Truyện sex mới_Thư ký, con dâu và người tình.

Mr Leah

Yếu sinh lý
à k, tình tiết ở trong hơi lằng nhằng nên t k tiện nói rõ chứ k phải vk thằng chí đểu. Nói chung là Chí nó đòi ly hôn để vk đỡ khổ, nhưng chỉ ly hôn trên giấy tờ chứ thực tế vẫn như vk ck, chỉ không ở chung thôi. Mấy đợt nó nằm viện toàn vk cũ nó chăm chứ ai. Mắng vk nó thì oan.
Rõ khổ, vớ vẩn cu cậu nghĩ quẩn thì bm...
 

kebinthai

Tao là gay
Rõ khổ, vớ vẩn cu cậu nghĩ quẩn thì bm...
k, đợt trước t hay chat vs nó, thấy nó lạc quan chứ k nghĩ quẩn đâu, chẳng qua sức khỏe kém, cứ ốm đau lặt vặt suốt (đợt thì bị ngã, đợt thì lại bị nhiễm trùng vết mổ cũ v.v..., đợt cuối thấy nó nhắn là đang điều trị ở BV nhiệt đới TW chỗ Phương Mai xong k thấy update nữa, biệt tích luôn, khả năng là nhiễm trùng xong .... ở viện :( ).
 

Lexam

Yếu sinh lý
k, đợt trước t hay chat vs nó, thấy nó lạc quan chứ k nghĩ quẩn đâu, chẳng qua sức khỏe kém, cứ ốm đau lặt vặt suốt (đợt thì bị ngã, đợt thì lại bị nhiễm trùng vết mổ cũ v.v..., đợt cuối thấy nó nhắn là đang điều trị ở BV nhiệt đới TW chỗ Phương Mai xong k thấy update nữa, biệt tích luôn, khả năng là nhiễm trùng xong .... ở viện :( ).
Lên tiếp chap luôn đi bro
 

kebinthai

Tao là gay
Chương 122: Trước đêm tiệc

Đêm đó là một đêm dài với Vân, nhưng cũng là một đêm không ngủ của Tài. Trên chiếc giường của căn phòng xa lạ, họ dính vào nhau, trai trên gái dưới, đôi lúc gái dưới trai trên hoặc cũng có khi không thèm làm người mà chuyển sang làm chó…vv… không quần áo, khoảng cách thường xuyên âm 20 phân, kết nối ở cửa mình, miệng cũng không ít lần ở lỗ đít. Và tất nhiên lần nào cũng phải sướng đến rụng rời, với Vân còn cả đau rát. Tinh trùng, nước nhờn và cả nước sướng vãi tứ tung khắp cả căn phòng.
4h sáng, lúc này hơi men đã được đẩy ra gần hết, dục vọng đã được giải tỏa đến độ chán ngán, chỉ số liều lĩnh của Tài trở về không, còn sự lo lắng thì tăng kịch nóc. Hắn nhìn người đàn bà nằm bên cạnh, gương mặt xinh đẹp có đôi vệt hằn đau đớn còn thân thể nõn nà có vài chỗ đỏ au, vết đòn roi. Hình ảnh này với hắn ta không lạ, bên Mỹ, Tài cũng đã làm ra một vài lần. Nhưng hôm nay hắn lại thấy hoang mang vì đây không phải ở Mỹ, và người đẹp nằm đây cũng không phải người nhập cư bất hợp pháp phải dựa vào gia đình hắn ta để kiếm cơm ăn.
Vậy mà lúc tinh trùng dồn lên não hắn đã hiếp và còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với nàng, tội này to lắm, ai cũng chẳng thể đỡ nổi cho hắn đâu. Càng nghĩ hắn càng thêm lo ngại, tốc độ mặc quần áo cũng trở nên đặc biệt nhanh.
4h20 hắn ra khỏi khách sạn, hớt hải giống như có ma đuổi ở đằng sau, hắn bắt xe, trở về và thuê một khách sạn ở gần nhà máy, đợi sáng ra để nghe ngóng tình hình. Nếu xấu nhất, chẳng may chuyện liên quan đến luật pháp, hắn sẽ lập tức rời Việt Nam. Dù trên thế giới này đã chẳng còn nơi nào dành cho hắn, nhưng thà lang thang rồi xin tiền ông Danh để sống còn hơn phải đi tù.
Thế nhưng hết sáng, đến chiều ngày này nối sang ngày khác, hắn không thấy gì. Cả ở nhà máy lẫn ở nhà, không một ai thúc giục hắn phải trở về, chứng tỏ hắn không hề bị công an triệu tập. Hắn đâu biết, nhắc đến chuyện kiện tụng thì Tiểu Vân còn sợ nhiều hơn. Không giấy tờ, thân phận nhạy cảm, vì vậy dù bị hiếp cô cũng chẳng dám làm lớn chuyện mà còn phải cố gắng giấu giếm giúp anh ta.
Đầu tiên cô gọi điện cho Đạo, nhắc nhở hắn không được nói với bất kỳ ai, cũng gọi cho lão Viễn lấy cớ đêm đó đến kỳ bất chợt, đau bụng quá không về nổi. Cũng lấy lý do sợ ông gặp đen đủi khi dây với đàn bà có kinh nên mấy ngày sau cũng không về biệt thự ngoại ô. Cô phải chờ cho những dấu vết trên cơ thể của mình phai nhạt, nếu không lão Viễn nhìn thấy và hỏi cô sẽ chẳng biết trả lời ra sao.
Về phía Tài, sở dĩ mấy ngày này chẳng ai để ý đến hắn lý do là vì mọi người đang dành hết sự quan tâm cho việc niêm yết của tập đoàn. Mãi đến hôm nay khi mọi thông tin đã chính thức, mới có người thông báo về việc đó với anh ta. Ngay sau nhận thông báo về buổi tiệc từ Phúc, người tiếp theo gọi đến cho anh ta lại là Đạo, hơn nữa trong lời nói thì đầy vẻ nịnh nọt lấy lòng.
Cậu Tài đấy hả…sao mấy hôm nay không thấy cậu ở nhà máy thế…chắc là bận đi ngoại giao với bố cậu phải không.
Ông gọi tôi có việc gì vậy, có ai đến tìm tôi ở nhà máy sao.
Không, đâu có ai, tôi gọi là để hỏi xem cậu đến dự tiệc lúc mấy giờ, tôi với mấy anh em dưới nhà máy muốn đi theo cậu. Dù gì có cậu dẫn dắt thì anh em cũng có thể diện hơn.
Lời nói của lão ta vừa khéo gợi lên lòng hư vinh của hắn, Tài hắng giọng vài lần rồi mới trả lời lão ta.
Bảo với anh em, sáng mai tôi sẽ báo giờ giấc cụ thể cho anh em.
Vâng, như vậy thì tốt quá, anh em chúng tôi phụ thuộc hết cả vào cậu đấy.
Tài nghe những lời lễ phép như vậy thì đắc trí mà gật gù, đâu biết rằng ở phía đầu dây bên kia Đạo đang cười khinh bỉ và nói chuyện rôm rả với một vài chiến hữu của lão ta.
Địt mẹ, cứt gà loại ba mà tưởng sôcôla loại một, để rồi xem mày đắc ý được bao lâu.
Bên cạnh lão lúc này còn có hai người khác nữa, một người là Ất, kẻ đã từng được ông Danh thăng chức để dằn mặt Đạo, nhưng lại không biết Đạo với Ất là họ hàng xa. Vì thế dù mới đầu hai người này đấu đá nhau nhưng vì tình thân rồi lại về một mối. Kẻ còn lại bất ngờ lại là Lâm, sau những gì đã trải qua, việc hắn thân với Đạo hơn cũng dễ hiểu. Ngay sau khi Đạo tắt điện thoại, Ất đã dẫn đầu mà hỏi luôn.
Sao mình lại đi theo thằng này hả chú, tuy cũng là con ông Danh nhưng thấy hắn có biết gì đâu, cũng chẳng thấy ông Danh coi trọng hắn.
Còn hơn là đi theo hai con đàn bà của lão Danh, chúng nó thậm chí còn chẳng liếc mắt nhìn. Thằng này tuy không được coi trọng thì vẫn là con trai lão, nắm nó ở trong tay, sớm muộn gì cũng có ích thôi. Có phải không hả, cậu Lâm.
Lâm đang ngồi lơ đễnh, nghe tiếng Đạo thì mới ngoảnh đầu sang.
Tôi không biết ông định làm gì, nhưng đừng quá xem nhẹ ông Danh và cả cậu Phúc. Chỉ cần nhìn vào việc ông ấy tự mình gây dựng được PBK group còn cậu Phúc đưa nó lên sàn niêm yết thành công cũng đủ biết cha con ông ta chẳng hề đơn giản đâu.
Khà khà, lên sàn giao dịch thì sao chứ, trèo càng cao thì ngã càng đau mà thôi. Còn cậu, có muốn trung thành rồi chết cùng bố con nó không.
Haizz, không.
Lâm thở dài thườn thượt, hắn bây giờ thì còn tư cách gì để nhắc lại 2 chữ “trung thành”.
Không biết những toan tính và mây mù đang kéo tới, ông Danh cùng con trai và con dâu đang háo hức chuẩn bị tiệc tất niên cũng là lễ mừng công cho cả công ty.
Trước gương, Chi đang tỉ mỉ chỉnh lại cà vạt cho chồng, còn Phúc sau một đoạn thời gian căng thẳng, hôm nay được vợ chăm sóc, anh cũng thoải mái mà nở nụ cười trên môi.
Phù, sau bao nhiêu cố gắng cuối cùng ngày này cũng đến, chắc là bố và mọi người ở trong tập đoàn đều rất vui.
Thế chẳng lẽ anh lại không vui sao, để đưa được công ty lên sàn anh cũng là một người góp công rất lớn.
Hì hì, vui, vui ơi là vui…uhm…
Vừa cười vừa nói, rồi anh bất chợt kéo vợ vào mà quấn quýt hôn. Hai, ba tháng vừa qua cắm đầu vào công việc với chữa bệnh, không được gần gũi anh cảm thấy rất nhớ cô.
Uhm anh…đừng đùa nữa…để yên để em chỉnh lại cà vạt cho nào…
Kệ đi, anh nhớ vợ quá, hơn 2 tháng rồi… em không nhớ anh sao…
Chi khá bất ngờ lúc bị bờ môi mình bị bờ môi anh chiếm lấy, cô hơi đẩy anh, nhưng khi nghe câu hỏi làm nũng có phần tội nghiệp của anh thì mủi lòng. Với lại cô cũng nhớ chồng, cũng thích mùi nóng rực này của anh vậy nên cô lại thu tay về và để yên cho nụ hôn tiếp diễn.
Phúc tham lam, bằng tay và bằng cả miệng của mình. Lưỡi anh lùa sang, cuốn lấy lưỡi cô và triền miên quấn quýt, nó cũng dẻo quẹo lia qua hết cả hàm răng ngọc, mút lấy mút để nước bọt của vợ như thể đó là mật ong. Còn phía dưới, anh dùng tay siết trên đôi mông của Chi và kéo rịt vào người. Giữa háng anh, thằng “Phúc con” lâu ngày bị bỏ đói, vừa ngửi thấy mùi quen thuộc thì hùng dũng ngóc đầu lên. Rồi nó phả ra nhiệt độ hừng hực như một tín hiệu mãnh liệt đòi giao hoan.
Chi luống cuống mà thích, vì mùi của chồng và cả vì sự kích động lúc bất ngờ. Bướm cô cũng hừng hực nóng, mùi nước hoa điểm tô thêm mùi hormone dục tình như chất xúc tác cho sự cuồng nhiệt của cả hai. Vậy là lúc anh ép khúc gân chắc khỏe kia vào mu bướm, cô chẳng ngại ngần mà chà sát để cho cơn nứng thoải mái cuộn trào.
Phúc nhận tín hiệu, và không chùn bước như mọi lần vì anh biết mình đã hoàn toàn sẵn sàng để tiếp tục. Bàn tay ngứa ngáy rất nhanh đã vươn tới đôi bầu ngực ngạo nghễ của vợ yêu.
Càng lâu được chạm chỉ làm anh càng thêm nhớ và háo hức chứ chẳng hề xa lạ một chút nào. Anh lấy cả hai tay xục vào trong nịt vú, những ngón tay rất nhanh đã vân vê hai cái núm nhỏ của Chi.
Úi…anh…nhột quá… ư hư hư…
Miệng cô rên khe khẽ, tay trượt xuống đến khi chạm được vào khúc thịt cứng nóng kia thì nhiệt tình vuốt ve. Dù vẫn còn cách vài lớp vải nhưng Chi vẫn cảm nhận được tùng nhịp đập của nó, cũng như từng cái run rẩy của anh.
Hừ hừ… vợ…nó nhớ em lắm đấy, em có thấy nhớ nó không…
Khỏi nói, cô trả lời bằng tiếng khóa kéo, và cái đụng chạm trực tiếp bằng tay. Lâu rồi, cô đã chạm vào những dương vật khác nhưng yêu thương dành cho nó thì vẫn còn y nguyên. Cô nắm nó trong tay với một lực vừa phải, xục nhẹ nhàng cho cả người anh co rúm còn khúc thịt ấy nở to đến mức gần nổ tung.
Khoái cảm của cả hai người hòa quyện làm không khí cả căn phòng cũng ngùn ngụt bốc cao. Chi thấy không phải kìm nén nữa, cô kéo hẳn con cu của chồng ra rồi xắn váy lên mà chuẩn bị quỳ xuống hôn. Phúc thấy tất cả mọi động tác của vợ, khúc dương vật trong tay nàng cũng hưng phấn đến độ phải gật gù.
“Ring…ring…” tiếng điện thoại kêu giục giã, khiến không khí cuồng nhiệt của căn phòng bình lặng xuống 1 giây.
Kệ đi anh…
Chi nói, đầu lưỡi thò ra gần chạm vào đầu khấc, đôi mắt long lanh có dục vọng chứa chan. Phúc đồng ý, hơi thở nhọc nhằn như phun ra lửa, anh với tay để tắt điện thoại đi. Nhưng trên màn hình một chữ “bố” hiện lên, giống như dội lên đầu anh một xô nước đá.
Vợ ơi… không được rồi, bố gọi.
Chiếc miệng xinh đang há mà đành phải dừng lại, mùi nam tính nồng nàn từ dương vật của anh vừa thoảng qua đầu mũi mà nàng phải ngoảnh mặt đi. Cuộc vui đến đây cũng phải dừng lại một cách không mong muốn, khi trong điện thoại giọng ông Danh đang có vẻ vội vàng.
Em, bố gọi hai vợ chồng đến nhà hàng ngay, ở đấy hình như xảy ra sự cố.
Vâng.
Giọng nàng thấy rõ sự uể oải, dáng vẻ cũng mất đi sự hứng khởi vừa xong.
Thôi mà vợ yêu, buổi tối hôm nay cực kỳ quan trọng, em phải thật vui vẻ lên, đêm nay anh đền.
Xì, có thấy anh ngủ ở nhà bao giờ mà đền với chả bù.
Chi đứng dậy với gương mặt buồn thỉu, cô vuốt lại chiếc váy vàng hở lưng rồi di ra bàn trang điểm để chỉnh lại mái tóc của mình. Phúc đứng đó, không phản bác nhưng miệng cười nham nhở, đêm nay anh muốn dành cho vợ một bất ngờ.
 

kebinthai

Tao là gay
Chương 123: Lễ mừng công.

Dù sao cả hai vợ chồng đều là những người hiểu lý lẽ, họ biết việc gì cần phải ưu tiên. Nên rất nhanh về sau, hai người đã ngồi xe rồi có mặt xử lý sự cố ở nhà hàng. Rất may vấn đề được giải quyết trong phút chốc, trước khi bữa tiệc diễn ra, ông Danh cùng 2 con còn có dịp mà nghỉ ngơi.
Họ tập trung lại ở trong một căn phòng nhỏ trên gác, sau tất cả mệt mỏi và vội vã, lúc này thật sự được thảnh thơi. Phúc cười khẽ với vợ rồi lại nhìn sang bố, người đàn ông với bóng lưng vĩ ngạn đang đứng ở lan can nhìn xuống đại sảnh, như một vị vua đang ngắm nhìn vương quốc của mình. Với anh ông là sự hiện thân của mạnh mẽ và quyết đoán đứng trước ông Phúc mặc dù rất yêu thương nhưng luôn thấy mình có lỗi mà chẳng dám lại gần. Bây giờ dù tình cảm 2 cha con đã có nhiều cải thiện nhưng anh vẫn chỉ dám đứng từ xa mà ngưỡng vọng mà thôi. Cũng may, giữa ông và anh luôn tồn tại một cầu nối, chính là người phụ nữ đang ở cạnh anh đây. Nhờ có cô mà gia đình này mới có được hơi thở của hạnh phúc.
Chi thấy chồng hết nhìn cha rồi lại nhìn mình âu yếm, cô cũng thấy tim mình ấm áp hơn. Đây là 2 người đàn ông đối với nàng gần như quan trọng nhất, một người nàng gọi là chồng và chấp nhận dành tình yêu trọn kiếp. Còn người kia, bố chồng cô thì đã cho cô những trải nghiệm thể xác vô cùng sung sướng và làm cho cuộc sống của nàng vẹn tròn và có ý nghĩa hơn, với ông cô vừa ham muốn lại vừa biết ơn.
Đúng lúc này, bất chợt ông Danh xoay người lại, ông phán một câu làm cả hai vợ chồng phải chú ý ngay.
Bố sắp nghỉ hưu được rồi.
Ơ, bố sao nói thế ạ, bố còn trẻ, còn khỏe, còn sức ảnh hưởng, tại sao lại nghỉ đúng lúc này. Hay tại bọn con lại làm gì để bố phật ý ạ.
Ông lắc đầu, phẩy tay rồi dành cho anh một nụ cười hiếm hoi.
Chính vì còn chút sức khỏe nên lúc này nghỉ thì còn kịp mà hưởng thụ, chứ ít lâu nữa già hẳn thì còn hưởng thụ được cái gì nữa đâu. Haizz, bố cố gắng cả một đời rôi, vì PBK cũng hi sinh và bỏ lỡ chẳng ít, nay thấy nó cũng có chút thành tựu, bố coi như cũng để lại được di sản về sau. Vậy là đủ, phần còn lại phát triển và mở rộng thì để dành cho các con với cu Bin.
Ông nói rất nhẹ, giống như bản thân đã nghĩ đến chuyện này từ rất lâu. Còn Phúc, vừa mới đây anh còn nhìn ông với hình tượng cao lớn và mạnh mẽ, giờ nghe ông nói chuyện dưỡng già làm anh nhất thời còn chưa quen.
Với người khác thì có thể là đúng nhưng với bố thì chưa, tuy tuổi bố trên 50 nhưng con thấy bố còn khỏe hơn cả con ấy chứ. Anh nói vậy, em thấy đúng không hả vợ yêu.
Câu nói vô tình của anh làm Chi thoáng giật mình trán đổ mồ hôi, ngay cả ông Danh đang uống trà cũng sặc. Cũng may đúng lúc này có tiếng người vọng lên ở phía dưới, thế là Chi có cớ để mà chạy đi.
Khách dần dần đến mỗi lúc một đông, bữa tiệc cũng đi vào mục chính. Đầu tiên ông Danh nêu lý do tổ chức bữa tiệc, cảm ơn lẫn chúc mừng thành tựu của công ty. Ý chính ở đây là ông muốn đưa ra một thông báo rằng mã số cổ phiếu của tập đoàn đã được niêm yết, và tiến hành giao dịch ngay từ phiên mở cửa đầu tiên của năm sau.
Sau đó ông dắt các con của mình, lần này có bao gồm cả Tài đi khắp nơi để giới thiệu, tất cả mọi người lúc này mới biết, việc ông Danh có thêm một đứa con không chỉ là một lời đồn xuông.
Có điều, tuy giới thiệu Tài với mọi người nhưng bản thân ông lại không quá mặn mà với hắn, cũng không muốn nói chuyện riêng hay có ý để hắn xích lại gần. Về phía Chi thì lại càng xa cách, cô luôn dành cho hắn sự đề phòng cao nhất, cũng gần như không nói thêm một câu nào. Có lẽ người trong nhà gần gũi với hắn nhất lại là Phúc, cũng như việc tự mình thông báo bữa tiệc này với hắn thì suốt buổi anh cũng tỏ ra rất nhiệt tình.
Thế nhưng tính cách của hai người quá khác biệt cũng chẳng có lấy một người bạn chung, nên rất nhanh về sau, Phúc đi tiếp khách của anh còn Tài lại trở về đứng gần bọn lão Đạo. Khi hắn đến gần mới nghe thấy bọn lão ta đang to nhỏ về chuyện của mình.
Ất, mày thấy gia đình nhà chủ tịch khác những gia đình bình thường khác ở điểm gì không?
Người nói là Đạo, hắn nheo mắt nhìn về phía gia đình nhà ông Danh ở xa xa, Ất đứng ngay bên cạnh hắn, tay gãi gãi đầu cũng nhìn theo hướng của chú mình.
Khác là họ giàu vãi đái, nhà đẹp xe sang chứ còn khác cái gì.
Thằng ngu, khác là gia đình họ nhất bên trọng, nhất bên khinh, thậm chí con dâu còn có địa vị hơn cả con ruột.
Giọng hắn không lớn nhưng lại rõ ràng từng chữ, nếu khoảng cách không xa quá sẽ dễ dàng lọt vào tai.
Ý chú muốn so sánh anh Tài với anh Phúc giám đốc và vợ anh ta ấy hả, à ừ, cháu cũng thấy họ được trọng dụng hơn anh Tài của chúng ta. Nhưng sao lại thế nhỉ, đáng lẽ anh Tài là con cả mà lại thiệt thòi thì phải quan tâm hơn chứ, sao lại…
Giọng Ất đè xuống, nhưng cũng vẫn đủ để người có dụng tâm có thể nghe.
Con cả thì sao, chịu thiệt thòi thì được gì kia chứ. Thằng Phúc nó là con chính thất, từ bé đã được vun trồng bằng tình cảm và sự quan tâm của lão. Lòng tin, sự thương xót rồi cả những ưu tiên đều dành cho nó hết chứ cậu Tài thì sao mà so sánh. Đấy, cứ để đến lúc chia cổ phần rồi biết, cậu Tài chưa chắc đã được một xu.
Hai tên, kẻ tung người hứng, nghe thì như kiểu đang thông cảm, nhưng nếu khôn ngoan sẽ dễ nhận ra ý li gián ở bên trong. Tài đứng cách đó cũng chỉ vài bước chân, từng lời từng chữ họ nói ra hắn đều nghe rõ không bỏ sót. Hắn càng ngẫm lại càng thấy đúng, từ ngày nhận lại gia đình hắn chưa từng nhận được tình thân đúng nghĩa từ bất kỳ ai. Họ đều đối xử với hắn kiểu xa cách, đúng kiểu như hắn là một “cục nợ”, bắt buộc phải “nhặt” về.
Bàn tay Tài cầm ly rượu siết đế ly đến kêu răng rắc, còn hai mắt thì có hai ngọn lửa bùng lên. Hắn vốn dĩ nóng nảy, từ bé lại được chiều chuộng thành thói, thế nên khi bị rơi vào hoàn cảnh như thế thì giận đến nổi điên.
Thế nhưng hắn lại nghĩ đến hoàn cảnh không còn nơi nương tựa của bản thân và ánh mắt đầy uy áp của ông Danh mà chùn bước. Vì hắn biết trước một người mạnh mẽ như ông mình dù có nổi điên cũng chẳng làm nên nổi trò trống gì. Thế nhưng bảo hắn nhịn nhục để cố gắng thì không thể, trong đầu hắn một ý nghĩ u tối vang lên.
Hừ, không cho thì tự mình sẽ lấy, cách này hay cách khác mà thôi.
Hắn đâu biết lúc này Đạo hơi ghé mắt nhìn qua hắn, thấy ánh mắt tóe lửa kia thì nhếch mép cười, lão biết trong lòng Tài đã nảy mầm hạt giống đố kỵ mà lão mới vừa gieo.
Giữa đại sảnh tiệc vẫn diễn ra vui vẻ, Phúc cười đến mọi miệng, còn người đứng bên cạnh lúc này lại là Sam. Gã người Anh tóc vàng lịch thiệp, đang bắt tay anh với vẻ thân thiết hơn cả mức xã giao thông thường. Tất cả những điều này đều lọt vào đôi mắt đẹp của Tiểu Vân, nàng tỏ ra khó chịu thấy rõ.
Sao tên Sam này lại thân thiết với Phúc vậy nhỉ, tưởng hắn kênh kiệu và thích chèn ép các đối tác lắm cơ mà.
Anh cũng từng nghe Phúc nói mới đầu làm ăn với bên đấy không hề dễ, Phúc phải đi qua đi lại bên Châu Âu đến mấy lần. Nhưng chẳng hiểu sao từ bữa tiệc Halloween lần ấy, hợp đồng tự nhiên được ký luôn.
Chắc đã xảy ra điều gì đó, phải điều tra lại thật rõ, nếu nắm thêm được ít thông tin mật thì lại càng hay.
Người đứng bên cạnh và trả lời Tiểu Vân là Lâm chứ chẳng phải ai khác. Hắn dường như đã quên mất chức phận của mình mà chẳng thèm để ý đến bí mật công ty, Tiểu Vân hỏi gì hắn cũng nhiệt tình giải đáp hết. Tiểu Vân nghe vậy thì gật đầu rất nhẹ, đôi mày khẽ nhíu lại như đang suy tính thứ gì đó rất sâu xa.
Không khí buổi tiệc càng lúc càng rôm rả, Phúc không ngừng uống rượu và nhận lời chúc từ khắp nơi. Thế nhưng dường như có một điều mà anh không để ý, đó là cả bố anh và vợ anh đều chẳng thấy đâu.
Họ lúc này đang trên chiếc Land Cruiser của ông Danh mà lao vun vút, giữa mùa đông mà nhiệt độ trên hàng ghế lái nóng tựa lửa thiêu.
Bố, mình lại đi đâu thế ạ? Buổi tiệc còn biết bao nhiêu khách mời, quan chức cần chúc tụng, mình bỏ đi như vậy hình như không phải phép lắm.
Toàn bộ khách khứa quan trọng mấy bố con mình đã chào và cảm ơn hết. Những ai còn thiếu đều chỉ là những mối xã giao không quan trọng mà thôi. Với bố hôm nay là một ngày rất đặc biệt, bố muốn cùng em chúc mừng riêng.
Ông ấy lại gọi nàng bằng “em” giống như một tín hiệu, nghe thấy má nàng lại đỏ ửng, đôi mắt liếc sang thấy ông đang cười đầy tình ý thì lại càng háo hức hơn. Bởi nàng biết cái tiệc “chúc mừng riêng” mà bố chồng vừa nói, chắc hẳn món chính sẽ là cô. Cũng đồng nghĩa ông đã chuẩn bị điều gì đó rất đặc biệt, như thế tức là rất có thể đêm nay cô sẽ lại có một trải nghiệm tình dục tuyệt vời.
Xe bỗng nhiên dừng lại ở một nơi Chi chẳng hề xa lạ, cũng chính là câu lạc bộ khiêu vũ mà cô đã từng học nhảy ở đây. Nàng nhìn sang ông đầy vẻ nghi vấn, Danh chỉ mỉm cười nói với em.
Em cứ đi theo bố, bố đảm bảo sẽ cho em một đêm tuyệt vời.
Nói rồi ông lại đeo lên chiếc mặt nạ Sói, còn đưa chiếc mặt Thỏ trắng cho cô. Chi đeo lên rồi mạnh dạn bước theo ông vào trong câu lạc bộ, trong lòng rạo rực mong chờ sự cuồng nhiệt của đêm nay.
Danh dắt Chi thẳng một mạch lên tầng 3 yên ắng, xuất trình thẻ thành viên rồi bước vào thế giới ám muội kia. Đại sảnh thênh thang Chi đã đi thăm một lần mà vẫn thấy lạ. Nhìn những thân thể với những khoảng da thịt hở hang đang diễn cảnh trần trụi, chi hơi rùng mình, và bụng dưới như có ngọn lửa trào lên.
Danh vẫn sát bên Chi cảm nhận từng cảm xúc nhộn nhạo của em mà thích ý, hắn biết rằng lựa chọn của mình thật chẳng chút sai lầm.
Con yêu, mình nhảy chút nhé, điệu Kizomba vang lên rồi.
Vừa ngồi vào bàn Danh đã tiến lại gần gạ gẫm, dường như ngọn lửa trong lòng ông cũng dữ dội chẳng khác nào Chi. Lão dắt em ra sàn nhảy ở giữa, từng bước chân thoải mái thấy rõ vẻ tự hào. Tự hào vì trong tay hắn là một người bạn nhảy tuyệt sắc, dù gương mặt đã che đi nhưng cũng đủ làm cả sân khấu xôn xao.
 

kebinthai

Tao là gay
Chương 124: Khiêu vũ ở tầng 3 của câu lạc bộ

Chiếc váy vàng ôm sát theo đường cong cơ thể, như cố tình nâng niu dáng hình khiêu gợi thon dài của em. Từng hạt kim tuyến vàng phản chiếu những tia sáng yếu ớt, như những vệt vàng óng ánh chạy dọc theo những đường cong mạn diệu tuyệt trần.
Ngực tròn, eo thon, bụng dưới phẳng lì, còn xuống thấp hơn là một gò mu khum khum hình tam giác, vẻ quyến rũ của em như thiêu đốt mọi ánh nhìn. Chết người hơn khi đôi chân dài của em cứ lấp ló sau tà váy xẻ, thêm tấm lưng trần trắng nõn khiến em đêm nay toát lên sự cực hạn của vẻ gợi tình.
Tiếng trống bass chậm rãi như từng nhịp va chạm của thể xác, khiến cho nơi nào đó của Chi co thắt nhẹ dù chưa ai chạm vào. Ông Danh đặt một tay lên lưng váy Chi, ngay trên xương sống, rồi từ từ trượt xuống, tránh qua lớp vải mỏng của váy dạ hội, dừng lại đúng điểm cuối cùng của khe mông. Ngón tay của ông lặng lẽ ấn nhẹ vào cái rãnh sâu hoắm, chỉ một cái thôi mà Chi đã rạo rực đến nấc lên.
Hức…bố, người ta nhìn đấy…
Nhìn sao, người ta nhìn từ lúc em bước ra cùng bố…vì em đẹp mà ai cũng say mê em…
Chi gục đầu trên vai ông đôi mắt nhìn qua lại, đập vào mắt em là những cặp đôi đang ôm ấp, thân hình họ uốn éo còn đôi mắt đều rực lửa tình. Trong những cặp mắt kia, có rất nhiều là hướng về em với sự thèm thuồng không che giấu, và những động tác khiêu gợi như những chú công đực xòe đuôi.
Chi giấu ánh mắt của mình đi vì xấu hổ, Danh che chở bằng cách kéo sát em vào cơ thể của mình hơn. Em đặt một tay trên vai ông, vẫn giữ lại một tẹo khoảng cách, cố làm vẻ lịch sự như những buổi học nhảy ngày xưa. Nhưng càng làm thế cô lại càng trở nên lạc lõng, vì xung quanh không còn ai giữ lại chút phép tắc nào. Những gương mặt kia đã được mặt nạ che phủ, để thoải mái trưng ra thứ dục vọng trần trụi nhất ở trong lòng.
Cách họ chỉ một bước chân, cặp đôi đeo mặt nạ đen trắng như đang hòa vào làm một, tay người đàn ông đã mất hút sau lớp vải của chiếc đầm tinh khôi. Người đàn bà ấy rõ ràng là hài lòng với sự thành thạo của đôi tay người bạn nhảy, cứ chốc chốc bà ta lại ngửa cổ lên và rít, cả những thớ mỡ trên cơ thể cũng rung lên. Gã đàn ông thì coi đó như một lời cổ vũ, hắn táo tợn hơn khi trượt một tay xuống chui vào trong tà váy của bà ta. Những ngón tay của gã đi vào đâu Chi không biết, chỉ biết người đàn bà ấy lại giật nảy thêm lần nữa, giạng rộng chân và áp chặt hơn vào người tình.
Ôi đây là cảm xúc thật bên trong những con người đạo mạo sao…họ thèm đến mức bỏ qua ánh nhìn của người khác… hay chính những ánh nhìn kia đem cho họ khoái cảm nhiều hơn?
Nàng hỏi câu hỏi thay cho họ, như cũng đang tìm đáp án cho chính bản thân mình. Vì cơ thể cô lúc này đang rất nóng, cánh tay đặt trên vai ông Danh cũng buông thõng, để 2 cơ thể sát rạt lại bên nhau. Vô ý mà cũng có thể là cố ý, Danh siết mạnh đoạn dưới, để khúc thịt nóng hổi trong quần ông ấn lên cái mu mum múp của Chi. Chi cảm nhận được rõ sự cứng rắn và háo hức qua từng nhịp đập, và háng em cũng giật nhẹ từng cơn như để gọi mời.
Những biểu hiện đó của em rất nhanh đã làm Danh căng thẳng, khúc thịt trong quần cứng như đá, miệng khô khốc chiếm trọn bờ môi Chi. Chiếc lưỡi to bè vội vã lùa sang rồi đảo loạn trong khoang miệng, nó quấn lấy lưỡi Chi và tham lam hút lấy nước bọt của em.
Uhm…bố…chụt chụt… hưm hưm…
Nàng hổn hển, đáp lại ông bằng tất cả sự nhu mì và ướt át, vú cô tỳ chặt trên bờ ngực rộng rãi, còn mu bướm liên tục cọ lên đoạn căng phồng ở háng ông. Trong vô thức họ cũng đã hòa mình chung vào bầu không khí ái muội, cả hai cơ thể đều buông thả, lắc lư theo vũ điệu động tình.
Kết thúc nụ hôn, Danh xoay người của Chi lại, để lưng em tựa vào ngực lão còn bờ mông cong thì dán chặt lên khúc dương vật vẫn ở trong quần. Chi chỉ biết nấc lên rồi đầm mình trong sung sướng, hai tay vò trên đầu lão, còn đôi vú thì mặc Danh bóp say sưa.
Ôi…Sói ơi…ư hư hư… Sói làm gì em đấy…em nóng chết mất Sói ơi… ư ư ư…
Tiếng nhạc du dương, dục vọng bùng nổ, nàng không gọi ông ta là bố nữa, vì giờ với nàng Danh chỉ còn lại là một tình nhân. Danh hiểu được điều đó và coi nó như một sự khuyến khích, ông cùng em lắc lư trong điệu Kizomba êm ái, bàn tay không quên khám phá tiếp những vùng nhạy cảm khác của Chi. Lão để lại chi chít dấu ấn trên cả hai bầu ngạo nghễ, lột bỏ chiếc bịt núm thừa thãi rồi vân vê hai đầu nhũ cho chúng phải cương lên. Tiếp đến một bàn tay của lão luồn xuống thấp, chui qua tà váy xẻ rồi chạm đến viền quần lót của Chi.
Chi sướng, đến gần như quên đi cả trời đất, chỉ khi thấy một bên mông mát lạnh thì mới choàng mở mắt ra. Chi ý thức được đây vẫn còn là sàn nhảy, nơi có hàng chục ánh nhìn vây quanh. Em vội vã lấy một tay che lại vùng mu bướm, mắt ngước lên nhìn Danh và nói giọng van lơn.
Sói…đang ở sàn nhảy mà… em không muốn bị họ nhìn…
Sao phải ngại…hãy để họ chiêm ngưỡng rồi thèm thuồng với sắc đẹp của em…
Và thế là Danh chẳng hề thu tay lại, một tay còn kéo xệ một bên váy cho bầu ngực em lộ rõ, trong khi tay kia lách qua quần lót mà nghịch ngợm 2 mép bướm của em. Chi sướng nhưng cũng đôi phần hoảng loạn, em sợ ánh mắt săm soi, dè bỉu của mọi người xung quanh. Nàng ngước mắt lên, đúng là có hàng chục đôi mắt nhìn về mình và ngơ ngẩn. Nhưng ánh nhìn của họ không hề dị nghị hay đánh giá, thay vào đó là sự thèm thuồng có xen lẫn cả một chút ghen tị ở bên trong.
Đúng vậy, mặt nạ đã che, chẳng ai biết nàng là ai, thứ họ thấy ở em chỉ là người đàn bà gợi tình đến nghẹt thở, thúc đẩy dục vọng của đàn ông và sự đố kỵ của đàn bà.
Em thấy chưa…họ đều nhìn em mà khao khát… em đừng ngại…mà hãy tự hào về nét đẹp của bản thân…
Danh vừa nói vừa để bàn tay mình tiến bước, lão cố tình vạch hẳn một bên váy xuống thấp và kéo xệ mép quần lót của Chi xuống tận ngang đùi. Trước bao nhiêu ánh mắt lúc này, một bầu vú tròn trịa của Chi đã lộ hẳn cùng với đó là chùm lông lưa thưa gọn ghẽ, và cả khe bướm ướt nhẹp của em.
“Hít”, ở đâu đó xung quanh vang lên rất nhiều tiếng hít thở nặng nhọc, rồi thêm cả những ánh mắt nóng rực đang nhìn chòng chọc về phía em. Chi cảm nhận rõ từng tấc da thịt của mình được họ khao khát, mỗi một cử động của nàng cũng đều làm dục vọng của họ tăng cao.
Lòng hư vinh của em chưa khi nào bùng nổ hơn thế, thay vì ngượng ngập, em bắt đầu chủ động hơn. Chi uốn éo, cọ bờ mông mình lên khúc thịt nóng hổi của Danh và để mặc ông vạch đáy quần lót của mình lệch hẳn về một bên. Đến lúc này thì bàn tay ông có thể thoải mái mà sờ soạng, những ngón tay vì vậy mà được thể rúc sâu và ngoáy tròn trong lỗ bướm của em.
Ôi Sói ơi… ư hư hư… em khó chịu quá… mạnh nữa đi Sói ơi… ư ư ư…
Tiếng rên rỉ của nàng làm cả bầu không khí trên sàn nhảy nóng như lửa đốt, các cặp đôi cũng vì vậy mà lại càng cuồng nhiệt hơn.
Như lão hói đeo mặt nạ quỷ trước mặt em nãy giờ chỉ lắc lư nhẹ nhàng theo tiếng nhạc, thì lúc này cũng nhồng lên như muốn nuốt chửng bạn tình. Lão kéo phăng đi cả tà váy cô gái, rồi gục đầu xuống mà mút chùn chụt ở bầu ngực thỗn thện của cô. Vừa bú hắn còn vừa nhiệt tình xoa bóp, trong khi bàn tay còn lại thì giật liên hồi trong háng của ả ta. Cô ả vì sướng mà phải ngửa đầu ra sau để thở, còn bàn tay cũng cầm lấy dương vật của gã ta và sục nhẹ nhàng.
Gã đầu hói được chiều chuộng như thế thì thở hồng hộc như trâu nước, lão nhả vú của ả ra rồi bất ngờ nhìn về phía của Chi. Rồi trước ánh mắt đầy bối rối của em gã rút bàn tay khỏi háng ả, sau đó đưa những ngón tay bóng loáng vào miệng mút ngon lành. Hành động khiêu khích trắng trợn của hắn làm cho cả người Chi khẽ rùng mình và ngộp thở. Bướm em cũng vì vậy mà thắt nhẹ một cơn. Những ngón tay ông Danh ở trong cửa mình em bỗng nhiên bị siết chặt, lão nhận ra thì tủm tỉm cười.
Sao nào con Thỏ nhỏ… cảm giác được ngưỡng vọng và thèm khát có phải thích lắm không…
Chi không nói, vì lúc này mọi lời nói đều trở thành vô nghĩa, cô chỉ muốn được hoan lạc đến rã rời. Chi quay lại, nhìn vào đôi mắt ông bằng ánh nhìn rực lửa, sau đó dùng tay móc ra dương vật lão vuốt nhẹ và thì thầm.
Sói…em muốn… chiều em đi…cho em lên tận chín tầng mây đi Sói…uhm…
Danh cúi xuống tìm môi em mà ngấu nghiến, sau đó lão bế thốc Chi lên rồi trở về bàn. Trên sàn nhảy lúc này điệu Kizomba vẫn còn dang dở, nhưng những cặp đôi khác cũng rục rịch mà rời đi. Có điều lạ thay họ không trở về chỗ cũ mà đứng ngoài, vây quanh cái bàn rộng của hai người.
Danh không thấy, hoặc có thể thấy rồi mà mặc kệ, vì giờ phút này lão còn việc rất quan trọng cần phải làm. Lão đặt Chi xuống nhẹ nhàng lên bàn kính, hôn môi và dùng tay cởi dần những mảnh vải của em. Đầu tiên, lão kéo nhẹ để hai bên vai váy thả xuống, khiến cả thân hình vệ nữ của nàng lộ ra.
Ực…đẹp quá… da cô ấy thật trắng và mịn màng quá…ước gì được chạm vào đó dù chỉ một giây…
Sigh… eo cô ấy kìa, thật nhỏ…còn cặp chân…chậc chậc, thon dài biết bao nhiêu…
Uhm…đôi bầu vú… núng nính và tròn trịa giống như hai cục thạch… chỉ muốn lao vào mà cắn luôn…
Khi những ánh đèn vàng nhảy nhót trên thân hình trần trụi, những đôi mắt của biết bao người xung quanh cũng sáng lên. Họ xuýt xoa và buông lời tán thưởng, cũng không ít kẻ nuốt nước bọt tỏ rõ sự thèm thuồng.
Chi nằm đó và cảm nhận được mọi niềm khao khát, nhưng em không còn e thẹn nữa mà cảm thấy đầy tự tin. Em hướng mắt nhìn về Danh và giạng chân để khiêu khích, mắt lão lại hoa lên và quỳ “phịch” xuống giữa chân em. Hai bàn tay thô ráp chầm chậm vuốt dọc từ bắp chân đến tận háng, rồi dừng lại ở mép chiếc quần lót đã ướt nhèm nhẹp của Chi. Lão hít một hơi thật sâu cho mùi nữ tính nồng nàn của em xộc đầy vào trong đáy phổi, rồi dùng tay kéo cạp quần lót em một cách thật từ từ.
Bầu không khí của cả căn phòng tự nhiên cũng lắng lại, chỉ còn tiếng nhịp tim của những kẻ háo hức vang lên. Danh biết nhưng chỉ cười ranh ma sau chiếc mặt nạ, lão vẫn kéo thật chậm…thật chậm như bắt những kẻ thèm thuồng phải nhịn đến phát điên.
Nhưng đến cuối cùng mảnh vải mỏng manh kia cũng rời khỏi vùng tam giác, bộ lông tơ cái rãnh nhỏ và cả hai mép bướm đỏ mọng của nàng cũng lần lượt lộ ra.
Hít…địt mẹ…tuyệt quá… tao chưa thấy cái lồn nào đẹp như cái lồn này…
 

kebinthai

Tao là gay
Chí nó mới viết đến chương 124, t đăng nốt là hết rồi ae nhé. Ae ai có khả năng thì viết tiếp truyện giúp Chí, nội dung truyện để viết nốt thì ib t.
 

anhkieet

Yếu sinh lý
k, đợt trước t hay chat vs nó, thấy nó lạc quan chứ k nghĩ quẩn đâu, chẳng qua sức khỏe kém, cứ ốm đau lặt vặt suốt (đợt thì bị ngã, đợt thì lại bị nhiễm trùng vết mổ cũ v.v..., đợt cuối thấy nó nhắn là đang điều trị ở BV nhiệt đới TW chỗ Phương Mai xong k thấy update nữa, biệt tích luôn, khả năng là nhiễm trùng xong .... ở viện :( ).
vkl, thằng Chí nó ngủm rồi ah, đợt trước tao còn kêu gọi ủng hộ tiền theo dõi truyện cho nó
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo