Truyện "Hành trình Nữ thần hóa điếm". Tao đăng cho mấy thằng khỏi mất công ăn cắp.

lambo2016

Yếu sinh lý
Hay từ đầu đến gần cuối . Chủ thớt viết kết ko chi tiết . Ko kết của từng nhân vật thế nào . Hi vọng ngoại chuyện vớt lại cho anh em bớt hụt hẫng
 

Lituchi1

Tao là gay
Hay từ đầu đến gần cuối . Chủ thớt viết kết ko chi tiết . Ko kết của từng nhân vật thế nào . Hi vọng ngoại chuyện vớt lại cho anh em bớt hụt hẫng
Truyện có tên là "Hành trình nữ thần hóa điếm" thì hoàn thành quá trình hóa điếm là có thể dừng rồi. Ngoại truyện để nói đến hậu quả và cuộc sống sau hành trình kia.
 

Lituchi1

Tao là gay
Ch98. Tự do trong tầm tay
Ông Quảng trở lại bên vợ mình, bà Bích lúc này ham vui không để ý, trong đầu ông những hình ảnh kia thật sự đã khắc sâu. Ông cũng có rất nhiều nghi vấn trong thâm tâm, Tuấn là loại người gì chỉ nhìn lướt qua từ cách hắn ăn mặc đến ngôn hành cử chỉ ông cũng đoán được ít nhiều.
Quần áo bình dân, có lẽ vừa mua liền mặc, trên đó vẫn còn vương mùi vải mới, nước hoa cũng vậy chỉ bằng tiền lọ ông vẫn xịt trên xe. Tất cả những điều này chỉ ra hắn là một kẻ từng thiếu thốn, giờ có chút ít đã vội vã khoe ra. Theo ông Quảng thì tên này là kẻ bốc đồng thiếu kiểm soát, nhìn cái cách hắn im thin thít làm theo lời nhắc nhở của chị sếp có lẽ ở công ty hắn cũng chẳng có địa vị gì. Xét theo mọi khía cạnh, hắn và Mai không hề có điểm chạm, vậy Sao Mai để cho hắn ta làm thế, thậm chí trong cách hành xử của họ dễ nhận tấy rằng Mai đang bị áp chế hoàn toàn.
Chuyện gì đã xảy ra, ông Quảng rất khó hiểu vì ông cũng không lạ gì đứa con gái riêng của vợ này. Cô nàng nhìn thì hòa đồng thân thiện nhưng Mai biết mình sở hữu sắc đẹp nhiều người ước ao vì thế trong thâm tâm cô rất kiêu ngạo. Đàn ông lọt vào mắt xanh cô rất ít và phải phụ thuộc theo tiêu chuẩn của cô. Việc để một tên thất bại hèn kém như thế cưỡi lên chắc hẳn phải có lí do gì ghê gớm lắm. Nghĩ đến đây thì ông có chút nhớ lại và lờ mờ đoán được nguồn cơn.
Trong khi ông Quảng đang mải mê suy luận, còn mọi người thì thắc mắc Mai đâu, lúc này Mai đang từ cổng đi vào. Gió cuối xuân vẫn còn chút se se về tối, vì vậy mà bên dưới trống trải khiến cô có chút tái tê. Chiếc quần lót bình thường cô nào để ý nhưng giờ thiếu nó cảm giác thật không quen.
Mai muốn về phòng để mặc thêm nhưng vừa mở cửa, cô đã nghe tiếng lướt phím của chồng từ bên phòng làm việc của anh. Cửa thông phòng không đóng cô nhìn thấy anh ngồi trước máy vi tính trong bóng tối, ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt đăm chiêu đeo kính cận làm anh nguy hiểm hơn ngày thường. Mai không dám đi vào vì sợ anh hỏi thì không biết trả lời ra sao.
Thế là cô lại quay ra, bắt buộc phải lên ngồi cùng mọi người trong tình trạng thả rông vùng kín. Mai lên phòng mọi người cùng ngẩng đầu nhìn cô, ông Quảng còn đoán được cô sẽ tìm về gần mẹ cô để ngồi, ông rời chỗ đi, vòng sang bên Sơn để ngồi. Mai thấy chỗ bên mẹ còn trống thì ra phía đó ngồi, mới đầu mọi chuyện không sao nhưng chỉ vài giây nàng đã cảm nhận điều khác lạ.
Con bướm mất đi một lớp bảo hộ chỉ còn một lớp váy lụa là tiếp xúc trực tiếp với da ghế, sự lạnh lẽo tiếp xúc với vùng nhạy cảm nhất làm các tế bào cảm giác rung rinh. Một cơn rùng mình nhẹ rồi cô khép chặt hai đùi theo bản năng. Đúng lúc này bà Bích quay sang đặt tay lên đùi con gái rồi ân cần hỏi.
-Con vừa đi đâu thế, sao mặt mũi nhìn thất sắc thế này, con say rượu à, hay mệt.
-Con vừa tiễn khách về, con không sao mẹ à…ư hư. Mẹ cứ vui vẻ thoải mái đi ạ.
Cô nhấp nhổm như vậy mất vài phút để cái lạnh tan đi, nhiệt độ trở lại bình thường rồi thì cô mới ngồi yên được. Mọi cử chỉ từ nhỏ nhất của cô đều bị ông Quảng nhìn kín đáo, thấy những biểu hiện của nàng ông chắc rằng Mai vẫn chưa mặc lại quần lót. Vậy là bao nhiêu hình ảnh hấp dẫn và trần trụi được ông tưởng tượng trong đầu. Ông thỏa mãn tựa đầu ra sau mắt lim dim một mình hưởng thụ.
Lúc sau Khánh có vẻ đã xong việc, anh cũng lên chung vui với mọi người một đoạn thời gian ngắn nữa trước khi tất cả ra về.
Hai vợ chồng về lại không gian riêng của hai người Khánh lúc này mới nói.
-Anh vừa họp cùng với các anh em trong công ty, một vài hôm nữa chắc anh lại đi, nhưng lần này trước khi đi anh sẽ gọi luật sư để tách riêng mảnh đất kia ra khỏi tài sản chung của 2 vợ chồng. Sau này nếu nó có thành trường Mầm Non hoặc viện thẩm mỹ hay cái gì đi nữa nó cũng của riêng em. Anh muốn em được làm chủ và có việc kinh doanh riêng của mình, như vậy nếu công việc của anh có gặp bất trắc em vẫn tự chủ được kinh tế cho em và các con. Đây coi như món quà anh tặng cho em nhân kỉ niệm ngày cưới, em thích không.
-Nhưng số tiền còn lại quá lớn, em sao có thể trả hết để lấy mảnh đất về được ạ.
Tuy món quà Khánh tặng có giá trị rất cao nhưng không dễ để có được, nếu không được chồng hậu thuẫn về kinh tế thì miếng đất ấy không có khả năng là của cô. Vì vậy Mai chưa vội vui mừng mà lại đưa ánh mắt vừa thắc mắc vừa tội nghiệp nhìn về anh. Khánh thì chỉ tiếp tục cười.
-Đã gọi là quà thì tất nhiên anh sẽ phải mua nó cho em rồi, dự án của anh sắp được nghiệm thu, phí trả trước đợt một thoải mái để anh trả hết tiền miếng đất đấy cho em. Nhưng trước hết anh sẽ cần tiền để tiến hành dự án đến lúc đó, anh muốn em đưa những tài khoản em đang quản lý để anh dùng trước trong thời gian này.
Đoạn sau Mai không cần nghe anh nói gì nữa, vì những thứ tuyệt vời làm cô hào hứng đã ở vế trên. Lúc này Mai thay bộ đồ mặc tối nay để mặc vào bộ đồ ngủ mỏng tang, cô vòng ra đằng sau bóp vai cho Khánh vừa tỏ vẻ cảm ơn, cũng để an ủi anh sau nhiều ngày không gần gũi.
Khánh thoải mái để cho Mai xoa bóp cổ vai, cũng dùng tay mình vuốt trên tay cô, như đáp lại sự chăm sóc dịu dàng của vợ dành cho mình. Mai để đầu anh tựa lên ngực, cho sự mềm mại và ấm áp của mình ve vuốt lấy anh. Khánh hài lòng hỏi chuyện.
-Bữa tiệc hôm nay rất vui và đầm ấm, em phải quán xuyến mọi việc như thế chắc là mệt lắm.
-Có gì đâu anh, hầu hết là nhà hàng chuẩn bị, mình chỉ đứng giám sát chỉ đạo thôi mà.
-Vậy là tốt nhất, như vậy em mới có thời gian chung vui và chăm sóc cho các vị khách của chúng mình. Tất cả đều vui vẻ và thoải mái phải không em.
-Vâng ạ.
Mai vẫn xoa bóp cho chồng trong lúc hai người nói chuyện, đôi khi cô khẽ phả hơi thở của mình vào gáy chồng. Bình thường như vậy Khánh sẽ xoay lại rồi kéo cô vào lòng hôn hít. Nhưng hiện tại anh vẫn ngồi nơi đó bình đạm nói chuyện với cô. Những câu hỏi vẫn rất quan tâm nhưng đều đều một tiết tấu, khiến cô muốn quyến rũ chồng cũng không biết phải làm sao. Cô đành tìm cách khác để chăm sóc cho anh.
-Anh chờ chút để em đi lấy cốc nước ấm cho anh uống trước khi đi ngủ nhé.
-Thôi em ơi, em mệt cả buổi rồi, giờ tranh thủ đi nghỉ chút đi. Anh cũng bị lệch múi giờ làm cơ thể chưa quen, mệt quá.
Sự uể oải của anh làm phí hoài bộ áo ngủ sexy cô đang mặc trên người, cuối cùng cô cũng đành nằm bên cạnh anh ngủ cho quên đi rạo rực.
Sáng hôm sau khi Mai vẫn đang còn ngái ngủ đã nghe thấy tiếng phàn nàn của anh. Cô vừa dụi mắt nhìn ra đã thấy mặt anh đầy khó chịu.
-Sao thế anh.
-Hừ, không biết trong phòng tập có mùi gì mà khó ngửi quá, cả sáng nay anh tập mà nó cứ xộc vào mũi khó chịu vô cùng. Nhất là ở trong góc, chỗ cái ghế tập em hay nằm khi trước ấy. Em có biết vì sao không.
Mặt Mai tái nhợt khi nghe những lời này, chỗ vừa anh bảo chẳng phải là chỗ mà hôm qua Tuấn đã vật ngửa cô nằm ra đó. Cái mùi khó ngửi anh nói có khi nào là mùi nước nhờn và mồ hôi cộng lại qua đêm. Cô đưa mắt nhìn chồng thấy anh không nhìn mình thì mới lắp bắp nói.
-Em không biết…có thể…à đúng rồi có thể đấy là mùi mồ hôi của em đọng lại, lâu ngày nên mới thành ra như thế.
-Không phải đâu, anh thấy mọi lần em đều trải khăn lên, hoặc tập xong thì lau rất kĩ, làm sao để lại thứ mùi xú uế như vậy được. Anh nghĩ đấy là bọn chuột vào đấy làm bậy mà thôi, chỉ có bọn bẩn thỉu hôi hám ấy mới để lại thứ mùi như vậy. Chốc nữa anh sẽ thay lại toàn bộ, từ lần sau em nhớ đóng cửa kĩ càng đừng để chúng nó vào nữa nhé.
Mai chỉ còn biết nói “vâng” rồi quay đầu giấu đi sự xấu hổ, chứ còn biết nói sao.
Những ngày sau vì mảnh đất của cô mà anh căng mình đi sớm về khuya, hai vợ chồng rất ít khi chạm mặt. Trên tập đoàn thì Tuấn bị điều đi kiểm kho dưới chi nhánh nên cô cũng không bị làm phiền hay chịu ấm ức vì những đòi hỏi quá đáng của hắn ta. Khanh nghe chừng có vẻ bận, cả tuần cũng chỉ nhắn một vài tin, ngoài thông báo rằng hắn đã về quê làm xong giấy tờ xe, cũng chỉ hỏi thăm vớ vẩn.
Một tuần sau, buổi tối hôm đó Khánh đưa cho Mai một tập hồ sơ được niêm phong rất kĩ, anh chỉ vào đó rồi nói với cô.
-Trong này là văn bản thỏa thuận phân chia tài sản đã được chứng thực, từ giờ phần chung trong miếng đất kia sẽ là của riêng em. Em có thể tự do muốn làm gì với nó cũng được.
Mai cầm tập hồ sơ lòng vui không tả nổi, dù đã cố không biểu hiện ra ngoài nhưng đôi môi của cô vẫn cong lên.
-Cảm ơn chồng yêu, nhưng nếu biết rằng làm thủ tục vất vả như vậy em đã khuyên anh đừng làm cho xong, đằng nào em cũng chẳng muốn phân bì của anh hay là của em.
-Khà khà, chỉ cần em không bỏ anh thì đúng là như vậy, chứ nếu em bỏ anh thì anh mới là người tay trắng.
-Đang yên đang lành nói linh tinh.
Nói câu đấy rồi Mai quay lưng đi, cô đi cất tập hồ sơ cũng là tránh để anh thấy bộ mặt khó coi của cô khi này. Câu nói của anh khiến cô lâm vào dòng suy nghĩ, tuy chưa bao giờ cô nghĩ đến chuyện li hôn, nhưng nếu chuyện vỡ lở thì sao, cô sẽ vui vẻ li hôn chứ? Có đau khổ không? Và cô làm như vậy có phải đang lừa anh không. Thật đau đầu, cô không muốn nghĩ nữa, chỉ biết giờ đây bản thân cô đã có một khối tài sản trong két kia làm bảo hiểm, thứ tự do mẹ từng nhắc đến chắc là đây. Cô lại cười.
Lúc này Khánh đã ngồi vào bàn làm việc, anh nói với ra ngoài với cô.
-Anh quên chưa nói với em, ngày mai anh sẽ bay vào Tp Uncle Lake sớm rồi đến tối mai anh sẽ tiếp tục đi công tác, chắc lại tầm nửa tháng. Giờ anh phải bàn việc với mọi người nếu em buồn ngủ thì ngủ trước đi.
Mai tất nhiên không ngủ ngay rồi, việc của một người vợ ngoan lúc này là phải chuẩn bị đồ cho chồng, và cô làm điều này rất tốt. Sáng hôm sau Mai cũng dậy rất sớm dù hôm nay là chủ nhật. Khánh cũng vừa tập thể dục và tắm xong, anh đã thay sẵn một bộ đồ chỉnh tề để ra sân bay. Mai mặc chiếc áo ngủ mỏng manh ngồi dưới đất kiểm tra lại đồ cho Khánh. Cô thỉnh thoảng làm những động tác uyển chuyển để quyến rũ chồng một cách công khai. Khánh nhìn thấy tất cả nhưng anh cố kìm lòng và chỉ cười nhếch môi. Anh nâng cằm vợ lên và nói.
-Em làm anh rạo rực lắm đấy em biết không, nhưng anh sắp muộn rồi, chờ đó lúc về anh sẽ cho em biết tay.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 

Lituchi1

Tao là gay
Tôi là lituchi hàng real nhé. Chủ group "Đàn ông chém gió, truyện 18+" trên tele, nick Telegram @lituchi88. Muốn mua truyện hay góp ý bất cứ gì cứ pm cho tôi, tôi trả lời hết
 

Anh hàng xóm69

Tao là gay
D
Ch98. Tự do trong tầm tay
Ông Quảng trở lại bên vợ mình, bà Bích lúc này ham vui không để ý, trong đầu ông những hình ảnh kia thật sự đã khắc sâu. Ông cũng có rất nhiều nghi vấn trong thâm tâm, Tuấn là loại người gì chỉ nhìn lướt qua từ cách hắn ăn mặc đến ngôn hành cử chỉ ông cũng đoán được ít nhiều.
Quần áo bình dân, có lẽ vừa mua liền mặc, trên đó vẫn còn vương mùi vải mới, nước hoa cũng vậy chỉ bằng tiền lọ ông vẫn xịt trên xe. Tất cả những điều này chỉ ra hắn là một kẻ từng thiếu thốn, giờ có chút ít đã vội vã khoe ra. Theo ông Quảng thì tên này là kẻ bốc đồng thiếu kiểm soát, nhìn cái cách hắn im thin thít làm theo lời nhắc nhở của chị sếp có lẽ ở công ty hắn cũng chẳng có địa vị gì. Xét theo mọi khía cạnh, hắn và Mai không hề có điểm chạm, vậy Sao Mai để cho hắn ta làm thế, thậm chí trong cách hành xử của họ dễ nhận tấy rằng Mai đang bị áp chế hoàn toàn.
Chuyện gì đã xảy ra, ông Quảng rất khó hiểu vì ông cũng không lạ gì đứa con gái riêng của vợ này. Cô nàng nhìn thì hòa đồng thân thiện nhưng Mai biết mình sở hữu sắc đẹp nhiều người ước ao vì thế trong thâm tâm cô rất kiêu ngạo. Đàn ông lọt vào mắt xanh cô rất ít và phải phụ thuộc theo tiêu chuẩn của cô. Việc để một tên thất bại hèn kém như thế cưỡi lên chắc hẳn phải có lí do gì ghê gớm lắm. Nghĩ đến đây thì ông có chút nhớ lại và lờ mờ đoán được nguồn cơn.
Trong khi ông Quảng đang mải mê suy luận, còn mọi người thì thắc mắc Mai đâu, lúc này Mai đang từ cổng đi vào. Gió cuối xuân vẫn còn chút se se về tối, vì vậy mà bên dưới trống trải khiến cô có chút tái tê. Chiếc quần lót bình thường cô nào để ý nhưng giờ thiếu nó cảm giác thật không quen.
Mai muốn về phòng để mặc thêm nhưng vừa mở cửa, cô đã nghe tiếng lướt phím của chồng từ bên phòng làm việc của anh. Cửa thông phòng không đóng cô nhìn thấy anh ngồi trước máy vi tính trong bóng tối, ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt đăm chiêu đeo kính cận làm anh nguy hiểm hơn ngày thường. Mai không dám đi vào vì sợ anh hỏi thì không biết trả lời ra sao.
Thế là cô lại quay ra, bắt buộc phải lên ngồi cùng mọi người trong tình trạng thả rông vùng kín. Mai lên phòng mọi người cùng ngẩng đầu nhìn cô, ông Quảng còn đoán được cô sẽ tìm về gần mẹ cô để ngồi, ông rời chỗ đi, vòng sang bên Sơn để ngồi. Mai thấy chỗ bên mẹ còn trống thì ra phía đó ngồi, mới đầu mọi chuyện không sao nhưng chỉ vài giây nàng đã cảm nhận điều khác lạ.
Con bướm mất đi một lớp bảo hộ chỉ còn một lớp váy lụa là tiếp xúc trực tiếp với da ghế, sự lạnh lẽo tiếp xúc với vùng nhạy cảm nhất làm các tế bào cảm giác rung rinh. Một cơn rùng mình nhẹ rồi cô khép chặt hai đùi theo bản năng. Đúng lúc này bà Bích quay sang đặt tay lên đùi con gái rồi ân cần hỏi.
-Con vừa đi đâu thế, sao mặt mũi nhìn thất sắc thế này, con say rượu à, hay mệt.
-Con vừa tiễn khách về, con không sao mẹ à…ư hư. Mẹ cứ vui vẻ thoải mái đi ạ.
Cô nhấp nhổm như vậy mất vài phút để cái lạnh tan đi, nhiệt độ trở lại bình thường rồi thì cô mới ngồi yên được. Mọi cử chỉ từ nhỏ nhất của cô đều bị ông Quảng nhìn kín đáo, thấy những biểu hiện của nàng ông chắc rằng Mai vẫn chưa mặc lại quần lót. Vậy là bao nhiêu hình ảnh hấp dẫn và trần trụi được ông tưởng tượng trong đầu. Ông thỏa mãn tựa đầu ra sau mắt lim dim một mình hưởng thụ.
Lúc sau Khánh có vẻ đã xong việc, anh cũng lên chung vui với mọi người một đoạn thời gian ngắn nữa trước khi tất cả ra về.
Hai vợ chồng về lại không gian riêng của hai người Khánh lúc này mới nói.
-Anh vừa họp cùng với các anh em trong công ty, một vài hôm nữa chắc anh lại đi, nhưng lần này trước khi đi anh sẽ gọi luật sư để tách riêng mảnh đất kia ra khỏi tài sản chung của 2 vợ chồng. Sau này nếu nó có thành trường Mầm Non hoặc viện thẩm mỹ hay cái gì đi nữa nó cũng của riêng em. Anh muốn em được làm chủ và có việc kinh doanh riêng của mình, như vậy nếu công việc của anh có gặp bất trắc em vẫn tự chủ được kinh tế cho em và các con. Đây coi như món quà anh tặng cho em nhân kỉ niệm ngày cưới, em thích không.
-Nhưng số tiền còn lại quá lớn, em sao có thể trả hết để lấy mảnh đất về được ạ.
Tuy món quà Khánh tặng có giá trị rất cao nhưng không dễ để có được, nếu không được chồng hậu thuẫn về kinh tế thì miếng đất ấy không có khả năng là của cô. Vì vậy Mai chưa vội vui mừng mà lại đưa ánh mắt vừa thắc mắc vừa tội nghiệp nhìn về anh. Khánh thì chỉ tiếp tục cười.
-Đã gọi là quà thì tất nhiên anh sẽ phải mua nó cho em rồi, dự án của anh sắp được nghiệm thu, phí trả trước đợt một thoải mái để anh trả hết tiền miếng đất đấy cho em. Nhưng trước hết anh sẽ cần tiền để tiến hành dự án đến lúc đó, anh muốn em đưa những tài khoản em đang quản lý để anh dùng trước trong thời gian này.
Đoạn sau Mai không cần nghe anh nói gì nữa, vì những thứ tuyệt vời làm cô hào hứng đã ở vế trên. Lúc này Mai thay bộ đồ mặc tối nay để mặc vào bộ đồ ngủ mỏng tang, cô vòng ra đằng sau bóp vai cho Khánh vừa tỏ vẻ cảm ơn, cũng để an ủi anh sau nhiều ngày không gần gũi.
Khánh thoải mái để cho Mai xoa bóp cổ vai, cũng dùng tay mình vuốt trên tay cô, như đáp lại sự chăm sóc dịu dàng của vợ dành cho mình. Mai để đầu anh tựa lên ngực, cho sự mềm mại và ấm áp của mình ve vuốt lấy anh. Khánh hài lòng hỏi chuyện.
-Bữa tiệc hôm nay rất vui và đầm ấm, em phải quán xuyến mọi việc như thế chắc là mệt lắm.
-Có gì đâu anh, hầu hết là nhà hàng chuẩn bị, mình chỉ đứng giám sát chỉ đạo thôi mà.
-Vậy là tốt nhất, như vậy em mới có thời gian chung vui và chăm sóc cho các vị khách của chúng mình. Tất cả đều vui vẻ và thoải mái phải không em.
-Vâng ạ.
Mai vẫn xoa bóp cho chồng trong lúc hai người nói chuyện, đôi khi cô khẽ phả hơi thở của mình vào gáy chồng. Bình thường như vậy Khánh sẽ xoay lại rồi kéo cô vào lòng hôn hít. Nhưng hiện tại anh vẫn ngồi nơi đó bình đạm nói chuyện với cô. Những câu hỏi vẫn rất quan tâm nhưng đều đều một tiết tấu, khiến cô muốn quyến rũ chồng cũng không biết phải làm sao. Cô đành tìm cách khác để chăm sóc cho anh.
-Anh chờ chút để em đi lấy cốc nước ấm cho anh uống trước khi đi ngủ nhé.
-Thôi em ơi, em mệt cả buổi rồi, giờ tranh thủ đi nghỉ chút đi. Anh cũng bị lệch múi giờ làm cơ thể chưa quen, mệt quá.
Sự uể oải của anh làm phí hoài bộ áo ngủ sexy cô đang mặc trên người, cuối cùng cô cũng đành nằm bên cạnh anh ngủ cho quên đi rạo rực.
Sáng hôm sau khi Mai vẫn đang còn ngái ngủ đã nghe thấy tiếng phàn nàn của anh. Cô vừa dụi mắt nhìn ra đã thấy mặt anh đầy khó chịu.
-Sao thế anh.
-Hừ, không biết trong phòng tập có mùi gì mà khó ngửi quá, cả sáng nay anh tập mà nó cứ xộc vào mũi khó chịu vô cùng. Nhất là ở trong góc, chỗ cái ghế tập em hay nằm khi trước ấy. Em có biết vì sao không.
Mặt Mai tái nhợt khi nghe những lời này, chỗ vừa anh bảo chẳng phải là chỗ mà hôm qua Tuấn đã vật ngửa cô nằm ra đó. Cái mùi khó ngửi anh nói có khi nào là mùi nước nhờn và mồ hôi cộng lại qua đêm. Cô đưa mắt nhìn chồng thấy anh không nhìn mình thì mới lắp bắp nói.
-Em không biết…có thể…à đúng rồi có thể đấy là mùi mồ hôi của em đọng lại, lâu ngày nên mới thành ra như thế.
-Không phải đâu, anh thấy mọi lần em đều trải khăn lên, hoặc tập xong thì lau rất kĩ, làm sao để lại thứ mùi xú uế như vậy được. Anh nghĩ đấy là bọn chuột vào đấy làm bậy mà thôi, chỉ có bọn bẩn thỉu hôi hám ấy mới để lại thứ mùi như vậy. Chốc nữa anh sẽ thay lại toàn bộ, từ lần sau em nhớ đóng cửa kĩ càng đừng để chúng nó vào nữa nhé.
Mai chỉ còn biết nói “vâng” rồi quay đầu giấu đi sự xấu hổ, chứ còn biết nói sao.
Những ngày sau vì mảnh đất của cô mà anh căng mình đi sớm về khuya, hai vợ chồng rất ít khi chạm mặt. Trên tập đoàn thì Tuấn bị điều đi kiểm kho dưới chi nhánh nên cô cũng không bị làm phiền hay chịu ấm ức vì những đòi hỏi quá đáng của hắn ta. Khanh nghe chừng có vẻ bận, cả tuần cũng chỉ nhắn một vài tin, ngoài thông báo rằng hắn đã về quê làm xong giấy tờ xe, cũng chỉ hỏi thăm vớ vẩn.
Một tuần sau, buổi tối hôm đó Khánh đưa cho Mai một tập hồ sơ được niêm phong rất kĩ, anh chỉ vào đó rồi nói với cô.
-Trong này là văn bản thỏa thuận phân chia tài sản đã được chứng thực, từ giờ phần chung trong miếng đất kia sẽ là của riêng em. Em có thể tự do muốn làm gì với nó cũng được.
Mai cầm tập hồ sơ lòng vui không tả nổi, dù đã cố không biểu hiện ra ngoài nhưng đôi môi của cô vẫn cong lên.
-Cảm ơn chồng yêu, nhưng nếu biết rằng làm thủ tục vất vả như vậy em đã khuyên anh đừng làm cho xong, đằng nào em cũng chẳng muốn phân bì của anh hay là của em.
-Khà khà, chỉ cần em không bỏ anh thì đúng là như vậy, chứ nếu em bỏ anh thì anh mới là người tay trắng.
-Đang yên đang lành nói linh tinh.
Nói câu đấy rồi Mai quay lưng đi, cô đi cất tập hồ sơ cũng là tránh để anh thấy bộ mặt khó coi của cô khi này. Câu nói của anh khiến cô lâm vào dòng suy nghĩ, tuy chưa bao giờ cô nghĩ đến chuyện li hôn, nhưng nếu chuyện vỡ lở thì sao, cô sẽ vui vẻ li hôn chứ? Có đau khổ không? Và cô làm như vậy có phải đang lừa anh không. Thật đau đầu, cô không muốn nghĩ nữa, chỉ biết giờ đây bản thân cô đã có một khối tài sản trong két kia làm bảo hiểm, thứ tự do mẹ từng nhắc đến chắc là đây. Cô lại cười.
Lúc này Khánh đã ngồi vào bàn làm việc, anh nói với ra ngoài với cô.
-Anh quên chưa nói với em, ngày mai anh sẽ bay vào Tp Uncle Lake sớm rồi đến tối mai anh sẽ tiếp tục đi công tác, chắc lại tầm nửa tháng. Giờ anh phải bàn việc với mọi người nếu em buồn ngủ thì ngủ trước đi.
Mai tất nhiên không ngủ ngay rồi, việc của một người vợ ngoan lúc này là phải chuẩn bị đồ cho chồng, và cô làm điều này rất tốt. Sáng hôm sau Mai cũng dậy rất sớm dù hôm nay là chủ nhật. Khánh cũng vừa tập thể dục và tắm xong, anh đã thay sẵn một bộ đồ chỉnh tề để ra sân bay. Mai mặc chiếc áo ngủ mỏng manh ngồi dưới đất kiểm tra lại đồ cho Khánh. Cô thỉnh thoảng làm những động tác uyển chuyển để quyến rũ chồng một cách công khai. Khánh nhìn thấy tất cả nhưng anh cố kìm lòng và chỉ cười nhếch môi. Anh nâng cằm vợ lên và nói.
-Em làm anh rạo rực lắm đấy em biết không, nhưng anh sắp muộn rồi, chờ đó lúc về anh sẽ cho em biết tay.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ
 

Anh hàng xóm69

Tao là gay
Ch98. Tự do trong tầm tay
Ông Quảng trở lại bên vợ mình, bà Bích lúc này ham vui không để ý, trong đầu ông những hình ảnh kia thật sự đã khắc sâu. Ông cũng có rất nhiều nghi vấn trong thâm tâm, Tuấn là loại người gì chỉ nhìn lướt qua từ cách hắn ăn mặc đến ngôn hành cử chỉ ông cũng đoán được ít nhiều.
Quần áo bình dân, có lẽ vừa mua liền mặc, trên đó vẫn còn vương mùi vải mới, nước hoa cũng vậy chỉ bằng tiền lọ ông vẫn xịt trên xe. Tất cả những điều này chỉ ra hắn là một kẻ từng thiếu thốn, giờ có chút ít đã vội vã khoe ra. Theo ông Quảng thì tên này là kẻ bốc đồng thiếu kiểm soát, nhìn cái cách hắn im thin thít làm theo lời nhắc nhở của chị sếp có lẽ ở công ty hắn cũng chẳng có địa vị gì. Xét theo mọi khía cạnh, hắn và Mai không hề có điểm chạm, vậy Sao Mai để cho hắn ta làm thế, thậm chí trong cách hành xử của họ dễ nhận tấy rằng Mai đang bị áp chế hoàn toàn.
Chuyện gì đã xảy ra, ông Quảng rất khó hiểu vì ông cũng không lạ gì đứa con gái riêng của vợ này. Cô nàng nhìn thì hòa đồng thân thiện nhưng Mai biết mình sở hữu sắc đẹp nhiều người ước ao vì thế trong thâm tâm cô rất kiêu ngạo. Đàn ông lọt vào mắt xanh cô rất ít và phải phụ thuộc theo tiêu chuẩn của cô. Việc để một tên thất bại hèn kém như thế cưỡi lên chắc hẳn phải có lí do gì ghê gớm lắm. Nghĩ đến đây thì ông có chút nhớ lại và lờ mờ đoán được nguồn cơn.
Trong khi ông Quảng đang mải mê suy luận, còn mọi người thì thắc mắc Mai đâu, lúc này Mai đang từ cổng đi vào. Gió cuối xuân vẫn còn chút se se về tối, vì vậy mà bên dưới trống trải khiến cô có chút tái tê. Chiếc quần lót bình thường cô nào để ý nhưng giờ thiếu nó cảm giác thật không quen.
Mai muốn về phòng để mặc thêm nhưng vừa mở cửa, cô đã nghe tiếng lướt phím của chồng từ bên phòng làm việc của anh. Cửa thông phòng không đóng cô nhìn thấy anh ngồi trước máy vi tính trong bóng tối, ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt đăm chiêu đeo kính cận làm anh nguy hiểm hơn ngày thường. Mai không dám đi vào vì sợ anh hỏi thì không biết trả lời ra sao.
Thế là cô lại quay ra, bắt buộc phải lên ngồi cùng mọi người trong tình trạng thả rông vùng kín. Mai lên phòng mọi người cùng ngẩng đầu nhìn cô, ông Quảng còn đoán được cô sẽ tìm về gần mẹ cô để ngồi, ông rời chỗ đi, vòng sang bên Sơn để ngồi. Mai thấy chỗ bên mẹ còn trống thì ra phía đó ngồi, mới đầu mọi chuyện không sao nhưng chỉ vài giây nàng đã cảm nhận điều khác lạ.
Con bướm mất đi một lớp bảo hộ chỉ còn một lớp váy lụa là tiếp xúc trực tiếp với da ghế, sự lạnh lẽo tiếp xúc với vùng nhạy cảm nhất làm các tế bào cảm giác rung rinh. Một cơn rùng mình nhẹ rồi cô khép chặt hai đùi theo bản năng. Đúng lúc này bà Bích quay sang đặt tay lên đùi con gái rồi ân cần hỏi.
-Con vừa đi đâu thế, sao mặt mũi nhìn thất sắc thế này, con say rượu à, hay mệt.
-Con vừa tiễn khách về, con không sao mẹ à…ư hư. Mẹ cứ vui vẻ thoải mái đi ạ.
Cô nhấp nhổm như vậy mất vài phút để cái lạnh tan đi, nhiệt độ trở lại bình thường rồi thì cô mới ngồi yên được. Mọi cử chỉ từ nhỏ nhất của cô đều bị ông Quảng nhìn kín đáo, thấy những biểu hiện của nàng ông chắc rằng Mai vẫn chưa mặc lại quần lót. Vậy là bao nhiêu hình ảnh hấp dẫn và trần trụi được ông tưởng tượng trong đầu. Ông thỏa mãn tựa đầu ra sau mắt lim dim một mình hưởng thụ.
Lúc sau Khánh có vẻ đã xong việc, anh cũng lên chung vui với mọi người một đoạn thời gian ngắn nữa trước khi tất cả ra về.
Hai vợ chồng về lại không gian riêng của hai người Khánh lúc này mới nói.
-Anh vừa họp cùng với các anh em trong công ty, một vài hôm nữa chắc anh lại đi, nhưng lần này trước khi đi anh sẽ gọi luật sư để tách riêng mảnh đất kia ra khỏi tài sản chung của 2 vợ chồng. Sau này nếu nó có thành trường Mầm Non hoặc viện thẩm mỹ hay cái gì đi nữa nó cũng của riêng em. Anh muốn em được làm chủ và có việc kinh doanh riêng của mình, như vậy nếu công việc của anh có gặp bất trắc em vẫn tự chủ được kinh tế cho em và các con. Đây coi như món quà anh tặng cho em nhân kỉ niệm ngày cưới, em thích không.
-Nhưng số tiền còn lại quá lớn, em sao có thể trả hết để lấy mảnh đất về được ạ.
Tuy món quà Khánh tặng có giá trị rất cao nhưng không dễ để có được, nếu không được chồng hậu thuẫn về kinh tế thì miếng đất ấy không có khả năng là của cô. Vì vậy Mai chưa vội vui mừng mà lại đưa ánh mắt vừa thắc mắc vừa tội nghiệp nhìn về anh. Khánh thì chỉ tiếp tục cười.
-Đã gọi là quà thì tất nhiên anh sẽ phải mua nó cho em rồi, dự án của anh sắp được nghiệm thu, phí trả trước đợt một thoải mái để anh trả hết tiền miếng đất đấy cho em. Nhưng trước hết anh sẽ cần tiền để tiến hành dự án đến lúc đó, anh muốn em đưa những tài khoản em đang quản lý để anh dùng trước trong thời gian này.
Đoạn sau Mai không cần nghe anh nói gì nữa, vì những thứ tuyệt vời làm cô hào hứng đã ở vế trên. Lúc này Mai thay bộ đồ mặc tối nay để mặc vào bộ đồ ngủ mỏng tang, cô vòng ra đằng sau bóp vai cho Khánh vừa tỏ vẻ cảm ơn, cũng để an ủi anh sau nhiều ngày không gần gũi.
Khánh thoải mái để cho Mai xoa bóp cổ vai, cũng dùng tay mình vuốt trên tay cô, như đáp lại sự chăm sóc dịu dàng của vợ dành cho mình. Mai để đầu anh tựa lên ngực, cho sự mềm mại và ấm áp của mình ve vuốt lấy anh. Khánh hài lòng hỏi chuyện.
-Bữa tiệc hôm nay rất vui và đầm ấm, em phải quán xuyến mọi việc như thế chắc là mệt lắm.
-Có gì đâu anh, hầu hết là nhà hàng chuẩn bị, mình chỉ đứng giám sát chỉ đạo thôi mà.
-Vậy là tốt nhất, như vậy em mới có thời gian chung vui và chăm sóc cho các vị khách của chúng mình. Tất cả đều vui vẻ và thoải mái phải không em.
-Vâng ạ.
Mai vẫn xoa bóp cho chồng trong lúc hai người nói chuyện, đôi khi cô khẽ phả hơi thở của mình vào gáy chồng. Bình thường như vậy Khánh sẽ xoay lại rồi kéo cô vào lòng hôn hít. Nhưng hiện tại anh vẫn ngồi nơi đó bình đạm nói chuyện với cô. Những câu hỏi vẫn rất quan tâm nhưng đều đều một tiết tấu, khiến cô muốn quyến rũ chồng cũng không biết phải làm sao. Cô đành tìm cách khác để chăm sóc cho anh.
-Anh chờ chút để em đi lấy cốc nước ấm cho anh uống trước khi đi ngủ nhé.
-Thôi em ơi, em mệt cả buổi rồi, giờ tranh thủ đi nghỉ chút đi. Anh cũng bị lệch múi giờ làm cơ thể chưa quen, mệt quá.
Sự uể oải của anh làm phí hoài bộ áo ngủ sexy cô đang mặc trên người, cuối cùng cô cũng đành nằm bên cạnh anh ngủ cho quên đi rạo rực.
Sáng hôm sau khi Mai vẫn đang còn ngái ngủ đã nghe thấy tiếng phàn nàn của anh. Cô vừa dụi mắt nhìn ra đã thấy mặt anh đầy khó chịu.
-Sao thế anh.
-Hừ, không biết trong phòng tập có mùi gì mà khó ngửi quá, cả sáng nay anh tập mà nó cứ xộc vào mũi khó chịu vô cùng. Nhất là ở trong góc, chỗ cái ghế tập em hay nằm khi trước ấy. Em có biết vì sao không.
Mặt Mai tái nhợt khi nghe những lời này, chỗ vừa anh bảo chẳng phải là chỗ mà hôm qua Tuấn đã vật ngửa cô nằm ra đó. Cái mùi khó ngửi anh nói có khi nào là mùi nước nhờn và mồ hôi cộng lại qua đêm. Cô đưa mắt nhìn chồng thấy anh không nhìn mình thì mới lắp bắp nói.
-Em không biết…có thể…à đúng rồi có thể đấy là mùi mồ hôi của em đọng lại, lâu ngày nên mới thành ra như thế.
-Không phải đâu, anh thấy mọi lần em đều trải khăn lên, hoặc tập xong thì lau rất kĩ, làm sao để lại thứ mùi xú uế như vậy được. Anh nghĩ đấy là bọn chuột vào đấy làm bậy mà thôi, chỉ có bọn bẩn thỉu hôi hám ấy mới để lại thứ mùi như vậy. Chốc nữa anh sẽ thay lại toàn bộ, từ lần sau em nhớ đóng cửa kĩ càng đừng để chúng nó vào nữa nhé.
Mai chỉ còn biết nói “vâng” rồi quay đầu giấu đi sự xấu hổ, chứ còn biết nói sao.
Những ngày sau vì mảnh đất của cô mà anh căng mình đi sớm về khuya, hai vợ chồng rất ít khi chạm mặt. Trên tập đoàn thì Tuấn bị điều đi kiểm kho dưới chi nhánh nên cô cũng không bị làm phiền hay chịu ấm ức vì những đòi hỏi quá đáng của hắn ta. Khanh nghe chừng có vẻ bận, cả tuần cũng chỉ nhắn một vài tin, ngoài thông báo rằng hắn đã về quê làm xong giấy tờ xe, cũng chỉ hỏi thăm vớ vẩn.
Một tuần sau, buổi tối hôm đó Khánh đưa cho Mai một tập hồ sơ được niêm phong rất kĩ, anh chỉ vào đó rồi nói với cô.
-Trong này là văn bản thỏa thuận phân chia tài sản đã được chứng thực, từ giờ phần chung trong miếng đất kia sẽ là của riêng em. Em có thể tự do muốn làm gì với nó cũng được.
Mai cầm tập hồ sơ lòng vui không tả nổi, dù đã cố không biểu hiện ra ngoài nhưng đôi môi của cô vẫn cong lên.
-Cảm ơn chồng yêu, nhưng nếu biết rằng làm thủ tục vất vả như vậy em đã khuyên anh đừng làm cho xong, đằng nào em cũng chẳng muốn phân bì của anh hay là của em.
-Khà khà, chỉ cần em không bỏ anh thì đúng là như vậy, chứ nếu em bỏ anh thì anh mới là người tay trắng.
-Đang yên đang lành nói linh tinh.
Nói câu đấy rồi Mai quay lưng đi, cô đi cất tập hồ sơ cũng là tránh để anh thấy bộ mặt khó coi của cô khi này. Câu nói của anh khiến cô lâm vào dòng suy nghĩ, tuy chưa bao giờ cô nghĩ đến chuyện li hôn, nhưng nếu chuyện vỡ lở thì sao, cô sẽ vui vẻ li hôn chứ? Có đau khổ không? Và cô làm như vậy có phải đang lừa anh không. Thật đau đầu, cô không muốn nghĩ nữa, chỉ biết giờ đây bản thân cô đã có một khối tài sản trong két kia làm bảo hiểm, thứ tự do mẹ từng nhắc đến chắc là đây. Cô lại cười.
Lúc này Khánh đã ngồi vào bàn làm việc, anh nói với ra ngoài với cô.
-Anh quên chưa nói với em, ngày mai anh sẽ bay vào Tp Uncle Lake sớm rồi đến tối mai anh sẽ tiếp tục đi công tác, chắc lại tầm nửa tháng. Giờ anh phải bàn việc với mọi người nếu em buồn ngủ thì ngủ trước đi.
Mai tất nhiên không ngủ ngay rồi, việc của một người vợ ngoan lúc này là phải chuẩn bị đồ cho chồng, và cô làm điều này rất tốt. Sáng hôm sau Mai cũng dậy rất sớm dù hôm nay là chủ nhật. Khánh cũng vừa tập thể dục và tắm xong, anh đã thay sẵn một bộ đồ chỉnh tề để ra sân bay. Mai mặc chiếc áo ngủ mỏng manh ngồi dưới đất kiểm tra lại đồ cho Khánh. Cô thỉnh thoảng làm những động tác uyển chuyển để quyến rũ chồng một cách công khai. Khánh nhìn thấy tất cả nhưng anh cố kìm lòng và chỉ cười nhếch môi. Anh nâng cằm vợ lên và nói.
-Em làm anh rạo rực lắm đấy em biết không, nhưng anh sắp muộn rồi, chờ đó lúc về anh sẽ cho em biết tay.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Tao hy vọng khánh sẽ trả thù dk như ý của tao
 

Lituchi1

Tao là gay
Ch99. Chạy theo tình nhân 1
Mai tiếc nuối nhìn chồng lên taxi, mấy ngày vừa rồi cô đến tháng nên phải tránh anh, hôm nay cô đã sẵn sàng đồng thời cơ thể cô cũng đang đòi hỏi. Tưởng rằng chỉ cần vài động tác khiêu khích như mọi lần là cô sẽ một buổi sáng đầy hương diễm, vậy mà anh vẫn đi khiến cô hơi hụt hẫng trong lòng.
Mai định lấy chuyện tập tành để át đi ham muốn, nhưng chỉ vừa được 15p thì điện thoại lại rung lên. Là tin nhắn của Khanh, Mai khá mừng vì dạo này anh nhắn tin cho cô ít lắm, hiếm khi nào có tin nhắn dài và tình cảm như hôm nay.
-“Em à, anh vừa đọc tin nhắn đêm qua em gửi, xin lỗi em vì không trả lời em được ngay lúc đó, công việc anh giờ đấy còn chưa xong. Sáng nay tỉnh dậy, việc đầu tiên anh làm là nhắn tin liền cho em. Em đang làm gì đó, chồng em đã vào Tp Uncle Lake chưa, em có muốn anh đưa em đi ăn sáng không.”
Dù Mai đã ăn sáng rồi, nhưng cô vẫn không từ chối để được gặp tình nhân, bài tập buổi sáng vì thế cũng bỏ dở ngang chừng. Cô vội vàng trang điểm, xịt nước hoa thơm phức rồi bước ra khỏi nhà quên khuấy đi việc vừa nãy cò cùng chồng tha thiết.
Khanh dắt cô đến một quán quen họ đã từng ăn từ rất nhiều năm trước, quán trên phố cổ, nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo. Họ ngồi ở một góc vắng ít người quan tâm, hắn ngồi ăn hăng say còn cô thì ngắm nhìn hắn ta và lâng lâng trong hồi ức. Hiện giờ khi ở bên hắn cô không còn dằn vặt như ngày đầu, cô thoải mái là một cô gái thanh xuân với tình yêu đầu đời thắm thiết.
-Em không ăn sao.
-Nhìn anh ăn là no rồi.
Hắn hỏi trong khi đũa không dừng, còn Mai trả lời ánh mắt long lanh vẻ đắm đuối. Khanh ngừng nhai, gắp một miếng thịt đặt vào đĩa cô, giọng hơi chùng xuống.
-Sáu năm... anh đã mất quá nhiều thời gian để lại có được những khoảnh khắc thế này.
-Vâng, không nghĩ có ngày mình lại ngồi ở đây, anh nhỉ… Giá như ngày đó đừng chia tay.
Cô nói mà mặt buồn so, sự tiếc nuối đong đầy trong đôi mắt. Khanh nắm nhẹ bàn tay cô đang đặt trên bàn.
-Ngày đấy anh chẳng có gì trong khi em lại xứng đáng có cả thế giới, anh tự ti khi người khác gọi anh là con cóc may mắn ngậm cục vàng. Nhưng khi rời xa em rồi anh mới biết mình ngu ngốc, lúc đấy anh nhận ra rằng nguồn sống của mình là em chứ không phải thứ sĩ diện chết tiệt kia.
Đôi mắt Mai đã rưng rưng, cô đặt tiếp một bàn tay nữa lên tay Khanh rồi nói.
-Nếu ngày đó anh không rời đi... em sẽ theo anh đến tận cùng, dù nghèo, dù khổ. Em không cần tiền, em chỉ cần anh.
Khanh nhìn ánh mắt chứa chan ấy rồi vẫn tiếp tục cái giọng trầm trầm.
-Anh chạy theo hoài bão nhưng càng ngày càng tệ hơn, thử nhìn xem. Xe anh đi, thậm chí cả căn phòng anh thuê... đều từ tiền em cho mượn.
-Là em tự nguyện. Em đâu tính toán gì với anh. Anh cần, em cho. Chỉ cần anh ở cạnh em.
Mai vội vàng nói, giọng trở nên sốt sắng, chỉ sợ hắn lại bi quan. Biểu hiện của Mai rất vừa lòng với toan tính của Khanh, nhưng hắn muốn cô càng chìm sâu hơn nữa, vì vậy hắn lại chơi cái bài “nhắc lại”.
-Anh sẽ không rời đi nữa đâu, tất cả mọi thứ thân thương với anh đều đang ở đây hết, anh còn đi đâu làm gì. Anh sẽ bằng mọi cách để bù đắp những tiếc nuối, để trả lại em những cảm xúc mãnh liệt thời thanh xuân còn dang dở. Từ những kỉ niệm nhỏ đến các góc quán quen, như nơi này, anh sẽ để chúng lại đầy ắp những hình ảnh yêu thương.
Tay lồng vào tay, ánh mắt chìm trong ánh mắt, hai người họ mặc kệ những hối hả bon chen bên ngoài giờ phút này họ chỉ sống trong không gian và tình yêu của họ. Ít nhất ở đây có Mai thực sự đắm chìm.
Người cô như đang run lên, hơi thở nóng rừng rực, cô như muốn thiêu đốt Khanh bằng ánh nhìn bỏng cháy. Cô to gan, chủ động dâng hiến cho người tình.
-Mình về khách sạn cũ đi anh.
Lúc này Khanh tất nhiên phải gật đầu chấp nhận dù muốn hay không.
Rất nhanh họ đã nhận phòng rồi kéo nhau lên phòng trong bước chân dồn dập vội vã. Khi cánh cửa căn phòng 613 đóng lại là họ lại vồ lấy nhau, quần áo trên người lúc này thật thừa thãi, họ cố lột chúng thật nhanh để vứt sang bên.
Mai nhiệt tình như lửa, cuốn Khanh vào trong ngập tràn hoan ái. Họ hôn nhau môi lưỡi quấn chặt, nước bọt hòa lẫn trong tiếng thở hổn hển. Khanh đáp lại không kém phần mãnh liệt, bàn tay hắn siết chặt eo cô, kéo cô sát hơn, như muốn hòa tan cô vào cơ thể hắn.
011002afamilyTS1-1-39675.jpg

Mai giật mạnh chiếc áo sơ mi của Khanh, cúc áo bung ra, lăn lóc trên sàn. Hắn chẳng chậm chạp, lột phăng áo lụa mỏng của cô, để lộ bầu ngực căng đầy chỉ còn hai mảnh vải con con che chắn. Hai bàn tay hắn ta nhanh chóng biết chốn để tìm về. Nó lột phăng đi chiếc áo ngực rồi say mê nắn bóp, hai vú trở thành trắng hồng đan xen hết tròn lại xẹp. Đôi núm vú hồng tươi đã săn cứng và cương lên vì kích thích. Hắn cúi xuống, ngậm lấy một bên, mút mạnh, răng khẽ cắn, khiến Mai rên lên, đầu ngửa ra sau, tóc dài xõa tung như thác nước.
-Ôi anh…ư hư hư…anh ơi em nóng quá…nữa đi anh…uhm.
Nước bọt của hắn nhanh chóng thấm đẫm trên hai vú nàng, rồi cả hai người đổ ập xuống, chiếc giường rung lên, tưởng chừng như sẽ không chịu được sức nặng của cả hai.
Miệng hắn không rời vú cô, còn hai tay bóp chặt mông cô trong chiếc quần jean cứng ngắc. Cô không chịu thua, tay luồn xuống khóa quần hắn kéo mạnh, giải phóng thứ đã cương cứng trong lớp vải quần chật chội. Cô nắm lấy vuốt ve, cảm nhận nó đang căng phồng, nóng rực trong lòng bàn tay.
-Hơ hơ…em…em làm anh sướng quá…
-Sướng lắm sao anh…em cũng đang như thế…hư hư…em nhớ anh thật nhiều…ôi…
Khanh đã cởi được chiếc cúc nhưng đôi mông to tròn của Mai làm chiếc quần jean bị mắc kẹt. Hắn phải trườn người xuống thấp dùng hết sức cùng với sự giúp đỡ của Mai mới lột được nó ra. Ngã ba dục tình của Mai cũng chỉ còn miếng vải nhỏ hình tam giác, Khanh vội vàng suýt chút nữa đã xé toạc nó ra.
Con bướm của Mai chính thức được đón chào ánh sáng, nó vẫn hồng tươi, non mềm và tỏa ra thứ mùi dục tình thôi thúc. Con bướm đã ướt nhòe nãy giờ, chỉ một cái chạm nhẹ từ Khanh cũng khiến nó nảy lên vì sung sướng.
412306

-Anh…đừng trêu em nữa…em ngứa…ư …em muốn lắm…
Hắn hít hà một hơi rồi đắn đo chút ít mới vục mặt vào bú mút cho cô. Tiếng nhóp nhép vang lên đồng thời là tiếng Mai rít dài thỏa mãn.
-Uiii…đúng rồi anh…em sướngggg… ứ ứ ứ ứ… nhóp nhép… ứ ứ ứ… em sướng quá anh ơi… ứ ứ ứ.
Sự cuồng nhiệt của cô như tiếp sức cho Khanh, hắn dần nhiệt tình hơn, đưa lưỡi dài vào trong, lần tìm mọi ngóc ngách. Người Mai ưỡn cong lên, giạng rộng chân đón nhận, đồng thời dùng hai tay để ghì sát đầu anh lại như một tín hiệu cho anh biết rằng cô vẫn còn muốn nữa.
Khanh cố gắng để lùa lưỡi thật nhanh và ngậm vào hột le mút mạnh, Mai gần như đã rú lên khi kích động lúc này dành cho cô là quá lớn.
-Ứ Ứ Ứ… anh ơi sướng quá…mạnh nữa lên đi anh…ứ ứ ứ…
Nước nhờn Mai tuôn như suối, khiến lưỡi Khanh phải làm việc liên tục chẳng được nghỉ ngơi. Đến khi môi miệng hắn cũng bóng nhờn thứ nước thần tiên ấy thì hắn mới ngẩng đầu lên. Dường như bản thân hắn cũng không nhịn thêm được nữa, vì vậy hắn ngồi dậy, vội vàng đặt con cu đúng ngay cửa động đào.
-Giá như lâu thêm chút nữa.
Ý nghĩ thoáng qua nhưng bị gạt đi bởi cú thúc hông của Khanh, con cu đi vào sâu hết cỡ, hắn ngừng lại vài giây, hưởng thụ ấm nóng và trơn tru mà cô đang đem lại. Rồi từ từ hắn chuyển động nhanh hơn, con cu ra vào nơi ẩm ướt tạo ra tiếng nhóp nhép dâm dục cực kì.
-Nhóp nhép… bạch bạch …bạch bạch bạch… em khít quá… bạch bạch bạch… hừ hừ… bạch bạch bạch… nhóp nhép…
-Nhanh lên anh…ư hư hư… mạnh lên anh…ư ư ư ư…
Mai rên rỉ nhẹ nhàng như khuyến khích, cô thỉnh thoảng cũng hẩy mông để con cu tiến vào càng sâu hơn nữa. Đây là người cô yêu nhất, mùi hơi thở và da thịt của hắn làm cô say mê. Cô vuốt ve cuồng nhiệt, gập người để hôn cổ, bú tí hắn ta, cố đẩy sự thăng hoa của Khanh lên cao nhất.
Sự nhiệt tình tình ấy lan dần sang Khanh, hắn nhấc mông cao hơn rồi dập xuống, người Mai vẫn nảy lên nhưng trong đầu không nguôi đòi hỏi.
-Sâu hơn chút nữa sẽ tuyệt hơn.
-Pạch pạch pạch…pạch pạch pạch pạch…pạch pạch pạch… hừ hừ… pạch pạch pạch… hộc hộc…ôi sướng quá… nóng quá…pạch pạch pạch… pạch pạch pạch…
Em cũng sướng lắm anh ơi… ứ ứ ứ… nữa đi anh…ứ ứ ứ… em là của anh…ứ ứ ứ ứ… em cho anh hết mà…ứ ứ ứ ứ… uhm…uhm…
Không còn gì giữ lại từ lời nói mạnh dạn cho đến sự chủ động trong giao hoan, Mai như đã quên mất hiện tại mình là ai, cô sống lại cái thời mà Khanh là bầu trời duy nhất.
Cô vừa hôn hắn vừa vòng tay qua lưng ghì sát hắn vào người, còn dưới háng cu hắn và bướm cô va nhau chưa bao giờ ngơi nghỉ. Khanh đang dùng hết sức, mồ hôi hắn tuôn rơi, miệng thở ồ ồ trong khi hông vẫn miệt mài chuyển động.
-PẠCH PẠCH PẠCH… Ô HÔ HÔ… PẠCH PẠCH PẠCH…PẠCH PẠCH PẠCH…PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… AAA…NỮA ĐI ANH ƠI… Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ… NHANH LÊN…MẠNH NỮA… AAA…ÔIII…EM SƯỚNG QUÁ… Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ…ÔIIII…
Mai vuốt ve cổ vũ, thúc hông hòa theo nhịp nhấp của tình nhân, thấy hắn đang chậm đi cô còn dùng cả hai tay hỗ trợ cho mông hắn đẩy đưa không mất sức. Dù như vậy nhưng những cú dập hông dần trở nên không đều đặn, Khanh thở nặng nhọc hơn, người hắn căng cứng rồi run lên.
-PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH … PẠCH PẠCH PẠCH… HÔ HÔ HÔ…PẠCH… PẠCH… PẠCH PẠCH… PẠCH… HỘC HỘC…ANH KHÔNG CHỊU ĐƯỢC NỮA… HÔ HÔ…PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH… Ơ Ơ…CỐ LÊN ANH…NỮA ĐI…EM ĐANG SƯỚNG LẮM…Ư Ư Ư Ư… SÂU HƠN MẠNH HƠN NÀO…AAA…PẠCH PẠCH…PẠCH… PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH… HÔ HÔ…ANH CŨNG SƯỚNG… HỜ HỜ…ANH RAAA…HỜ HỜ…PẠCH PẠCH… ANH RA ĐÂY…Ô Ô Ô…PẠCH.. PẠCH PẠCH.
Khanh phun trào vội vã, Mai đón từng dòng tinh dịch nóng hổi tràn vào tử cung trong khi bướm vẫn cố ép lên sát vào gốc dương vật.
-Đã hết rồi sao, giá mà lâu thêm chút nữa, mạnh mẽ hơn chút nữa…
Mai vẫn nằm dưới thở phì phò và ve vuốt cơ thể Khanh, sướng khoái của hắn vẫn ngân dài nhưng trong lòng Mai thì còn bao tiếc nuối. Hắn lật sang bên, người rũ ra như không còn hơi sức. Mai mỉm cười yếu ớt, vuốt tóc Khanh, cố giấu đi sự hụt hẫng dâng trào.
-Anh…Mệt lắm sao anh.
-Một chút thôi nhưng bên em sướng lắm…em thế nào… có sướng không em…
-Tất nhiên rồi…còn gì thích bằng được bên anh cơ chứ…
Khanh cười rồi khép mi, đâu biết rằng lúc này Mai nhìn lên trần nhà chán nản, cơ thể cô bứt rứt, khao khát giải tỏa vẫn còn y nguyên, thậm chí lại càng thêm dữ dội.
Tiếng rung điện thoại dù rất nhỏ nhưng cũng đủ làm Mai chú ý, cô với lấy chiếc túi ở cuối giường, mở ra điện thoại rồi vội vã tìm quần áo ngay.
-Sao thế em.
-Không có gì đâu anh, nhưng em không ở lại được rồi, em có việc phải đi, gấp lắm.
Mai chui vào nhà tắm mất một lúc lâu như cố tẩy đi mọi dấu vết cuộc mây mưa vừa rồi. Sau đó cô vuốt lại tóc tai, xịt nước hoa, tô son và dặm thêm chút phấn, trước khi đi.
Mai ngồi trên xe, chân rung rung, ngực phập phồng trong khi siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Biểu hiện của cô lúc này thật khó đoán, tuy cô nhíu mày và vội vàng thấy rõ nhưng trong mắt lại không phải sự lo lắng hay ưu tư.
Một cái khách sạn khác, căn phòng ở trên cao, đây từng là nơi xảy ra những thứ Mai coi như ác mộng. “Cộc cộc” cánh cửa kia vừa bật mở.
-Anh hãy thôi cái trò dọa nạt tống tiền bằng hình ảnh với tôi đi…uhm…uhm.
Tiếng phàn nàn trách móc của ả đàn bà bị gã đàn ông bịt lại bằng nụ hôn chiếm đoạt. Hắn kéo cô ta vào phòng, đóng sầm cánh cửa lại rồi ném cô lên giường đồng thời cũng đổ người theo sau.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 

Đính kèm

  • anh-lon-non-to-36.jpg
    anh-lon-non-to-36.jpg
    51.7 KB · Xem: 607

Mr Dài lâu

Yếu sinh lý
Ch99. Chạy theo tình nhân 1
Mai tiếc nuối nhìn chồng lên taxi, mấy ngày vừa rồi cô đến tháng nên phải tránh anh, hôm nay cô đã sẵn sàng đồng thời cơ thể cô cũng đang đòi hỏi. Tưởng rằng chỉ cần vài động tác khiêu khích như mọi lần là cô sẽ một buổi sáng đầy hương diễm, vậy mà anh vẫn đi khiến cô hơi hụt hẫng trong lòng.
Mai định lấy chuyện tập tành để át đi ham muốn, nhưng chỉ vừa được 15p thì điện thoại lại rung lên. Là tin nhắn của Khanh, Mai khá mừng vì dạo này anh nhắn tin cho cô ít lắm, hiếm khi nào có tin nhắn dài và tình cảm như hôm nay.
-“Em à, anh vừa đọc tin nhắn đêm qua em gửi, xin lỗi em vì không trả lời em được ngay lúc đó, công việc anh giờ đấy còn chưa xong. Sáng nay tỉnh dậy, việc đầu tiên anh làm là nhắn tin liền cho em. Em đang làm gì đó, chồng em đã vào Tp Uncle Lake chưa, em có muốn anh đưa em đi ăn sáng không.”
Dù Mai đã ăn sáng rồi, nhưng cô vẫn không từ chối để được gặp tình nhân, bài tập buổi sáng vì thế cũng bỏ dở ngang chừng. Cô vội vàng trang điểm, xịt nước hoa thơm phức rồi bước ra khỏi nhà quên khuấy đi việc vừa nãy cò cùng chồng tha thiết.
Khanh dắt cô đến một quán quen họ đã từng ăn từ rất nhiều năm trước, quán trên phố cổ, nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo. Họ ngồi ở một góc vắng ít người quan tâm, hắn ngồi ăn hăng say còn cô thì ngắm nhìn hắn ta và lâng lâng trong hồi ức. Hiện giờ khi ở bên hắn cô không còn dằn vặt như ngày đầu, cô thoải mái là một cô gái thanh xuân với tình yêu đầu đời thắm thiết.
-Em không ăn sao.
-Nhìn anh ăn là no rồi.
Hắn hỏi trong khi đũa không dừng, còn Mai trả lời ánh mắt long lanh vẻ đắm đuối. Khanh ngừng nhai, gắp một miếng thịt đặt vào đĩa cô, giọng hơi chùng xuống.
-Sáu năm... anh đã mất quá nhiều thời gian để lại có được những khoảnh khắc thế này.
-Vâng, không nghĩ có ngày mình lại ngồi ở đây, anh nhỉ… Giá như ngày đó đừng chia tay.
Cô nói mà mặt buồn so, sự tiếc nuối đong đầy trong đôi mắt. Khanh nắm nhẹ bàn tay cô đang đặt trên bàn.
-Ngày đấy anh chẳng có gì trong khi em lại xứng đáng có cả thế giới, anh tự ti khi người khác gọi anh là con cóc may mắn ngậm cục vàng. Nhưng khi rời xa em rồi anh mới biết mình ngu ngốc, lúc đấy anh nhận ra rằng nguồn sống của mình là em chứ không phải thứ sĩ diện chết tiệt kia.
Đôi mắt Mai đã rưng rưng, cô đặt tiếp một bàn tay nữa lên tay Khanh rồi nói.
-Nếu ngày đó anh không rời đi... em sẽ theo anh đến tận cùng, dù nghèo, dù khổ. Em không cần tiền, em chỉ cần anh.
Khanh nhìn ánh mắt chứa chan ấy rồi vẫn tiếp tục cái giọng trầm trầm.
-Anh chạy theo hoài bão nhưng càng ngày càng tệ hơn, thử nhìn xem. Xe anh đi, thậm chí cả căn phòng anh thuê... đều từ tiền em cho mượn.
-Là em tự nguyện. Em đâu tính toán gì với anh. Anh cần, em cho. Chỉ cần anh ở cạnh em.
Mai vội vàng nói, giọng trở nên sốt sắng, chỉ sợ hắn lại bi quan. Biểu hiện của Mai rất vừa lòng với toan tính của Khanh, nhưng hắn muốn cô càng chìm sâu hơn nữa, vì vậy hắn lại chơi cái bài “nhắc lại”.
-Anh sẽ không rời đi nữa đâu, tất cả mọi thứ thân thương với anh đều đang ở đây hết, anh còn đi đâu làm gì. Anh sẽ bằng mọi cách để bù đắp những tiếc nuối, để trả lại em những cảm xúc mãnh liệt thời thanh xuân còn dang dở. Từ những kỉ niệm nhỏ đến các góc quán quen, như nơi này, anh sẽ để chúng lại đầy ắp những hình ảnh yêu thương.
Tay lồng vào tay, ánh mắt chìm trong ánh mắt, hai người họ mặc kệ những hối hả bon chen bên ngoài giờ phút này họ chỉ sống trong không gian và tình yêu của họ. Ít nhất ở đây có Mai thực sự đắm chìm.
Người cô như đang run lên, hơi thở nóng rừng rực, cô như muốn thiêu đốt Khanh bằng ánh nhìn bỏng cháy. Cô to gan, chủ động dâng hiến cho người tình.
-Mình về khách sạn cũ đi anh.
Lúc này Khanh tất nhiên phải gật đầu chấp nhận dù muốn hay không.
Rất nhanh họ đã nhận phòng rồi kéo nhau lên phòng trong bước chân dồn dập vội vã. Khi cánh cửa căn phòng 613 đóng lại là họ lại vồ lấy nhau, quần áo trên người lúc này thật thừa thãi, họ cố lột chúng thật nhanh để vứt sang bên.
Mai nhiệt tình như lửa, cuốn Khanh vào trong ngập tràn hoan ái. Họ hôn nhau môi lưỡi quấn chặt, nước bọt hòa lẫn trong tiếng thở hổn hển. Khanh đáp lại không kém phần mãnh liệt, bàn tay hắn siết chặt eo cô, kéo cô sát hơn, như muốn hòa tan cô vào cơ thể hắn.Xem nội dung: 412307
Mai giật mạnh chiếc áo sơ mi của Khanh, cúc áo bung ra, lăn lóc trên sàn. Hắn chẳng chậm chạp, lột phăng áo lụa mỏng của cô, để lộ bầu ngực căng đầy chỉ còn hai mảnh vải con con che chắn. Hai bàn tay hắn ta nhanh chóng biết chốn để tìm về. Nó lột phăng đi chiếc áo ngực rồi say mê nắn bóp, hai vú trở thành trắng hồng đan xen hết tròn lại xẹp. Đôi núm vú hồng tươi đã săn cứng và cương lên vì kích thích. Hắn cúi xuống, ngậm lấy một bên, mút mạnh, răng khẽ cắn, khiến Mai rên lên, đầu ngửa ra sau, tóc dài xõa tung như thác nước.
-Ôi anh…ư hư hư…anh ơi em nóng quá…nữa đi anh…uhm.
Nước bọt của hắn nhanh chóng thấm đẫm trên hai vú nàng, rồi cả hai người đổ ập xuống, chiếc giường rung lên, tưởng chừng như sẽ không chịu được sức nặng của cả hai.
Miệng hắn không rời vú cô, còn hai tay bóp chặt mông cô trong chiếc quần jean cứng ngắc. Cô không chịu thua, tay luồn xuống khóa quần hắn kéo mạnh, giải phóng thứ đã cương cứng trong lớp vải quần chật chội. Cô nắm lấy vuốt ve, cảm nhận nó đang căng phồng, nóng rực trong lòng bàn tay.
-Hơ hơ…em…em làm anh sướng quá…
-Sướng lắm sao anh…em cũng đang như thế…hư hư…em nhớ anh thật nhiều…ôi…
Khanh đã cởi được chiếc cúc nhưng đôi mông to tròn của Mai làm chiếc quần jean bị mắc kẹt. Hắn phải trườn người xuống thấp dùng hết sức cùng với sự giúp đỡ của Mai mới lột được nó ra. Ngã ba dục tình của Mai cũng chỉ còn miếng vải nhỏ hình tam giác, Khanh vội vàng suýt chút nữa đã xé toạc nó ra.
Con bướm của Mai chính thức được đón chào ánh sáng, nó vẫn hồng tươi, non mềm và tỏa ra thứ mùi dục tình thôi thúc. Con bướm đã ướt nhòe nãy giờ, chỉ một cái chạm nhẹ từ Khanh cũng khiến nó nảy lên vì sung sướng.
412306

-Anh…đừng trêu em nữa…em ngứa…ư …em muốn lắm…
Hắn hít hà một hơi rồi đắn đo chút ít mới vục mặt vào bú mút cho cô. Tiếng nhóp nhép vang lên đồng thời là tiếng Mai rít dài thỏa mãn.
-Uiii…đúng rồi anh…em sướngggg… ứ ứ ứ ứ… nhóp nhép… ứ ứ ứ… em sướng quá anh ơi… ứ ứ ứ.
Sự cuồng nhiệt của cô như tiếp sức cho Khanh, hắn dần nhiệt tình hơn, đưa lưỡi dài vào trong, lần tìm mọi ngóc ngách. Người Mai ưỡn cong lên, giạng rộng chân đón nhận, đồng thời dùng hai tay để ghì sát đầu anh lại như một tín hiệu cho anh biết rằng cô vẫn còn muốn nữa.
Khanh cố gắng để lùa lưỡi thật nhanh và ngậm vào hột le mút mạnh, Mai gần như đã rú lên khi kích động lúc này dành cho cô là quá lớn.
-Ứ Ứ Ứ… anh ơi sướng quá…mạnh nữa lên đi anh…ứ ứ ứ…
Nước nhờn Mai tuôn như suối, khiến lưỡi Khanh phải làm việc liên tục chẳng được nghỉ ngơi. Đến khi môi miệng hắn cũng bóng nhờn thứ nước thần tiên ấy thì hắn mới ngẩng đầu lên. Dường như bản thân hắn cũng không nhịn thêm được nữa, vì vậy hắn ngồi dậy, vội vàng đặt con cu đúng ngay cửa động đào.
-Giá như lâu thêm chút nữa.
Ý nghĩ thoáng qua nhưng bị gạt đi bởi cú thúc hông của Khanh, con cu đi vào sâu hết cỡ, hắn ngừng lại vài giây, hưởng thụ ấm nóng và trơn tru mà cô đang đem lại. Rồi từ từ hắn chuyển động nhanh hơn, con cu ra vào nơi ẩm ướt tạo ra tiếng nhóp nhép dâm dục cực kì.
-Nhóp nhép… bạch bạch …bạch bạch bạch… em khít quá… bạch bạch bạch… hừ hừ… bạch bạch bạch… nhóp nhép…
-Nhanh lên anh…ư hư hư… mạnh lên anh…ư ư ư ư…
Mai rên rỉ nhẹ nhàng như khuyến khích, cô thỉnh thoảng cũng hẩy mông để con cu tiến vào càng sâu hơn nữa. Đây là người cô yêu nhất, mùi hơi thở và da thịt của hắn làm cô say mê. Cô vuốt ve cuồng nhiệt, gập người để hôn cổ, bú tí hắn ta, cố đẩy sự thăng hoa của Khanh lên cao nhất.
Sự nhiệt tình tình ấy lan dần sang Khanh, hắn nhấc mông cao hơn rồi dập xuống, người Mai vẫn nảy lên nhưng trong đầu không nguôi đòi hỏi.
-Sâu hơn chút nữa sẽ tuyệt hơn.
-Pạch pạch pạch…pạch pạch pạch pạch…pạch pạch pạch… hừ hừ… pạch pạch pạch… hộc hộc…ôi sướng quá… nóng quá…pạch pạch pạch… pạch pạch pạch…
Em cũng sướng lắm anh ơi… ứ ứ ứ… nữa đi anh…ứ ứ ứ… em là của anh…ứ ứ ứ ứ… em cho anh hết mà…ứ ứ ứ ứ… uhm…uhm…
Không còn gì giữ lại từ lời nói mạnh dạn cho đến sự chủ động trong giao hoan, Mai như đã quên mất hiện tại mình là ai, cô sống lại cái thời mà Khanh là bầu trời duy nhất.
Cô vừa hôn hắn vừa vòng tay qua lưng ghì sát hắn vào người, còn dưới háng cu hắn và bướm cô va nhau chưa bao giờ ngơi nghỉ. Khanh đang dùng hết sức, mồ hôi hắn tuôn rơi, miệng thở ồ ồ trong khi hông vẫn miệt mài chuyển động.
-PẠCH PẠCH PẠCH… Ô HÔ HÔ… PẠCH PẠCH PẠCH…PẠCH PẠCH PẠCH…PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… AAA…NỮA ĐI ANH ƠI… Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ… NHANH LÊN…MẠNH NỮA… AAA…ÔIII…EM SƯỚNG QUÁ… Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ…ÔIIII…
Mai vuốt ve cổ vũ, thúc hông hòa theo nhịp nhấp của tình nhân, thấy hắn đang chậm đi cô còn dùng cả hai tay hỗ trợ cho mông hắn đẩy đưa không mất sức. Dù như vậy nhưng những cú dập hông dần trở nên không đều đặn, Khanh thở nặng nhọc hơn, người hắn căng cứng rồi run lên.
-PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH … PẠCH PẠCH PẠCH… HÔ HÔ HÔ…PẠCH… PẠCH… PẠCH PẠCH… PẠCH… HỘC HỘC…ANH KHÔNG CHỊU ĐƯỢC NỮA… HÔ HÔ…PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH… Ơ Ơ…CỐ LÊN ANH…NỮA ĐI…EM ĐANG SƯỚNG LẮM…Ư Ư Ư Ư… SÂU HƠN MẠNH HƠN NÀO…AAA…PẠCH PẠCH…PẠCH… PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH… HÔ HÔ…ANH CŨNG SƯỚNG… HỜ HỜ…ANH RAAA…HỜ HỜ…PẠCH PẠCH… ANH RA ĐÂY…Ô Ô Ô…PẠCH.. PẠCH PẠCH.
Khanh phun trào vội vã, Mai đón từng dòng tinh dịch nóng hổi tràn vào tử cung trong khi bướm vẫn cố ép lên sát vào gốc dương vật.
-Đã hết rồi sao, giá mà lâu thêm chút nữa, mạnh mẽ hơn chút nữa…
Mai vẫn nằm dưới thở phì phò và ve vuốt cơ thể Khanh, sướng khoái của hắn vẫn ngân dài nhưng trong lòng Mai thì còn bao tiếc nuối. Hắn lật sang bên, người rũ ra như không còn hơi sức. Mai mỉm cười yếu ớt, vuốt tóc Khanh, cố giấu đi sự hụt hẫng dâng trào.
-Anh…Mệt lắm sao anh.
-Một chút thôi nhưng bên em sướng lắm…em thế nào… có sướng không em…
-Tất nhiên rồi…còn gì thích bằng được bên anh cơ chứ…
Khanh cười rồi khép mi, đâu biết rằng lúc này Mai nhìn lên trần nhà chán nản, cơ thể cô bứt rứt, khao khát giải tỏa vẫn còn y nguyên, thậm chí lại càng thêm dữ dội.
Tiếng rung điện thoại dù rất nhỏ nhưng cũng đủ làm Mai chú ý, cô với lấy chiếc túi ở cuối giường, mở ra điện thoại rồi vội vã tìm quần áo ngay.
-Sao thế em.
-Không có gì đâu anh, nhưng em không ở lại được rồi, em có việc phải đi, gấp lắm.
Mai chui vào nhà tắm mất một lúc lâu như cố tẩy đi mọi dấu vết cuộc mây mưa vừa rồi. Sau đó cô vuốt lại tóc tai, xịt nước hoa, tô son và dặm thêm chút phấn, trước khi đi.
Mai ngồi trên xe, chân rung rung, ngực phập phồng trong khi siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Biểu hiện của cô lúc này thật khó đoán, tuy cô nhíu mày và vội vàng thấy rõ nhưng trong mắt lại không phải sự lo lắng hay ưu tư.
Một cái khách sạn khác, căn phòng ở trên cao, đây từng là nơi xảy ra những thứ Mai coi như ác mộng. “Cộc cộc” cánh cửa kia vừa bật mở.
-Anh hãy thôi cái trò dọa nạt tống tiền bằng hình ảnh với tôi đi…uhm…uhm.
Tiếng phàn nàn trách móc của ả đàn bà bị gã đàn ông bịt lại bằng nụ hôn chiếm đoạt. Hắn kéo cô ta vào phòng, đóng sầm cánh cửa lại rồi ném cô lên giường đồng thời cũng đổ người theo sau.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Xem Tuấn Mai địt nhau giờ xem Khanh địt chán vl
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo