Truyện sex mới_Thư ký, con dâu và người tình.

Lambk

Yếu sinh lý
Ch30. Nụ hôn trong góc tối
Lúc này Chi đã lên xe đi một đoạn nhưng vẫn ngoái đầu nhìn lên phòng Tổng Giám đốc. Cô chưa hết thắc mắc vì tiếng mắc nghẹn, cùng cái mùi ngai ngái lạ lẫm kia.
-Cái tiếng nấc nghẹn kia, giống của một người đang buồn nôn và hình như là tiếng nữ. Nhưng sao nó lại vang lên từ phía ấy, mà lúc đấy chị Ngọc đi đâu. Mà thôi chẳng nghĩ thì hơn, chứ đoán bừa nhỡ đâu gây hiểu lầm thì chết. Chú ý việc chú giao rồi làm tốt mới đúng trách nhiệm và phận sự của mình.
Nghĩ đến đây, Chi rút điện thoại gọi cho Phúc, chẳng cần nói đây là lệnh của chú anh đã lập tức nhận lời luôn. Cả hai cùng hiểu ngầm rằng nhân cơ hội vì công việc họ sẽ được ở gần nhau trong nhiều ngày, lúc mới yêu điều này rất tốt để phát triển tình cảm của hai người.
Sáng hôm sau Phúc đến đón Chi từ sớm, họ cùng đi chọn nhà hàng, cùng chốt lại danh sách khách mời rồi cùng lên set menu tiệc. Trong công việc họ đều tỏ ra rất chuyên nghiệp, nhưng nếu tinh tế vẫn nhận ra sự nhường nhịn ngầm từ phía anh. Chẳng mất bao lâu việc chuẩn bị cho buổi tiệc tổng kết cũng đã xong, báo cáo cho ông Danh thì ông lại tiếp tục giao cho cô và anh tiệc tất niên vào dịp Tết Nguyên đán. Bữa tiệc đó có mời khách mở rộng, kèm theo bốc thăm trúng thưởng cho công nhân và cả lễ khen thưởng cho nhân viên xuất sắc.
Tiệc sẽ tổ chức ở đại sảnh của khách sạn lớn nhất trong thành phố, mọi khâu vất vả nhất đã có nhân viên ở đây lo. Nhưng tư vấn về trang trí, lên danh sách khách mời, viết thiệp và chọn quà là một khối lượng công việc không hề nhỏ. Dù được giúp sức rất nhiều từ phòng truyền thông thì Chi cũng phải mất đến 2 tuần.
Suốt thời gian ấy em được chàng đưa đón, được hưởng thụ sự chiều chuộng, ga lăng của chuẩn một quý ông. Tình cảm hai người ngày một khăng khít, giúp họ nhìn thấy thêm nhiều tốt của đối phương. Cũng đôi lúc xảy ra một vài mâu thuẫn nhỏ, nhưng chính sự nhường nhịn của anh và sự dịu dàng của Chi khiến họ nhận ra và yêu thêm cả những điều còn chưa hợp.
Cô bé ngây thơ lần đầu yêu còn bỡ ngỡ, cô thường đón nhận những cử chỉ tình cảm và lãng mạn của anh với gương mặt đỏ bừng, và vẫn chưa biết làm sao để đáp lại. Tối về em thường nghĩ vu vơ, bỏ cuốn sổ “nguyện ước trưởng thành” viết vào trang “tìm một người tin cậy để yêu” những điều đã làm cô thổn thức. Trang giấy ấy đã sắp đầy, cô cũng đã viết tên anh đầy yêu thương vào trong đó. Viết xong cô ôm cuốn sổ vào trong ngực và lẩm nhẩm một mình.
-Đã tìm thấy rồi, mình rất vui, hi vọng tình cảm ấy sẽ lớn lên, mình và anh sẽ không bao giờ phải chọn lại.
Cô cười thật tươi và nhìn ra ngoài cửa sổ, không có ánh trăng nhưng rợp trời sao sáng soi lên gương mặt xinh đẹp của em, làm ánh lên sự rạng ngời. Bỗng có ánh đèn xe từ từ lướt qua, chiếc điện thoại ở bên người rung lên, cô có tin nhắn.
-“Anh vừa đến dưới nhà, em xuống đi. Anh muốn tặng em một món quà”.
Là Phúc, nhưng sao lại muộn thế này, mà hôm nay cũng không phải cuối tuần nữa. Tuy bất ngờ nhưng Chi vẫn khoác áo rồi chạy xuống. Cô thấy anh đứng ở góc sân quen thuộc, bóng dáng cao lớn đang co ro trong tấm áo măng tô. Nhưng ánh mắt anh nhìn cô thì thật ấm áp, và vòng tay anh thì luôn sẵn sàng ủ ấm cho cô.
-Anh, đừng mà…nhỡ có ai nhìn thấy thì sao.
-Sao là sao, anh ôm người yêu anh mà.
-Nhưng mọi người cứ nhìn chằm chằm rồi hỏi nọ hỏi kia, em ngại lắm.
-Hừ! Cho anh ôm một chút thôi, cho ấm, giờ này mọi người đi ngủ hết, chẳng ai nhìn thấy đâu.
Anh kéo Chi vào sát hơn, đầu anh gục trên vai cô, rồi anh thở ra một hơi nặng nhọc.
-Phù, mệt quá, chỉ có lúc bên em mới có được chút nhẹ nhõm và yên bình.
-Anh uống rượu à, vậy sao lại lái xe.
-Ừ, cuối năm, chuyện này không tránh khỏi được em ạ, nhưng anh vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Đêm nay anh cũng ngủ lại ở nhà trong thành phố, mai hết hơi rượu anh mới về dưới nhà máy. Em yên tâm. Còn đây là quà của anh dành cho em, anh chờ cả buổi tối để kịp lấy rồi mang lại đây ngay đấy. Anh tin rằng lúc em mặc lên sẽ rất đẹp.
Anh đưa cho cô một chiếc túi, trong đó hình như có một chiếc đầm. Em không lấy ra xem mà cố hỏi.
-Là quần áo sao? Sao lại tặng em cái này vào lúc muộn như vậy chứ, và sao lại phải chờ cả buổi mới có thể lấy.
-Vì mảnh lụa này anh đặt từ nước ngoài, nó vừa mới về không lâu. Anh muốn may tặng em một chiếc đầm dự tiệc thật đẹp. Ngặt nỗi thời điểm này hầu hết các nhà mốt và tiệm may nổi tiếng đều kín lịch. Anh may mắn lắm mới nhờ được một người chịu may gấp cho mình, mai anh lại bận cả ngày, vì thế phải lấy trong tối nay để cho em thử trước. Ngoài ra còn có thêm một đôi giày cao gót kèm một chiếc áo khoác cho đủ bộ. Anh muốn hôm này em sẽ mặc nó trong buổi tiệc tất niên.
-Vì thế mà anh mất cả buổi tối để chờ, vừa mệt vừa say mà vẫn không về nghỉ? Anh sao thế, phải giữ gìn sức khỏe chứ, em mặc gì chẳng lẽ quan trọng đến thế sao.
-Quan trọng chứ, anh muốn em không chỉ là công chúa xinh đẹp và dịu dàng trong mắt anh, mà trong mắt mọi người em cũng phải là một nữ hoàng thật lộng lẫy.
-Ai thèm mấy cái hão huyền đấy chứ.
-Anh thèm, anh muốn cả thiên hạ thấy anh được một người phụ nữ hoàn hảo yêu thương. Anh muốn mọi người biết rằng anh cực kỳ tự hào vì đang vô cùng hạnh phúc.
Chi nhìn vào đôi mắt anh, cô không ngờ tình cảm anh trao cô nhiều như thế, dù không nói nhưng lúc này trong trái tim non nớt của Chi, hình bóng anh đã to lớn và đậm nét thêm một chút. Phúc kéo em vào sát hơn, một tay nâng cằm em lên, bờ môi anh sát lại.
-Anh sẽ hôn mình sao, ngại quá, có nên đẩy anh ra lúc này không. Ôi ánh mắt anh tha thiết chưa kìa, mình…mình cũng muốn gần anh hơn…mình cũng muốn chạm lên bờ môi ấy.
Không bất ngờ và bị o ép như lần đầu ở trên xe, lần này Chi dạt dào tình cảm và nhiều kích thích. Em buông chiếc túi xuống chân, tay vòng qua cổ anh và mắt em chủ động nhắm hờ. Ban đầu, môi anh chỉ chạm khẽ khàng lên môi em, như một phép thử, hay giống một lời ngỏ ý nhẹ nhàng. Em hơi run, không biết phải làm gì, cả cơ thể căng như dây đàn. Hơi thở anh phả sát mặt, mang theo chút hương nồng nàn của rượu lẫn vị trầm ấm rất đàn ông, trái tim cô đập nhanh hơn, hai tay bám trên vai anh cũng nắm lại. Môi cô mềm, khẽ hé, nhưng chưa biết cách đón nhận hay đáp lại, chính sự dịu dàng non nớt ấy khiến tim chàng rung rinh.Xem nội dung: 469569
Anh rời môi em, dùng ngón tay nhẹ nhàng vén tóc, ánh mắt của anh lúc này nhìn Chi như một dòng suối ấm, xua tan lạnh lẽo và làm nóng hai trái tim yêu. Bàn tay anh chạm lên má cô, lướt xuống cổ, rồi dừng lại ở sau gáy nơi vốn nhạy cảm, khiến cô khẽ rùng mình.
-Không sao đâu, cứ thả lỏng và trôi theo cảm xúc của em. Anh yêu em nhiều lắm.
Anh nghiêng đầu hôn lại, môi anh mềm, nhưng chắc, từng nhịp chậm chạp như đang ve vuốt, thăm hỏi hai cánh môi em. Phút dè dặt ban đầu chóng qua, người em nóng hơn, hai cánh môi cũng mấp máy như đang hòa nhịp.
Anh chủ động tăng nhịp độ, để nụ hôn ướt, sâu và nóng hơn như nhiệt độ cơ thể anh lúc này. Đầu lưỡi anh khẽ vươn, chạm lên vành môi trên của Chi như mở ra cánh cửa mới nhiều xúc cảm và đậm đặc ham muốn về thể xác. Cô khẽ thở hắt, không rõ là vì bất ngờ hay vì cơn rạo rực đang âm thầm dâng lên. Nhưng em không chối từ, em để mặc người yêu ve vuốt, rồi dần quen và em bị kích thích, em hé mở miệng mình cho lưỡi của anh xộc vào trong khoang miệng.Xem nội dung: 469574
-Uhm…ư hư…
Nụ hôn đầu vụng dại và trúc trắc, nhưng cũng đủ để thức tỉnh những cảm xúc đang len lỏi ngầm trong da thịt. Anh chuyển tay xuống eo em và kéo sát em vào mình, vòng tay của em trên cổ anh cũng siết lại cho hai cơ thể dính chặt lấy nhau.
Rồi lưỡi Chi cũng lần đầu tiên uốn éo, nó chơi trò đuổi bắt cùng đầu lưỡi anh trong chính khoang miệng mình. Cả hai cùng sướng và run lên 1 nhịp, em kiễng chân cao hơn còn anh liên tục chuyển đầu sang hướng khác. Nước bọt của anh lẫn cùng của em như mật tình yêu được đẩy đưa qua lại. Nụ hôn bây giờ thực sự đã làm ngây ngất cả hai người.
Phúc dịch tay xuống thấp hơn, bàn tay to của anh áp trọn lên một bên mông tròn lẳn cong cong. Chiếc quần ngủ mỏng tang cho tay anh cảm nhận hết sự mượt mà ấm nóng. Em giật mình giữ lại không để bàn tay ấy đi xa hơn.
-Anh…đừng như thế… em không thích…
-Chỉ là anh muốn cảm nhận em rõ hơn thôi…em đẹp và ấm quá…anh yêu em.
Những lời ngọt ngào làm em mất cảnh giác, anh xoay người ép lưng em sát lên bức tường vôi. Tay Phúc vẫn trên mông Chi, lúc xoa nhẹ nhàng đôi khi bóp ngấu nghiến, đầu anh lúc này gục vào cổ em, vừa hít hà, vừa để môi lưỡi mình mơn man trên vùng da trơn mịn. Buồn, ngứa và thêm cả những cảm giác nhộn nhạo từ sâu thẳm lần đầu tiên em biết, Chi mềm đi, và nằm trong vòng tay của anh trọn vẹn.
Phúc không vội vã, không thô bạo với người yêu nhưng men rượu lâng lâng và men tình say đắm đã làm những động tác của anh trở lên táo bạo. Bàn tay trên mông siết mạnh hơn để vùng hạ bộ của anh áp lên vùng mu khum khum của em qua lớp vải.
-Anh…thôi mà…uhm…anh ơi…dừng lại…ứ…
Giọng em lạc đi trong sự cuồng nhiệt rực cháy của anh nơi góc tối, rồi sự bỏng cháy ấy cũng nuốt chửng lấy em. Anh lấp kín miệng em bằng môi lưỡi mình và khóa trọn cơ thể em bằng vòng tay cứng rắn.
Mọi giác quan nguyên thủy trong em được đánh thức, người em nóng bừng, em chuyển động theo bản năng đàn bà mách bảo. Em áp bầu ngực sữa vào ngực anh để mặc sự căng tròn thanh xuân cho anh thưởng thức, rồi rướn mu cao khi anh bóp mông mình siết mạnh. Ấm mềm nơi ấy của em chạm vào vùng hạ bộ cứng rắn của anh rồi rỉ nước. Em run lên chần chừ giữa muốn và không.
Bàn tay anh đã quen hơi ấm của em, nó dần tìm thêm những vùng đất mới để khám phá. Lúc nãy là một bên mông, giờ thêm một bên nữa, sau khi kiểm chứng đã tay sự căng tròn mềm mại nơi ấy chúng trượt nhẹ nàng lên eo. Chui qua lớp áo, hai tay anh âu yếm trên vùng da mượt mà, rồi khi đã thỏa mãn với sự lả lướt ở nơi đây chúng lại len lỏi qua chiếc quần chun, tìm nơi cấm địa.
-Không được…anh ơi…uhm…thế thôi… anh…
-Ấm quá…để anh âu yếm em một chút thôi…đi mà…
Chi giữ tay anh, nhưng sức của cô thì bỗ bèn gì với một thanh niên mét 8. Bàn tay vẫn nhích từng chút một, chạm vào quần lót rồi quyết tâm đi sâu hơn.Xem nội dung: 469579
Đây rồi, qua lớp vải mỏng từng sợi lông măng đang lạo xạo, vùng mu khum khum đang tỏa hơi hầm hập. Thấp thêm chút nữa, vẫn cách một lớp vải mà cảm giác ẩm ướt đã dính tay, rõ ràng em cũng sướng. Lại thêm một đoạn ngắn, những đầu ngón tay đã chạm tới hai mép thịt mõng mòng, chúng e ấp, khép chặt, che đi chốn động đào trinh nguyên. Anh thèm khát quá rồi, anh muốn vén quần lót sang bên để cảm nhận trơ mềm ẩm ướt của nơi đây.
-Như vậy sao, mình buông xuôi để anh muốn gì cũng được sao, yêu nhau bao lâu, hiểu anh được đến đâu mà có thể dễ dãi thế này…đây là cảm xúc thật của anh với mình hay chỉ một phút bốc đồng, hoặc chỉ vì men rượu… không được
Cái gì dễ có cũng chóng quên, Chi rất hiểu điều này, vì thế cô sực tỉnh ngay trong lúc đê mê. Tay cô không chống nổi sự mạnh mẽ của anh thì em dùng cách khác.
-Á…em sao vậy…
Chi đẩy anh ra sau khi để lại dấu một răng rõ rệt trên vai, cô lườm anh rồi xách chiếc túi chạy thẳng lên nhà.
-Ghét…lần sau đừng hòng…
Phúc xoa tay trong tiếc nuối, nhưng anh biết mình đã quá vội vàng, anh cười, và nói một câu vào trong gió.
-Anh yêu em! Yêu lắm lắm!
Sau đó anh bước về xe, vẫn không quên nhắn tin xin lỗi và chúc ngủ ngon, trước khi rồ ga đi mất.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Con làm bố hưởng
 

denhatanh

Yếu sinh lý
Mạch truyện của mày chậm quá. Tập 30 mà nữ chính vẫn còn là trinh nữ. Xin góp ý chúng tao đọc truyện sex chứ ko phải truyện ngôn tình. Mày nên focus vào tình huống gây shock, biến thái, dâm loạn để kích thích người đọc.
 

Trannam113

Yếu sinh lý
Chuẩn!!! Ra bài thì chậm nữa, tụt mod vl
Mạch truyện của mày chậm quá. Tập 30 mà nữ chính vẫn còn là trinh nữ. Xin góp ý chúng tao đọc truyện sex chứ ko phải truyện ngôn tình. Mày nên focus vào tình huống gây shock, biến thái, dâm loạn để kích thích người đọc.
 

Lituchi1

Tao là gay
Chủ thớt
Mạch truyện của mày chậm quá. Tập 30 mà nữ chính vẫn còn là trinh nữ. Xin góp ý chúng tao đọc truyện sex chứ ko phải truyện ngôn tình. Mày nên focus vào tình huống gây shock, biến thái, dâm loạn để kích thích người đọc.
Chuẩn!!! Ra bài thì chậm nữa, tụt mod vl
Tao nói ngay từ đầu rồi, gay cấn hơn thì phải đến phần 2 "con dâu" trở đi. Phần 1 chủ yếu để khắc họa nhân vật và để câu chuyện hợp lý.
 

Lituchi1

Tao là gay
Chủ thớt
Ch31. Tình yêu tiến bước, buổi tiệc tất niên bắt đầu.
-Đồ hâm, hét lên thế để cả khu tập thể này biết hết, rồi mai người ta xì xào chỉ trỏ thì biết giấu mặt vào đâu. Còn vừa nãy nữa, cái kiểu ở đâu mà ép người ta vào tường rồi giở trò sàm sỡ, ôi lỡ ai mà nhìn thấy thì ngượng chết mất thôi.
Chi ở trong phòng một mình rồi bưng mặt bằng 2 tay vì xấu hổ. Nhưng thú thực, nụ hôn say đắm và cuồng nhiệt của Phúc đã cho cô lần đầu tiên biết đến những cảm xúc cuộn trào đúng nghĩa. Cái cách anh dẫn dắt để khoái cảm của em từng bước đến đỉnh cao thật khó quên và dễ chịu. Đã có lúc em muốn buông xuôi không chống cự, để mình trôi theo cảm xúc để đi đến tận cùng của thăng hoa. Nhưng dù sao em cũng vẫn là một cô gái nhỏ, mới vừa bỡ ngỡ bước vào yêu, nếp nghĩ trinh tiết là phẩm giá khiến ý thức bảo vệ đã thành phản xạ. Cho anh đụng chạm gần đến thế đã là quá lắm rồi.
Chi xấu hổ cứ một mình trên giường lăn qua lộn lại, cứ tự hỏi rồi lại tự trả lời. Đến khi mặt hết đỏ, tim hết nhảy mới chịu đọc tin nhắn.
-“Anh xin lỗi nhé, ở bên em làm anh quá hưng phấn mà mất kiểm soát. Chỉ là vì anh quá yêu chứ không hề có chút nào xem thường em cả, hãy hiểu cho anh.
Lời ngọt ngào lại đến đúng lúc, cô bé ngây người, cười tủm tỉm mấy mấy giây.
-Vậy ra đấy là cảm giác thật của anh, chứ không phải do say rượu. Ui chẳng lẽ với anh mình đẹp và quyến rũ nhiều như thế? Không kiểm soát đến mức tay chân khua loạn lên thế à, sờ mó linh tinh. Hic, ôi ngượng chết mất thôi.
Lại một lần nữa gương mặt em đỏ bừng, nhưng vì anh đã nhún nhường xin lỗi trước nên giờ em cũng phải nhắn tin đáp lời.
-“Vâng em biết rồi, anh lái xe cẩn thận và đi ngủ sớm nhé, trời lạnh anh nhớ phải đeo tất đó nha.”
-Hì hì, chỉ cần em không giận là anh sẽ ngủ ngon. Anh hi vọng trong giấc ngủ anh sẽ mơ được hôn em thêm một lần. Vì môi em mềm và ngọt, cơ thể em ấm áp làm anh rất nhớ.
-“Anh đừng nói nữa, mau mau về nhà rồi đi ngủ đi, ước ao vớ vẩn.”
-Thật mà, anh nhớ lắm, chắc đêm nay chẳng ngủ được đâu, trừ khi…
-“Trừ khi cái gì ạ.”
-Trừ khi… em hứa lần sau lại cho anh hôn, anh hứa lần này sẽ ngoan, chỉ hôn thôi, người yêu nhé.
…một phút…hai phút…5 phút không thêm tin nhắn mới…
-Im lặng anh tính là đồng ý, anh cám ơn trước nhé, người yêu. Yêu và chúc em ngủ ngon.
-À nhớ thử váy anh đã mua cho em rồi chụp ảnh lại cho anh xem nhé, anh chắc rằng em sẽ rất xinh. Yêu em.
Lúc này Chi vừa buông điện thoại xuống mà gương mặt vẫn đỏ bừng, mặt em phụng phịu, miệng lúng búng.
-“Biết ngay, lại nghĩ ra mấy cái yêu cầu vớ vẩn, đã bảo là không muốn hàng xóm nhìn rồi chỉ trỏ rồi mà. Muốn người ta ngượng chết mới hài lòng sao.”
Có lẽ Chi ngại ngùng với những nụ hôn ấy thật, nhưng cô lại không có ý thức phản kháng quá mạnh mẽ với anh, có lẽ trong cô đang nghĩ nên đáp trả nụ hôn ấy thế nào để cả 2 cùng ngất ngây. Yêu là như thế đó.
Cô lắc đầu cho những suy nghĩ ấy tan đi rồi cầm lên mấy túi đồ anh vừa tặng. Cô lấy hết những món đồ trong đó ra. Một chiếc đầm, một cái áo khoác, và một đôi giày cao gót 7 phân. Tất cả đều là màu trắng, và chỉ mới nhìn qua thôi Chi đã thấy thích vì chúng rất đẹp.
Em ra đứng trước tấm gương trong phòng, từng món đồ trên người vơi đi để chuẩn bị khoác lên chiếc váy mới. Và em sẽ không đỏ mặt như thế nếu lúc này không nhớ lại cảm giác lúc kề sát bên anh.
148501-6e58c9e23c559bf134e4fb814de7e862.jpg

Em lướt nhẹ đôi tay từ môi xuống cổ, giống như sự mơn trớn và những cái ve vuốt anh trao. Cô dừng lâu hơn ở những chỗ anh đã hôn, vuốt qua lại nhiều hơn ở những nơi có dấu bàn tay anh để lại. Và khi đến bộ ngực tròn vo cô cố ép sát chúng lại với nhau giống như khi chúng bị khuôn ngực anh đè nén. Hai chiếc bánh bao trắng muốt bè ra, hai núm vú phớt hồng hơi săn lại, có đôi chút kích thích nhưng không phải khoái cảm dạt dào giống lúc anh ôm.
-Tiếp nữa đi, anh đã ôm trọn cả cơ thể mình lúc đó mà.
Bàn tay run run trườn xuống thấp, qua bờ eo mềm mại anh đã từng khám phá, rồi đặt tay thật lâu rồi siết mạnh trên đôi mông anh đã từng nâng niu. Chúng núng nính, mịn màng dáng mông tròn và vểnh, không được hừng hực như của chị Hạ và chị Ngọc, nhưng cân đối và quyến rũ một cách riêng.
-Hình như anh rất thích chúng, vì anh đã sờ, bóp chúng rất lâu.
Sắc đỏ trên mặt lúc này đã lan đến tai rồi chuyển dần đến cổ khi bàn tay em chuyển lên phía trước vươn tới vùng mu đẫy đà khum khum. Mớ lông tơ lại lạo xạo sau lớp vải và khi xuống thấp hơn em cảm nhận có hơi ẩm từ trong thấm ra ngoài.
Điều này chứng tỏ khi anh hôn và sờ soạng trên cơ thể em, bản năng em đã dậy lên ham muốn. Em vô thức vòng tay, tự siết mạnh cơ thể mình, mắt lim dim cố tìm lại cảm giác hưng phấn lúc anh ôm.
MQxBi7m.jpg

-Không giống, cái ôm của anh tha thiết hơn, anh bao phủ lên mình nhưng lại không bí bách hay khó chịu. Trái lại, cái hơi ấm và mùi nam tính ấy làm mình lâng lâng, giờ vẫn nhớ, có lẽ vì thế mà mình thích, và …ướt. Đấy có phải ham muốn thể xác của 2 người đang yêu không nhỉ.
Em quá xấu hổ, không dám nghĩ tiếp mà buông tay, thay vào đó là ướm lên mình chiếc váy anh tặng.
-Đẹp quá, chắc hẳn anh đã rất kỳ công để chọn vải và chọn người may. Mình mặc lên không biết có đẹp và làm anh vừa ý không đây.
Chiếc váy mềm mại dần phủ kín cơ thể nàng, từng đường may sắc nét, từng chi tiết nhấn nhá điệu đà như tôn lên dáng hình yêu kiều, uyển chuyển của em. Chiếc váy vừa vặn và đẹp gấp đôi khi mặc trên người của Chi.
Chưa kể còn đôi giày và chiếc áo khoác, ngày hôm đấy chắc em sẽ nổi bật lắm đây. Em xoay đi xoay lại trước gương, nhìn mình vừa thanh thuần lại quyến rũ em thích ý mà cười.
Quả thật người thợ may chiếc váy này rất khéo, chỉ nhìn qua ảnh mà ước lượng đã tạo ra chiếc váy vừa như in và khiến em đẹp lên rất nhiều. Dáng váy cổ tim xẻ hơi thấp, vừa đủ chút trắng tròn lấp ló mà không quá phô trương. Khoảng hở sau lưng khoe bờ lưng mảnh khảnh, điệu đà với chất vải mềm ôm sát, khiến mỗi bước đi trở lên uyển chuyển và cuốn hút vô cùng.
20241113_6DK6oRiopj.jpeg

Em chụp ảnh lại rồi gửi ngay cho Phúc, chỉ một phút sau anh đã trả lời.
-“Trời, đẹp quá, chiếc váy ấy dường như được sinh ra là để dành cho em. Em thích nó chứ?”
-Vâng thích ạ, anh ngủ đi nha, mai còn về nhà máy.
Cuộc nói chuyện đến lúc ấy mới chính thức dừng, nhưng những cảm xúc để lại cho cả 2 thì ngân dài lâu hơn thế. Cả Chi và Phúc đến giờ đều tự hiểu rằng sự gần gũi trong tình yêu của họ vừa bước qua một lằn ranh mới. Những cử chỉ âu yếm từ giờ sẽ diễn ra thường xuyên hơn.
Thời điểm cuối năm, có rất nhiều công việc làm lý do để họ bên nhau, mà nếu không có lý do Phúc cũng tìm ra cách để gặp bằng được người yêu mình. Như một buổi tối trời mưa mau, gió Bấc rét căm căm thổi những giọt nước mưa bay chéo táp vào mặt. Dễ thấy chẳng ai muốn bước ra đường chịu cảnh buốt giá ấy. Thế mà Phúc vẫn lặn lội từ nhà máy về để thăm Chi.
-Sao anh lại về trong cái thời tiết như vậy chứ, đường xá chẳng thấy gì, có biết nguy hiểm lắm hay không. Đã thế trời thì mưa, lạnh, mà đứng phơi ra ngoài này không cẩn thận lại ốm cho xem, anh thật biết làm em lo.
Chi vừa nói vừa dùng khăn lau khô đầu cho anh, không khí trong ô tô lúc này thật ấm áp, và còn ấm hơn khi những lời êm ái của anh vang lên.
-Tại anh nhớ người yêu quá không chịu được.
Hết câu, cũng chẳng còn ai nói thêm gì mà dùng nụ hôn để yêu thương tiếp nối. Chỉ còn ánh đèn leo lét ở góc sân và những vệt mưa trên kính chắn gió ô tô chứng kiến họ âu yếm. Và tất nhiên, đêm đó chỉ là một trong rất nhiều đêm họ xây đắp tình yêu chắc bền và nhiều kỷ niệm.
Thời gian vụt qua, hôm nay đã là ngày tổ chức tiệc tất niên cho công ty. Phúc đón Chi từ sớm, lịch sự trong bộ vest đen phong cách Châu Âu. Chi cũng thật đẹp để xứng với anh trong chiếc đầm anh chọn hôm trước, cùng đủ bộ áo khoác và giày cao gót cùng tông.
trang-phuc-du-tiec-cuoi-dep-1-510x765.jpg

-Em đẹp quá, cứ như nàng công chúa từ trong truyện cổ tích bước ra, đi bên em anh thật hãnh diện.
-Khéo nịnh, cũng là nhờ bộ váy của anh mua tặng, anh khen thế chẳng hóa ra tự khen anh biết chọn váy.
Hai người cười đùa rồi cùng đến nhà hàng nơi tổ chức bữa tiệc. Khi họ đến đó đã có rất nhiều xe ô tô với màu xe mang tiêu chí của công ty đỗ hàng dài. Chi và Phúc cùng nắm tay đường hoàng bước vào từ cửa chính. Mới đầu tuy vì ngại mà Chi hơi vùng vằng, thế nhưng trước sự quyết tâm của Phúc, cuối cùng nàng cũng chịu để yên. Trăm ngàn ánh mắt nhìn đến họ, mỗi ánh mắt là một biểu đạt khác nhau. Có ngỡ ngàng, có hâm mộ, có lẽ thêm vài người chúc phúc nhưng cũng không ít ánh mắt là dè bỉu ganh tỵ. Nhưng Phúc gạt đi hết, anh muốn công bố với toàn thể người ở đây biết rằng, nàng là người anh yêu.
-Chậc chậc, giám đốc của tôi nhanh quá. Mới đấy mà đã hái mất đóa hoa đẹp nhất tòa trụ sở chính về tay. Xứng đôi lắm, chị xin chúc mừng cả hai nha.
-Chị nữa, bao giờ cưới nhớ mời chị nha, chị sẽ mừng cho hai đứa một chuyến du lịch ở một nơi cực vắng và cực đẹp. Hai vợ chồng trẻ ra đấy tha hồ mà ấy ấy. Đảm bảo về là có tin vui.
Hai người đến chúc mừng họ đầu tiên là chị Hạ và chị Ngọc. Nhất là chị Ngọc, khác xa với cách giao tiếp uyển chuyển nhưng dứt khoát 1, 2 mà chị thể hiện với đồng nghiệp và đối tác. Sự thân thiết với Phúc và cả Chi khiến chị hồ hởi mà bông đùa có phần bạo miệng, làm mặt Chi lại đỏ bừng, các chị thấy thế càng cười to hơn.
-Nói cho Phúc biết nhé, đừng tưởng Chi hiền lành, không có chỗ dựa mà bắt nạt. Em ấy là truyền nhân của 2 chị, hơn nữa là do một tay chị đào tạo lên. Em mà léng phéng coi chừng chị đấy biết không.
-Em nào dám, em yêu còn không hết thì sao lại bắt nạt cô ấy chứ.
-Thế thì được, biết yêu chiều là tốt, chứ mà đem cái thói vui chơi qua đường ở bên Tây bên Tàu về mà làm khổ em ý là chị cắt, biết chưa.
Mỗi chị một câu khiến Phúc đối phó còn mệt hơn họp hội đồng. Anh phải kiếm cớ rút lui ngay.
-Thôi hai chị và Chi đứng đây nhé, em đi tìm bố em xem ông có nhắc nhở gì không. Lát nữa gặp sau.
Phúc đi trước, nơi đây chỉ còn lại 3 bóng hồng có thể nói là đẹp nhất công ty, mỗi người một vẻ, ai đi qua cũng phải ghé mắt nhìn.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 

Lituchi1

Tao là gay
Chủ thớt
Tôi là Lituchi hàng real đây. tôi là chủ group "Đàn ông chém gió-truyện 🔞" nick Telegram tôi là @lituchi88.
Nếu tele không được thì chuyển sang Zalo 0836552559. anh em muốn mua truyện hoặc có thắc mắc gì muốn hỏi thì pm tôi nhé.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo