💋💋💋 Siêu phẩm truyện sex AI "KẺ SĂN MỒI". Dành cho mấy đứa thèm các em TGDĐ như tao.

Truonglao_94

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 212 Bình yên ngắn ngủi


Ánh nắng đầu tiên len qua rèm cửa mỏng, chiếu lên hai cơ thể vẫn còn nằm sát nhau trên giường. My tỉnh dậy trước. Đầu cô hơi choáng, như thể cả cơ thể vẫn còn lơ lửng đâu đó giữa những đợt sóng đêm qua. Cô nằm yên, không dám động đậy nhiều, chỉ khẽ liếc sang Nam. Anh vẫn ngủ, cánh tay vô thức đặt lên eo cô, hơi thở đều đặn phả vào tóc mình. Cô cảm nhận rõ từng nhịp thở ấy, ấm áp và nặng nề, như một lời nhắc nhở rằng đêm qua không phải mơ. Cơ thể cô còn đau âm ỉ giữa hai chân, một chút máu khô lẫn tinh dịch khô trên ga giường nhắc cô nhớ rằng mình đã để anh bước vào nơi sâu kín nhất, nơi chưa từng ai chạm đến.

My cắn môi. Lòng dâng lên một cảm giác lẫn lộn: vừa ấm áp đến lạ, vừa hoang mang đến sợ. Mình vừa làm gì vậy? Mới quen nhau có mấy ngày… mình đã để anh ấy… đã rên rỉ, đã ôm chặt anh ấy như thế. Cô tự hỏi, liệu anh có nghĩ mình dễ dãi không? Liệu anh có thấy mình chỉ là một cô gái sẵn sàng buông thả chỉ sau vài lần gặp? Cô kéo chăn che kín ngực, ngồi co ro ở góc giường, mắt nhìn xuống sàn nhà, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nam động đậy. Mắt anh hé mở, giọng ngái ngủ trầm khàn:

“Em dậy rồi hả?”

My giật mình, mặt đỏ bừng, vội kéo chăn cao hơn, giọng nhỏ xíu đến mức gần như thì thầm:

“Dạ… em… em dậy sớm thôi. Anh… anh ngủ tiếp đi.”

Nam ngồi dậy, tóc rối bù, nhìn cô một lúc. Anh thấy rõ sự ngại ngùng của cô, thấy cách cô cúi đầu, hai tay siết chặt chăn như muốn che giấu cả cơ thể lẫn tâm trí. Anh không cười ngay, không trêu chọc như thường lệ. Anh chỉ im lặng một lúc, rồi khẽ nói, giọng trầm và chậm rãi:

“Em… em ổn không?”

My không ngẩng lên, chỉ gật nhẹ, giọng lí nhí:

“Dạ… em ổn. Chỉ là… em hơi ngại.”

Không khí trong phòng bỗng nặng nề. Nam nhìn cô, lòng chợt dâng lên một cảm giác khó tả. Anh nhớ lại đêm qua – cách cô run rẩy trong tay mình, cách cô rên lên tên anh, cách cô tự nguyện mở lòng. Nhưng giờ đây, nhìn cô co ro như thế, anh lại thấy day dứt. Mình đã làm gì vậy? Cô ấy còn trẻ, còn trong trắng… mình có xứng không? Anh tự hỏi, liệu mình có đang lặp lại sai lầm ngày xưa với Linh – lao vào quá nhanh, rồi để lại vết thương cho người khác? Anh sợ. Sợ rằng nếu tiếp tục, anh sẽ làm cô tổn thương, sẽ khiến cô hối hận.

Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc My, nhưng không kéo vào lòng, chỉ khẽ nói:

“Không sao. Anh cũng hơi lạ. Mới quen nhau có mấy ngày mà đã… thế này. Em đừng nghĩ nhiều, anh không ép em gì đâu.”

My ngẩng lên nhìn anh, mắt long lanh:

“Em không nghĩ anh ép em. Em… em tự nguyện. Chỉ là… em chưa quen. Em sợ anh thấy em… dễ dãi.”

Nam bật cười khẽ, nhưng nụ cười không còn vẻ trêu chọc thường ngày. Nó mang chút buồn, chút tự trách:

“Dễ dãi gì chứ. Em là người đầu tiên anh thấy… thật sự trong sáng đến thế”

Hai người im lặng một lúc lâu. Không khí trong phòng ngượng ngùng nhưng ấm áp, như một sợi dây vô hình đang kéo họ lại gần nhau, nhưng cả hai đều chưa dám bước hẳn qua. My khẽ cười, giọng nhỏ:

“Vậy anh vẫn chở em về phòng trọ mới chứ? Em muốn dọn đồ sớm.”

Nam gật đầu:

“Ừ. Anh chở em.”

My đỏ mặt, khẽ gật:

“Dạ cảm ơn anh.”

Hai người chuẩn bị rời đi. My mặc áo thun rộng, quần short, tóc buộc đuôi gà, nhìn giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ tiểu thư. Nam giúp cô buộc vali sau xe, rồi chở cô về phòng trọ mới. Trên đường đi, My ngồi sau, ôm eo anh nhẹ nhàng, không siết chặt như đêm qua, đầu không tựa lưng anh, chỉ khẽ nói:

“Anh Nam, em sợ không quen ở một mình. Nhưng em không muốn làm phiền anh. Anh chỉ ở lại với em đến tối thôi nhé? Sau đó em tự ở được.”

Nam cười lớn khẽ nhìn qua gương chiếu hậu:

“Anh ở lại đến khi em đuổi về được không”



Đến phòng trọ, Nam giúp My dọn đồ. Căn phòng nhỏ xinh với rèm hồng phấn, giàn hoa giấy ngoài cửa sổ. My chạy qua chạy lại, cười toe toét nhưng vẫn ngại ngùng khi Nam ở gần:

“Anh xem này! Em sẽ trồng thêm mấy chậu xương rồng mini ở bậu cửa sổ. Còn tường phòng em dán giấy dán tường màu pastel, anh thấy đẹp không?”

Nam ngồi xuống giường nhìn cô, gật đầu:

“Đẹp. Miễn em thích là được.”

My dừng lại, nhìn anh, khẽ cắn môi:

“Anh ngồi đó làm gì? Giúp em dọn đi chứ.”

Nam cười, đứng dậy giúp cô sắp xếp quần áo vào tủ. Khi hai người đứng gần nhau, tay vô tình chạm nhau, My giật mình rụt tay lại, mặt đỏ bừng. Nam cũng khựng lại, rồi cười gượng:

“Xin lỗi… anh không cố ý.”

My lắc đầu, giọng nhỏ:

“Không sao… em chưa quen thôi.”

Hai người tiếp tục dọn đồ trong không khí ngượng ngùng. My thỉnh thoảng liếc nhìn Nam, thấy anh đang cẩn thận xếp sách lên kệ, lòng cô ấm áp lạ lùng. Cô khẽ nói:

“Anh Nam… anh tốt với em quá. Em không biết phải trả ơn anh thế nào.”

Nam quay lại, nhìn cô, giọng trầm:

“Không cần trả ơn gì đâu, coi như anh giúp em là giúp chính mình vậy”

My mỉm cười, khẽ gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn chút bối rối – cô thích anh, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh, cô chưa kịp hiểu hết cảm xúc của chính mình.

Chiều tà, ánh hoàng hôn đỏ rực phủ kín sân vườn, từng tia nắng xuyên qua cửa sổ hắt lên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của Nam

My nhìn Nam cô khẽ nói

“Anh nghỉ đi, đi ăn tối với em chứ, phần còn lại em tự dọn nốt được rồi.”

Nam nhìn cô, giọng trầm:

“Thôi anh cố cho xong rồi về, em cứ mua gì về ăn đi, một xíu nữa anh về luôn”

My cúi đầu, giọng nhỏ:

“Dạ, cảm ơn anh.”

Nam gật đầu, không nói thêm, chỉ lặng lẽ làm những công việc cuối cùng. Không khí giữa hai người vẫn còn ngượng ngùng, chưa có cái ôm, chưa có nụ hôn nào nữa. Họ chỉ nói chuyện vụng về về những việc nhỏ nhặt: em thích ăn gì, anh hay uống cà phê đen hay sữa, em có sợ tối không… Những câu hỏi bình thường, nhưng lại như cách họ đang cố gắng hiểu nhau mà không dám đi quá xa.

Trời tối dần, Nam đứng dậy khoác áo

“Anh về đây. Em đi ăn khóa cửa cẩn thận nhé. Có gì gọi anh ngay.”

My gật đầu, nhìn anh bước ra cửa, lòng trống rỗng. Cô khẽ nói với theo:

“Anh đi đường cẩn thận.”

Nam quay lại, cười nhẹ:

“Ừ. Ngủ ngon, My.”

Cửa đóng lại. My ngồi xuống giường, ôm gối, nhìn quanh căn phòng mới, lòng bỗng dâng lên nỗi cô đơn. Cô thích anh, nhưng cô sợ – sợ mọi thứ quá nhanh, sợ mọi thứ chỉ là nhất thời, và 1 chút gì đó sợ sự bí ẩn của anh.

Còn Nam, trên đường về, dừng xe bên bờ sông, châm điếu thuốc. Anh nhìn dòng nước chầm chậm trôi, tự hỏi:

“Mình vừa làm gì vậy? Cô ấy còn trẻ, còn trong trắng… mình có xứng không? Hay mình lại đang làm tổn thương một người nữa?”

Anh thở dài, từng làn khói thuốc quẩn quanh anh, Nam dụi điếu thuốc, rồi phóng xe về nhà. Đêm ấy, cả hai đều không ngủ ngon. Họ nhớ nhau, nhưng chưa dám nói, chưa dám tiến thêm một bước nào nữa.

Tháng mưa bắt đầu, mưa chỉ lất phất từng cơn ngắn, đủ để đường phố ẩm ướt, lá me già rụng lả tả trên vỉa hè, mùi đất thoảng lên lẫn với mùi xăng xe và cà phê vỉa hè. My bắt đầu cuộc sống một mình trong căn phòng trọ nhỏ. Ban đầu, cô sợ đến mức tối đến là không dám tắt đèn. Mỗi tiếng động lạ ngoài cửa sổ – tiếng xe máy chạy qua hẻm, tiếng chó sủa xa xa, hay tiếng lá cây xào xạc – đều khiến cô giật mình, tim đập thình thịch, ký ức đêm kinh hoàng lại ùa về như lưỡi dao sắc lạnh. Cô thường ngồi co ro trên giường, ôm gối, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tự nhủ trong đầu: “Không sao đâu… hắn không tìm ra mình đâu…”. Nhưng nỗi sợ vẫn bám riết, như cái bóng lạnh lẽo sau lưng, khiến cô không dám thở mạnh.

Nhưng cô dần quen. Không phải vì hết sợ, mà vì cô buộc phải quen. Mỗi sáng thức dậy, cô mở cửa sổ, để nắng tràn vào phòng, để tiếng chim sẻ ríu rít và mùi cà phê từ quán đầu hẻm len vào. Cô mua vài chậu xương rồng nhỏ, đặt trên bậu cửa sổ, mỗi sáng tưới nước, thì thầm với chúng như nói chuyện với bạn. Cô học nấu những món đơn giản: trứng chiên cà chua, cơm rang hải sản, canh rau muống luộc. Lần đầu cô làm cháy khét chảo trứng, khói bay mù mịt, ho sặc sụa, nhưng vẫn cười khúc khích một mình. Cô chụp ảnh gửi cho Nam, ngón tay do dự trên màn hình một lúc lâu trước khi bấm gửi.

“Anh Nam ơi, em làm cháy chảo trứng rồi, nhưng ăn vẫn ngon lắm”

My ngồi chờ, tim đập nhanh. Mỗi lần điện thoại rung lên là cô vội mở ra, rồi lại nằm dài trên giường, ôm điện thoại vào ngực, thì thầm một mình: “Anh ấy vẫn nhớ mình… hay chỉ là lịch sự thôi?”. Cô không dám nhắn trước, sợ làm phiền, sợ anh nghĩ mình bám víu, sợ anh thấy mình yếu đuối. Cô chỉ trả lời khi anh hỏi “em ăn chưa?”, “hôm nay có mệt không?”. Mỗi câu trả lời của anh đều khiến cô mỉm cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt. Cô thích anh thật nhưng dường như vẫn có thứ gì đó lờ mờ ngăn cô nhanh chóng tiến tới.

Nam nhớ My nhiều hơn anh tưởng. Mỗi buổi chiều giao hàng xong, anh dừng xe bên bờ sông, châm điếu thuốc, nhìn dòng nước lấp lánh ánh chiều tà, lòng chợt trống rỗng. Anh nhớ mùi hương ngọt ngào của cô, nhớ tiếng rên nhỏ ngọt lịm đêm ấy, nhớ ánh mắt cô long lanh khi nhìn anh. Nhưng anh sợ. Sợ nếu tiến tới quá nhanh, anh sẽ làm tổn thương cô, như anh từng làm với những người khác. Sợ rằng mình không đủ tốt, không đủ sạch sẽ để xứng với cô. Anh chỉ nhắn tin hỏi han, chỉ đến trọ cô vài lần, mang đồ ăn hoặc sửa ống nước rỉ, nhưng không ở lại lâu. Mỗi lần rời đi, anh đều quay đầu nhìn lại cánh cửa phòng cô đóng kín, lòng nặng trĩu. Anh tự hỏi: “Mình có nên dừng lại không? Cô ấy còn trẻ, thông minh và có tương lai… mình sẽ làm cô ấy đau thôi…”. Anh sợ lặp lại sai lầm ngày xưa với Hương – yêu quá nhanh, tin quá vội, rồi mất tất cả. Nam thở dài, chuyện gì đến sẽ đến.

Một buổi chiều mưa lất phất, My ra đầu hẻm mua trà sữa. Cô đi bộ dưới tán cây me già, chiếc ô nhỏ màu hồng che nghiêng, váy trắng bay nhẹ trong gió. Bỗng cô cảm thấy lạnh sống lưng. Có ai đó đang nhìn mình. Cô quay lại, chỉ thấy con hẻm vắng tanh, vài chiếc xe đạp dựng bên tường, không một bóng người. Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn dính chặt lấy cô như bóng ma. Cô vội bước nhanh hơn, tim đập thình thịch, tay run run mở điện thoại gọi Nam.

Nam đang giao hàng gần đó. Điện thoại rung, anh thấy tên My, lập tức dừng xe, giọng gấp gáp:

“My? Sao vậy em?”

My giọng run run, gần khóc:

“Anh Nam… em… em cảm thấy có ai theo dõi em sợ lắm… anh đến được không?”

Nam quay xe ngay, phóng như bay qua những con đường ướt mưa. Khi đến nơi, My đang đứng nép dưới mái hiên quán tạp hóa, ôm chặt túi trà sữa, mắt đỏ hoe. Nam chạy đến, không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng, ôm chặt. My nép sát vào ngực anh, khóc thút thít:

“Em sợ… em cứ nghĩ là hắn… hắn quay lại…”

Nam vuốt tóc cô, giọng trầm ấm:

“Không sao. Anh ở đây rồi. Không ai làm gì được em đâu. Anh đưa em về.”

Anh chở cô về phòng trọ, mưa vẫn rơi lất phất. Vào phòng, My ngồi xuống giường, ôm gối, mắt vẫn còn hoảng loạn. Nam ngồi bên cạnh, cách một khoảng vừa đủ, chỉ khẽ nói:

“Em kể anh nghe đi. Em thấy gì? Có ai thật không?”

My lắc đầu:

“Em không thấy… chỉ cảm giác thôi. Như có ai nhìn em từ sau lưng… em sợ hắn tìm ra em…”

Nam im lặng một lúc, rồi nắm nhẹ tay cô

“Anh sẽ không để hắn chạm vào em lần nữa. Anh hứa”

My ngước lên nhìn anh, mắt long lanh:

“Thật chứ?”

Nam khẽ gật đầu

Từ hôm đó, họ bắt đầu những ngày “gần mà xa”.

Nam không thể đưa đón cô mỗi ngày, vì phòng trọ của My nằm khá xa trung tâm, cách cửa hàng TGDĐ hơn 15 cây số, nằm ở ngoại ô, nơi xe buýt chạy thưa thớt và đường hẻm ngoằn ngoèo. Anh không thể cứ bỏ việc giao hàng để theo dõi cô suốt. Nhưng anh vẫn âm thầm dõi theo, theo cách của riêng mình. Mỗi sáng, anh chỉ đến trạm xe buýt gần cửa hàng, đứng ở góc khuất, nhìn My xuống xe, đi vào hẻm an toàn rồi mới phóng xe đi làm. Mỗi chiều, anh cố sắp xếp lịch giao hàng để kịp đến bến xe buýt lúc My lên xe, đứng từ xa nhìn cô, rồi mới yên tâm rời đi. Anh không để cô biết, không muốn cô nghĩ mình đang kiểm soát cô, không muốn cô thấy áp lực. Anh chỉ muốn chắc chắn cô an toàn, chỉ vậy thôi.

My không hay biết.

Cô chỉ cảm thấy những ngày ấy bớt lạnh lẽo hơn, cảm giác ấm áp luôn hiện hữu xung quanh cô.

Những ngày mưa dầm dề trút xuống thị trấn nhỏ, mang theo một vẻ uể oải, ướt át, khiến mọi thứ trở nên chậm chạp và buồn bã. Nam vẫn giữ nhịp sống quen thuộc: giao hàng từ sáng đến chiều, rồi trở về căn nhà trọ nhỏ bé, tắm rửa qua loa, và ngồi một mình bên ban công, châm một điếu thuốc, nhìn dòng xe cộ lướt qua dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh cố gắng không nghĩ nhiều về My, nhưng càng cố gắng, hình ảnh cô lại càng hiện rõ trong tâm trí: nụ cười bẽn lẽn khi gửi ảnh món trứng chiên cháy khét, ánh mắt long lanh khi cô nắm tay anh, và giọng nói nhỏ nhẹ, đầy biết ơn: "Cảm ơn anh."

Anh tự nhủ rằng mình phải giữ khoảng cách với My, phải để cô tự đứng vững trên đôi chân của mình, phải để cô tự tìm thấy con đường mà cô muốn đi. Nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, khi anh chỉ còn lại một mình với những suy nghĩ miên man, lòng anh lại dâng lên một cảm giác trống rỗng, một nỗi nhớ nhung khó tả.

Vào một buổi chiều ảm đạm, khi Nam đang cặm cụi sắp xếp hàng hóa trong kho, Tuấn đột nhiên chạy ùa vào, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt sáng rỡ như một đứa trẻ vừa được nhận quà. Cậu giơ cao tờ giấy tăng lương, giọng phấn khích:

"Anh Nam! Em được tăng lương rồi! Nhờ anh hết đó! Nếu không có anh chỉ em vụ camera của thằng Kiên, em vẫn chỉ là thằng quèn giám sát camera thôi!"

Nam ngẩng lên, lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, rồi khẽ mỉm cười. "Tốt rồi," anh nói, giọng không chút ngạc nhiên. "Làm tốt thì phải được thưởng chứ."

Tuấn cười toe toét, vỗ vai Nam một cái thật mạnh. "Tối nay em mời anh đi nhậu nhé?" cậu nói, "Chỉ hai anh em mình thôi. Em muốn cảm ơn anh thật lòng. Lâu rồi mình chưa ngồi lại với nhau. Anh đừng từ chối, em buồn lắm!"

Nam thở dài, nhìn Tuấn với ánh mắt có chút mệt mỏi. Những ngày gần đây, anh chỉ muốn được ở một mình, yên tĩnh hút thuốc và chìm trong những suy nghĩ riêng. Nhưng anh cũng biết rằng, Tuấn là một người tốt, một người bạn chân thành, và cậu ta chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với anh.

Hơn nữa, anh cũng cảm thấy có chút cô đơn, cô đơn. Có lẽ một buổi nhậu, một vài ly rượu, sẽ giúp anh quên đi phần nào những muộn phiền trong lòng.

"Thôi được," Nam nói, "Tối nay. Nhưng đừng có say xỉn, anh còn phải về."

Tuấn reo lên. "Dạ! Em hứa! 7 giờ, quán cũ ven sông nhé anh!"

Chiều muộn, khi mặt trời đã lặn sau những tòa nhà cao tầng, để lại một vệt cam đỏ kéo dài trên bầu trời, Nam đến quán nhậu ven sông. Quán vẫn đông đúc như mọi khi: tiếng nhạc bolero cũ kỹ vang lên từ chiếc loa rè rè, mùi khói than quyện với hương thơm của thịt nướng, và tiếng cười nói ồn ào của những nhóm khách ngồi rải rác dưới những bóng đèn vàng vọt. Nam đảo mắt nhìn quanh, rồi thấy Tuấn đã ngồi sẵn ở bàn góc khuất gần sông, trước mặt là vài chai bia lạnh và một đĩa đồ nướng còn bốc khói nghi ngút.

Tuấn đứng bật dậy, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích, giơ tay vẫy rối rít. "Anh Nam! Em cứ tưởng anh bận không đến chứ!" cậu nói, giọng đầy phấn khích, "Ngồi đi anh, em gọi sẵn bia rồi!"

Nam gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tuấn. Anh lau mồ hôi trên trán bằng tay áo, rồi nhìn Tuấn với ánh mắt có chút dò xét. Cậu ta hôm nay có vẻ khác hẳn so với ngày thường. Tự tin hơn, nói chuyện mạch lạc hơn, và ánh mắt cũng không còn cái vẻ rụt rè, nhút nhát như trước đây.

"Tăng lương vui vậy hả cậu?" Nam hỏi, nhếch mép cười. "Nhìn mặt cậu sáng rỡ hẳn lên."

Tuấn cười lớn, rót đầy ly bia cho Nam, rồi cụng ly một cách hào hứng. "Vui chứ anh!" cậu nói, "Em mới vô làm còn chưa biết gì, đây là lần đầu tiên được sếp khen đó. Tất cả là nhờ anh hết! Nếu không có anh chỉ em vụ camera của thằng Kiên, thì em vẫn chỉ là thằng quèn giám sát quèn thôi. Uống đi anh, hôm nay em mời, anh cứ thoải mái!"

Nam nâng ly, uống một ngụm lớn. Dòng bia lạnh buốt trôi qua cổ họng, mang theo một chút mát mẻ giữa cái nóng oi bức còn sót lại sau cơn mưa chiều. Anh nhìn ra sông, dòng nước lấp lánh ánh đèn đường, lòng chợt cảm thấy nhẹ đi đôi chút.

Tuấn uống vài ly, rồi cố tình giả vờ say sớm. Cậu nói năng lè nhè, giọng điệu có phần lố lăng, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo như thường. "Anh Nam…" cậu nói, "Anh em mình như anh em ruột luôn á! Anh tốt với em quá… không có anh, em vẫn còn gà mờ lắm. Em cảm ơn anh nhiều lắm… thật lòng luôn! Uống đi anh, hôm nay em mời, anh cứ thoải mái!"

Nam cười nhẹ, lắc đầu ngán ngẩm. "Cậu nói quá rồi," anh nói, "Anh chỉ giúp cậu một chút thôi mà." Anh nâng ly, uống thêm một ngụm bia, rồi liếc nhìn đồng hồ. Anh muốn kết thúc buổi nhậu này sớm, để còn về nhà nghỉ ngơi.

Tuấn gật gù, ánh mắt lén lút liếc xuống chiếc điện thoại đang để dưới bàn. Cậu nhắn nhanh một tin nhắn: "Chị đến đi, anh ấy đang uống."

Hai người tiếp tục cụng ly, trò chuyện về những chuyện linh tinh trong công việc, về những khách hàng khó tính, và về cái lần Tuấn suýt bị Phương mắng vì camera bị hỏng. Nam lắng nghe một cách hờ hững, thỉnh thoảng cười khẽ, uống thêm vài ly bia để che giấu sự bồn chồn trong lòng. Anh không hề hay biết rằng, từ một góc khuất trong quán, một bóng dáng quen thuộc đang tiến lại gần, với những toan tính mà anh không thể nào ngờ tới.

Phương xuất hiện.

Cô bước vào quán, mang theo một cơn gió nóng bỏng, làm xao xuyến mọi ánh nhìn. Chiếc váy đen ngắn cũn, ôm sát lấy vòng ba nảy nở, như muốn thách thức mọi ánh mắt. Chiếc áo sơ mi mỏng tang, để lộ ra khe ngực sâu hút hồn, nơi chiếc áo lót ren đen lấp ló, viền ren tinh xảo ôm lấy bầu ngực căng tròn. Đôi giày cao gót đen bóng, mỗi bước đi là một nhịp điệu quyến rũ, tiếng gót gõ trên sàn gỗ vang lên đều đặn. Mái tóc đen dài, được uốn lọn nhẹ nhàng, xõa xuống bờ vai trần, khẽ lay động theo từng bước chân. Son đỏ mọng, tô điểm cho đôi môi cong hờ hững, và hương nước hoa nồng nàn, quyến rũ, lan tỏa trong không khí, một mùi hương ngọt ngào xen lẫn chút cay nồng của hổ phách và hoa hồng đen, khiến không gian quanh cô như nóng lên vài độ. Mấy bàn xung quanh cô bước qua nhìn cô không chớp mắt



Cô bước đến bàn của Nam và Tuấn, nở một nụ cười rạng rỡ, giọng ngọt như mật:

"Hai anh em đi nhậu mà không rủ em hả?" cô nói, "Tình cờ quá, em cũng đang định ghé quán này."

Nam giật mình, ly bia trên tay khựng lại. Anh ngước mắt nhìn Phương, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên, nhưng anh nhanh chóng che giấu bằng một nụ cười gượng gạo.

"Ừ… tình cờ thật," anh nói. "Ngồi đi em."

Phương không đợi Nam mời, đã nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh, cố tình để đùi chạm nhẹ vào đùi anh. Cô nghiêng người lấy chai bia, khe ngực sâu hút hồn lộ rõ hơn, khiến Nam không thể không liếc nhìn. Mùi nước hoa của cô xộc thẳng vào mũi anh, khơi gợi những ham muốn thầm kín. Cô cười, giọng nhẹ nhàng:

"Em rót cho anh nhé?" cô nói, "Dạo này anh đi giao hàng suốt, em cũng không gặp anh nhiều."

Nam cười gượng, nâng ly bia lên. "Cảm ơn em, Uống đi."

Cả ba người ngồi lại, cùng nhau trò chuyện, cụng ly. Tuấn cố tình giả vờ say, nói năng lảm nhảm, kể những câu chuyện linh tinh về công việc, cố tình kéo dài thời gian. Phương ngồi sát bên Nam, tay thỉnh thoảng chạm nhẹ vào cánh tay anh, nghiêng đầu cười rạng rỡ, như muốn quyến rũ anh bằng mọi giá.

Nam cảm thấy cơ thể mình nóng dần lên, đầu óc hơi quay cuồng. Anh lảo đảo đứng dậy, nói rằng muốn đi vào nhà vệ sinh. Phương nhìn theo anh, ánh mắt lóe lên một tia tinh quái.

Trong lúc Nam đang đi vào nhà vệ sinh, Phương nhanh tay lấy chai thuốc nhỏ mắt mà cô đã chuẩn bị sẵn, nhỏ vài giọt vào ly bia của anh. Đó là một loại chất kích thích nhẹ, có tác dụng làm tăng ham muốn và giảm khả năng kiểm soát. Cô đã tìm hiểu kỹ về loại thuốc này, và biết rằng nó hoàn toàn vô hại, chỉ có tác dụng kích thích nhất thời.

Cô mỉm cười bí hiểm, cất chai thuốc nhỏ mắt vào túi xách, rồi chờ đợi Nam quay lại, chuẩn bị cho màn kịch mà cô đã dày công sắp đặt. Cô quyết tâm sẽ khiến Nam phải khao khát cô trở lại, sẽ lại là con quỷ dâm dục. Và cô tin rằng, với những gì mà cô đang có, cô chắc chắn sẽ thành công.
 

mr alone

Yếu sinh lý
Chương 212 Bình yên ngắn ngủi


Ánh nắng đầu tiên len qua rèm cửa mỏng, chiếu lên hai cơ thể vẫn còn nằm sát nhau trên giường. My tỉnh dậy trước. Đầu cô hơi choáng, như thể cả cơ thể vẫn còn lơ lửng đâu đó giữa những đợt sóng đêm qua. Cô nằm yên, không dám động đậy nhiều, chỉ khẽ liếc sang Nam. Anh vẫn ngủ, cánh tay vô thức đặt lên eo cô, hơi thở đều đặn phả vào tóc mình. Cô cảm nhận rõ từng nhịp thở ấy, ấm áp và nặng nề, như một lời nhắc nhở rằng đêm qua không phải mơ. Cơ thể cô còn đau âm ỉ giữa hai chân, một chút máu khô lẫn tinh dịch khô trên ga giường nhắc cô nhớ rằng mình đã để anh bước vào nơi sâu kín nhất, nơi chưa từng ai chạm đến.

My cắn môi. Lòng dâng lên một cảm giác lẫn lộn: vừa ấm áp đến lạ, vừa hoang mang đến sợ. Mình vừa làm gì vậy? Mới quen nhau có mấy ngày… mình đã để anh ấy… đã rên rỉ, đã ôm chặt anh ấy như thế. Cô tự hỏi, liệu anh có nghĩ mình dễ dãi không? Liệu anh có thấy mình chỉ là một cô gái sẵn sàng buông thả chỉ sau vài lần gặp? Cô kéo chăn che kín ngực, ngồi co ro ở góc giường, mắt nhìn xuống sàn nhà, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nam động đậy. Mắt anh hé mở, giọng ngái ngủ trầm khàn:

“Em dậy rồi hả?”

My giật mình, mặt đỏ bừng, vội kéo chăn cao hơn, giọng nhỏ xíu đến mức gần như thì thầm:

“Dạ… em… em dậy sớm thôi. Anh… anh ngủ tiếp đi.”

Nam ngồi dậy, tóc rối bù, nhìn cô một lúc. Anh thấy rõ sự ngại ngùng của cô, thấy cách cô cúi đầu, hai tay siết chặt chăn như muốn che giấu cả cơ thể lẫn tâm trí. Anh không cười ngay, không trêu chọc như thường lệ. Anh chỉ im lặng một lúc, rồi khẽ nói, giọng trầm và chậm rãi:

“Em… em ổn không?”

My không ngẩng lên, chỉ gật nhẹ, giọng lí nhí:

“Dạ… em ổn. Chỉ là… em hơi ngại.”

Không khí trong phòng bỗng nặng nề. Nam nhìn cô, lòng chợt dâng lên một cảm giác khó tả. Anh nhớ lại đêm qua – cách cô run rẩy trong tay mình, cách cô rên lên tên anh, cách cô tự nguyện mở lòng. Nhưng giờ đây, nhìn cô co ro như thế, anh lại thấy day dứt. Mình đã làm gì vậy? Cô ấy còn trẻ, còn trong trắng… mình có xứng không? Anh tự hỏi, liệu mình có đang lặp lại sai lầm ngày xưa với Linh – lao vào quá nhanh, rồi để lại vết thương cho người khác? Anh sợ. Sợ rằng nếu tiếp tục, anh sẽ làm cô tổn thương, sẽ khiến cô hối hận.

Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc My, nhưng không kéo vào lòng, chỉ khẽ nói:

“Không sao. Anh cũng hơi lạ. Mới quen nhau có mấy ngày mà đã… thế này. Em đừng nghĩ nhiều, anh không ép em gì đâu.”

My ngẩng lên nhìn anh, mắt long lanh:

“Em không nghĩ anh ép em. Em… em tự nguyện. Chỉ là… em chưa quen. Em sợ anh thấy em… dễ dãi.”

Nam bật cười khẽ, nhưng nụ cười không còn vẻ trêu chọc thường ngày. Nó mang chút buồn, chút tự trách:

“Dễ dãi gì chứ. Em là người đầu tiên anh thấy… thật sự trong sáng đến thế”

Hai người im lặng một lúc lâu. Không khí trong phòng ngượng ngùng nhưng ấm áp, như một sợi dây vô hình đang kéo họ lại gần nhau, nhưng cả hai đều chưa dám bước hẳn qua. My khẽ cười, giọng nhỏ:

“Vậy anh vẫn chở em về phòng trọ mới chứ? Em muốn dọn đồ sớm.”

Nam gật đầu:

“Ừ. Anh chở em.”

My đỏ mặt, khẽ gật:

“Dạ cảm ơn anh.”

Hai người chuẩn bị rời đi. My mặc áo thun rộng, quần short, tóc buộc đuôi gà, nhìn giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ tiểu thư. Nam giúp cô buộc vali sau xe, rồi chở cô về phòng trọ mới. Trên đường đi, My ngồi sau, ôm eo anh nhẹ nhàng, không siết chặt như đêm qua, đầu không tựa lưng anh, chỉ khẽ nói:

“Anh Nam, em sợ không quen ở một mình. Nhưng em không muốn làm phiền anh. Anh chỉ ở lại với em đến tối thôi nhé? Sau đó em tự ở được.”

Nam cười lớn khẽ nhìn qua gương chiếu hậu:

“Anh ở lại đến khi em đuổi về được không”



Đến phòng trọ, Nam giúp My dọn đồ. Căn phòng nhỏ xinh với rèm hồng phấn, giàn hoa giấy ngoài cửa sổ. My chạy qua chạy lại, cười toe toét nhưng vẫn ngại ngùng khi Nam ở gần:

“Anh xem này! Em sẽ trồng thêm mấy chậu xương rồng mini ở bậu cửa sổ. Còn tường phòng em dán giấy dán tường màu pastel, anh thấy đẹp không?”

Nam ngồi xuống giường nhìn cô, gật đầu:

“Đẹp. Miễn em thích là được.”

My dừng lại, nhìn anh, khẽ cắn môi:

“Anh ngồi đó làm gì? Giúp em dọn đi chứ.”

Nam cười, đứng dậy giúp cô sắp xếp quần áo vào tủ. Khi hai người đứng gần nhau, tay vô tình chạm nhau, My giật mình rụt tay lại, mặt đỏ bừng. Nam cũng khựng lại, rồi cười gượng:

“Xin lỗi… anh không cố ý.”

My lắc đầu, giọng nhỏ:

“Không sao… em chưa quen thôi.”

Hai người tiếp tục dọn đồ trong không khí ngượng ngùng. My thỉnh thoảng liếc nhìn Nam, thấy anh đang cẩn thận xếp sách lên kệ, lòng cô ấm áp lạ lùng. Cô khẽ nói:

“Anh Nam… anh tốt với em quá. Em không biết phải trả ơn anh thế nào.”

Nam quay lại, nhìn cô, giọng trầm:

“Không cần trả ơn gì đâu, coi như anh giúp em là giúp chính mình vậy”

My mỉm cười, khẽ gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn chút bối rối – cô thích anh, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh, cô chưa kịp hiểu hết cảm xúc của chính mình.

Chiều tà, ánh hoàng hôn đỏ rực phủ kín sân vườn, từng tia nắng xuyên qua cửa sổ hắt lên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của Nam

My nhìn Nam cô khẽ nói

“Anh nghỉ đi, đi ăn tối với em chứ, phần còn lại em tự dọn nốt được rồi.”

Nam nhìn cô, giọng trầm:

“Thôi anh cố cho xong rồi về, em cứ mua gì về ăn đi, một xíu nữa anh về luôn”

My cúi đầu, giọng nhỏ:

“Dạ, cảm ơn anh.”

Nam gật đầu, không nói thêm, chỉ lặng lẽ làm những công việc cuối cùng. Không khí giữa hai người vẫn còn ngượng ngùng, chưa có cái ôm, chưa có nụ hôn nào nữa. Họ chỉ nói chuyện vụng về về những việc nhỏ nhặt: em thích ăn gì, anh hay uống cà phê đen hay sữa, em có sợ tối không… Những câu hỏi bình thường, nhưng lại như cách họ đang cố gắng hiểu nhau mà không dám đi quá xa.

Trời tối dần, Nam đứng dậy khoác áo

“Anh về đây. Em đi ăn khóa cửa cẩn thận nhé. Có gì gọi anh ngay.”

My gật đầu, nhìn anh bước ra cửa, lòng trống rỗng. Cô khẽ nói với theo:

“Anh đi đường cẩn thận.”

Nam quay lại, cười nhẹ:

“Ừ. Ngủ ngon, My.”

Cửa đóng lại. My ngồi xuống giường, ôm gối, nhìn quanh căn phòng mới, lòng bỗng dâng lên nỗi cô đơn. Cô thích anh, nhưng cô sợ – sợ mọi thứ quá nhanh, sợ mọi thứ chỉ là nhất thời, và 1 chút gì đó sợ sự bí ẩn của anh.

Còn Nam, trên đường về, dừng xe bên bờ sông, châm điếu thuốc. Anh nhìn dòng nước chầm chậm trôi, tự hỏi:

“Mình vừa làm gì vậy? Cô ấy còn trẻ, còn trong trắng… mình có xứng không? Hay mình lại đang làm tổn thương một người nữa?”

Anh thở dài, từng làn khói thuốc quẩn quanh anh, Nam dụi điếu thuốc, rồi phóng xe về nhà. Đêm ấy, cả hai đều không ngủ ngon. Họ nhớ nhau, nhưng chưa dám nói, chưa dám tiến thêm một bước nào nữa.

Tháng mưa bắt đầu, mưa chỉ lất phất từng cơn ngắn, đủ để đường phố ẩm ướt, lá me già rụng lả tả trên vỉa hè, mùi đất thoảng lên lẫn với mùi xăng xe và cà phê vỉa hè. My bắt đầu cuộc sống một mình trong căn phòng trọ nhỏ. Ban đầu, cô sợ đến mức tối đến là không dám tắt đèn. Mỗi tiếng động lạ ngoài cửa sổ – tiếng xe máy chạy qua hẻm, tiếng chó sủa xa xa, hay tiếng lá cây xào xạc – đều khiến cô giật mình, tim đập thình thịch, ký ức đêm kinh hoàng lại ùa về như lưỡi dao sắc lạnh. Cô thường ngồi co ro trên giường, ôm gối, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tự nhủ trong đầu: “Không sao đâu… hắn không tìm ra mình đâu…”. Nhưng nỗi sợ vẫn bám riết, như cái bóng lạnh lẽo sau lưng, khiến cô không dám thở mạnh.

Nhưng cô dần quen. Không phải vì hết sợ, mà vì cô buộc phải quen. Mỗi sáng thức dậy, cô mở cửa sổ, để nắng tràn vào phòng, để tiếng chim sẻ ríu rít và mùi cà phê từ quán đầu hẻm len vào. Cô mua vài chậu xương rồng nhỏ, đặt trên bậu cửa sổ, mỗi sáng tưới nước, thì thầm với chúng như nói chuyện với bạn. Cô học nấu những món đơn giản: trứng chiên cà chua, cơm rang hải sản, canh rau muống luộc. Lần đầu cô làm cháy khét chảo trứng, khói bay mù mịt, ho sặc sụa, nhưng vẫn cười khúc khích một mình. Cô chụp ảnh gửi cho Nam, ngón tay do dự trên màn hình một lúc lâu trước khi bấm gửi.

“Anh Nam ơi, em làm cháy chảo trứng rồi, nhưng ăn vẫn ngon lắm”

My ngồi chờ, tim đập nhanh. Mỗi lần điện thoại rung lên là cô vội mở ra, rồi lại nằm dài trên giường, ôm điện thoại vào ngực, thì thầm một mình: “Anh ấy vẫn nhớ mình… hay chỉ là lịch sự thôi?”. Cô không dám nhắn trước, sợ làm phiền, sợ anh nghĩ mình bám víu, sợ anh thấy mình yếu đuối. Cô chỉ trả lời khi anh hỏi “em ăn chưa?”, “hôm nay có mệt không?”. Mỗi câu trả lời của anh đều khiến cô mỉm cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt. Cô thích anh thật nhưng dường như vẫn có thứ gì đó lờ mờ ngăn cô nhanh chóng tiến tới.

Nam nhớ My nhiều hơn anh tưởng. Mỗi buổi chiều giao hàng xong, anh dừng xe bên bờ sông, châm điếu thuốc, nhìn dòng nước lấp lánh ánh chiều tà, lòng chợt trống rỗng. Anh nhớ mùi hương ngọt ngào của cô, nhớ tiếng rên nhỏ ngọt lịm đêm ấy, nhớ ánh mắt cô long lanh khi nhìn anh. Nhưng anh sợ. Sợ nếu tiến tới quá nhanh, anh sẽ làm tổn thương cô, như anh từng làm với những người khác. Sợ rằng mình không đủ tốt, không đủ sạch sẽ để xứng với cô. Anh chỉ nhắn tin hỏi han, chỉ đến trọ cô vài lần, mang đồ ăn hoặc sửa ống nước rỉ, nhưng không ở lại lâu. Mỗi lần rời đi, anh đều quay đầu nhìn lại cánh cửa phòng cô đóng kín, lòng nặng trĩu. Anh tự hỏi: “Mình có nên dừng lại không? Cô ấy còn trẻ, thông minh và có tương lai… mình sẽ làm cô ấy đau thôi…”. Anh sợ lặp lại sai lầm ngày xưa với Hương – yêu quá nhanh, tin quá vội, rồi mất tất cả. Nam thở dài, chuyện gì đến sẽ đến.

Một buổi chiều mưa lất phất, My ra đầu hẻm mua trà sữa. Cô đi bộ dưới tán cây me già, chiếc ô nhỏ màu hồng che nghiêng, váy trắng bay nhẹ trong gió. Bỗng cô cảm thấy lạnh sống lưng. Có ai đó đang nhìn mình. Cô quay lại, chỉ thấy con hẻm vắng tanh, vài chiếc xe đạp dựng bên tường, không một bóng người. Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn dính chặt lấy cô như bóng ma. Cô vội bước nhanh hơn, tim đập thình thịch, tay run run mở điện thoại gọi Nam.

Nam đang giao hàng gần đó. Điện thoại rung, anh thấy tên My, lập tức dừng xe, giọng gấp gáp:

“My? Sao vậy em?”

My giọng run run, gần khóc:

“Anh Nam… em… em cảm thấy có ai theo dõi em sợ lắm… anh đến được không?”

Nam quay xe ngay, phóng như bay qua những con đường ướt mưa. Khi đến nơi, My đang đứng nép dưới mái hiên quán tạp hóa, ôm chặt túi trà sữa, mắt đỏ hoe. Nam chạy đến, không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng, ôm chặt. My nép sát vào ngực anh, khóc thút thít:

“Em sợ… em cứ nghĩ là hắn… hắn quay lại…”

Nam vuốt tóc cô, giọng trầm ấm:

“Không sao. Anh ở đây rồi. Không ai làm gì được em đâu. Anh đưa em về.”

Anh chở cô về phòng trọ, mưa vẫn rơi lất phất. Vào phòng, My ngồi xuống giường, ôm gối, mắt vẫn còn hoảng loạn. Nam ngồi bên cạnh, cách một khoảng vừa đủ, chỉ khẽ nói:

“Em kể anh nghe đi. Em thấy gì? Có ai thật không?”

My lắc đầu:

“Em không thấy… chỉ cảm giác thôi. Như có ai nhìn em từ sau lưng… em sợ hắn tìm ra em…”

Nam im lặng một lúc, rồi nắm nhẹ tay cô

“Anh sẽ không để hắn chạm vào em lần nữa. Anh hứa”

My ngước lên nhìn anh, mắt long lanh:

“Thật chứ?”

Nam khẽ gật đầu

Từ hôm đó, họ bắt đầu những ngày “gần mà xa”.

Nam không thể đưa đón cô mỗi ngày, vì phòng trọ của My nằm khá xa trung tâm, cách cửa hàng TGDĐ hơn 15 cây số, nằm ở ngoại ô, nơi xe buýt chạy thưa thớt và đường hẻm ngoằn ngoèo. Anh không thể cứ bỏ việc giao hàng để theo dõi cô suốt. Nhưng anh vẫn âm thầm dõi theo, theo cách của riêng mình. Mỗi sáng, anh chỉ đến trạm xe buýt gần cửa hàng, đứng ở góc khuất, nhìn My xuống xe, đi vào hẻm an toàn rồi mới phóng xe đi làm. Mỗi chiều, anh cố sắp xếp lịch giao hàng để kịp đến bến xe buýt lúc My lên xe, đứng từ xa nhìn cô, rồi mới yên tâm rời đi. Anh không để cô biết, không muốn cô nghĩ mình đang kiểm soát cô, không muốn cô thấy áp lực. Anh chỉ muốn chắc chắn cô an toàn, chỉ vậy thôi.

My không hay biết.

Cô chỉ cảm thấy những ngày ấy bớt lạnh lẽo hơn, cảm giác ấm áp luôn hiện hữu xung quanh cô.

Những ngày mưa dầm dề trút xuống thị trấn nhỏ, mang theo một vẻ uể oải, ướt át, khiến mọi thứ trở nên chậm chạp và buồn bã. Nam vẫn giữ nhịp sống quen thuộc: giao hàng từ sáng đến chiều, rồi trở về căn nhà trọ nhỏ bé, tắm rửa qua loa, và ngồi một mình bên ban công, châm một điếu thuốc, nhìn dòng xe cộ lướt qua dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh cố gắng không nghĩ nhiều về My, nhưng càng cố gắng, hình ảnh cô lại càng hiện rõ trong tâm trí: nụ cười bẽn lẽn khi gửi ảnh món trứng chiên cháy khét, ánh mắt long lanh khi cô nắm tay anh, và giọng nói nhỏ nhẹ, đầy biết ơn: "Cảm ơn anh."

Anh tự nhủ rằng mình phải giữ khoảng cách với My, phải để cô tự đứng vững trên đôi chân của mình, phải để cô tự tìm thấy con đường mà cô muốn đi. Nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, khi anh chỉ còn lại một mình với những suy nghĩ miên man, lòng anh lại dâng lên một cảm giác trống rỗng, một nỗi nhớ nhung khó tả.

Vào một buổi chiều ảm đạm, khi Nam đang cặm cụi sắp xếp hàng hóa trong kho, Tuấn đột nhiên chạy ùa vào, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt sáng rỡ như một đứa trẻ vừa được nhận quà. Cậu giơ cao tờ giấy tăng lương, giọng phấn khích:

"Anh Nam! Em được tăng lương rồi! Nhờ anh hết đó! Nếu không có anh chỉ em vụ camera của thằng Kiên, em vẫn chỉ là thằng quèn giám sát camera thôi!"

Nam ngẩng lên, lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, rồi khẽ mỉm cười. "Tốt rồi," anh nói, giọng không chút ngạc nhiên. "Làm tốt thì phải được thưởng chứ."

Tuấn cười toe toét, vỗ vai Nam một cái thật mạnh. "Tối nay em mời anh đi nhậu nhé?" cậu nói, "Chỉ hai anh em mình thôi. Em muốn cảm ơn anh thật lòng. Lâu rồi mình chưa ngồi lại với nhau. Anh đừng từ chối, em buồn lắm!"

Nam thở dài, nhìn Tuấn với ánh mắt có chút mệt mỏi. Những ngày gần đây, anh chỉ muốn được ở một mình, yên tĩnh hút thuốc và chìm trong những suy nghĩ riêng. Nhưng anh cũng biết rằng, Tuấn là một người tốt, một người bạn chân thành, và cậu ta chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với anh.

Hơn nữa, anh cũng cảm thấy có chút cô đơn, cô đơn. Có lẽ một buổi nhậu, một vài ly rượu, sẽ giúp anh quên đi phần nào những muộn phiền trong lòng.

"Thôi được," Nam nói, "Tối nay. Nhưng đừng có say xỉn, anh còn phải về."

Tuấn reo lên. "Dạ! Em hứa! 7 giờ, quán cũ ven sông nhé anh!"

Chiều muộn, khi mặt trời đã lặn sau những tòa nhà cao tầng, để lại một vệt cam đỏ kéo dài trên bầu trời, Nam đến quán nhậu ven sông. Quán vẫn đông đúc như mọi khi: tiếng nhạc bolero cũ kỹ vang lên từ chiếc loa rè rè, mùi khói than quyện với hương thơm của thịt nướng, và tiếng cười nói ồn ào của những nhóm khách ngồi rải rác dưới những bóng đèn vàng vọt. Nam đảo mắt nhìn quanh, rồi thấy Tuấn đã ngồi sẵn ở bàn góc khuất gần sông, trước mặt là vài chai bia lạnh và một đĩa đồ nướng còn bốc khói nghi ngút.

Tuấn đứng bật dậy, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích, giơ tay vẫy rối rít. "Anh Nam! Em cứ tưởng anh bận không đến chứ!" cậu nói, giọng đầy phấn khích, "Ngồi đi anh, em gọi sẵn bia rồi!"

Nam gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tuấn. Anh lau mồ hôi trên trán bằng tay áo, rồi nhìn Tuấn với ánh mắt có chút dò xét. Cậu ta hôm nay có vẻ khác hẳn so với ngày thường. Tự tin hơn, nói chuyện mạch lạc hơn, và ánh mắt cũng không còn cái vẻ rụt rè, nhút nhát như trước đây.

"Tăng lương vui vậy hả cậu?" Nam hỏi, nhếch mép cười. "Nhìn mặt cậu sáng rỡ hẳn lên."

Tuấn cười lớn, rót đầy ly bia cho Nam, rồi cụng ly một cách hào hứng. "Vui chứ anh!" cậu nói, "Em mới vô làm còn chưa biết gì, đây là lần đầu tiên được sếp khen đó. Tất cả là nhờ anh hết! Nếu không có anh chỉ em vụ camera của thằng Kiên, thì em vẫn chỉ là thằng quèn giám sát quèn thôi. Uống đi anh, hôm nay em mời, anh cứ thoải mái!"

Nam nâng ly, uống một ngụm lớn. Dòng bia lạnh buốt trôi qua cổ họng, mang theo một chút mát mẻ giữa cái nóng oi bức còn sót lại sau cơn mưa chiều. Anh nhìn ra sông, dòng nước lấp lánh ánh đèn đường, lòng chợt cảm thấy nhẹ đi đôi chút.

Tuấn uống vài ly, rồi cố tình giả vờ say sớm. Cậu nói năng lè nhè, giọng điệu có phần lố lăng, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo như thường. "Anh Nam…" cậu nói, "Anh em mình như anh em ruột luôn á! Anh tốt với em quá… không có anh, em vẫn còn gà mờ lắm. Em cảm ơn anh nhiều lắm… thật lòng luôn! Uống đi anh, hôm nay em mời, anh cứ thoải mái!"

Nam cười nhẹ, lắc đầu ngán ngẩm. "Cậu nói quá rồi," anh nói, "Anh chỉ giúp cậu một chút thôi mà." Anh nâng ly, uống thêm một ngụm bia, rồi liếc nhìn đồng hồ. Anh muốn kết thúc buổi nhậu này sớm, để còn về nhà nghỉ ngơi.

Tuấn gật gù, ánh mắt lén lút liếc xuống chiếc điện thoại đang để dưới bàn. Cậu nhắn nhanh một tin nhắn: "Chị đến đi, anh ấy đang uống."

Hai người tiếp tục cụng ly, trò chuyện về những chuyện linh tinh trong công việc, về những khách hàng khó tính, và về cái lần Tuấn suýt bị Phương mắng vì camera bị hỏng. Nam lắng nghe một cách hờ hững, thỉnh thoảng cười khẽ, uống thêm vài ly bia để che giấu sự bồn chồn trong lòng. Anh không hề hay biết rằng, từ một góc khuất trong quán, một bóng dáng quen thuộc đang tiến lại gần, với những toan tính mà anh không thể nào ngờ tới.

Phương xuất hiện.

Cô bước vào quán, mang theo một cơn gió nóng bỏng, làm xao xuyến mọi ánh nhìn. Chiếc váy đen ngắn cũn, ôm sát lấy vòng ba nảy nở, như muốn thách thức mọi ánh mắt. Chiếc áo sơ mi mỏng tang, để lộ ra khe ngực sâu hút hồn, nơi chiếc áo lót ren đen lấp ló, viền ren tinh xảo ôm lấy bầu ngực căng tròn. Đôi giày cao gót đen bóng, mỗi bước đi là một nhịp điệu quyến rũ, tiếng gót gõ trên sàn gỗ vang lên đều đặn. Mái tóc đen dài, được uốn lọn nhẹ nhàng, xõa xuống bờ vai trần, khẽ lay động theo từng bước chân. Son đỏ mọng, tô điểm cho đôi môi cong hờ hững, và hương nước hoa nồng nàn, quyến rũ, lan tỏa trong không khí, một mùi hương ngọt ngào xen lẫn chút cay nồng của hổ phách và hoa hồng đen, khiến không gian quanh cô như nóng lên vài độ. Mấy bàn xung quanh cô bước qua nhìn cô không chớp mắt



Cô bước đến bàn của Nam và Tuấn, nở một nụ cười rạng rỡ, giọng ngọt như mật:

"Hai anh em đi nhậu mà không rủ em hả?" cô nói, "Tình cờ quá, em cũng đang định ghé quán này."

Nam giật mình, ly bia trên tay khựng lại. Anh ngước mắt nhìn Phương, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên, nhưng anh nhanh chóng che giấu bằng một nụ cười gượng gạo.

"Ừ… tình cờ thật," anh nói. "Ngồi đi em."

Phương không đợi Nam mời, đã nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh, cố tình để đùi chạm nhẹ vào đùi anh. Cô nghiêng người lấy chai bia, khe ngực sâu hút hồn lộ rõ hơn, khiến Nam không thể không liếc nhìn. Mùi nước hoa của cô xộc thẳng vào mũi anh, khơi gợi những ham muốn thầm kín. Cô cười, giọng nhẹ nhàng:

"Em rót cho anh nhé?" cô nói, "Dạo này anh đi giao hàng suốt, em cũng không gặp anh nhiều."

Nam cười gượng, nâng ly bia lên. "Cảm ơn em, Uống đi."

Cả ba người ngồi lại, cùng nhau trò chuyện, cụng ly. Tuấn cố tình giả vờ say, nói năng lảm nhảm, kể những câu chuyện linh tinh về công việc, cố tình kéo dài thời gian. Phương ngồi sát bên Nam, tay thỉnh thoảng chạm nhẹ vào cánh tay anh, nghiêng đầu cười rạng rỡ, như muốn quyến rũ anh bằng mọi giá.

Nam cảm thấy cơ thể mình nóng dần lên, đầu óc hơi quay cuồng. Anh lảo đảo đứng dậy, nói rằng muốn đi vào nhà vệ sinh. Phương nhìn theo anh, ánh mắt lóe lên một tia tinh quái.

Trong lúc Nam đang đi vào nhà vệ sinh, Phương nhanh tay lấy chai thuốc nhỏ mắt mà cô đã chuẩn bị sẵn, nhỏ vài giọt vào ly bia của anh. Đó là một loại chất kích thích nhẹ, có tác dụng làm tăng ham muốn và giảm khả năng kiểm soát. Cô đã tìm hiểu kỹ về loại thuốc này, và biết rằng nó hoàn toàn vô hại, chỉ có tác dụng kích thích nhất thời.

Cô mỉm cười bí hiểm, cất chai thuốc nhỏ mắt vào túi xách, rồi chờ đợi Nam quay lại, chuẩn bị cho màn kịch mà cô đã dày công sắp đặt. Cô quyết tâm sẽ khiến Nam phải khao khát cô trở lại, sẽ lại là con quỷ dâm dục. Và cô tin rằng, với những gì mà cô đang có, cô chắc chắn sẽ thành công.
chờ mãi
 

Swingboy93

Yếu sinh lý
Chương 212 Bình yên ngắn ngủi


Ánh nắng đầu tiên len qua rèm cửa mỏng, chiếu lên hai cơ thể vẫn còn nằm sát nhau trên giường. My tỉnh dậy trước. Đầu cô hơi choáng, như thể cả cơ thể vẫn còn lơ lửng đâu đó giữa những đợt sóng đêm qua. Cô nằm yên, không dám động đậy nhiều, chỉ khẽ liếc sang Nam. Anh vẫn ngủ, cánh tay vô thức đặt lên eo cô, hơi thở đều đặn phả vào tóc mình. Cô cảm nhận rõ từng nhịp thở ấy, ấm áp và nặng nề, như một lời nhắc nhở rằng đêm qua không phải mơ. Cơ thể cô còn đau âm ỉ giữa hai chân, một chút máu khô lẫn tinh dịch khô trên ga giường nhắc cô nhớ rằng mình đã để anh bước vào nơi sâu kín nhất, nơi chưa từng ai chạm đến.

My cắn môi. Lòng dâng lên một cảm giác lẫn lộn: vừa ấm áp đến lạ, vừa hoang mang đến sợ. Mình vừa làm gì vậy? Mới quen nhau có mấy ngày… mình đã để anh ấy… đã rên rỉ, đã ôm chặt anh ấy như thế. Cô tự hỏi, liệu anh có nghĩ mình dễ dãi không? Liệu anh có thấy mình chỉ là một cô gái sẵn sàng buông thả chỉ sau vài lần gặp? Cô kéo chăn che kín ngực, ngồi co ro ở góc giường, mắt nhìn xuống sàn nhà, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Nam động đậy. Mắt anh hé mở, giọng ngái ngủ trầm khàn:

“Em dậy rồi hả?”

My giật mình, mặt đỏ bừng, vội kéo chăn cao hơn, giọng nhỏ xíu đến mức gần như thì thầm:

“Dạ… em… em dậy sớm thôi. Anh… anh ngủ tiếp đi.”

Nam ngồi dậy, tóc rối bù, nhìn cô một lúc. Anh thấy rõ sự ngại ngùng của cô, thấy cách cô cúi đầu, hai tay siết chặt chăn như muốn che giấu cả cơ thể lẫn tâm trí. Anh không cười ngay, không trêu chọc như thường lệ. Anh chỉ im lặng một lúc, rồi khẽ nói, giọng trầm và chậm rãi:

“Em… em ổn không?”

My không ngẩng lên, chỉ gật nhẹ, giọng lí nhí:

“Dạ… em ổn. Chỉ là… em hơi ngại.”

Không khí trong phòng bỗng nặng nề. Nam nhìn cô, lòng chợt dâng lên một cảm giác khó tả. Anh nhớ lại đêm qua – cách cô run rẩy trong tay mình, cách cô rên lên tên anh, cách cô tự nguyện mở lòng. Nhưng giờ đây, nhìn cô co ro như thế, anh lại thấy day dứt. Mình đã làm gì vậy? Cô ấy còn trẻ, còn trong trắng… mình có xứng không? Anh tự hỏi, liệu mình có đang lặp lại sai lầm ngày xưa với Linh – lao vào quá nhanh, rồi để lại vết thương cho người khác? Anh sợ. Sợ rằng nếu tiếp tục, anh sẽ làm cô tổn thương, sẽ khiến cô hối hận.

Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc My, nhưng không kéo vào lòng, chỉ khẽ nói:

“Không sao. Anh cũng hơi lạ. Mới quen nhau có mấy ngày mà đã… thế này. Em đừng nghĩ nhiều, anh không ép em gì đâu.”

My ngẩng lên nhìn anh, mắt long lanh:

“Em không nghĩ anh ép em. Em… em tự nguyện. Chỉ là… em chưa quen. Em sợ anh thấy em… dễ dãi.”

Nam bật cười khẽ, nhưng nụ cười không còn vẻ trêu chọc thường ngày. Nó mang chút buồn, chút tự trách:

“Dễ dãi gì chứ. Em là người đầu tiên anh thấy… thật sự trong sáng đến thế”

Hai người im lặng một lúc lâu. Không khí trong phòng ngượng ngùng nhưng ấm áp, như một sợi dây vô hình đang kéo họ lại gần nhau, nhưng cả hai đều chưa dám bước hẳn qua. My khẽ cười, giọng nhỏ:

“Vậy anh vẫn chở em về phòng trọ mới chứ? Em muốn dọn đồ sớm.”

Nam gật đầu:

“Ừ. Anh chở em.”

My đỏ mặt, khẽ gật:

“Dạ cảm ơn anh.”

Hai người chuẩn bị rời đi. My mặc áo thun rộng, quần short, tóc buộc đuôi gà, nhìn giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ tiểu thư. Nam giúp cô buộc vali sau xe, rồi chở cô về phòng trọ mới. Trên đường đi, My ngồi sau, ôm eo anh nhẹ nhàng, không siết chặt như đêm qua, đầu không tựa lưng anh, chỉ khẽ nói:

“Anh Nam, em sợ không quen ở một mình. Nhưng em không muốn làm phiền anh. Anh chỉ ở lại với em đến tối thôi nhé? Sau đó em tự ở được.”

Nam cười lớn khẽ nhìn qua gương chiếu hậu:

“Anh ở lại đến khi em đuổi về được không”



Đến phòng trọ, Nam giúp My dọn đồ. Căn phòng nhỏ xinh với rèm hồng phấn, giàn hoa giấy ngoài cửa sổ. My chạy qua chạy lại, cười toe toét nhưng vẫn ngại ngùng khi Nam ở gần:

“Anh xem này! Em sẽ trồng thêm mấy chậu xương rồng mini ở bậu cửa sổ. Còn tường phòng em dán giấy dán tường màu pastel, anh thấy đẹp không?”

Nam ngồi xuống giường nhìn cô, gật đầu:

“Đẹp. Miễn em thích là được.”

My dừng lại, nhìn anh, khẽ cắn môi:

“Anh ngồi đó làm gì? Giúp em dọn đi chứ.”

Nam cười, đứng dậy giúp cô sắp xếp quần áo vào tủ. Khi hai người đứng gần nhau, tay vô tình chạm nhau, My giật mình rụt tay lại, mặt đỏ bừng. Nam cũng khựng lại, rồi cười gượng:

“Xin lỗi… anh không cố ý.”

My lắc đầu, giọng nhỏ:

“Không sao… em chưa quen thôi.”

Hai người tiếp tục dọn đồ trong không khí ngượng ngùng. My thỉnh thoảng liếc nhìn Nam, thấy anh đang cẩn thận xếp sách lên kệ, lòng cô ấm áp lạ lùng. Cô khẽ nói:

“Anh Nam… anh tốt với em quá. Em không biết phải trả ơn anh thế nào.”

Nam quay lại, nhìn cô, giọng trầm:

“Không cần trả ơn gì đâu, coi như anh giúp em là giúp chính mình vậy”

My mỉm cười, khẽ gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn chút bối rối – cô thích anh, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh, cô chưa kịp hiểu hết cảm xúc của chính mình.

Chiều tà, ánh hoàng hôn đỏ rực phủ kín sân vườn, từng tia nắng xuyên qua cửa sổ hắt lên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của Nam

My nhìn Nam cô khẽ nói

“Anh nghỉ đi, đi ăn tối với em chứ, phần còn lại em tự dọn nốt được rồi.”

Nam nhìn cô, giọng trầm:

“Thôi anh cố cho xong rồi về, em cứ mua gì về ăn đi, một xíu nữa anh về luôn”

My cúi đầu, giọng nhỏ:

“Dạ, cảm ơn anh.”

Nam gật đầu, không nói thêm, chỉ lặng lẽ làm những công việc cuối cùng. Không khí giữa hai người vẫn còn ngượng ngùng, chưa có cái ôm, chưa có nụ hôn nào nữa. Họ chỉ nói chuyện vụng về về những việc nhỏ nhặt: em thích ăn gì, anh hay uống cà phê đen hay sữa, em có sợ tối không… Những câu hỏi bình thường, nhưng lại như cách họ đang cố gắng hiểu nhau mà không dám đi quá xa.

Trời tối dần, Nam đứng dậy khoác áo

“Anh về đây. Em đi ăn khóa cửa cẩn thận nhé. Có gì gọi anh ngay.”

My gật đầu, nhìn anh bước ra cửa, lòng trống rỗng. Cô khẽ nói với theo:

“Anh đi đường cẩn thận.”

Nam quay lại, cười nhẹ:

“Ừ. Ngủ ngon, My.”

Cửa đóng lại. My ngồi xuống giường, ôm gối, nhìn quanh căn phòng mới, lòng bỗng dâng lên nỗi cô đơn. Cô thích anh, nhưng cô sợ – sợ mọi thứ quá nhanh, sợ mọi thứ chỉ là nhất thời, và 1 chút gì đó sợ sự bí ẩn của anh.

Còn Nam, trên đường về, dừng xe bên bờ sông, châm điếu thuốc. Anh nhìn dòng nước chầm chậm trôi, tự hỏi:

“Mình vừa làm gì vậy? Cô ấy còn trẻ, còn trong trắng… mình có xứng không? Hay mình lại đang làm tổn thương một người nữa?”

Anh thở dài, từng làn khói thuốc quẩn quanh anh, Nam dụi điếu thuốc, rồi phóng xe về nhà. Đêm ấy, cả hai đều không ngủ ngon. Họ nhớ nhau, nhưng chưa dám nói, chưa dám tiến thêm một bước nào nữa.

Tháng mưa bắt đầu, mưa chỉ lất phất từng cơn ngắn, đủ để đường phố ẩm ướt, lá me già rụng lả tả trên vỉa hè, mùi đất thoảng lên lẫn với mùi xăng xe và cà phê vỉa hè. My bắt đầu cuộc sống một mình trong căn phòng trọ nhỏ. Ban đầu, cô sợ đến mức tối đến là không dám tắt đèn. Mỗi tiếng động lạ ngoài cửa sổ – tiếng xe máy chạy qua hẻm, tiếng chó sủa xa xa, hay tiếng lá cây xào xạc – đều khiến cô giật mình, tim đập thình thịch, ký ức đêm kinh hoàng lại ùa về như lưỡi dao sắc lạnh. Cô thường ngồi co ro trên giường, ôm gối, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tự nhủ trong đầu: “Không sao đâu… hắn không tìm ra mình đâu…”. Nhưng nỗi sợ vẫn bám riết, như cái bóng lạnh lẽo sau lưng, khiến cô không dám thở mạnh.

Nhưng cô dần quen. Không phải vì hết sợ, mà vì cô buộc phải quen. Mỗi sáng thức dậy, cô mở cửa sổ, để nắng tràn vào phòng, để tiếng chim sẻ ríu rít và mùi cà phê từ quán đầu hẻm len vào. Cô mua vài chậu xương rồng nhỏ, đặt trên bậu cửa sổ, mỗi sáng tưới nước, thì thầm với chúng như nói chuyện với bạn. Cô học nấu những món đơn giản: trứng chiên cà chua, cơm rang hải sản, canh rau muống luộc. Lần đầu cô làm cháy khét chảo trứng, khói bay mù mịt, ho sặc sụa, nhưng vẫn cười khúc khích một mình. Cô chụp ảnh gửi cho Nam, ngón tay do dự trên màn hình một lúc lâu trước khi bấm gửi.

“Anh Nam ơi, em làm cháy chảo trứng rồi, nhưng ăn vẫn ngon lắm”

My ngồi chờ, tim đập nhanh. Mỗi lần điện thoại rung lên là cô vội mở ra, rồi lại nằm dài trên giường, ôm điện thoại vào ngực, thì thầm một mình: “Anh ấy vẫn nhớ mình… hay chỉ là lịch sự thôi?”. Cô không dám nhắn trước, sợ làm phiền, sợ anh nghĩ mình bám víu, sợ anh thấy mình yếu đuối. Cô chỉ trả lời khi anh hỏi “em ăn chưa?”, “hôm nay có mệt không?”. Mỗi câu trả lời của anh đều khiến cô mỉm cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt. Cô thích anh thật nhưng dường như vẫn có thứ gì đó lờ mờ ngăn cô nhanh chóng tiến tới.

Nam nhớ My nhiều hơn anh tưởng. Mỗi buổi chiều giao hàng xong, anh dừng xe bên bờ sông, châm điếu thuốc, nhìn dòng nước lấp lánh ánh chiều tà, lòng chợt trống rỗng. Anh nhớ mùi hương ngọt ngào của cô, nhớ tiếng rên nhỏ ngọt lịm đêm ấy, nhớ ánh mắt cô long lanh khi nhìn anh. Nhưng anh sợ. Sợ nếu tiến tới quá nhanh, anh sẽ làm tổn thương cô, như anh từng làm với những người khác. Sợ rằng mình không đủ tốt, không đủ sạch sẽ để xứng với cô. Anh chỉ nhắn tin hỏi han, chỉ đến trọ cô vài lần, mang đồ ăn hoặc sửa ống nước rỉ, nhưng không ở lại lâu. Mỗi lần rời đi, anh đều quay đầu nhìn lại cánh cửa phòng cô đóng kín, lòng nặng trĩu. Anh tự hỏi: “Mình có nên dừng lại không? Cô ấy còn trẻ, thông minh và có tương lai… mình sẽ làm cô ấy đau thôi…”. Anh sợ lặp lại sai lầm ngày xưa với Hương – yêu quá nhanh, tin quá vội, rồi mất tất cả. Nam thở dài, chuyện gì đến sẽ đến.

Một buổi chiều mưa lất phất, My ra đầu hẻm mua trà sữa. Cô đi bộ dưới tán cây me già, chiếc ô nhỏ màu hồng che nghiêng, váy trắng bay nhẹ trong gió. Bỗng cô cảm thấy lạnh sống lưng. Có ai đó đang nhìn mình. Cô quay lại, chỉ thấy con hẻm vắng tanh, vài chiếc xe đạp dựng bên tường, không một bóng người. Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn dính chặt lấy cô như bóng ma. Cô vội bước nhanh hơn, tim đập thình thịch, tay run run mở điện thoại gọi Nam.

Nam đang giao hàng gần đó. Điện thoại rung, anh thấy tên My, lập tức dừng xe, giọng gấp gáp:

“My? Sao vậy em?”

My giọng run run, gần khóc:

“Anh Nam… em… em cảm thấy có ai theo dõi em sợ lắm… anh đến được không?”

Nam quay xe ngay, phóng như bay qua những con đường ướt mưa. Khi đến nơi, My đang đứng nép dưới mái hiên quán tạp hóa, ôm chặt túi trà sữa, mắt đỏ hoe. Nam chạy đến, không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng, ôm chặt. My nép sát vào ngực anh, khóc thút thít:

“Em sợ… em cứ nghĩ là hắn… hắn quay lại…”

Nam vuốt tóc cô, giọng trầm ấm:

“Không sao. Anh ở đây rồi. Không ai làm gì được em đâu. Anh đưa em về.”

Anh chở cô về phòng trọ, mưa vẫn rơi lất phất. Vào phòng, My ngồi xuống giường, ôm gối, mắt vẫn còn hoảng loạn. Nam ngồi bên cạnh, cách một khoảng vừa đủ, chỉ khẽ nói:

“Em kể anh nghe đi. Em thấy gì? Có ai thật không?”

My lắc đầu:

“Em không thấy… chỉ cảm giác thôi. Như có ai nhìn em từ sau lưng… em sợ hắn tìm ra em…”

Nam im lặng một lúc, rồi nắm nhẹ tay cô

“Anh sẽ không để hắn chạm vào em lần nữa. Anh hứa”

My ngước lên nhìn anh, mắt long lanh:

“Thật chứ?”

Nam khẽ gật đầu

Từ hôm đó, họ bắt đầu những ngày “gần mà xa”.

Nam không thể đưa đón cô mỗi ngày, vì phòng trọ của My nằm khá xa trung tâm, cách cửa hàng TGDĐ hơn 15 cây số, nằm ở ngoại ô, nơi xe buýt chạy thưa thớt và đường hẻm ngoằn ngoèo. Anh không thể cứ bỏ việc giao hàng để theo dõi cô suốt. Nhưng anh vẫn âm thầm dõi theo, theo cách của riêng mình. Mỗi sáng, anh chỉ đến trạm xe buýt gần cửa hàng, đứng ở góc khuất, nhìn My xuống xe, đi vào hẻm an toàn rồi mới phóng xe đi làm. Mỗi chiều, anh cố sắp xếp lịch giao hàng để kịp đến bến xe buýt lúc My lên xe, đứng từ xa nhìn cô, rồi mới yên tâm rời đi. Anh không để cô biết, không muốn cô nghĩ mình đang kiểm soát cô, không muốn cô thấy áp lực. Anh chỉ muốn chắc chắn cô an toàn, chỉ vậy thôi.

My không hay biết.

Cô chỉ cảm thấy những ngày ấy bớt lạnh lẽo hơn, cảm giác ấm áp luôn hiện hữu xung quanh cô.

Những ngày mưa dầm dề trút xuống thị trấn nhỏ, mang theo một vẻ uể oải, ướt át, khiến mọi thứ trở nên chậm chạp và buồn bã. Nam vẫn giữ nhịp sống quen thuộc: giao hàng từ sáng đến chiều, rồi trở về căn nhà trọ nhỏ bé, tắm rửa qua loa, và ngồi một mình bên ban công, châm một điếu thuốc, nhìn dòng xe cộ lướt qua dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh cố gắng không nghĩ nhiều về My, nhưng càng cố gắng, hình ảnh cô lại càng hiện rõ trong tâm trí: nụ cười bẽn lẽn khi gửi ảnh món trứng chiên cháy khét, ánh mắt long lanh khi cô nắm tay anh, và giọng nói nhỏ nhẹ, đầy biết ơn: "Cảm ơn anh."

Anh tự nhủ rằng mình phải giữ khoảng cách với My, phải để cô tự đứng vững trên đôi chân của mình, phải để cô tự tìm thấy con đường mà cô muốn đi. Nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, khi anh chỉ còn lại một mình với những suy nghĩ miên man, lòng anh lại dâng lên một cảm giác trống rỗng, một nỗi nhớ nhung khó tả.

Vào một buổi chiều ảm đạm, khi Nam đang cặm cụi sắp xếp hàng hóa trong kho, Tuấn đột nhiên chạy ùa vào, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt sáng rỡ như một đứa trẻ vừa được nhận quà. Cậu giơ cao tờ giấy tăng lương, giọng phấn khích:

"Anh Nam! Em được tăng lương rồi! Nhờ anh hết đó! Nếu không có anh chỉ em vụ camera của thằng Kiên, em vẫn chỉ là thằng quèn giám sát camera thôi!"

Nam ngẩng lên, lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, rồi khẽ mỉm cười. "Tốt rồi," anh nói, giọng không chút ngạc nhiên. "Làm tốt thì phải được thưởng chứ."

Tuấn cười toe toét, vỗ vai Nam một cái thật mạnh. "Tối nay em mời anh đi nhậu nhé?" cậu nói, "Chỉ hai anh em mình thôi. Em muốn cảm ơn anh thật lòng. Lâu rồi mình chưa ngồi lại với nhau. Anh đừng từ chối, em buồn lắm!"

Nam thở dài, nhìn Tuấn với ánh mắt có chút mệt mỏi. Những ngày gần đây, anh chỉ muốn được ở một mình, yên tĩnh hút thuốc và chìm trong những suy nghĩ riêng. Nhưng anh cũng biết rằng, Tuấn là một người tốt, một người bạn chân thành, và cậu ta chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với anh.

Hơn nữa, anh cũng cảm thấy có chút cô đơn, cô đơn. Có lẽ một buổi nhậu, một vài ly rượu, sẽ giúp anh quên đi phần nào những muộn phiền trong lòng.

"Thôi được," Nam nói, "Tối nay. Nhưng đừng có say xỉn, anh còn phải về."

Tuấn reo lên. "Dạ! Em hứa! 7 giờ, quán cũ ven sông nhé anh!"

Chiều muộn, khi mặt trời đã lặn sau những tòa nhà cao tầng, để lại một vệt cam đỏ kéo dài trên bầu trời, Nam đến quán nhậu ven sông. Quán vẫn đông đúc như mọi khi: tiếng nhạc bolero cũ kỹ vang lên từ chiếc loa rè rè, mùi khói than quyện với hương thơm của thịt nướng, và tiếng cười nói ồn ào của những nhóm khách ngồi rải rác dưới những bóng đèn vàng vọt. Nam đảo mắt nhìn quanh, rồi thấy Tuấn đã ngồi sẵn ở bàn góc khuất gần sông, trước mặt là vài chai bia lạnh và một đĩa đồ nướng còn bốc khói nghi ngút.

Tuấn đứng bật dậy, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích, giơ tay vẫy rối rít. "Anh Nam! Em cứ tưởng anh bận không đến chứ!" cậu nói, giọng đầy phấn khích, "Ngồi đi anh, em gọi sẵn bia rồi!"

Nam gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tuấn. Anh lau mồ hôi trên trán bằng tay áo, rồi nhìn Tuấn với ánh mắt có chút dò xét. Cậu ta hôm nay có vẻ khác hẳn so với ngày thường. Tự tin hơn, nói chuyện mạch lạc hơn, và ánh mắt cũng không còn cái vẻ rụt rè, nhút nhát như trước đây.

"Tăng lương vui vậy hả cậu?" Nam hỏi, nhếch mép cười. "Nhìn mặt cậu sáng rỡ hẳn lên."

Tuấn cười lớn, rót đầy ly bia cho Nam, rồi cụng ly một cách hào hứng. "Vui chứ anh!" cậu nói, "Em mới vô làm còn chưa biết gì, đây là lần đầu tiên được sếp khen đó. Tất cả là nhờ anh hết! Nếu không có anh chỉ em vụ camera của thằng Kiên, thì em vẫn chỉ là thằng quèn giám sát quèn thôi. Uống đi anh, hôm nay em mời, anh cứ thoải mái!"

Nam nâng ly, uống một ngụm lớn. Dòng bia lạnh buốt trôi qua cổ họng, mang theo một chút mát mẻ giữa cái nóng oi bức còn sót lại sau cơn mưa chiều. Anh nhìn ra sông, dòng nước lấp lánh ánh đèn đường, lòng chợt cảm thấy nhẹ đi đôi chút.

Tuấn uống vài ly, rồi cố tình giả vờ say sớm. Cậu nói năng lè nhè, giọng điệu có phần lố lăng, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo như thường. "Anh Nam…" cậu nói, "Anh em mình như anh em ruột luôn á! Anh tốt với em quá… không có anh, em vẫn còn gà mờ lắm. Em cảm ơn anh nhiều lắm… thật lòng luôn! Uống đi anh, hôm nay em mời, anh cứ thoải mái!"

Nam cười nhẹ, lắc đầu ngán ngẩm. "Cậu nói quá rồi," anh nói, "Anh chỉ giúp cậu một chút thôi mà." Anh nâng ly, uống thêm một ngụm bia, rồi liếc nhìn đồng hồ. Anh muốn kết thúc buổi nhậu này sớm, để còn về nhà nghỉ ngơi.

Tuấn gật gù, ánh mắt lén lút liếc xuống chiếc điện thoại đang để dưới bàn. Cậu nhắn nhanh một tin nhắn: "Chị đến đi, anh ấy đang uống."

Hai người tiếp tục cụng ly, trò chuyện về những chuyện linh tinh trong công việc, về những khách hàng khó tính, và về cái lần Tuấn suýt bị Phương mắng vì camera bị hỏng. Nam lắng nghe một cách hờ hững, thỉnh thoảng cười khẽ, uống thêm vài ly bia để che giấu sự bồn chồn trong lòng. Anh không hề hay biết rằng, từ một góc khuất trong quán, một bóng dáng quen thuộc đang tiến lại gần, với những toan tính mà anh không thể nào ngờ tới.

Phương xuất hiện.

Cô bước vào quán, mang theo một cơn gió nóng bỏng, làm xao xuyến mọi ánh nhìn. Chiếc váy đen ngắn cũn, ôm sát lấy vòng ba nảy nở, như muốn thách thức mọi ánh mắt. Chiếc áo sơ mi mỏng tang, để lộ ra khe ngực sâu hút hồn, nơi chiếc áo lót ren đen lấp ló, viền ren tinh xảo ôm lấy bầu ngực căng tròn. Đôi giày cao gót đen bóng, mỗi bước đi là một nhịp điệu quyến rũ, tiếng gót gõ trên sàn gỗ vang lên đều đặn. Mái tóc đen dài, được uốn lọn nhẹ nhàng, xõa xuống bờ vai trần, khẽ lay động theo từng bước chân. Son đỏ mọng, tô điểm cho đôi môi cong hờ hững, và hương nước hoa nồng nàn, quyến rũ, lan tỏa trong không khí, một mùi hương ngọt ngào xen lẫn chút cay nồng của hổ phách và hoa hồng đen, khiến không gian quanh cô như nóng lên vài độ. Mấy bàn xung quanh cô bước qua nhìn cô không chớp mắt



Cô bước đến bàn của Nam và Tuấn, nở một nụ cười rạng rỡ, giọng ngọt như mật:

"Hai anh em đi nhậu mà không rủ em hả?" cô nói, "Tình cờ quá, em cũng đang định ghé quán này."

Nam giật mình, ly bia trên tay khựng lại. Anh ngước mắt nhìn Phương, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên, nhưng anh nhanh chóng che giấu bằng một nụ cười gượng gạo.

"Ừ… tình cờ thật," anh nói. "Ngồi đi em."

Phương không đợi Nam mời, đã nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh, cố tình để đùi chạm nhẹ vào đùi anh. Cô nghiêng người lấy chai bia, khe ngực sâu hút hồn lộ rõ hơn, khiến Nam không thể không liếc nhìn. Mùi nước hoa của cô xộc thẳng vào mũi anh, khơi gợi những ham muốn thầm kín. Cô cười, giọng nhẹ nhàng:

"Em rót cho anh nhé?" cô nói, "Dạo này anh đi giao hàng suốt, em cũng không gặp anh nhiều."

Nam cười gượng, nâng ly bia lên. "Cảm ơn em, Uống đi."

Cả ba người ngồi lại, cùng nhau trò chuyện, cụng ly. Tuấn cố tình giả vờ say, nói năng lảm nhảm, kể những câu chuyện linh tinh về công việc, cố tình kéo dài thời gian. Phương ngồi sát bên Nam, tay thỉnh thoảng chạm nhẹ vào cánh tay anh, nghiêng đầu cười rạng rỡ, như muốn quyến rũ anh bằng mọi giá.

Nam cảm thấy cơ thể mình nóng dần lên, đầu óc hơi quay cuồng. Anh lảo đảo đứng dậy, nói rằng muốn đi vào nhà vệ sinh. Phương nhìn theo anh, ánh mắt lóe lên một tia tinh quái.

Trong lúc Nam đang đi vào nhà vệ sinh, Phương nhanh tay lấy chai thuốc nhỏ mắt mà cô đã chuẩn bị sẵn, nhỏ vài giọt vào ly bia của anh. Đó là một loại chất kích thích nhẹ, có tác dụng làm tăng ham muốn và giảm khả năng kiểm soát. Cô đã tìm hiểu kỹ về loại thuốc này, và biết rằng nó hoàn toàn vô hại, chỉ có tác dụng kích thích nhất thời.

Cô mỉm cười bí hiểm, cất chai thuốc nhỏ mắt vào túi xách, rồi chờ đợi Nam quay lại, chuẩn bị cho màn kịch mà cô đã dày công sắp đặt. Cô quyết tâm sẽ khiến Nam phải khao khát cô trở lại, sẽ lại là con quỷ dâm dục. Và cô tin rằng, với những gì mà cô đang có, cô chắc chắn sẽ thành công.
Hay vl m êiii
Hóng mãiii
 

Truonglao_94

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Hiện giờ khó khăn quá, t cũng còn phải kiếm ăn ko còn thời gian nhiều viết. mặc dù viết tới 2-3 chương sau r, nên tạm ngưng nhé mấy tml, nào viết tiếp t bung vài chương liên tục
 

Pigchecker

Chim TO
Chương 2. Quyết định hiếp em Linh
Đêm buông xuống, cửa hàng TGDD trở nên tĩnh lặng khi các nhân viên khác đã về hết. Linh phải ở lại muộn để sắp xếp lại lô điện thoại mới nhập, ánh đèn trắng sáng chiếu lên gương mặt xinh đẹp nhưng thoáng chút lo lắng của cô. Một mình trong không gian rộng lớn, tiếng động nhỏ cũng khiến cô giật mình, cảm giác sợ hãi len lỏi trong lòng. Bất ngờ, tiếng gõ cửa vang lên. Linh ngẩng đầu, thấy Nam , anh chàng shipper quen thuộc, đứng đó, tay xách túi đồ ăn nhẹ, giọng trầm ấm: “Tôi thấy đèn còn sáng, đoán cô chưa về nên ghé qua. Cô ổn không?” Sự xuất hiện của Nam khiến Linh thở phào, nở nụ cười nhẹ: “Cảm ơn anh, tôi ổn hơn rồi.”

Cô ngồi xuống sàn, tiếp tục công việc xếp điện thoại vào kệ, chiếc váy ngắn bó sát khẽ trượt lên mỗi khi cô cúi người. Nam đứng gần đó, ban đầu định giúp cô, nhưng ánh mắt anh nhanh chóng bị cuốn vào viền quần lót in hằn rõ trên lớp vải mỏng của chiếc váy. Đường nét gợi cảm ấy khiến anh không thể rời mắt, một cảm giác thèm thuồng dâng trào trong lòng. Anh cố giữ vẻ tự nhiên, hỏi bâng quơ: “Cô làm muộn vậy không mệt à?” Nhưng trong đầu anh, những hình ảnh nhục dục lại trỗi dậy, tưởng tượng bàn tay mình chạm vào làn da cô, kéo chiếc váy ấy lên cao hơn.

Linh vô tư đáp: “Cũng mệt, nhưng phải xong đã.” Cô không hề hay biết ánh mắt hau háu của Nam đang dán chặt vào cơ thể mình. Anh đứng đó, vừa cảm thấy yên tâm vì bảo vệ cô, vừa đấu tranh với ham muốn mãnh liệt đang cháy bỏng trong lòng, trái tim đập loạn nhịp giữa lý trí và dục vọng.


Linh từ đằng sau đây....

Đêm càng khuya, không gian trong cửa hàng TGDD trở nên ngột ngạt hơn. Nam bất ngờ bước đến, kéo mạnh cửa cuốn xuống, tiếng kim loại va chạm vang lên khiến Linh giật mình quay lại. “Anh làm gì vậy?” cô hỏi, giọng run run, đôi mắt mở to đầy sợ hãi. Trước khi cô kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Nam không kìm chế được nữa. Anh lao tới, ôm chầm lấy cô, đôi môi anh áp mạnh vào đôi môi đỏ mọng của Linh. Lưỡi anh tham lam lùa vào, tìm kiếm hơi ấm từ cô, trong khi bàn tay rắn chắc vội vã bóp chặt lấy bộ ngực căng tròn của cô qua lớp áo sơ mi mỏng.

Linh hoảng loạn, toàn thân cứng đờ. Cô dùng hết sức đẩy anh ra, tay đấm vào ngực anh, giọng lạc đi: “Dừng lại! Anh điên rồi à?” Nhưng Nam như bị dục vọng che mờ lý trí, hơi thở anh nặng nề, mắt đỏ ngầu. Tay anh vẫn cố giữ cô, siết chặt hơn, khiến chiếc áo lót trắng hằn lên rõ hơn dưới lớp áo bị kéo căng. Linh vùng vẫy mạnh hơn, một tay với lấy chiếc điện thoại gần đó, hét lên: “Buông ra, nếu không tôi sẽ gọi người!” Sự kháng cự quyết liệt của cô khiến Nam chững lại, anh thở hổn hển, dần buông tay, ánh mắt vừa thèm khát vừa hoang mang.

Linh lùi lại, ôm lấy ngực, nước mắt chực trào, còn Nam đứng đó, cúi đầu, nhận ra mình vừa vượt quá giới hạn. Không khí giữa họ trở nên nặng nề, chỉ còn tiếng thở dốc và sự im lặng đầy căng thẳng.

Nam đứng đó, ánh mắt đỏ ngầu, không còn chút dấu vết của sự do dự. Khi Linh run rẩy giơ chiếc điện thoại lên, anh gằn giọng, giọng đầy thách thức: “Gọi đi, tôi xem cô dám không!” Trước khi cô kịp bấm số, Nam lao tới như một con thú mất kiểm soát. Hai tay anh xé toạc chiếc áo sơ mi mỏng của Linh, những chiếc cúc áo văng ra tung tóe trên sàn. Bộ ngực căng tròn của cô hiện ra trong chiếc áo lót trắng, phập phồng theo từng nhịp thở hoảng loạn.

Linh hét lên, cố đẩy anh ra, nhưng sức lực của cô không thể chống lại anh. Nam cúi xuống, bàn tay thô bạo mân mê bộ ngực cô, mũi anh hít hà như muốn nuốt trọn mùi hương từ làn da cô. Rồi anh áp môi vào, liếm mút điên cuồng, thỏa mãn cơn thèm khát đã kìm nén bấy lâu. Linh vùng vẫy trong vô vọng, nước mắt lăn dài trên má, giọng nghẹn ngào: “Dừng lại… làm ơn…” Nhưng Nam dường như không còn nghe thấy gì, chìm đắm trong dục vọng mãnh liệt, mặc kệ sự kháng cự yếu ớt của cô. Tiếng thở hổn hển của anh hòa lẫn với tiếng nức nở của Linh, tạo nên một khung cảnh vừa hỗn loạn vừa ám ảnh trong đêm tối.
.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo