Những chuyện tình của tao từ khi cấp 3 đến lúc trưởng thành có gia đình riêng

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tao thấy trên nhóm giao lưu làm ăn có một anh bạn post mấy dòng, em đọc nhé

Đừng đợi đến khi có một trăm triệu hay một tỷ trong tay rồi mới nghĩ đến chuyện đầu tư. Vì lúc đó, có thể bạn đã bỏ lỡ vũ khí mạnh nhất của tài chính: Thời gian.

Rất nhiều người trẻ trì hoãn việc tích lũy vì nghĩ rằng "vài trăm nghìn hay một hai triệu thì đầu tư được gì". Chúng ta sẵn sàng chi vài triệu cho một bữa tiệc, một chuyến đi chơi, nhưng lại chê số tiền đó quá nhỏ để bỏ vào các kênh tài sản. Nghịch lý là, quỹ thời gian của tuổi trẻ thì hữu hạn, nhưng chúng ta lại đang lãng phí nó để chờ đợi một số vốn lớn không biết khi nào mới có.
Thực tế, những người xây dựng được nền tảng tài chính an toàn thường bắt đầu từ những cột mốc rất nhỏ.

Họ chọn cách tích sản đều đặn từ một đến hai triệu mỗi tháng, ngay khi nhận lương. Ở giai đoạn đầu, số tiền này không mang lại lợi nhuận ngay lập tức, nhưng nó tạo ra một phản xạ tài chính và quan trọng nhất: Nó kích hoạt sức mạnh của lãi kép ngay từ khi bạn còn trẻ.

Giá trị lớn nhất của việc đầu tư sớm với số vốn nhỏ, không phải là số tiền lãi bạn nhận được, mà là sự an tâm và thói quen kiểm soát cuộc sống. Khi đầu tư trở thành một phần của lối sống, áp lực về tiền bạc tự động giảm bớt, nhường chỗ cho sự tự do trong tư duy.
Thay vì chờ đợi một thời điểm hoàn hảo, tại sao không bắt đầu hoàn hảo ngay từ số vốn nhỏ nhất ngày hôm nay?
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Tôi thấy con bé Hoa kia nó thích ông lắm rồi đấy, ông xem thế nào – thằng bạn cười tinh quái và nhếch mắt khi nốc cạn chén rượu, khi hôm đó có cả 3 thằng cùng ở xóm trọ.
- Ông thấy thế sao? Tao hỏi vặn
- Mẹ, có đéo gì không biết, ông làm mỗi mình ông biết không bằng, có điều tôi thấy ông không mặn mà lắm thì phải – nó nói không sai
Dù ít ở nhà cùng nhau quá 1 tuần, xong được cái thằng này hiểu tính và rất nhanh ý, lắm khi Hoa sang chơi, nó chỉ nhanh chóng tránh mặt để Hoa không bị ngượng.
- Tôi thì không cổ súy xui ông la liếm, xong em nó thế, ông xem thế nào không lại tiệc hùi hụi sau này
- Vậy sao ông không đi mà đớp, thích bỏ mẹ lại còn bảo tôi.
- Tôi cũng thèm lắm xong tôi lại không có vận may như ông, em nó thích ông, chứ không thích tôi. Mà chuyện của ông với cô bạn bằng tuổi kia sao rồi, đã the End chưa hay vẫn dùng dằng?
- Ông lại ngồi đoán rồi
- Đoán mẹ gì, tôi ít ở nhà xong ntn sao lại không thấy, có điều chuyện cá nhân của ông tôi không tiện hỏi, với lại ông khái tính thế, hỏi lại vô duyên.
- Nói thật tôi chỉ lo thiếu tiền thiếu ăn, chuyện bạn gái tôi cũng thong dong lắm, tao chép miệng
- Như ông thì thong dong là đúng thôi, nhìn ông như thế, con đéo nào chả muốn cọ bướm vào tay – dcm, câu này tao nhớ như in, thậm chí nó còn lưu tên tao vào điện thoại là “Thằng bạn dính bướm”. Đến khi sau này nó cưới vợ - người yêu nó khi ấy, con bé cầm điện thoại mới sửa lại tên tao trong danh bạ của nó.
- Nói thật, mất công đi tán tỉnh đầu tư, chinh phục được nó đã, không được thì cũng vui vẻ thoải mái, miễn sao đừng sở khanh lừa lọc là được, tôi thấy tôi và ông đéo thuộc loại đó. Nên nếu mỡ dâng miệng mèo, thóc đưa mồm chuột mà không đớp, thì cũng uổng lắm, nhìn em nó mướt thế, tuy không ngon bằng cô bạn kia của ông được, nhưng nét dáng nét da, tố chất học hành tôi thấy thế là ổn rồi, không đào hoa nhưng tôi nhìn người đéo phải dạng hời hợt đâu.
- Tôi không hứng thú lắm đến chuyện trai gái khi này, tuy nhiên có 3 thằng ở đây với nhau, tôi đang nghĩ sau này, liệu có kèo gì mà làm ăn chung được với nhau thì hay quá.
- Tôi thì chịu, lúc này chưa nghĩ được gì, mới đi làm còn nhiều thứ mông lung lắm
- Thuận?
- Tôi cũng thế, giờ kiếm miếng cơm thôi đã.
- Tôi cũng thế, nhưng ý tưởng thì tôi đã có rồi, có điều lúc nào làm và kế hoạch ra sao thì ngay bây giờ tôi chưa nghĩ hết được, xong trước mắt tôi mới nghĩ thế đã, sau này nếu có gì, thì cứ thử xem sao, ai đánh thuế ước mơ đâu mà lo, cùng lắm thì F10 => enter.
Sở dĩ tao nói chuyện này bởi lẽ, khi tao còn ngồi ở cty cũ, nhìn mấy lão trưởng phòng, ông đéo nào cũng tay trong tay ngoài, kiếm chắc đủ kiểu, nghề dọc nghề ngang đủ cả, nhìn các bố đi xe xịn, phong thái đĩnh đạc phong độ, mình nghĩ một ngày nào đó không lẽ lại cứ xách cặp làm thuê lĩnh lương tháng mãi, dù rằng bên ngoài mình cũng nhặt nhạnh được.
Ở với hai thằng đều dân công trình, thành ra cái phòng trọ nó buồn, chúng nó cũng không mấy khi về do đặc thù công việc, lắm khi tao cũng phải đi công việc thì khéo có hôm khóa cửa cả tuần, quần áo phơi còn quên không cất, hàng xóm không cất hộ thì về giặt lại thậm chí rơi bẩn rồi hỏng hết, mùa nồm nó chán đời vậy đấy.
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt
Dân HD thì có vấn đề gì ak bác
Tôi biết ngay là sẽ nhận dc câu hỏi này
Không vấn đề gì nhé, tôi không có thói phân biệt vùng miền xưa nay. Chứ tôi có cơ số anh em bạn bè làm ăn học hành là người HD mà, họ rất giỏi, năng động và thành đạt
Với câu ấy,nó là môtu cách nói đù để phủ nhận vấn đề người đối diện đang nói về mình thôi bro
 

Chịch dạo đường phố

Chim TO
Chủ thớt

Đính kèm

  • IMG_8512.jpeg
    IMG_8512.jpeg
    148.2 KB · Xem: 2

khongthevangem

Yếu sinh lý
Không biết anh em nếu rơi vào tình thế này sẽ ntn Với tao, thực sự đó là một cú sốc tinh thần khó đỡ, bởi có lẽ bị nghỉ việc hay làm ăn bị mất mát món to cũng không khó chịu như lúc ấy, một cảm giác chênh vênh trống trải, khiến tao như mất toàn bộ lý trí, không còn thiết tha gì với những cuộc tổng kết rồi quyết toán công việc nữa, thấy lúc ấy mình cầm về một cục tiền thì cuộc sống nó cũng vẫn nhạt nhẽo và vô nghĩa.
Đúng là khi hai cái tôi nó lớn tương đương nhau và khó bù trừ, không ai chịu ai mà luôn giữ cái thế riêng, thì sẽ có một ngày nào đó sẽ va đụng nhau đến rạn nứt rồi tan vỡ.
Tao vẫn để nguyên những túi xách ba lô ấy ở phòng trọ, không mở ra xem cái gì mà chỉ cầm tờ giấy kia, đọc đi đọc lại không biết bao lần, rồi lại nhét vào trong chiếc ví WT chị mua cho tao dịp sinh nhật. Gần một nửa năm sau đó, tao với chị không một lần liên lạc, không tin nhắn, không gọi điện, dù vẫn có thể biết sơ qua tình trạng của nhau qua facebook – tao bắt chước anh Sơn dùng cái này, dù không thường xuyên, nhưng đại khái là với tao thì nó cũng chỉ là một cái tài khoản mạng xã hội lập rồi bỏ đó chả mấy khi đụng đến, sang đến 2010 thì khi có dịp sự kiện hay chuyến đi nào đó thì về ngứa tay mới đăng lên, còn lại gần như bỏ mốc. Và một nửa năm ấy, tao đi lại gần như triền miên với công việc, nước ngoài thì từ Trung Đông đến vùng Bắc Á, trong nước thì dọc dải miền Trung từ Thanh Hóa đến Bình Thuận, từ việc công đến việc riêng, cứ có lý do và yêu cầu công việc là tao lên đường, và cái thẻ tích điểm bông sen vàng tao cũng có từ đó cho đến nay.
Hi, anh đọc ngầm truyện đã lâu nay e thấy thắc mắc về passport của anh, việc tích điểm khi qua các nước nó giúp tấm passport mình được gì vậy.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo