Công ty đài thọ toàn bộ chi phí học hành ăn ở, thậm chí còn phát lương như người đi làm với chức danh lãnh đạo. Trong khoảng thời gian nó đi học, nó cũng tham gia tư vấn cho BLĐ cấp cao về quản lý tài chính và tổ chức doanh nghiệp, tạo ra những bước chuyển và nâng cao hiệu quả kinh doanh. Có lẽ năng lực của nó không tệ, nhưng tôi lại có cảm giác tất cả chỉ là sách vở. Tôi tuyệt đối tin tưởng vào khả năng thuyết phục của mình, sẽ ăn đứt thằng oắt con này. Chẳng qua là tôi không có cơ hội đối thoại với TGĐ. Nghĩ vậy tôi càng cảm thấy uất ức.
Tôi cũng khá hồi hộp chờ đến 8h để biết mặt nhân vật này. Mọi người hôm nay cũng đến sớm hơn thường lệ. Đàn bà con gái thì ăn mặc điều đà, trang điểm kĩ hơn. Đàn ông ai cũng mặc complê chỉnh tề. Họ đều tin rằng đây sẽ là sếp tương lai của mình nên đều muốn gây ấn tượng tốt. Có nhiều người thậm chí còn đã chuẩn bị sẵn tư tưởng nịnh bợ. Một số nhân viên nữ trẻ thì có vẻ rất hào hứng muốn lọt vào mắt xanh của đồng chí này, tuổi trẻ tài cao, con đường sự nghiệp rộng mở và dự đoán là sẽ rất giàu có, được trọng vọng. Điều đó càng khiến tôi thấy khó chịu.
Bỗng dưng tôi lại thấy hơi căng thẳng. Tôi nghĩ nếu cạnh tranh công bằng, tất cả mọi người sẽ ủng hộ tôi. Nhưng với bài giới thiệu của TGĐ về nhân vật này, vô hình chung tạo ra hiệu ứng thần tượng của rất nhiều nhân viên trong công ty. Họ ngưỡng mộ, tung hô dù chưa hề tiếp xúc. Tôi rất cay cú và có phần lo lắng.
8h kém 5, cô nhân viên chuyên làm vận chuyển giấy tờ chạy hùng hục lên thông bào, giám đốc mới đến rồi. Ngay lập tức khiến cho cả văn phòng xì xào. Cô ta còn chêm vào "đạp trai mê ly luôn, còn rất nhã nhặn lịch sự nữa. Em không ngờ đấy". Tôi cảm giác cậu ta đã hoàn toàn ghi điểm dù chưa thật sự xuất hiện, ít nhất là với 1 nửa số nhân viên trong văn phòng. Văn phòng ồn ào hơn ở phiá thang máy, tôi nghe loáng thoáng giọng nói tiếng Anh và nhìn thấy mặt TGĐ. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy TGĐ ngoài đời. Từ trước đến giờ, toàn là qua video conference. Va người đi bên cạnh TGĐ, là Ngọc.
8h kém 5, cô nhân viên chuyên làm vận chuyển giấy tờ chạy hùng hục lên thông bào, giám đốc mới đến rồi. Ngay lập tức khiến cho cả văn phòng xì xào. Cô ta còn chêm vào "đạp trai mê ly luôn, còn rất nhã nhặn lịch sự nữa. Em không ngờ đấy". Tôi cảm giác cậu ta đã hoàn toàn ghi điểm dù chưa thật sự xuất hiện, ít nhất là với 1 nửa số nhân viên trong văn phòng. Văn phòng ồn ào hơn ở phiá thang máy, tôi nghe loáng thoáng giọng nói tiếng Anh và nhìn thấy mặt TGĐ. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy TGĐ ngoài đời. Từ trước đến giờ, toàn là qua video conference. Va người đi bên cạnh TGĐ, là Ngọc.
Tôi gần như không ngậm được mồm vào. Tôi thật sự không ngờ. Mặt tôi nóng bừng lên, vừa vì tức giận vừa vì uất ức. Nhưng tôi tự trấn tĩnh mình là có lẽ không phải, dù tôi biết đến 99% là cậu ta rồi. TGĐ ra hiệu cho tất cả mọi người đứng lên để ông giới thiệu chính thức. Bình thường, tôi rất thích chơi trội, đặc biệt có cơ hội gặp TGĐ thế này, tôi nhất định sẽ ra đứng ở vị trí dễ được chú ý nhất. Nhưng hôm nay, ngay lúc này, tôi không muốn, chính xác là cực kỳ không muốn. Tôi muốn trốn đi đâu đó. Thằng chó kia sẽ là sếp của tôi sao? Nên tôi đứng ở góc khuất để nghe thôi.