Lituchi1
Tao là gay
Ngoại truyện 1.
Nhắc lại cái ngày kỷ niệm tai tiếng và đầy nhơ nhớp ấy. Câu chuyện một phó phòng công an sở, ngủ với con riêng của vợ sẽ lan nhanh hơn cả vệt dầu trên biển. Mai vì lo sợ Khanh biết điều này nên ngay lập tức chạy đi tìm hắn, cô dù mất hết tất cả vẫn mong có lại được tình yêu đầu. Nhưng thứ cô gọi là tình yêu kia cũng chỉ một mình cô mặc nhận. Còn hắn khi thấy bóng dáng cô trước cổng trường thì tìm mọi cách tránh né, mấy lần nhờ người liên hệ hoặc gặp hắn trong sân trường hắn cũng lấy cớ bận việc mà không tiếp cô. Đến mức Mai phải đến tận chung cư của hắn rồi ngồi đợi trong đại sảnh mới gặp Khanh được một lần đàng hoàng.
Những tưởng người yêu mình sẽ vui rồi kéo cô ta lên nhà khoe khoang nội ngoại thất trang trí như phòng cưới của 2 đứa, ai dè mặt hắn nhăn còn hơn khỉ, đón chào cô bằng cái giọng lạnh nhạt hơn cả người dưng.
-Em đến đây làm gì, thấy anh không trả lời tin nhắn, không bắt máy điện thoại là phải hiểu anh đang rất mệt, rất bận không có thời gian dành cho em. Vậy mà em còn tìm đến tận đây, em muốn anh phiền chết em mới vừa lòng hay sao, thôi em về đi, mình gặp nhau lúc khác.
-Không được anh ơi, em có chuyện quan trọng lắm, cần nói gấp với anh, mình lên nhà đi, ở dưới này không tiện.
Vừa nói cô vừa hấp tấp tiến lại, Khanh nhìn vẻ mặt hốt hoảng đó cũng biết cô không nói đùa nên cũng dắt cô đến quầy bảo vệ đăng ký rồi cùng nhau đi lên nhà. Cánh cửa vừa khép lại Mai đã rúc vào lòng hắn rồi khóc tu tu.
-Anh ơi, mình đi khỏi nơi này đi anh, đến nơi nào chẳng ai biết mình là ai, anh dạy học còn em ở nhà nội trợ, mình sống cho trọn vẹn tình yêu này được không.
Hắn đẩy cô ra, hơi chau mày vì chiếc áo sơ mi bị làm nhàu và dính vệt nước mắt, hắn vẫn hỏi cô bằng cái giọng lạnh te vừa rồ.
-Ơ, em hâm à, sao tự nhiên lại nói thế, học tập, phấn đấu bao năm vừa nhìn thấy chút cơ hội le lói giờ lại bỏ đi khơi khơi, thế hóa ra bao năm qua là công cốc à. Chịu.
-Quan tâm những thứ đấy làm gì hả anh, mình chỉ cần có nhau, chỉ cần vun đắp cho tình yêu của chúng mình mỗi ngày một đậm sâu với em là đủ lắm rồi.
-Em đủ, nhưng anh không đủ, đấy cũng chỉ là giấc mơ của em chứ đâu phải giấc mơ của anh. Anh còn muôn vàn những hoài bão khác, em đã hưởng thụ bao năm vinh hoa phú quý được người người ca tụng rồi, nhưng con đường thành công của anh giờ mới bắt đầu. Anh sẽ không vì cái gì mà bỏ dở con đường đó đâu.
Hắn nói rất dứt khoát, mắt hắn long lanh giống như đang nhìn thấy ngày mọi người cúi đầu trước hắn. Rồi hắn quay sang Mai khi nhớ ra rằng cô còn chưa hết giá trị lợi dụng, chuyển sang cái giọng êm êm bên tai hắn vuốt ve cô.
-Tình yêu của chúng mình thì quan trọng thật đấy, nhưng càng quan trọng mình càng phải tạo dựng những nền tảng vững vàng để nó không bị những lo toan sau này dìm chết. Mình cứ bằng lòng hạnh phúc trong góc khuất, còn khi bước ra ánh sáng thì hãy sống đúng với trách nhiệm và nghĩa vụ bây giờ. Tạm thời cứ như vậy đi, đừng vội thay đổi làm gì, em ạ.
-Nhưng không thể như vậy thêm được nữa, anh Khánh chồng em biết hết rồi.
Câu nói của Mai như như cú sét giáng xuống khiến Khanh chết lặng, hắn lắp bắp một lúc mới lên câu.
-Biết bao giờ, vì sao lại biết, biết rồi thì nó định làm gì em biết không.
Mai làm sao dám nói thật ra hết, cô chỉ cho Khanh biết một phần.
-Không biết vì sao nhưng anh ấy biết rõ ràng hết rồi, cũng mới đây thôi, còn anh ấy định làm gì tiếp theo thì em chưa rõ.
Quả thật đến lúc này Mai vẫn chưa biết được Khánh dự định làm những gì, nhưng cô biết mình và anh đã chấm hết. Anh không phải thánh nhân, vì vậy cũng không thể chịu đựng được những việc kinh khủng cô đã làm.
Lúc này Khanh đang bối rối đi vòng quanh còn hai tay thì xoắn lại, hắn phải bằng mọi cách để không dính dáng đến chuyện này, phải giữ hình tượng đàng hoàng với nhà trường và trong mắt Châu Anh. Hắn đã gần với thành công lắm rồi, không thể vì bất kỳ điều gì mà tuột mất nó. Vậy thì chỉ còn cách thật phũ phàng với người đàn bà này, dù về sau có ai chửi mình phụ bạc cũng chẳng quan tâm, hắn nhìn Mai nói, vô cùng bình tĩnh và dõng dạc.
-Nếu là chồng em đã biết thì em lại càng không nên đến đây, những lúc như thế này mình càng ít dây dưa lại càng tốt.
-Sao lại như thế ạ, sao mình không nhân cơ hội này mà dứt khoát đến với nhau, anh chưa vợ, em cũng đã là người cô đơn, còn ai cấm cản được mình nữa đâu.
-Em cô đơn thì đúng vậy, nhưng cũng đừng bắt anh phải san sẻ nó với em, mình đã trưởng thành, phải biết chịu trách nhiệm với lựa chọn đã đưa ra. Chứ đừng trở thành gánh nặng thêm cho người khác, anh cũng còn biết bao điều phải lo.
Lời nói khiến Mai khựng lại không tin nổi và tai mình. Thứ cô mong đợi và đắm chìm đây sao, người yêu mà cô thần thánh hóa, vì hắn mà bỏ hết cả gia đình êm đẹp cùng tất cả danh dự tiền tài bao năm vun đắp để chạy theo đó à. Lời nói này, thái độ kia đâu có chút nào yêu thương ấm áp, thậm chí nó lạnh buốt, sắc lẹm còn hơn cả những lưỡi dao. Cô đã cố giữ nhưng hai hàng nước mắt vẫn cứ tuôn, rồi bằng giọng run run tội nghiệp cô hỏi lại hắn ta, trong đầy thì ước mong những lời kia chỉ là nhầm lẫn.
-Anh, sao anh lại nói ra những lời như thế, là anh lỡ lời, anh đùa thôi đúng không. Vì trước đây không lâu chính anh từng nói, mình là thanh xuân của nhau mình tìm thấy nhau một lần nữa để bù đắp những tiếc nuối, để cuộc đời này có ý nghĩa hơn mà.
-Trước khác, giờ khác. Chúng mình từng là thanh xuân của nhau, đúng thế, nhưng thanh xuân thì chỉ là quá khứ, mà con người thì cần nhìn đến tương lai. Trước đây anh tưởng mình không có tương lai nên mới cần sống nhờ vào quá khứ, nhưng giờ anh tìm thấy tương lai của mình rồi, quá khứ với anh giờ chỉ còn là phiền nhiễu.
Mỗi lời nói là một nhát đâm làm trái tim cô rỉ máu, trước mắt trở nên tối sầm, Mai lùi lại dựa vào tường rồi từ từ trượt xuống. Mọi thứ đến lúc này đã quá sức chịu đựng của cô, Mai úp mặt lên tay, bờ vai rung rung và những giọt nước mắt qua những kẽ ngón tay cứ thế thi nhau chảy.
Còn Khanh, chẳng biết anh ta có chạnh lòng thương xót cô không, mà chỉ thấy lời nói của anh ta càng lúc càng dứt tình đoạn nghĩa.
-Anh rất cảm ơn em lúc anh mới ra ngoài này lập nghiệp đã nhiệt tình giúp đỡ, nếu có dịp anh sẽ trả ơn đó sau. Nhưng giờ anh nghĩ chúng mình cũng nên thẳng thắn, em nên trở về với gia đình tốt đẹp của em, còn anh cũng phải hướng tới hạnh phúc riêng của mình.
Dừng lại vài giây, hít thật sâu, khi đã lấy đủ quyết tâm hắn nói tiếp.
-Em cũng biết rồi đấy, anh cũng có một cô bạn gái, chúng anh đã dự định tiến xa hơn. Vì thế để tốt cho cả hai, anh nghĩ từ giờ chúng ta đừng nên gặp mặt, tránh gây thêm những hiểu lầm không đáng có.
Người cô yêu nhất và cũng tin rằng người ấy rất yêu cô vừa dùng lời nói để đẩy cô xuống đáy sâu của tuyệt vọng. Mai khóc to hơn, như muốn trút ra toàn bộ uất nghẹn, từng cảnh tượng tốt đẹp, từng lời nói yêu thương của hắn như tua chậm trong đầu. Hắn từng khiến cô thấy thanh xuân ùa về, thấy trái tim rộn rã yêu thương, rạo rực như thời còn son trẻ. Hắn cho cô một lần nữa lại khao khát, say mê, cô vội vã ném bỏ tất cả để đến với hắn ta. Thế mà giờ sao? Hắn gọi tình cảm thiêng liêng ấy là phiền nhiễu, coi những rung động, rạo rực kia là hiểu lầm. Cô thấy mình thật ngu khờ rẻ mạt, cô kích động đập tay xuống nền nhà rồi hét lên.
-Tôi đã chọn anh. Tôi đã phản bội chồng mình, tôi đã đánh đổi cả một mái ấm, cả danh dự, chỉ để đổi lấy một gã tồi, một kẻ chỉ xem tôi là con ngu để lợi dụng. Ha ha, đáng đời tôi lắm, kẻ đốn mạt như tôi gặp loại khốn nạn như anh là đúng rồi.
Mai từ từ đứng dậy, gương mặt lem nước mắt nhưng ánh mắt đã không còn mê muội mà sắc lạnh nhìn vào mắt Khanh.
-Giá như ngày đó tôi chỉ xem tình yêu xưa kia là một hồi ức đẹp…thì tôi vẫn còn một mái nhà, một người chồng yêu chiều và tận tụy cùng những đứa con luôn gọi tôi là “mẹ tuyệt vời”. Nhưng đời thì không có giá như, tôi sai, giờ tôi phải chịu bản án của mình. Còn anh, hãy chăm sóc “tương lai” của anh cho tốt vào, không biết lúc nào anh cũng sẽ nhận bản án như tôi đâu.
Mai nói xong thì muốn quay đi, nhưng chợt cô nhớ gì đó rồi quay đầu lại.
-Có vài thứ của tôi anh vẫn giữ, tôi thấy chắc anh cũng không cần, hãy trả lại cho tôi.
Khanh nhìn đến chiếc chìa khóa xe trên bàn, không có xe ô tô để đi lại, các đồng nghiệp sẽ lại hỏi này kia, rồi cả Châu Anh cũng sẽ thắc mắc, hắn nhất quyết phải giữ lại chiếc xe. Khánh vồ lấy chùm chìa khóa rồi nắm chặt trong tay. Hắn nói.
-Xe này chính tên chính chủ của tôi, hợp đồng vay ngân hàng cũng đứng tên tôi, tôi chỉ nợ cô tiền, lúc khác tôi sẽ trả.
Mất vài giây để Mai hiểu hắn nói và nghĩ gì, rồi cô cười một tràng dài đầy giễu cợt nhưng cũng tràn ngập chua chát với bản thân.
-Ha ha, hahaha…ôi Khanh ơi sao anh hèn kém đến vậy, sợ không có xe đi thì mất mặt với đồng nghiệp và bạn gái à… Tôi không cần thứ đó, tôi chỉ muốn lấy lại những kỉ vật ngày xưa thôi, thứ đó chắc anh không cần, đưa đây. Ôi sao ngày xưa tôi có thể u mê không nhìn ra bộ mặt giả dối và thực dụng này của anh cơ chứ. Ôi tôi đã đặt tình yêu của mình vào thứ gì đây, ôi ha ha…huhuhu.
Mai vừa khóc vừa cười, Khanh thì đơ ra như tượng có chút bẽ mặt khi bị người khác nói toạc ra cái xấu của mình. Hắn giấu đi bộ mặt đó bằng cách lẩn đi chỗ khác đến khi đi ra thì mang theo một chiếc hộp cacton chứa lỉnh kỉnh những thứ đồ hắn cho là vớ vẩn.
-Trong đấy hết đấy, cô cầm đi đi.
Mai nhìn vào chiếc hộp giấy, thấy những thứ đồ xưa kia hắn nói là trân trọng, nằm ngổn ngang chung với mấy thứ đồ vứt đi thì biết tất cả những gì hắn từng nói chỉ là những lời giả dối mà thôi. Cô lặng lẽ ra về không oán trách thêm bất kỳ lời nào, vì không ngôn ngữ nào đủ diễn tả nỗi thất vọng trong lòng của cô.
Mai lái xe theo bản năng, và vô thức cô về lại nhà cũ, căn nhà im lìm chỉ có chút ánh sáng le lói từ phòng làm việc của anh. Rồi cô gục xuống vô lăng mà khóc, lần này không phải vì thương tâm hay uất nghẹn điều gì mà hoàn toàn là hối hận. Hối hận đến tận cùng rồi lâm vào tự trách, cô trách mình lăng loàn, ngu ngốc trách mình phản trắc, ác tâm để mọi thứ nát tan không cứu vãn nổi. Cứ như vậy cô nhìn ngắm nơi từng là tổ ấm của mình hàng giờ, đến khi thấy bóng người di chuyển cô mới rời đi.
Sóng ngầm nơi đó tạm yên thì còn những nơi khác đang bùng lên dữ dội.
Ví như một gia đình nào đó có người vợ mới thoát khỏi cảnh bị hiếp dâm, thì giờ đây cô lại đau đớn khi phát hiện chồng mình từng bày trò mua dâm rồi hiếp dâm người khác. Cay đắng hơn khi hắn không chút hối lỗi nào mà thản nhiên bình phẩm lại giây phút đó cùng đám bạn. Cô vừa chụp ảnh lại mọi thứ, đây chính là thứ để cô ép hắn phải đồng ý ly hôn và nhường lại cho cô quyền nuôi con.
Chiến tranh ở gia đình ấy còn yên ả, nhưng ở một gia đình khác lúc này tiếng loảng xoảng liên tục vang lên.
-Choang…choang… dâm ô, khốn nạn, chó má. Choang…choang…mày hết chỗ để thỏa mãn à mà phải lên giường với con gái tao, hả thằng chó. Mày chết đi, lũ chúng mày chết hết đi, tao không muốn sống chung, không muốn nhìn thấy mặt của lũ chúng mày nữa.
Không còn gọi là chồng yêu, vợ yêu, cặp đôi từng đại diện cho tầng lớp cao sang trong thành phố này giờ đối diện với nhau bằng bạo lực và từ ngữ cộc cằn nhất, họ rồi liệu có còn bên nhau.
Đi xa hơn chút nữa, đến một nơi đặc biệt hơn: “bệnh viện Bạch Mai”. Lúc này một kẻ bị còng một tay đang liên tục rên rỉ, gương mặt của hắn méo mó chằng chịt những vết khâu. Cái tay được tự do chốc chốc lại xoa cằm rồi lâu lâu thì ôm hạ bộ. Ở đằng xa có một vài bác sĩ đứng cùng hai người ăn mặc cảnh phục, đang bàn bạc cách chạy chữa cho hắn ta.
-Thế này các đồng chí nhé, sau khi tiếp nhận bệnh nhân chúng tôi đã cho làm đầy đủ các xét nghiệm và những chụp chiếu cần thiết. Phần tổn thương bên trên thì bệnh nhân bị gãy 11 chiếc răng, vỡ xương hàm dẫn đến lệch khớp cắn ảnh hưởng đến tiếng nói. Còn tổn thương phía dưới thì cũng khá nghiêm trọng, bệnh nhân bị va đập mạnh làm gãy thể hang, tụ máu vùng dưới da, dẫn đến sưng to và tím tái. Hiện tại xuất hiện thêm hiện tượng tiểu ra máu, tiểu buốt, chúng tôi nghi ngờ là rách đường niệu đạo bên trong. Hiện tại những tổn thương đó phải xử lý ngay, ý kiến của người nhà bệnh nhân thế nào ạ.
-Các đồng chí cứ làm hết chức trách của mình thôi, người nhà họ không mấy quan tâm đâu, lúc hỏi về vấn đề trả phí cho các thủ thuật đặc biệt mà BHYT không chi trả họ chỉ đồng ý hỗ trợ rất ít mà thôi. Mọi thứ các đồng chí cứ làm đúng nguyên tắc.
-Ồ, như vậy rất dễ để lại di chứng lâu dài đó. Vùng dưới có thể dẫn đến vô sinh, rối loạn cương dương và hẹp niệu đạo, vùng trên thì ảnh hưởng thẩm mỹ, chức năng nhai cắn cùng phát âm.
-Kệ hắn đi, hắn làm hại người khác thì cũng phải nhận quả báo về cho mình.
Cứ như vậy mà có thêm một kẻ sống hết phần đời về sau với một đống bệnh tật trên người. Nếu biết được hắn sẽ vô cùng hối hận khi ngày đó đã mở cái ứng dụng kia.
Sóng ngầm liên tục, cho đến lúc các phiên tòa diễn ra, luật pháp sắp xếp lại cho họ trật tự mới. Ai là nạn nhân thì có lại công bằng cho bản thân còn kẻ làm sai đã nhận hình phạt đích đáng.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Nhắc lại cái ngày kỷ niệm tai tiếng và đầy nhơ nhớp ấy. Câu chuyện một phó phòng công an sở, ngủ với con riêng của vợ sẽ lan nhanh hơn cả vệt dầu trên biển. Mai vì lo sợ Khanh biết điều này nên ngay lập tức chạy đi tìm hắn, cô dù mất hết tất cả vẫn mong có lại được tình yêu đầu. Nhưng thứ cô gọi là tình yêu kia cũng chỉ một mình cô mặc nhận. Còn hắn khi thấy bóng dáng cô trước cổng trường thì tìm mọi cách tránh né, mấy lần nhờ người liên hệ hoặc gặp hắn trong sân trường hắn cũng lấy cớ bận việc mà không tiếp cô. Đến mức Mai phải đến tận chung cư của hắn rồi ngồi đợi trong đại sảnh mới gặp Khanh được một lần đàng hoàng.
Những tưởng người yêu mình sẽ vui rồi kéo cô ta lên nhà khoe khoang nội ngoại thất trang trí như phòng cưới của 2 đứa, ai dè mặt hắn nhăn còn hơn khỉ, đón chào cô bằng cái giọng lạnh nhạt hơn cả người dưng.
-Em đến đây làm gì, thấy anh không trả lời tin nhắn, không bắt máy điện thoại là phải hiểu anh đang rất mệt, rất bận không có thời gian dành cho em. Vậy mà em còn tìm đến tận đây, em muốn anh phiền chết em mới vừa lòng hay sao, thôi em về đi, mình gặp nhau lúc khác.
-Không được anh ơi, em có chuyện quan trọng lắm, cần nói gấp với anh, mình lên nhà đi, ở dưới này không tiện.
Vừa nói cô vừa hấp tấp tiến lại, Khanh nhìn vẻ mặt hốt hoảng đó cũng biết cô không nói đùa nên cũng dắt cô đến quầy bảo vệ đăng ký rồi cùng nhau đi lên nhà. Cánh cửa vừa khép lại Mai đã rúc vào lòng hắn rồi khóc tu tu.
-Anh ơi, mình đi khỏi nơi này đi anh, đến nơi nào chẳng ai biết mình là ai, anh dạy học còn em ở nhà nội trợ, mình sống cho trọn vẹn tình yêu này được không.
Hắn đẩy cô ra, hơi chau mày vì chiếc áo sơ mi bị làm nhàu và dính vệt nước mắt, hắn vẫn hỏi cô bằng cái giọng lạnh te vừa rồ.
-Ơ, em hâm à, sao tự nhiên lại nói thế, học tập, phấn đấu bao năm vừa nhìn thấy chút cơ hội le lói giờ lại bỏ đi khơi khơi, thế hóa ra bao năm qua là công cốc à. Chịu.
-Quan tâm những thứ đấy làm gì hả anh, mình chỉ cần có nhau, chỉ cần vun đắp cho tình yêu của chúng mình mỗi ngày một đậm sâu với em là đủ lắm rồi.
-Em đủ, nhưng anh không đủ, đấy cũng chỉ là giấc mơ của em chứ đâu phải giấc mơ của anh. Anh còn muôn vàn những hoài bão khác, em đã hưởng thụ bao năm vinh hoa phú quý được người người ca tụng rồi, nhưng con đường thành công của anh giờ mới bắt đầu. Anh sẽ không vì cái gì mà bỏ dở con đường đó đâu.
Hắn nói rất dứt khoát, mắt hắn long lanh giống như đang nhìn thấy ngày mọi người cúi đầu trước hắn. Rồi hắn quay sang Mai khi nhớ ra rằng cô còn chưa hết giá trị lợi dụng, chuyển sang cái giọng êm êm bên tai hắn vuốt ve cô.
-Tình yêu của chúng mình thì quan trọng thật đấy, nhưng càng quan trọng mình càng phải tạo dựng những nền tảng vững vàng để nó không bị những lo toan sau này dìm chết. Mình cứ bằng lòng hạnh phúc trong góc khuất, còn khi bước ra ánh sáng thì hãy sống đúng với trách nhiệm và nghĩa vụ bây giờ. Tạm thời cứ như vậy đi, đừng vội thay đổi làm gì, em ạ.
-Nhưng không thể như vậy thêm được nữa, anh Khánh chồng em biết hết rồi.
Câu nói của Mai như như cú sét giáng xuống khiến Khanh chết lặng, hắn lắp bắp một lúc mới lên câu.
-Biết bao giờ, vì sao lại biết, biết rồi thì nó định làm gì em biết không.
Mai làm sao dám nói thật ra hết, cô chỉ cho Khanh biết một phần.
-Không biết vì sao nhưng anh ấy biết rõ ràng hết rồi, cũng mới đây thôi, còn anh ấy định làm gì tiếp theo thì em chưa rõ.
Quả thật đến lúc này Mai vẫn chưa biết được Khánh dự định làm những gì, nhưng cô biết mình và anh đã chấm hết. Anh không phải thánh nhân, vì vậy cũng không thể chịu đựng được những việc kinh khủng cô đã làm.
Lúc này Khanh đang bối rối đi vòng quanh còn hai tay thì xoắn lại, hắn phải bằng mọi cách để không dính dáng đến chuyện này, phải giữ hình tượng đàng hoàng với nhà trường và trong mắt Châu Anh. Hắn đã gần với thành công lắm rồi, không thể vì bất kỳ điều gì mà tuột mất nó. Vậy thì chỉ còn cách thật phũ phàng với người đàn bà này, dù về sau có ai chửi mình phụ bạc cũng chẳng quan tâm, hắn nhìn Mai nói, vô cùng bình tĩnh và dõng dạc.
-Nếu là chồng em đã biết thì em lại càng không nên đến đây, những lúc như thế này mình càng ít dây dưa lại càng tốt.
-Sao lại như thế ạ, sao mình không nhân cơ hội này mà dứt khoát đến với nhau, anh chưa vợ, em cũng đã là người cô đơn, còn ai cấm cản được mình nữa đâu.
-Em cô đơn thì đúng vậy, nhưng cũng đừng bắt anh phải san sẻ nó với em, mình đã trưởng thành, phải biết chịu trách nhiệm với lựa chọn đã đưa ra. Chứ đừng trở thành gánh nặng thêm cho người khác, anh cũng còn biết bao điều phải lo.
Lời nói khiến Mai khựng lại không tin nổi và tai mình. Thứ cô mong đợi và đắm chìm đây sao, người yêu mà cô thần thánh hóa, vì hắn mà bỏ hết cả gia đình êm đẹp cùng tất cả danh dự tiền tài bao năm vun đắp để chạy theo đó à. Lời nói này, thái độ kia đâu có chút nào yêu thương ấm áp, thậm chí nó lạnh buốt, sắc lẹm còn hơn cả những lưỡi dao. Cô đã cố giữ nhưng hai hàng nước mắt vẫn cứ tuôn, rồi bằng giọng run run tội nghiệp cô hỏi lại hắn ta, trong đầy thì ước mong những lời kia chỉ là nhầm lẫn.
-Anh, sao anh lại nói ra những lời như thế, là anh lỡ lời, anh đùa thôi đúng không. Vì trước đây không lâu chính anh từng nói, mình là thanh xuân của nhau mình tìm thấy nhau một lần nữa để bù đắp những tiếc nuối, để cuộc đời này có ý nghĩa hơn mà.
-Trước khác, giờ khác. Chúng mình từng là thanh xuân của nhau, đúng thế, nhưng thanh xuân thì chỉ là quá khứ, mà con người thì cần nhìn đến tương lai. Trước đây anh tưởng mình không có tương lai nên mới cần sống nhờ vào quá khứ, nhưng giờ anh tìm thấy tương lai của mình rồi, quá khứ với anh giờ chỉ còn là phiền nhiễu.
Mỗi lời nói là một nhát đâm làm trái tim cô rỉ máu, trước mắt trở nên tối sầm, Mai lùi lại dựa vào tường rồi từ từ trượt xuống. Mọi thứ đến lúc này đã quá sức chịu đựng của cô, Mai úp mặt lên tay, bờ vai rung rung và những giọt nước mắt qua những kẽ ngón tay cứ thế thi nhau chảy.
Còn Khanh, chẳng biết anh ta có chạnh lòng thương xót cô không, mà chỉ thấy lời nói của anh ta càng lúc càng dứt tình đoạn nghĩa.
-Anh rất cảm ơn em lúc anh mới ra ngoài này lập nghiệp đã nhiệt tình giúp đỡ, nếu có dịp anh sẽ trả ơn đó sau. Nhưng giờ anh nghĩ chúng mình cũng nên thẳng thắn, em nên trở về với gia đình tốt đẹp của em, còn anh cũng phải hướng tới hạnh phúc riêng của mình.
Dừng lại vài giây, hít thật sâu, khi đã lấy đủ quyết tâm hắn nói tiếp.
-Em cũng biết rồi đấy, anh cũng có một cô bạn gái, chúng anh đã dự định tiến xa hơn. Vì thế để tốt cho cả hai, anh nghĩ từ giờ chúng ta đừng nên gặp mặt, tránh gây thêm những hiểu lầm không đáng có.
Người cô yêu nhất và cũng tin rằng người ấy rất yêu cô vừa dùng lời nói để đẩy cô xuống đáy sâu của tuyệt vọng. Mai khóc to hơn, như muốn trút ra toàn bộ uất nghẹn, từng cảnh tượng tốt đẹp, từng lời nói yêu thương của hắn như tua chậm trong đầu. Hắn từng khiến cô thấy thanh xuân ùa về, thấy trái tim rộn rã yêu thương, rạo rực như thời còn son trẻ. Hắn cho cô một lần nữa lại khao khát, say mê, cô vội vã ném bỏ tất cả để đến với hắn ta. Thế mà giờ sao? Hắn gọi tình cảm thiêng liêng ấy là phiền nhiễu, coi những rung động, rạo rực kia là hiểu lầm. Cô thấy mình thật ngu khờ rẻ mạt, cô kích động đập tay xuống nền nhà rồi hét lên.
-Tôi đã chọn anh. Tôi đã phản bội chồng mình, tôi đã đánh đổi cả một mái ấm, cả danh dự, chỉ để đổi lấy một gã tồi, một kẻ chỉ xem tôi là con ngu để lợi dụng. Ha ha, đáng đời tôi lắm, kẻ đốn mạt như tôi gặp loại khốn nạn như anh là đúng rồi.
Mai từ từ đứng dậy, gương mặt lem nước mắt nhưng ánh mắt đã không còn mê muội mà sắc lạnh nhìn vào mắt Khanh.
-Giá như ngày đó tôi chỉ xem tình yêu xưa kia là một hồi ức đẹp…thì tôi vẫn còn một mái nhà, một người chồng yêu chiều và tận tụy cùng những đứa con luôn gọi tôi là “mẹ tuyệt vời”. Nhưng đời thì không có giá như, tôi sai, giờ tôi phải chịu bản án của mình. Còn anh, hãy chăm sóc “tương lai” của anh cho tốt vào, không biết lúc nào anh cũng sẽ nhận bản án như tôi đâu.
Mai nói xong thì muốn quay đi, nhưng chợt cô nhớ gì đó rồi quay đầu lại.
-Có vài thứ của tôi anh vẫn giữ, tôi thấy chắc anh cũng không cần, hãy trả lại cho tôi.
Khanh nhìn đến chiếc chìa khóa xe trên bàn, không có xe ô tô để đi lại, các đồng nghiệp sẽ lại hỏi này kia, rồi cả Châu Anh cũng sẽ thắc mắc, hắn nhất quyết phải giữ lại chiếc xe. Khánh vồ lấy chùm chìa khóa rồi nắm chặt trong tay. Hắn nói.
-Xe này chính tên chính chủ của tôi, hợp đồng vay ngân hàng cũng đứng tên tôi, tôi chỉ nợ cô tiền, lúc khác tôi sẽ trả.
Mất vài giây để Mai hiểu hắn nói và nghĩ gì, rồi cô cười một tràng dài đầy giễu cợt nhưng cũng tràn ngập chua chát với bản thân.
-Ha ha, hahaha…ôi Khanh ơi sao anh hèn kém đến vậy, sợ không có xe đi thì mất mặt với đồng nghiệp và bạn gái à… Tôi không cần thứ đó, tôi chỉ muốn lấy lại những kỉ vật ngày xưa thôi, thứ đó chắc anh không cần, đưa đây. Ôi sao ngày xưa tôi có thể u mê không nhìn ra bộ mặt giả dối và thực dụng này của anh cơ chứ. Ôi tôi đã đặt tình yêu của mình vào thứ gì đây, ôi ha ha…huhuhu.
Mai vừa khóc vừa cười, Khanh thì đơ ra như tượng có chút bẽ mặt khi bị người khác nói toạc ra cái xấu của mình. Hắn giấu đi bộ mặt đó bằng cách lẩn đi chỗ khác đến khi đi ra thì mang theo một chiếc hộp cacton chứa lỉnh kỉnh những thứ đồ hắn cho là vớ vẩn.
-Trong đấy hết đấy, cô cầm đi đi.
Mai nhìn vào chiếc hộp giấy, thấy những thứ đồ xưa kia hắn nói là trân trọng, nằm ngổn ngang chung với mấy thứ đồ vứt đi thì biết tất cả những gì hắn từng nói chỉ là những lời giả dối mà thôi. Cô lặng lẽ ra về không oán trách thêm bất kỳ lời nào, vì không ngôn ngữ nào đủ diễn tả nỗi thất vọng trong lòng của cô.
Mai lái xe theo bản năng, và vô thức cô về lại nhà cũ, căn nhà im lìm chỉ có chút ánh sáng le lói từ phòng làm việc của anh. Rồi cô gục xuống vô lăng mà khóc, lần này không phải vì thương tâm hay uất nghẹn điều gì mà hoàn toàn là hối hận. Hối hận đến tận cùng rồi lâm vào tự trách, cô trách mình lăng loàn, ngu ngốc trách mình phản trắc, ác tâm để mọi thứ nát tan không cứu vãn nổi. Cứ như vậy cô nhìn ngắm nơi từng là tổ ấm của mình hàng giờ, đến khi thấy bóng người di chuyển cô mới rời đi.
Sóng ngầm nơi đó tạm yên thì còn những nơi khác đang bùng lên dữ dội.
Ví như một gia đình nào đó có người vợ mới thoát khỏi cảnh bị hiếp dâm, thì giờ đây cô lại đau đớn khi phát hiện chồng mình từng bày trò mua dâm rồi hiếp dâm người khác. Cay đắng hơn khi hắn không chút hối lỗi nào mà thản nhiên bình phẩm lại giây phút đó cùng đám bạn. Cô vừa chụp ảnh lại mọi thứ, đây chính là thứ để cô ép hắn phải đồng ý ly hôn và nhường lại cho cô quyền nuôi con.
Chiến tranh ở gia đình ấy còn yên ả, nhưng ở một gia đình khác lúc này tiếng loảng xoảng liên tục vang lên.
-Choang…choang… dâm ô, khốn nạn, chó má. Choang…choang…mày hết chỗ để thỏa mãn à mà phải lên giường với con gái tao, hả thằng chó. Mày chết đi, lũ chúng mày chết hết đi, tao không muốn sống chung, không muốn nhìn thấy mặt của lũ chúng mày nữa.
Không còn gọi là chồng yêu, vợ yêu, cặp đôi từng đại diện cho tầng lớp cao sang trong thành phố này giờ đối diện với nhau bằng bạo lực và từ ngữ cộc cằn nhất, họ rồi liệu có còn bên nhau.
Đi xa hơn chút nữa, đến một nơi đặc biệt hơn: “bệnh viện Bạch Mai”. Lúc này một kẻ bị còng một tay đang liên tục rên rỉ, gương mặt của hắn méo mó chằng chịt những vết khâu. Cái tay được tự do chốc chốc lại xoa cằm rồi lâu lâu thì ôm hạ bộ. Ở đằng xa có một vài bác sĩ đứng cùng hai người ăn mặc cảnh phục, đang bàn bạc cách chạy chữa cho hắn ta.
-Thế này các đồng chí nhé, sau khi tiếp nhận bệnh nhân chúng tôi đã cho làm đầy đủ các xét nghiệm và những chụp chiếu cần thiết. Phần tổn thương bên trên thì bệnh nhân bị gãy 11 chiếc răng, vỡ xương hàm dẫn đến lệch khớp cắn ảnh hưởng đến tiếng nói. Còn tổn thương phía dưới thì cũng khá nghiêm trọng, bệnh nhân bị va đập mạnh làm gãy thể hang, tụ máu vùng dưới da, dẫn đến sưng to và tím tái. Hiện tại xuất hiện thêm hiện tượng tiểu ra máu, tiểu buốt, chúng tôi nghi ngờ là rách đường niệu đạo bên trong. Hiện tại những tổn thương đó phải xử lý ngay, ý kiến của người nhà bệnh nhân thế nào ạ.
-Các đồng chí cứ làm hết chức trách của mình thôi, người nhà họ không mấy quan tâm đâu, lúc hỏi về vấn đề trả phí cho các thủ thuật đặc biệt mà BHYT không chi trả họ chỉ đồng ý hỗ trợ rất ít mà thôi. Mọi thứ các đồng chí cứ làm đúng nguyên tắc.
-Ồ, như vậy rất dễ để lại di chứng lâu dài đó. Vùng dưới có thể dẫn đến vô sinh, rối loạn cương dương và hẹp niệu đạo, vùng trên thì ảnh hưởng thẩm mỹ, chức năng nhai cắn cùng phát âm.
-Kệ hắn đi, hắn làm hại người khác thì cũng phải nhận quả báo về cho mình.
Cứ như vậy mà có thêm một kẻ sống hết phần đời về sau với một đống bệnh tật trên người. Nếu biết được hắn sẽ vô cùng hối hận khi ngày đó đã mở cái ứng dụng kia.
Sóng ngầm liên tục, cho đến lúc các phiên tòa diễn ra, luật pháp sắp xếp lại cho họ trật tự mới. Ai là nạn nhân thì có lại công bằng cho bản thân còn kẻ làm sai đã nhận hình phạt đích đáng.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.



