Em thấy, công việc của anh bên này nó áp lực và năng động một cách thái quá thì phải, bởi gần như lúc nào cũng có việc chờ đón mình giải quyết. Liệu anh có mạo hiểm khi nhận cái chức vụ này không, ý em không phải làm anh thoái nản chí, mà là có gì đó thấy mạo hiểm rình rập. Thực sự đây là một con người rắt thông minh và nhạy bén, bởi hiếm khi nào chị ngồi xem tao làm việc, xong lần ấy đọc qua cái email kia thì chị mường tượng ra công việc và cách cty này nó vận hành, đúng chuẩn sặc mùi tư bản, với cách làm việc của những người sống và làm việc với bọn nước ngoài lâu năm. Và điều chị lo và nói ra với tao hoàn toàn không hề không có cơ sở, và tất nhiên tao cũng biết mình cần làm ntn để tròn vai công việc và an toàn cho mình, hạn chế tối thiểu trách nhiệm liên đới nếu có sự cố xảy ra.
Tuy nhiên khi ấy nếu tao lại đưa mình vào thế phòng thủ thì lại tự nhiên dần tách mình ra khỏi công việc và mất đi cơ hội tiềm ẩn, xong nếu xông pha quá thì mình lại trở thành kẻ bị bêu đầu bêu tên nhiều nhất, vậy nên hài hòa được trong này mới là thứ cần nhất khi doanh nghiệp của họ dần ổn định, nên trải nghiệm cũng nhiều cái thấy hay, ít nhất là được đi nhiều nơi mà mình chưa hề nghĩ đến. Và trong thời gian đó, tao được gặp và làm việc với một bạn người Hongkong, tên tiếng Anh là Jill, kém tao 2 tuổi,tốt nghiệp đại học ở Boston – Mỹ, em này từng sang Việt Nam nhiều lần lần kể cả du lịch và đi công tác, khá rành tiếng Việt dù phát âm thì hơi khó nghe. Một cuộc tình chớp nhoáng nhưng lại pha lẫn nét Á Đông với văn hóa hiện đại của phương Tây, cuộc đời đúng nó lắm cái khù khoằm.
Việc chị Ninh Bình và anh trai chị mua đất cùng là điều tao không hề nghĩ đến, xong bản thân chị làm cùng tao cũng để dc một khoản tương đối, còn bố mẹ chị và anh chị thì tao không bận tậm lắm, bới chắc chắn là họ tích lũy được nhiều hơn rồi, xong cái này hỏi thì tao nói chứ tao không rủ rê gạ gẫm. Cái chính là để tự quyết định , bởi thông tin thì chị đi cùng với tao mấy lần, là đã rõ và đủ hẳn rồi, xong cuối cùng thì cũng kiếm ra được một khoản, đó là điều mừng nhất.
Ngồi ở quán café gần khu hành chính Đông Anh hôm đi lấy sổ của chị và anh trai chị, ông chú bán đất bảo, khi nào xây, ai xây trước bảo chú, chú giúp được gì thì giúp , đừng ngại, chú không kiếm chuyện làm quà với ai bao giờ
Tuy nhiên, anh và chị đều không biết, các khách về sau tao dẫn sang đây mua, là tao cứ nhận giá với chủ nhà, còn lại thì tao bán một giá, miễn là tao cứ ghim sẵn ít tiền cho ông chú, tao bán được là một lẽ, xong nếu chú bán được thì tao vẫn có tí tiền bởi coi như là đã tham gia huy động tiền cho chú đi tìm và ôm hàng. Do đó, với câu chuyện đất cát ở mạn Đông Anh và Sóc Sơn, tao túc tắc kiếm được tiền từ 2008 cho đến 2012 khi tao sang Trung Đông. Lan man vậy cho anh em nắm được phần nào, và đất nền thổ cư tao chính thức stop từ 2015, sau đủ các trò với nó, bởi sau khi khủng hoảng bds, sau 2014, ai giữ được đất được nhà là đều có tiền khi thị trường tốt lên cho đến 2021.
Tuy nhiên khi ấy nếu tao lại đưa mình vào thế phòng thủ thì lại tự nhiên dần tách mình ra khỏi công việc và mất đi cơ hội tiềm ẩn, xong nếu xông pha quá thì mình lại trở thành kẻ bị bêu đầu bêu tên nhiều nhất, vậy nên hài hòa được trong này mới là thứ cần nhất khi doanh nghiệp của họ dần ổn định, nên trải nghiệm cũng nhiều cái thấy hay, ít nhất là được đi nhiều nơi mà mình chưa hề nghĩ đến. Và trong thời gian đó, tao được gặp và làm việc với một bạn người Hongkong, tên tiếng Anh là Jill, kém tao 2 tuổi,tốt nghiệp đại học ở Boston – Mỹ, em này từng sang Việt Nam nhiều lần lần kể cả du lịch và đi công tác, khá rành tiếng Việt dù phát âm thì hơi khó nghe. Một cuộc tình chớp nhoáng nhưng lại pha lẫn nét Á Đông với văn hóa hiện đại của phương Tây, cuộc đời đúng nó lắm cái khù khoằm.
Việc chị Ninh Bình và anh trai chị mua đất cùng là điều tao không hề nghĩ đến, xong bản thân chị làm cùng tao cũng để dc một khoản tương đối, còn bố mẹ chị và anh chị thì tao không bận tậm lắm, bới chắc chắn là họ tích lũy được nhiều hơn rồi, xong cái này hỏi thì tao nói chứ tao không rủ rê gạ gẫm. Cái chính là để tự quyết định , bởi thông tin thì chị đi cùng với tao mấy lần, là đã rõ và đủ hẳn rồi, xong cuối cùng thì cũng kiếm ra được một khoản, đó là điều mừng nhất.
Ngồi ở quán café gần khu hành chính Đông Anh hôm đi lấy sổ của chị và anh trai chị, ông chú bán đất bảo, khi nào xây, ai xây trước bảo chú, chú giúp được gì thì giúp , đừng ngại, chú không kiếm chuyện làm quà với ai bao giờ
Tuy nhiên, anh và chị đều không biết, các khách về sau tao dẫn sang đây mua, là tao cứ nhận giá với chủ nhà, còn lại thì tao bán một giá, miễn là tao cứ ghim sẵn ít tiền cho ông chú, tao bán được là một lẽ, xong nếu chú bán được thì tao vẫn có tí tiền bởi coi như là đã tham gia huy động tiền cho chú đi tìm và ôm hàng. Do đó, với câu chuyện đất cát ở mạn Đông Anh và Sóc Sơn, tao túc tắc kiếm được tiền từ 2008 cho đến 2012 khi tao sang Trung Đông. Lan man vậy cho anh em nắm được phần nào, và đất nền thổ cư tao chính thức stop từ 2015, sau đủ các trò với nó, bởi sau khi khủng hoảng bds, sau 2014, ai giữ được đất được nhà là đều có tiền khi thị trường tốt lên cho đến 2021.




