....
Cho Nó mượn 1 câu Em tâm sự " Em sợ! Em sợ những trận cãi vã của bố mẹ vì không đủ tiền đưa em, sợ nhìn dâng vẻ thất thần của bố, sợ ánh mắt buồn bã của mẹ, em sợ rất nhiều thứ ..."
Đọc đoạn em tâm sự ở Confessions của HVTC, cũng là lần đầu tiên nó comment dạo vào một bài viết mà hỗn độn cảm xúc giữa hiện tại và kỉ niệm như vậy!
Cũng là 1 câu nó được nghe lại "Tiền bạc là sự tự do về vật chất và sự "đéo" quan tâm người khác nghĩ gì_cứ làm tới đi là sự tự do về tinh thần"
Khi viết những dòng này chắc nó thấy được sự tự do về tinh thần , về vật chất chắc là chưa dù nó đã có nhà riêng , có xe

riêng...
Nó luôn tự nhủ về 1 hình ảnh đi tìm bố nó uống rượu say rồi bị ngồi vật vạ ở đâu đó ven đường hoặc bên đê (của quốc lộ 21B) để rồi tự nó hứa rằng sau này nó sẽ không bao giờ để nó phải bị say rượu hay say bia.
Chưa bao giờ nó không từng nói rằng "bố nó là thợ xây, mẹ nó làm nông dân" nhà nó ở quê "Nghèo lắm"_ Nó còn luôn nói lại vs mẹ nó "Tội và Nợ nặng như nhau"!_ Đã qua lâu lắm rồi chỉ nghĩ tới cái Tết, để lo lắng cho anh em nó được cái mâm cơm có thêm chút gì đó mà bố mẹ nó lại xọ xẫm, cãi vã nhau... Cái ngày mà nó đã từng mặc 2 cái áo đồng phục xuyên từ lớp 10 tới lớp 12, một màu đùng đục của mồ hôi, của nước giếng khoan giặt đồ, in sâu sắc vào kí ức của nó tới mức nó hiện tại có riêng 2 tủ quần áo cho mình...
Có những thứ nó không hẳn là nhớ, mà đã ăn sâu thành nếp, thành riêng nó. Chính nó hiện tại vẫn luôn ăn nhiều cơm trắng, không thể ăn vã thức ăn (nếu không có cơm trắng)...bởi có những tháng năm nó chỉ ăn cơm trắng với canh mà không có thức ăn.
Nhanh thật đó! Ngoảnh lại như ngày hôm qua!
Thật biết ơn vì có những ngày hôm qua như vậy để nó thấy lúc này chính nó nhẹ nhàng hơn.