Vậy là đến đây thì tự biết, chị vẫn rất đều tay nhập và giao hàng.
- Buôn bán nó lúc nọ lúc kia, có khi trắng tay ra về, cái chính là đừng vì thế mà nản, mà chỉ cần xoay sở sao cho ổn thỏa , từng bước từng việc, đừng để mình bị rối trí là sẽ đâu vào đấy thôi. Cái này không trường lớp nào dạy mình cả, tùy cơ ứng biến thôi, cái gì cũng có giá của nó, một tấc không thể với lên đỉnh trời được. Anh em mình lệch nhau vài tuổi xong tựu chung lại là đều còn trẻ, nên cứ cố gắng nỗ lực và không ngại thay đổi tìm kiếm cơ hội.
- Thà nào chị bảo, anh giờ bận làm giám đốc rồi nên anh không có thời gian nhiều để take care hàng hóa như trước nữa.
Tao nhấp chén rượu gật đầu rồi lảng sang chuyện khác, nếu không thằng này nó cứ một mạch tuôn ra , khi ấy lại khiến tao khó nghĩ, một phần thương và yêu chị xong tại đây, cũng cần giữ ý phép lịch sự cho Hoa.
- Anh và chị ấy yêu nhau mấy năm rồi? Hoa hỏi.
- Hơn 3 năm, sao thế?
- Èo, thế tri kỷ cặp đôi rồi. Yêu nhau lâu thế, khéo chỉ một ánh nhìn cũng hiểu ý nhau anh nhỉ.
Sao em lại hỏi thế?
- Thì em hỏi thôi,bởi có thời gian với nhau đủ dài thì người ta sẽ hiểu sâu vè nhau.
- Thế còn em thì sao?
- Em vẫn thế, mọi người bảo em là Nguyễn Y Vân, hay còn bảo Nguyễn y Hoa.
- Mày lắm thằng đến tán quá, xe dựng sân xóm trọ lúc nào cũng bị vướng chỗ đi lại , thế mà chả thấy thằng nào kiên trì được đủ lâu. Con bé này khả năng nó có máu đàn ông chứ không hẳn là phụ nữ nên mới thế anh ạ. Tùng cắt lời.
- Thế anh chứng tỏ có máu phụ nữ nên giờ cũng còng cọc một mình, chả có ma nào thèm yêu.
- Duyên đến đâu hay đến đấy, cái chính là cũng cần đúng thời điểm đúng người nữa, anh có anh đồng nghiệp cty cũ, sinh năm 1976, giờ vẫn chưa yêu ai kìa, chúng mày mới tí tuổi, học năm hai năm ba, làm gì mà rối váy cả lên nữa. Tao cắt lời hai đứa trẻ con.
- Riêng Tùng, ghi nhận là giờ có tiến bộ, ngoan và chăm chỉ hơn, nên anh thấy cần tập trung và đừng lãng phí thời gian, bởi quãng đời sinh viên là đẹp nhất, ăn chưa no lo chưa tới, vẫn có gia đình hỗ trợ đầy đủ cơ bản. Giao lưu nhiều thì tiếp thu nhiều, xong cần chọn lọc, không phải thấy người ta như này như kia mà a dua theo là hỏng.
- Còn Hoa, là con gái thì lại hơi khác, cũng như Hương nhà anh thôi, tuy hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, xong cái chính là cứ học hành căn bản đầy đủ, còn sau này yên bình hay năng động bôn ba nó còn do tính nết và hoàn cảnh thúc đẩy từ bên ngoài. Mọi thứ nó cần có thời gian chứ không nhanh chóng mà có được như mình mong muốn, nên mới có câu khổ tận cam lai.
Thực chả hiểu sao lại đi ăn với hai đứa hôm đó, nếu vẫn có chị Ninh Bình, hoặc là xuống ở với chị hoặc hai đứa sẽ vi vu đâu đó dịp rảnh đầu năm, xong hoàn cảnh nó lại không chiều lòng người. Tao không muốn để một dịp nào đó, Tùng nó lỡ mồm lỡ miệng đến tai chị, dù rằng cũng chả có gì bất thường, hơn nữa hai đứa cũng không còn mối quan hệ gì để phải giấu giếm tại thời điểm đó, xong thực lòng là tâm trí tao không muốn thêm phát sinh cái gì nữa cả. Tuy nhiên mùa mưa, lại mưa dầm, nên cái méo gì cũng thấm, bia rượu thấm dạ, lời nói thì thấm lòng.
Nhìn thái độ của Hoa, thì biết cô bé này vẫn có gì để ý tao, tuy không kiểu áp sát bạo dạn, xong cảm giác đó là không lẫn được, song thằng em Tùng thì cũng thầm thích cô bé, xong lại méo biết tán gái, và câu chuyện nhát gừng lấp lửng chả đi vào đâu, đại khái là ông em không biết cách nói chuyện để người ta tương tác với mình, thành ra cứ luẩn quẩn, bộc lộ thì sợ bị từ chối mà không thì lại cứ ăn nói vòng vo. Kể cùng khôi hài.
Để hai đứa chở nhau về trước, tao tách ra đi Café với anh bạn làm bên Nasco mà trước tao có mấy quả nhập phi mậu dịch nhờ hắn hỗ trợ cách làm tờ khai thủ công , đang ngồi thì có thêm mấy vị nữa đến, trong đó có Thắng với Hằng, đang làm ở Vietnam Airlines, hồi đó thanh niên mà có Mazda3 là gia đình cũng không hề đơn giản, và đội này làm sân bay nghe chừng kiếm chác cũng ổn, chứ không hẳn là con nhà giàu tiêu tiền bố mẹ cho đỡ chật két sắt. Kết giao thêm vài người bạn cũng tốt, chả nghĩ gì đến chuyện sau này ra sao, xong có thêm chỗ để dịp nói chuyện, biết đâu mình lại cập nhật và học hỏi thêm được cái gì đó mới mẻ. Nói là ngồi café, nhưng thấy trời lạnh và mưa ẩm, bọn kia lôi trong xe ra chai JW Green hàng Duty, 3 thằng ngồi quay đi quay lại đến gần khuya thì cũng còn cái vỏ chai cho chủ quán đóng cửa, không thích sự ồn ào xô bồ của quán Bar nên tao về trước, một phần cũng lâng lâng hơi men khi đã uống đến lần thứ 3 trong một ngày, bọn kia đi tang tiếp theo.
- Em sang gửi anh cái áo mưa – Hoa nhắn sms
- Để đấy, mai hay lúc nào cũng được, muộn rồi mà anh chưa về
- Anh đang ở đâu thế?
- Anh đang ngồi café với bạn
- Em mang sang treo ở dây phơi cho anh nhé, mai đi đâu còn có áo mặc.
- Đã bảo không cần, mai anh qua lấy hoặc bảo Tùng nó mang cho anh cũng được, áo mưa thôi mà, quan trọng gì đâu. Thế nhé.