Cứ trung bình mỗi tuần tao với ông anh lại ngồi cà kê với nhau một lần, không uống bia rượu thì lại cafe, lúc phố Vọng lúc thì Phương Mai.
Cảm như một kẻ độc thân lại lắm tiền, như ông anh này, họ cần là một ai đó có thể trò chuyện và giãi bày. Lớp tao có con bé Phương sn 83 khá xinh, da thì bánh mật được cái người đẹp mặt ưa nhìn và mắt buồn, bộ răng cũng cá tính , nói chuyện thì cũng lắm khi đong đưa, đang làm Ngân hàng và đã bắt sóng dc với lão. Chỉ biết là lão đưa đón nó đi học, trong tuần thì tao không rõ lắm chúng nó chim chuột nhau ntn. Nhưng chắc chắn ông anh có kinh tế lại chịu chi thích ham vui thì con kia dính đét luôn. Còn tao thì vào vai một đứa chịu lắng nghe, học và hầu rượu, nếu đã uống thì hai thằng kiểu gì cũng cưa đút chai Vodka 750ml hoặc 4 chai 330ml và lót dạ thêm chai bia HN
- Bây giờ chú muốn có tiền thì phải tìm cái sinh ra tiền trước. Hiểu không?
- Anh cụ thể hơn được không? Ý anh là ntn ạ?
- Với cái kiểu xã hội thế này, tiền mất giá ngày càng nhiều và nhanh, thì mày có đi làm lương đến 30tr/tháng cũng đéo mua dc nhà hn mà ở, nếu có thì lại chui vào hẻm sâu hoặc nhà tập thể cũ đừng mơ chỗ kha khá, vay ngân hàng thì chả ai cho mày vay khi mày chả có cái mẹ gì chứng minh khả năng trả nợ
- Điều này em hiểu, anh nói không hề sai. Vậy nếu anh ở cương vị em lúc này thì anh sẽ định làm gì?
- Mày còn trẻ, rất trẻ, khi tao bằng tuổi mày tao còn đi cái xe 81 của ông già, mà chỉ là mượn thi thoảng đi chơi, tao mất cơ hội khi mất hơn chục năm quân ngũ, đến khi ra dân sự thì đã quá ba mươi mất rồi. Nhưng giờ, tao có thể phát một ném ra vài ba chục tỷ không chớp mắt, ko phải nói khoác đâu. Nên cái quan trọng là không ngừng cố gắng, tận dụng mọi khoảnh khắc có cơ hội kiếm tiền. Nếu sau 35 tuổi mày không có vài chục tỷ, có nhà có xe thì chắc chắn mày còn loay hoay lận đận còn lâu nữa.
Ông anh nói không hề sai tí nào và tao ngồi nghe môt cách nghiêm túc, từng câu từng lời nhấn nhá của lão như thấm vào não tao. Có điểu trong mắt ông ấy, tao vẫn là một thằng cử nhân vừa ráo ghế nhà trường mà không hề có gì ngoài cái xe máy và con điện thoại. Và tao khi ấy vẫn không để ông anh biết là từ năm thứ 2 tao đã tập tẹ đi buôn cho đến lúc này,cuối 2007 lúc tao ra trường và học cao học thì ở quê tao và ông bà già đang đóng cái tàu thứ 2 với tỷ lệ 30%, trong đó của nhà bỏ ra 15% tiền tươi còn 15% thì dùng tàu để vay vốn khi ấy. Cái trước đã chạy được mấy tháng trộm vía đều việc và dóc tiền, đủ nó nuôi nó toàn bộ.
Còn trên Hn, tao vẫn túc tắc kiếm vài triệu mỗi tháng cùng chị Ninh Bình, chỗ mấy ông anh làm điện lạnh cũng nhặt nhạnh thêm được tí, mảng điện thoại và phụ kiện tao làm riêng cũng xoay ra vài ba triệu.

Cảm như một kẻ độc thân lại lắm tiền, như ông anh này, họ cần là một ai đó có thể trò chuyện và giãi bày. Lớp tao có con bé Phương sn 83 khá xinh, da thì bánh mật được cái người đẹp mặt ưa nhìn và mắt buồn, bộ răng cũng cá tính , nói chuyện thì cũng lắm khi đong đưa, đang làm Ngân hàng và đã bắt sóng dc với lão. Chỉ biết là lão đưa đón nó đi học, trong tuần thì tao không rõ lắm chúng nó chim chuột nhau ntn. Nhưng chắc chắn ông anh có kinh tế lại chịu chi thích ham vui thì con kia dính đét luôn. Còn tao thì vào vai một đứa chịu lắng nghe, học và hầu rượu, nếu đã uống thì hai thằng kiểu gì cũng cưa đút chai Vodka 750ml hoặc 4 chai 330ml và lót dạ thêm chai bia HN
- Bây giờ chú muốn có tiền thì phải tìm cái sinh ra tiền trước. Hiểu không?
- Anh cụ thể hơn được không? Ý anh là ntn ạ?
- Với cái kiểu xã hội thế này, tiền mất giá ngày càng nhiều và nhanh, thì mày có đi làm lương đến 30tr/tháng cũng đéo mua dc nhà hn mà ở, nếu có thì lại chui vào hẻm sâu hoặc nhà tập thể cũ đừng mơ chỗ kha khá, vay ngân hàng thì chả ai cho mày vay khi mày chả có cái mẹ gì chứng minh khả năng trả nợ
- Điều này em hiểu, anh nói không hề sai. Vậy nếu anh ở cương vị em lúc này thì anh sẽ định làm gì?
- Mày còn trẻ, rất trẻ, khi tao bằng tuổi mày tao còn đi cái xe 81 của ông già, mà chỉ là mượn thi thoảng đi chơi, tao mất cơ hội khi mất hơn chục năm quân ngũ, đến khi ra dân sự thì đã quá ba mươi mất rồi. Nhưng giờ, tao có thể phát một ném ra vài ba chục tỷ không chớp mắt, ko phải nói khoác đâu. Nên cái quan trọng là không ngừng cố gắng, tận dụng mọi khoảnh khắc có cơ hội kiếm tiền. Nếu sau 35 tuổi mày không có vài chục tỷ, có nhà có xe thì chắc chắn mày còn loay hoay lận đận còn lâu nữa.
Ông anh nói không hề sai tí nào và tao ngồi nghe môt cách nghiêm túc, từng câu từng lời nhấn nhá của lão như thấm vào não tao. Có điểu trong mắt ông ấy, tao vẫn là một thằng cử nhân vừa ráo ghế nhà trường mà không hề có gì ngoài cái xe máy và con điện thoại. Và tao khi ấy vẫn không để ông anh biết là từ năm thứ 2 tao đã tập tẹ đi buôn cho đến lúc này,cuối 2007 lúc tao ra trường và học cao học thì ở quê tao và ông bà già đang đóng cái tàu thứ 2 với tỷ lệ 30%, trong đó của nhà bỏ ra 15% tiền tươi còn 15% thì dùng tàu để vay vốn khi ấy. Cái trước đã chạy được mấy tháng trộm vía đều việc và dóc tiền, đủ nó nuôi nó toàn bộ.
Còn trên Hn, tao vẫn túc tắc kiếm vài triệu mỗi tháng cùng chị Ninh Bình, chỗ mấy ông anh làm điện lạnh cũng nhặt nhạnh thêm được tí, mảng điện thoại và phụ kiện tao làm riêng cũng xoay ra vài ba triệu.
Chỉnh sửa lần cuối:



