tôi nghĩ quanh đây hồ như

Đời ta hết mang điều mới lạ
Tôi đã sống rất ơ hờ

Lòng tôi có đôi lần khép cửa
Rồi bên vết thương tôi quỳ
Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia

(Trịnh Công Sơn)

___

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng thổ lộ về ca khúc “Đêm thấy ta là thác đổ” như sau: “Tôi còn nhớ ca khúc này và sự chiêm nghiệm của mình như là một tổng kết những gì mà tôi cảm nhận được từ cuộc đời tôi, của mọi người. Thực lòng mà nói, tôi chịu ảnh hưởng của Albert Camus trong bài hát này. Trong tác phẩm Ghi chép ở Angérie (Noté d'Algérie), ông ghi lại những tiếng chó sủa ban đêm, những bước chân đi mà ai cũng có thể một lần nghe thấy trong đời mình nhưng không mấy người nhìn ra được điều gì đó từ chúng. Ngẫm lại đời mình, tôi thấy nhiều muộn phiền. Không hiểu vì sao tôi đã day dứt về sự ra đi, ở lại của cuộc đời từ rất sớm. Tôi đã chọn hình tượng lá cỏ để ví với mình. Vì sao lại là lá cỏ? Có thể cuộc đời rộn ràng có quá nhiều điều phải lưu ý, nhưng trong đó không thể không có sự góp nhặt của những điều nhỏ nhoi. Ngọn cỏ, lá cây hay cây đa đều có bổn phận của nó với cuộc đời. Cỏ có bổn phận cỏ, lá có bổn phận lá. Tôi không mơ ước gì to lớn, mà nghĩ mình như một phận cỏ hèn. Vì hèn mọn nên nó không phải to lớn và bổn phận nặng nề như cây đa, vì vậy nó tự do lắm. Và vì sao lá cỏ lại hát? Bài hát là phương tiện để bày tỏ lòng mình với cuộc đời, có gì tuyệt vời hơn lá cỏ nhỏ nhoi nhưng tự hát ca với đời mình? Rũ bỏ những muộn phiền và thảnh thơi đời mình, điều này đã ám ảnh tôi từ lâu, lâu lắm rồi, nhưng chỉ đến khi viết được những câu hát như vậy tôi mới thấy nhẹ lòng. Ý tưởng này quanh quẩn trong tôi nhiều năm và chỉ được giải toả khi sáng tạo vụt đến và bật thành những giai điệu như vậy...

Tôi cũng muốn nói với các bạn trẻ sáng tác sau này, ngoài sự tư duy về tác phẩm, về đề tài, còn phải tạo cho mình một nền tảng về triết học. Chính từ đây mà trong tác phẩm của mình mới có được sự sâu sắc. Nếu như ít đọc sách thì mình chẳng thể nhận thêm những chiêm nghiệm sâu sắc của người khác. Một mình mình suy nghĩ thôi thì không đủ vốn liếng với cuộc đời. Chính tôi cũng không thể đứng ngoài con đường ấy được...”

(Phỏng vấn Trịnh Công Sơn, Tuấn Anh ghi, Tuổi Trẻ Chủ Nhật, số ngày 10/11/1996)
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo