Nhungngaydaqua1
Chim TO
Cãi với mấy thằng ngu tiểu thừa làm gì cho phí băng thông. Các vị tổ sư đã xếp tụi nó vào hàng "tiểu" cũng có cái lýđúng tư tưởng hẹn hẹp chỉ phù hợp với tiểu thừa của hàng nhị thừa
Cãi với mấy thằng ngu tiểu thừa làm gì cho phí băng thông. Các vị tổ sư đã xếp tụi nó vào hàng "tiểu" cũng có cái lýđúng tư tưởng hẹn hẹp chỉ phù hợp với tiểu thừa của hàng nhị thừa
M thử giải thích cho t nghe xem vì s nó là tiểuCãi với mấy thằng ngu tiểu thừa làm gì cho phí băng thông. Các vị tổ sư đã xếp tụi nó vào hàng "tiểu" cũng có cái lý
)tao nói vậy là muốn độ cho mày thôi. Thật đáng tiếc khi mày đến với Phật pháp nhưng đi sai đường vì cho rằng chút ít hiểu biết đó là toàn bộ Phật pháp, cũng như mày vào kho vàng mà trở về tay không vậy. Đi sai con đường chánh pháp thì sắc thân hiện tại mày đau khổ, pháp thân tương lai cũng chả biết đến ngày nào giải thoátT vs m đang tranh luận lịch sự và khoa học, đừng có công kích cá nhân vào đây, lý luận của t đc đúc kết từ cả đại thừa và tiểu thừa, nhưng chủ yếu vẫn là tiểu thừa, vì thế bất cứ ai cần tìm nguồn t đều chia sẻ nguồn tiểu thừa. Nếu m cảm thấy tiểu thừa k phù hợp vs m có thể tìm hiểu bên đại thừa, nhưng lý luận về ngũ uẩn và linh hồn của đại thừa và tiểu thừa cũng giống nhau m có thể tìm hiểu về hoàn cảnh ra đời cũng như bối cảnh lịch sử của 2 phái. Tiểu thừa tiền thân là trưởng lão bộ, mang ý chí giữ nguyên vẹn bài dạy của đức phật và các a la hán, mang tinh thần bảo thủ cố hữu. Còn Đại thừa tiền thân là đại chúng bộ, mang tư tưởng cánh tân và đổi mới. Nghe qua là đủ biết tính sát vs gốc của cái nào hơn r đúng k. Nhưng cái đó cũng chả quan trọng. Quan trọng là sự khác nhau giữa giáo pháp 2 phái chủ yếu là ở góc nhìn về tính vô và tính hữu trong vạn pháp. Còn kiến thức chung thì hầu như giống nhau đều là tứ diệu đế, giới định tuệ, bát chánh đạo, 37 phẩm trợ đạo, thậm chí vi diệu pháp của 2 phái cũng gần như y hệt. Mời m tìm hiểu trên 2 diễn đàn lớn của cả 2 phái 1 là theravada.vn 2 là thư viện hoa sen, từ khóa ngũ uẩn. Ngoài đại thừa và tiểu thừa còn 1 tông phái lớn nữa là mật tông, đc tạo ra dựa trên giáo lý đại thừa + ấn độ giáo trên hoàn cảnh đạo phật suy tàn ở Ấn ĐỘ. Mất tông thì t k biết chứ Đại Thừa và Tiểu thừa đều quan niệm ko hề có linh hồn trường tồn, đại ngã hay tiểu ngã. Mời m tìm hiểu sự biến chất và tha hóa của đạo phật để biết những thứ m nghĩ là đạo phật trong đầu là gì. Chúc m sớm tìm đc con đường của mình.
Wow thế là đạo phật trong não m mới là đạo phật chính quy đúng k, m thử giải thích cho t vì sao lại thế hộ t cái, hay buổi vì niềm tin của m là thế nên nó là nhất ???. Kiến thức của t đơn giản đc lấy từ kinh tạng lớn + bài giảng + kiến thức trong các cộng đồng lớn của phật giáo, sư bửu chánh, sư tuệ dũng, sư thích trí huệ,.... Chắc đối vs m toàn loại ranh con ngu dốt nhỉtao nói vậy là muốn độ cho mày thôi. Thật đáng tiếc khi mày đến với Phật pháp nhưng đi sai đường vì cho rằng chút ít hiểu biết đó là toàn bộ Phật pháp, cũng như mày vào kho vàng mà trở về tay không vậy. Đi sai con đường chánh pháp thì sắc thân hiện tại mày đau khổ, pháp thân tương lai cũng chả biết đến ngày nào giải thoát
)) nguồn từ kinh nikaya m còn gọi là đi sai đường đc thì t cũng chịu luôn đấy
)). M nhìn lại xem cái đống kiến thức m có n từ đâu, n có phải 1 thể thống nhất từ những nguồn đáng tin cậy k chứ t vẫn chưa thấy m dẫn chứng đc gì, toàn nói mồm. T tranh luận đủ luận điểm luận cứ đấy, bất cứ ai ngoài m cũng có thể tra cứu từ những nguồn t nói. Còn t nói m nghe nhé đừng có dùng cái từ độ ng khác, ra đường ng ta cười cho thối mặt ra đấy. Ng kiến thức uyên bác, đạo hạnh cao ng ta còn chả dám nói mà ông nửa chữ bẻ đôi còn chả biết.Mấy sư này đúng là mảnh sành so với kim cương là các bậc cao tăng đại đức khác từ xưa đến nay.Wow thế là đạo phật trong não m mới là đạo phật chính quy đúng k, m thử giải thích cho t vì sao lại thế hộ t cái, hay buổi vì niềm tin của m là thế nên nó là nhất ???. Kiến thức của t đơn giản đc lấy từ kinh tạng lớn + bài giảng + kiến thức trong các cộng đồng lớn của phật giáo, sư bửu chánh, sư tuệ dũng, sư thích trí huệ,.... Chắc đối vs m toàn loại ranh con ngu dốt nhỉ)) nguồn từ kinh nikaya m còn gọi là đi sai đường đc thì t cũng chịu luôn đấy
)). M nhìn lại xem cái đống kiến thức m có n từ đâu, n có phải 1 thể thống nhất từ những nguồn đáng tin cậy k chứ t vẫn chưa thấy m dẫn chứng đc gì, toàn nói mồm. T tranh luận đủ luận điểm luận cứ đấy, bất cứ ai ngoài m cũng có thể tra cứu từ những nguồn t nói. Còn t nói m nghe nhé đừng có dùng cái từ độ ng khác, ra đường ng ta cười cho thối mặt ra đấy. Ng kiến thức uyên bác, đạo hạnh cao ng ta còn chả dám nói mà ông nửa chữ bẻ đôi còn chả biết.
Tu hành chính là nhận thấy khổ hoặc phải tự chịu khổ mới có tâm giải thoát xuất ly ko vương vấn cõi ta bà nàyBọn lồn ..tiểu thừa gần với phật giáo nguyên thủy nhất rồi nhưng đó là dành cho số ít người có "căn"..Còn đại thừa là dành cho số đông những người có ít khả năng tu thành chỉ mong bình an..Chứ mày đưa bà già 70 tuổi đi tu tiểu thừa coi ..khổ hơn tu đại thừa nhiều
Mày cãi với nó làm gì, mỗi cái chuyện nó bảo đại thừa và tiểu thừa đều nói ko có linh hồn là tao thấy chả cần phải tốn nước bọt với nó rồitao nói vậy là muốn độ cho mày thôi. Thật đáng tiếc khi mày đến với Phật pháp nhưng đi sai đường vì cho rằng chút ít hiểu biết đó là toàn bộ Phật pháp, cũng như mày vào kho vàng mà trở về tay không vậy. Đi sai con đường chánh pháp thì sắc thân hiện tại mày đau khổ, pháp thân tương lai cũng chả biết đến ngày nào giải thoát
nó ké dc wifi nên biết m truy cập web nào, đm mệt não chưa, hoặc m ké wifi nóBọn nó còn lừa là lắp thiết bị theo dõi vào đầu tao để xem tư duy, hoặc bất kì hành động ở đâu ngoài đường hay trong nhà biết hết....
người có đức thánh ma đều kính nể, nên tích đức vào thì ko đụng vô m dcLàm sao để tâm luôn thánh thiện tránh đc tà ma![]()
Cảm giác mất cân bằng thôi. Thiền có bản chất là giúp con người đạt được mức độ tâm thức không thuộc về phạm trù bẩm sinh của con người, để làm được chuyện đó thì phải bỏ ra một mức độ tập trung rất đáng kể, nên dẫn đến mất đi một ít khả năng kiểm soát đối với cơ thể thôi.Ngồi thiên một hồi thấy người lắc lắc là bị gì vậy tml ?
Không. Mục tiêu của Phật Pháp không phải là hạnh phúc kiếp sau mà là không có kiếp sau. Nói dễ hiểu thì khi trải qua 1 sự kiện gì đó trong đời mày sẽ thấy cuộc sống thật ngắn ngủi, sau đó mày thay đổi, tìm hiểu về bản thân, khi mày tìm hiểu về bản thân mày sẽ dần học được các tự nhận thức, mày phát triển khả năng tự nhận thức tới một ngưỡng nhất định, mày sẽ tự có trực giác sinh ra không phải bắt đầu, chết đi không phải kết thúc, mày sẽ có một cảm giác về một thứ vĩnh hằng bất biến, chỉ cần thả lỏng thân tâm hòa vào đó mày sẽ cảm giác được hạnh phúc tràn ngập trong tâm, đấy là thứ mà mấy ông thầy guru ấn đô, thiền sư hay mấy thầy dạy chánh niệm hay nói. Đó cũng là một loại giác ngộ nhưng nó không phải là sự giác ngộ mà Đức Phật đã đề cập.Tao không hiểu gì về phật pháp, tuy nhiên qua góc nhìn của người ngoài thì thấy Phật giáo muốn dạy người ta sống tốt để tích đức cho kiếp sau, để kiếp sau không phải bị thế này thế kia (kiểu nói dối thì xuống địa ngục bị rút lưỡi...)? Có đúng như vậy không mày?
Nếu đúng vậy thì tao thấy khó hiểu vl, tại sao không sống tốt để hưởng bình yên, vui vẻ trong kiếp này đi, mà cứ phải là kiếp sau?
Tao thấy thiền nó vi diệu vl , nhưng lại thắc mắc tại sao con người lại tìm ra được cơ chế ngồi hay như vậy . Cái người đầu tiên ngồi thiền do đâu mà biết mà tự vô được cái tư thế ngồi đó . Ngoài ra trong Phật giáo còn có các thủ ấn , nhờ đâu mà người chứng ngộ lại đột nhiên biết các thủ ấn đó , tml thấy sao ?Cảm giác mất cân bằng thôi. Thiền có bản chất là giúp con người đạt được mức độ tâm thức không thuộc về phạm trù bẩm sinh của con người, để làm được chuyện đó thì phải bỏ ra một mức độ tập trung rất đáng kể, nên dẫn đến mất đi một ít khả năng kiểm soát đối với cơ thể thôi.
Thử từ từ rồi tự nhiên ngộ ra thôi mày. Sau đó là hệ thống hóa kinh nghiệm lại thành kỹ thuật, theo thời gian dần dần nó hoàn chỉnh. Thiền thì tây tầu gì cũng có chứ không chỉ mỗi Ấn Độ, chỉ là Ấn Độ đưa nó lên 1 cái lever khác biệt thôi.Tao thấy thiền nó vi diệu vl , nhưng lại thắc mắc tại sao con người lại tìm ra được cơ chế ngồi hay như vậy . Cái người đầu tiên ngồi thiền do đâu mà biết mà tự vô được cái tư thế ngồi đó . Ngoài ra trong Phật giáo còn có các thủ ấn , nhờ đâu mà người chứng ngộ lại đột nhiên biết các thủ ấn đó , tml thấy sao ?
Tao hỏi là cái tư thế thiền nó từ đâu ra và tại sao con người đầu tiên ngồi thiền lại biết về nó , thủ ấn thì tại sao tự nhiên người giác ngộ lại biết mà mày toàn trả lời đi đâu đâu không vậy ??? Ngáo chữ à , tao đâu có nhu cầu giác ngộ bằng thủ ấn , đọc đéo kỹ câu hỏi à tml ?Thử từ từ rồi tự nhiên ngộ ra thôi mày. Sau đó là hệ thống hóa kinh nghiệm lại thành kỹ thuật, theo thời gian dần dần nó hoàn chỉnh. Thiền thì tây tầu gì cũng có chứ không chỉ mỗi Ấn Độ, chỉ là Ấn Độ đưa nó lên 1 cái lever khác biệt thôi.
Còn giác ngộ bằng đại thủ ấn thì mày mơ đi, đéo có vụ đó đâu. Trên đời chỉ có 2 nhóm duy nhất có cơ hội tiến tới giác ngộ thôi, nhóm đầu tiên là tín căn vượt trội + duyên số ngập trời, nhóm thứ hai là tuệ căn vượt trội + tò mò cự độ. Tại sao tao lại nói chỉ có hai nhóm này mới có cơ hội giác ngộ, vì giác ngộ có bản chất là sự đảo chiều của thế giới quan, con đường bình thường có bản chất là hướng đến "một" để tìm thấy cái 1 chân thật, hay ngày nay gọi là "chân ngã" đấy, quan niệm này thực ra nó xuất hiện khắp mọi mặt của cuộc sống, mày để ý kỹ sẽ thấy. Còn giác ngộ là chuyện khác, bản chất của nó là hướng về "không", đến cuối cùng tìm thấy sự trống không vô tận, không phải là tính không mà là không, nên trừ những người có đủ niềm tin làm động lực hoặc đủ tò mò để tiếp tục thì phần lớn đều dừng lại ở lúc nhận thức được sự nhận thức, chỉ có những người đủ niềm tin hoặc không thỏa mãn mới vượt qua được một mà đạt đến được không thôi.
Giác ngộ là thứ thay đổi vĩnh viễn nhận thức của mày, không có đường tắt nào cả, hay mói đúng hơn con đường dài nhất được ghi chép trong kinh Pali mới là con đường tắt đấy. Chỉ là để đến được điểm bắt đầu con đường tắt đó mày còn phải đi một quãng khá xa nữa giống như là mày đang ở E, mày biết từ A có thể đến thẳng Z , thì mày cũng phải cố lết từ E -> A, sau đó mày mới đi được từ A -> Z.
Tao khuyên thật, nếu muốn giải thoát, mày tránh xa mấy cái Đại Thủ Ấn đó ra. Giải thoát không khó như mọi người hay đồn, nhưng cũng không dễ đến mức mày tham thiền công án hay tu tập đại thủ ấn là đạt được. À mà thời này mà trên 30 tuổi gần như là vô vọng với giải thoát nhé, vì sau 30 tuổi cái thế giới quan gần như là cố định rồi, muốn vượt qua nó thì trừ khi gặp được một người đã giác ngộ sẵn sàng trao đổi trực tiếp + cực kỳ chăm chỉ thực hành, mà người đã giác ngộ thì trừ những người đã giác ngộ ở kiếp trước (đã mất đi ký ức về sự giác ngộ) thì chắc còn đâu đó vài chục đến vài ngàn người phân bố khắp thế giới. Nếu mày hên thì mày sẽ gặp, mà nói thật dù mày có gặp cũng khó nhận ra lắm, không phải ai đã giác ngộ cũng toát lên vẻ phi thường như Đức Phật đâu.
PS: Một khi đã giác ngộ rồi thì tiến tới giải thoát là bản năng, giải thoát trở thành định mệnh không thể ngăn cản của người đo, nên người đó không cần ký ức chủ động để tiến tới giải thoát.



