Tao nè, bỏ hơn được 5 năm rồi.
Tao bắt đầu hút từ cuối năm lớp 8 tính chẵn lúc đó 14 tuổi đi. Tao hút cho tới năm tao 34 tuổi. Tròn 20 năm, nghiện lòi trĩ.
Hút đủ thể loại từ thuốc nhẹ cho tới nặng dần, đỉnh điểm là khi tao chuyển qua Sài Gòn không đầu lọc. Loại này thì Hero, Jet éo có cửa. Ngày tao đốt hơn 1 gói Sài Gòn.
Hút nhiều quá tao bắt đầu thấy sợ, ho thường xuyên vận động nhẹ thở như chó luôn. Hô hấp khò khè, miệng thì hôi đờm lúc nào cũng nghẹn ở cổ.
Thêm nữa là tao có con, đây là lý do lớn nhất làm cho tao quyết tâm bỏ thuốc.
Đéo có chuyện bỏ thuốc từ từ, nghĩa là hút bớt lại ý. Có cặc nhé, mày còn nạp nicotine là còn nghiện bất chấp mày có hút ít đi.
Đừng tin lời mấy thằng chó bán thuốc cai nghiện, toàn thứ xạo lồn thôi. Mua về mất tiền ngu lại chả có tác dụng mẹ gì.
Thêm nữa là bọn chó đẻ này chạy bài truyền thông ở các trang mạng là ngưng thuốc đột ngột sẽ dẫn đến cao huyết áp.
Lũ chó đẻ thất đức bịa chuyện như thần, mày bỏ thuốc thì cơ thể mày được giải độc giúp mày khoẻ hơn thôi chứ làm gì có hại cho sức khoẻ. Địt con mẹ cả lò bọn bán thuốc cai nghiện.
Tất nhiên cảm giác bỏ thuốc chẳng dễ chịu chút nào, bức rức thèm thuồng, nóng nảy, thèm ăn.... mày phải dùng ý chí để vượt qua, đéo có thuốc con cặc nào có thể giúp mày hết.
Đã có ý định là phải quyết tâm, bỏ phát 1 đéo on đơ cặc gì cho mệt.
Đặt mục tiêu 1 ngày -3 ngày- 1 tuần- 2 tuần - 1 tháng.
Bí quyết là đéo có bí quyết gì, tất cả là do quyết tâm và ý chí của mày.
Nếu không muốn 1 ngày đẹp trời bác sĩ nhìn X- Quang phổi của mày rồi lắc đầu.