Cái này không biết trước được đâu ông, tình yêu mà, đôi lúc cảm xúc nó lấn áp lý trí.
Tôi nói là có cơ sở rõ ràng, bởi vì xưa tui cũng tỏ tình em Mẫn (ở quán phế liệu) rồi cũng từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương.
Nhớ miết lần trời mưa (đợt đó mùa mưa k ai dắt mối cho làm hồ), cầm 200k gọi điện em cho anh xin gặp em tí đc không. Em bảo thôi anh qua em đi rồi đưa em 125k (tiền mặt đừng CK) để em đưa bà chủ là đc. Còn 75k tôi mua cho em ly trà sữa full topping kèm phô mai viên kem sữa.
Thấy nhớ và thương em vl, hôm đó gặp em xong , phụt tung trời rồi cũng đi về. Trời cũng mưa, tự hứa với lòng mình ''Kể cả em có thổi kèn cả trăm thằng thì a vẫn muốn được hôn môi em".
Thời gian qua, em cũng nghỉ, đi check hàng thật sự k còn cảm xúc nữa, hụt hẫng.