Truyện sex mới_Thư ký, con dâu và người tình.

Lituchi1

Tao là gay
Chủ thớt
Ch20. Lời khuyên của ông Danh, cuộc hẹn tiếp.
Thứ 2 Chi đến sớm hơn mọi ngày, dù đêm qua em ngủ hơi muộn. Cũng tại Phúc, đêm qua anh nhắn tin với nàng rất khuya, đến cuối còn rủ Chi cuối tuần này đi chơi tiếp. Thế là làm cô cả đêm suy nghĩ mà ngủ không ngon.
Đúng rằng đi chơi với anh rất vui, rất hợp ý, nhưng khi thấy động thái tiếp cận quá cụ thể của anh cô lại âu lo. Nỗi lo đến chính nàng cũng chẳng biết từ đâu. Do chưa có kinh nghiệm trong chuyện nam nữ, hoặc vì địa vị cách xa hay chính tại anh là con của chú?
Ý nghĩ xoay vần, khiến cô mất tập trung, việc dọn văn phòng mọi ngày rất nhanh mà hôm nay mất nửa tiếng.
GKD02_1_.jpg

Chú đến, nhìn quanh một vòng rồi ngồi vào bàn. Chi cúi đầu chào ông, ông đáp lại cô bằng nụ cười nhẹ, thân mến như mọi lần.
-Chi đang nghĩ thơ thẩn gì đấy, cái góc bàn đấy lau đi lau lại 4 lần rồi.
Ông nhắc nhở làm nàng giật mình, ngay lập tức em lấy lại sự tỉnh táo, nàng pha cho ông một ly trà nóng rồi bê đến đặt trên bàn của ông.
-Chú xin, hôm nay chú có cuộc hẹn nào quan trọng hay việc gì cần lưu tâm không.
-Dạ không thưa chú, chỉ có một cuộc hẹn lúc 14h30 với đối tác người Nhật thôi ạ. Còn buổi sáng thì chú sẽ gặp chị kế toán trưởng và trưởng phòng kế hoạch để phổ biến về chính sách ưu đãi về thuế, và tiền thuê đất cho doanh nghiệp sản xuất vật liệu thân thiện môi trường.
-Ừ, không nhiều việc lắm, chú nhớ rồi, cảm ơn Chi nhé.
Việc báo cáo lịch đầu ngày cho ông đã hết nhưng Chi vẫn chưa đi, thấy vậy ông Danh liền hỏi.
-Sao thế, còn việc gì muốn nói với chú à, việc quan trọng lắm à mà chần chừ lâu vậy.
-Dạ, không quá quan trọng nhưng …hơi khó nói ạ. Chuyện là, tối hôm thứ sáu cháu và anh Phúc đã đi chơi chú ạ.
-Vậy sao, chuyện như thế sao phải khó nói. Thế rồi sao, đi chơi với nó vui vẻ không, có hợp không, nó đưa cháu về tận nhà sớm chứ.
-Vâng, anh ấy rất lịch sự và tử tế, còn hiểu biết nữa ạ, nói chuyện với anh ấy cũng rất vui, nhờ anh ấy mà cháu học hỏi được nhiều điều.
-Vậy có điều gì làm cháu khó xử mà phải đắn đo nhiều như vậy.
-Dạ, là vì anh ấy lại tiếp tục mời cháu đi chơi vào tuần tới ạ…cháu… cháu…
Khác với Chi thường ngày nói chuyện rành rọt dứt khoát, chạm đến vấn đề nam nữ chưa trải qua bao giờ cô chẳng biết phải giải thích khúc mắc của mình ra sao. Nhưng đứng trước cô là người lão luyện cả đường đời và đường tình, ông vừa nhìn đã hiểu được phần nào ý cô.
-Nó tỏ ra vội vã làm cháu ngộp à, từ trước giờ cháu chưa yêu hoặc hẹn hò nghiêm túc với ai bao giờ, đúng không.
Chi đỏ mặt gật đầu, còn ông Danh lại cười, ông cầm chiếc tách lên, nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp.
-Phúc năm nay đã 27, nó cũng được cho đi học ở khắp nơi, khẳng định rằng cũng đã va chạm không ít. Nó biết người phụ nữ nào là đáng để kết giao, tìm hiểu và theo đuổi. Còn chú, dù không tốt như những bậc cha mẹ khác thì chú vẫn mong nó gặp được một cô gái tuyệt vời. Nếu người đó là cháu thì chú rất yên tâm.
Chi nghe ông Danh nói mà cứ tưởng đang nói về một ai đó không phải mình, cô ngỡ ngàng khi ông dành lời khen tốt đẹp tới vậy cho cô. Nhưng khi ông nói rằng rất ủng hộ Phúc theo đuổi cô, không hiểu sao cô lại thấy lòng mình hơi nghẹn. Ông Danh để ý thấy bộ mặt trầm tư của em, ông nghĩ ngần thêm một chút rồi nói tiếp.
-Chi đừng nghĩ mọi chuyện quá nặng nề mà băn khoăn, mọi chuyện thực ra đơn giản lắm. Cháu và cả Phúc đều cần một người bạn để cùng nói chuyện, cùng nghe nhạc hay làm một điều gì đó để xả stress. Hãy lấy buổi hẹn hôm thứ sáu để kiểm chứng, chỉ cần khi ngồi cùng nhau thấy thoải mái, vui vẻ, khi kết thúc cuộc hẹn thì thấy nhẹ nhõm, hứng khởi thì đã có thể coi người kia là bạn mình được.
Nhờ lời dẫn dắt của ông Chi thấy mình đã nghĩ quá xa rồi âu lo vớ vẩn, chuyện đơn giản hơn nhiều. Quả thực anh Phúc rất đáng để làm bạn, nếu có một người bạn như thế sẽ là may mắn của cô. Còn chuyện xa hơn của 2 người cũng đâu ai ép, hãy cứ để thời gian trả lời thay.
Nghĩ như vậy gương mặt của Chi cũng giãn ra không còn căng thẳng nữa, cô nhanh chóng trở lại công việc và vẫn là Chi tận tâm, sáng dạ của mọi hôm. Ông Danh hài lòng nhìn cô, ấn tượng vì cô có những sở thích giống người vợ quá cố khiến ông nhìn nàng lâu hơn.
Một mái tóc dài đen mượt búi cao, đôi vai suôn gầy và tấm lưng ong mềm mại kết hợp với dáng đi thong dong mà uyển chuyển với đôi mông no tròn lúc lắc 2 bên.
IMG_20250224_100135_695.jpg
Nếu chỉ nhìn từ phía sau thì em cũng khá giống, nhưng vì cách nhau 2 thế hệ và ảnh hưởng từ giáo dực và công việc, 2 người có 2 khí chất khác nhau hoàn toàn. Ngắm một hồi lâu Ông Danh tự cười rồi mắng mình vớ vẩn, ông hít một hơi dài lấy lại tỉnh táo và tập trung vào công việc.
Một tuần bận rộn trôi qua trong chớp mắt, chiều thứ sáu, Chi chuẩn bị ra về thì nhận được lời chúc của ông.
-Chúc Chi có một cuối tuần vui vẻ nhé, nếu được hãy rộng lượng hơn với thằng con chú.
Chi lúc này mới nhớ đây là chiều thứ 6, đúng hẹn thì tối nay Phúc sẽ đón cô đi chơi, chút nữa thì cô quên mất. Cô hơi chút xấu hổ rồi chào ông ra về.
Phúc đã về thành phố từ buổi chiều, anh chuẩn bị khá kĩ càng cho hai người có một buổi tối đủ vui và đáng nhớ. Vẫn khung giờ cũ anh đón nàng đi chơi, họ chọn một rạp chiếu phim rồi chọn xem một bộ phim tâm lý hài đã cũ.
Không có quá nhiều người xem, họ đa số cũng đều đi theo cặp, mỗi cặp đều chọn chỗ ngồi tách biệt để sao cho cảm thấy riêng tư nhất. Phim bắt đầu chiếu cũng là lúc đèn điện mập mờ, người nọ khó nhìn được người kia mà đôi lúc chỉ nghe thấy tiếng thì thầm, hoặc tiếng con gái cười khúc khích.
Bộ phim nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khá hay vì thế khiến cả Phúc và Chi tập trung thưởng thức, chỉ có đôi lúc chạm tay trong hộp bỏng ngô khiến họ hơi giật mình. Trong ánh điện chuyển cảnh, sáng tối đan xen của rạp chiếu phim, đôi lúc ánh sáng chiếu lên khuôn mặt Chi khá rõ, làm nổi bật từng đường nét thanh tú. Phúc khẽ liếc sang, tim anh như chững lại.
IMG_20250502_144316_132.jpg

Mái tóc đen mượt của cô buông lơi, vài sợi lòa xòa trước trán, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt to tròn, long lanh, chăm chú theo dõi bộ phim, nhưng đôi môi mọng khẽ mím lại, như đang cố kìm nén một cảm xúc khó nói. Chi mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, cổ tròn để lộ xương quai xanh mảnh mai, và mỗi lần cô nghiêng người lấy bỏng ngô, đường cong lưng ong thoáng hiện qua lớp áo, gợi lên một nét gợi cảm thầm kín, không phô trương nhưng đủ khiến Phúc bối rối. Anh nuốt khan, cố quay mặt về màn hình, nhưng mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô thoảng qua, lại làm lòng anh hơi xao xuyến.
Đúng lúc này phim chuyển sang một cảnh nóng, bên lò sưởi bập bùng, nhân vật nam và nhân vật nữ quấn lấy nhau. Qua ánh lửa, và dưới góc quay điện ảnh, những động chạm, tiếp xúc của họ hương diễm vô cùng. Từng đường cong cơ thể hiện lên sắc nét, kèm theo âm thanh của da thịt và hơi thở hổn hển phát trên loa khiến cả rạp phim chìm trong sự ngột ngạt bỏng cháy. Từ hàng ghế phía sau, Phúc nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ, xen lẫn tiếng vải áo sột soạt và một tiếng rên nhỏ dù người kia đã cố nén lại. Cặp đôi ở góc rạp còn bạo dạn hơn, dưới ánh sáng lờ mờ, họ ôm và hôn nhau trong khi tay người người nam mất hút sau lần vải áo để lần sờ da thịt người yêu. Một cặp khác gần đó, cô gái khúc khích cười rồi ngồi hẳn lên đùi bạn trai, họ cũng mê man, quyện chặt như đang tìm kiếm sự an ủi trong không gian đầy kích thích.
Chi bất giác siết chặt tay vào mép ghế, hơi thở cô trở nên gấp gáp, khiến cả bờ ngực phập phồng không kiểm soát. Gương mặt em cúi gằm, đôi má ửng hồng dưới ánh sáng màn hình lấp lóe. Cảnh phim nóng bỏng và những cặp đôi thể hiện tình cảm quá đà làm cô bối rối, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong cơ thể, mà cô muốn kìm giữ cũng chẳng thể nào. Tim đập nhanh hơn, lòng bàn tay ẩm mồ hôi, và một luồng nhiệt nóng ran chạy dọc sống lưng. Em khẽ cắn môi, cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ngón tay vô thức bấu vào hộp bỏng ngô, làm vài hạt rơi xuống váy. Phúc nhận ra sự lúng túng của Chi, anh muốn nói gì đó để phá tan không khí, nhưng có vẻ anh đã trực tiếp quá chăng, anh hắng giọng.
-Chi… em ổn chứ?
Giọng anh nhỏ, gần gũi, nhưng vẫn khiến cô giật mình, má hồng rực lên, bối rối như đứa trẻ ham chơi bị phát hiện.
-Dạ… em ổn.
Chi lí nhí, mắt vẫn dán lại vào màn hình, nhưng rõ ràng cô đang cố che giấu sự khó xử. Cô kéo áo len che kín cổ, như muốn giấu đi những mảng da thịt đã ửng hồng theo sự nóng lên của cả rạp. Phúc mỉm cười, cảm nhận được sự ngây thơ của cô, lòng anh vừa xao xuyến vừa muốn chở che.
-Nếu… không thoải mái, mình ra ngoài chút nhé?
Anh thì thầm, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quan tâm. Chi lắc đầu, vẫn cố tỏ ra vô tư bằng nụ cười gượng gạo.
-Dạ, không sao đâu anh… phim đang hay mà.
-Nhưng trong này sẽ còn “nóng” hơn nữa đấy, em có chịu nổi không.
-Ưm…vậy đi ra thôi ạ.
Phúc đứng lên trước, anh thể hiện sự chở che bằng cách đắp chiếc áo khoác mỏng của mình lên vai em.
-Gió Bấc về rồi đấy, ở ngoài sẽ lạnh hơn.
Quả thật, gió về bất ngờ quá, không ít người bị cái lạnh bắt phải co ro, trong khi Chi thoải mái ngôi nhâm nhi cốc cacao nghi ngút khói và cùng anh Phúc nhắc về ấn tượng của bộ phim.
-Tình yêu trong phim điên cuồng quá anh nhỉ, mọi phong ba, thử thách đều không thể cản bước. Thực tế liệu có được như vậy không anh nhỉ.
-Anh cũng không biết, chắc tại anh chưa yêu ai nhiều được như thế, hoặc là anh không đủ dũng cảm để làm được một điều gì đó thật to lớn cho người mình yêu. Nhưng anh biết có những người đã làm được, họ vì nhau mà hi sinh, tình yêu với họ không chỉ là cảm xúc, mà là lẽ sống cả phần đời của họ.
-Ồ vậy sao, họ thật đáng ngưỡng mộ.
Mắt Chi long lanh mơ màng, không để ý đến chút tiếc nuối kèm hối hận trong mắt anh. Cô nói tiếp.
-Không biết kết cục của bộ phim thế nào nhỉ, cặp đôi đấy rồi đây có hạnh phúc hay không, thật tiếc khi chưa xem hết.
-Xin lỗi em vì trải nghiệm chưa trọn vẹn, để bù đắp anh sẽ tình nguyện làm phó nháy cho em buổi sáng mai, với máy ảnh chuyên nghiệp và kinh nghiệm tác nghiệp khắc Châu Âu của anh.
-Ngay sáng mai ạ.
-Ừ, em chẳng nói muốn chụp ở giàn hoa leo trên con phố mình đi qua hôm trước còn gì.
-Nhưng…
Chi hơi chút phân vân, hai người có vẻ tiến triển quá nhanh.
-Anh vừa muốn đền bù cho em buổi tối hôm nay, vừa muốn có một cuối tuần vui hết nấc. Giống như tuần trước, anh đã thư giãn một cách thực sự, trở về trong tâm trạng nhẹ nhõm, năng suất làm việc cả tuần đều tăng.
-Vâng, vậy 8h anh nhé.
-Ok, anh sẽ đến đúng giờ, à nhờ Chi giúp anh một việc.
Phúc lấy từ trong ví một chiếc thẻ, rồi đưa cho Chi.
-Chi giúp anh đưa cái này cho mẹ em.
Chi nhìn thấy chiếc thẻ thì chưa dám đưa tay ra nhận ngay mà chờ anh nói tiếp.
-Ngay trong khu anh ở người ta vừa mở lớp dạy đan thêu chủ yếu dành cho các cô các chị. Anh thấy cô nhà mình ở nhà lâu ngày, sợ cô buồn anh mua biếu cô một khóa học 6 tháng. Em giúp anh đưa cho cô chiếc thẻ thành viên.
Một món quà rất thiết thực dành cho mẹ, Chi rất thích, nhưng nó quá giá trị, Chi không dám nhận ngay.
-Món quà rất thích hợp với mẹ em, nhưng chắc hẳn rất tốn kém, anh phải để em trả tiền thì em mới dám cầm.
-Ha ha, anh là dân cư sống trong khu được ưu tiên, giá anh mua rẻ lắm, em đừng nghĩ ngợi nhiều, cầm đi và giúp anh đưa cho mẹ, nhớ kèm theo lời chúc cô mau khỏe giúp anh.
Chi cũng hết cớ để từ chối, cô vui vẻ cầm lấy rồi cùng anh ra về.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 

Lituchi1

Tao là gay
Chủ thớt
Tôi là Lituchi hàng real đây. tôi là chủ group "Đàn ông chém gió-truyện 🔞" nick Telegram tôi là @lituchi88.
Nếu tele không được thì chuyển sang Zalo 0836552559. anh em muốn mua truyện hoặc có thắc mắc gì muốn hỏi thì pm tôi nhé.
 

TâyĐộc

Chim TO
Ch20. Lời khuyên của ông Danh, cuộc hẹn tiếp.
Thứ 2 Chi đến sớm hơn mọi ngày, dù đêm qua em ngủ hơi muộn. Cũng tại Phúc, đêm qua anh nhắn tin với nàng rất khuya, đến cuối còn rủ Chi cuối tuần này đi chơi tiếp. Thế là làm cô cả đêm suy nghĩ mà ngủ không ngon.
Đúng rằng đi chơi với anh rất vui, rất hợp ý, nhưng khi thấy động thái tiếp cận quá cụ thể của anh cô lại âu lo. Nỗi lo đến chính nàng cũng chẳng biết từ đâu. Do chưa có kinh nghiệm trong chuyện nam nữ, hoặc vì địa vị cách xa hay chính tại anh là con của chú?
Ý nghĩ xoay vần, khiến cô mất tập trung, việc dọn văn phòng mọi ngày rất nhanh mà hôm nay mất nửa tiếng. Xem nội dung: 453439
Chú đến, nhìn quanh một vòng rồi ngồi vào bàn. Chi cúi đầu chào ông, ông đáp lại cô bằng nụ cười nhẹ, thân mến như mọi lần.
-Chi đang nghĩ thơ thẩn gì đấy, cái góc bàn đấy lau đi lau lại 4 lần rồi.
Ông nhắc nhở làm nàng giật mình, ngay lập tức em lấy lại sự tỉnh táo, nàng pha cho ông một ly trà nóng rồi bê đến đặt trên bàn của ông.
-Chú xin, hôm nay chú có cuộc hẹn nào quan trọng hay việc gì cần lưu tâm không.
-Dạ không thưa chú, chỉ có một cuộc hẹn lúc 14h30 với đối tác người Nhật thôi ạ. Còn buổi sáng thì chú sẽ gặp chị kế toán trưởng và trưởng phòng kế hoạch để phổ biến về chính sách ưu đãi về thuế, và tiền thuê đất cho doanh nghiệp sản xuất vật liệu thân thiện môi trường.
-Ừ, không nhiều việc lắm, chú nhớ rồi, cảm ơn Chi nhé.
Việc báo cáo lịch đầu ngày cho ông đã hết nhưng Chi vẫn chưa đi, thấy vậy ông Danh liền hỏi.
-Sao thế, còn việc gì muốn nói với chú à, việc quan trọng lắm à mà chần chừ lâu vậy.
-Dạ, không quá quan trọng nhưng …hơi khó nói ạ. Chuyện là, tối hôm thứ sáu cháu và anh Phúc đã đi chơi chú ạ.
-Vậy sao, chuyện như thế sao phải khó nói. Thế rồi sao, đi chơi với nó vui vẻ không, có hợp không, nó đưa cháu về tận nhà sớm chứ.
-Vâng, anh ấy rất lịch sự và tử tế, còn hiểu biết nữa ạ, nói chuyện với anh ấy cũng rất vui, nhờ anh ấy mà cháu học hỏi được nhiều điều.
-Vậy có điều gì làm cháu khó xử mà phải đắn đo nhiều như vậy.
-Dạ, là vì anh ấy lại tiếp tục mời cháu đi chơi vào tuần tới ạ…cháu… cháu…
Khác với Chi thường ngày nói chuyện rành rọt dứt khoát, chạm đến vấn đề nam nữ chưa trải qua bao giờ cô chẳng biết phải giải thích khúc mắc của mình ra sao. Nhưng đứng trước cô là người lão luyện cả đường đời và đường tình, ông vừa nhìn đã hiểu được phần nào ý cô.
-Nó tỏ ra vội vã làm cháu ngộp à, từ trước giờ cháu chưa yêu hoặc hẹn hò nghiêm túc với ai bao giờ, đúng không.
Chi đỏ mặt gật đầu, còn ông Danh lại cười, ông cầm chiếc tách lên, nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp.
-Phúc năm nay đã 27, nó cũng được cho đi học ở khắp nơi, khẳng định rằng cũng đã va chạm không ít. Nó biết người phụ nữ nào là đáng để kết giao, tìm hiểu và theo đuổi. Còn chú, dù không tốt như những bậc cha mẹ khác thì chú vẫn mong nó gặp được một cô gái tuyệt vời. Nếu người đó là cháu thì chú rất yên tâm.
Chi nghe ông Danh nói mà cứ tưởng đang nói về một ai đó không phải mình, cô ngỡ ngàng khi ông dành lời khen tốt đẹp tới vậy cho cô. Nhưng khi ông nói rằng rất ủng hộ Phúc theo đuổi cô, không hiểu sao cô lại thấy lòng mình hơi nghẹn. Ông Danh để ý thấy bộ mặt trầm tư của em, ông nghĩ ngần thêm một chút rồi nói tiếp.
-Chi đừng nghĩ mọi chuyện quá nặng nề mà băn khoăn, mọi chuyện thực ra đơn giản lắm. Cháu và cả Phúc đều cần một người bạn để cùng nói chuyện, cùng nghe nhạc hay làm một điều gì đó để xả stress. Hãy lấy buổi hẹn hôm thứ sáu để kiểm chứng, chỉ cần khi ngồi cùng nhau thấy thoải mái, vui vẻ, khi kết thúc cuộc hẹn thì thấy nhẹ nhõm, hứng khởi thì đã có thể coi người kia là bạn mình được.
Nhờ lời dẫn dắt của ông Chi thấy mình đã nghĩ quá xa rồi âu lo vớ vẩn, chuyện đơn giản hơn nhiều. Quả thực anh Phúc rất đáng để làm bạn, nếu có một người bạn như thế sẽ là may mắn của cô. Còn chuyện xa hơn của 2 người cũng đâu ai ép, hãy cứ để thời gian trả lời thay.
Nghĩ như vậy gương mặt của Chi cũng giãn ra không còn căng thẳng nữa, cô nhanh chóng trở lại công việc và vẫn là Chi tận tâm, sáng dạ của mọi hôm. Ông Danh hài lòng nhìn cô, ấn tượng vì cô có những sở thích giống người vợ quá cố khiến ông nhìn nàng lâu hơn.
Một mái tóc dài đen mượt búi cao, đôi vai suôn gầy và tấm lưng ong mềm mại kết hợp với dáng đi thong dong mà uyển chuyển với đôi mông no tròn lúc lắc 2 bên. Xem nội dung: 453441Nếu chỉ nhìn từ phía sau thì em cũng khá giống, nhưng vì cách nhau 2 thế hệ và ảnh hưởng từ giáo dực và công việc, 2 người có 2 khí chất khác nhau hoàn toàn. Ngắm một hồi lâu Ông Danh tự cười rồi mắng mình vớ vẩn, ông hít một hơi dài lấy lại tỉnh táo và tập trung vào công việc.
Một tuần bận rộn trôi qua trong chớp mắt, chiều thứ sáu, Chi chuẩn bị ra về thì nhận được lời chúc của ông.
-Chúc Chi có một cuối tuần vui vẻ nhé, nếu được hãy rộng lượng hơn với thằng con chú.
Chi lúc này mới nhớ đây là chiều thứ 6, đúng hẹn thì tối nay Phúc sẽ đón cô đi chơi, chút nữa thì cô quên mất. Cô hơi chút xấu hổ rồi chào ông ra về.
Phúc đã về thành phố từ buổi chiều, anh chuẩn bị khá kĩ càng cho hai người có một buổi tối đủ vui và đáng nhớ. Vẫn khung giờ cũ anh đón nàng đi chơi, họ chọn một rạp chiếu phim rồi chọn xem một bộ phim tâm lý hài đã cũ.
Không có quá nhiều người xem, họ đa số cũng đều đi theo cặp, mỗi cặp đều chọn chỗ ngồi tách biệt để sao cho cảm thấy riêng tư nhất. Phim bắt đầu chiếu cũng là lúc đèn điện mập mờ, người nọ khó nhìn được người kia mà đôi lúc chỉ nghe thấy tiếng thì thầm, hoặc tiếng con gái cười khúc khích.
Bộ phim nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khá hay vì thế khiến cả Phúc và Chi tập trung thưởng thức, chỉ có đôi lúc chạm tay trong hộp bỏng ngô khiến họ hơi giật mình. Trong ánh điện chuyển cảnh, sáng tối đan xen của rạp chiếu phim, đôi lúc ánh sáng chiếu lên khuôn mặt Chi khá rõ, làm nổi bật từng đường nét thanh tú. Phúc khẽ liếc sang, tim anh như chững lại.Xem nội dung: 453442
Mái tóc đen mượt của cô buông lơi, vài sợi lòa xòa trước trán, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt to tròn, long lanh, chăm chú theo dõi bộ phim, nhưng đôi môi mọng khẽ mím lại, như đang cố kìm nén một cảm xúc khó nói. Chi mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, cổ tròn để lộ xương quai xanh mảnh mai, và mỗi lần cô nghiêng người lấy bỏng ngô, đường cong lưng ong thoáng hiện qua lớp áo, gợi lên một nét gợi cảm thầm kín, không phô trương nhưng đủ khiến Phúc bối rối. Anh nuốt khan, cố quay mặt về màn hình, nhưng mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô thoảng qua, lại làm lòng anh hơi xao xuyến.
Đúng lúc này phim chuyển sang một cảnh nóng, bên lò sưởi bập bùng, nhân vật nam và nhân vật nữ quấn lấy nhau. Qua ánh lửa, và dưới góc quay điện ảnh, những động chạm, tiếp xúc của họ hương diễm vô cùng. Từng đường cong cơ thể hiện lên sắc nét, kèm theo âm thanh của da thịt và hơi thở hổn hển phát trên loa khiến cả rạp phim chìm trong sự ngột ngạt bỏng cháy. Từ hàng ghế phía sau, Phúc nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ, xen lẫn tiếng vải áo sột soạt và một tiếng rên nhỏ dù người kia đã cố nén lại. Cặp đôi ở góc rạp còn bạo dạn hơn, dưới ánh sáng lờ mờ, họ ôm và hôn nhau trong khi tay người người nam mất hút sau lần vải áo để lần sờ da thịt người yêu. Một cặp khác gần đó, cô gái khúc khích cười rồi ngồi hẳn lên đùi bạn trai, họ cũng mê man, quyện chặt như đang tìm kiếm sự an ủi trong không gian đầy kích thích.
Chi bất giác siết chặt tay vào mép ghế, hơi thở cô trở nên gấp gáp, khiến cả bờ ngực phập phồng không kiểm soát. Gương mặt em cúi gằm, đôi má ửng hồng dưới ánh sáng màn hình lấp lóe. Cảnh phim nóng bỏng và những cặp đôi thể hiện tình cảm quá đà làm cô bối rối, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong cơ thể, mà cô muốn kìm giữ cũng chẳng thể nào. Tim đập nhanh hơn, lòng bàn tay ẩm mồ hôi, và một luồng nhiệt nóng ran chạy dọc sống lưng. Em khẽ cắn môi, cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ngón tay vô thức bấu vào hộp bỏng ngô, làm vài hạt rơi xuống váy. Phúc nhận ra sự lúng túng của Chi, anh muốn nói gì đó để phá tan không khí, nhưng có vẻ anh đã trực tiếp quá chăng, anh hắng giọng.
-Chi… em ổn chứ?
Giọng anh nhỏ, gần gũi, nhưng vẫn khiến cô giật mình, má hồng rực lên, bối rối như đứa trẻ ham chơi bị phát hiện.
-Dạ… em ổn.
Chi lí nhí, mắt vẫn dán lại vào màn hình, nhưng rõ ràng cô đang cố che giấu sự khó xử. Cô kéo áo len che kín cổ, như muốn giấu đi những mảng da thịt đã ửng hồng theo sự nóng lên của cả rạp. Phúc mỉm cười, cảm nhận được sự ngây thơ của cô, lòng anh vừa xao xuyến vừa muốn chở che.
-Nếu… không thoải mái, mình ra ngoài chút nhé?
Anh thì thầm, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quan tâm. Chi lắc đầu, vẫn cố tỏ ra vô tư bằng nụ cười gượng gạo.
-Dạ, không sao đâu anh… phim đang hay mà.
-Nhưng trong này sẽ còn “nóng” hơn nữa đấy, em có chịu nổi không.
-Ưm…vậy đi ra thôi ạ.
Phúc đứng lên trước, anh thể hiện sự chở che bằng cách đắp chiếc áo khoác mỏng của mình lên vai em.
-Gió Bấc về rồi đấy, ở ngoài sẽ lạnh hơn.
Quả thật, gió về bất ngờ quá, không ít người bị cái lạnh bắt phải co ro, trong khi Chi thoải mái ngôi nhâm nhi cốc cacao nghi ngút khói và cùng anh Phúc nhắc về ấn tượng của bộ phim.
-Tình yêu trong phim điên cuồng quá anh nhỉ, mọi phong ba, thử thách đều không thể cản bước. Thực tế liệu có được như vậy không anh nhỉ.
-Anh cũng không biết, chắc tại anh chưa yêu ai nhiều được như thế, hoặc là anh không đủ dũng cảm để làm được một điều gì đó thật to lớn cho người mình yêu. Nhưng anh biết có những người đã làm được, họ vì nhau mà hi sinh, tình yêu với họ không chỉ là cảm xúc, mà là lẽ sống cả phần đời của họ.
-Ồ vậy sao, họ thật đáng ngưỡng mộ.
Mắt Chi long lanh mơ màng, không để ý đến chút tiếc nuối kèm hối hận trong mắt anh. Cô nói tiếp.
-Không biết kết cục của bộ phim thế nào nhỉ, cặp đôi đấy rồi đây có hạnh phúc hay không, thật tiếc khi chưa xem hết.
-Xin lỗi em vì trải nghiệm chưa trọn vẹn, để bù đắp anh sẽ tình nguyện làm phó nháy cho em buổi sáng mai, với máy ảnh chuyên nghiệp và kinh nghiệm tác nghiệp khắc Châu Âu của anh.
-Ngay sáng mai ạ.
-Ừ, em chẳng nói muốn chụp ở giàn hoa leo trên con phố mình đi qua hôm trước còn gì.
-Nhưng…
Chi hơi chút phân vân, hai người có vẻ tiến triển quá nhanh.
-Anh vừa muốn đền bù cho em buổi tối hôm nay, vừa muốn có một cuối tuần vui hết nấc. Giống như tuần trước, anh đã thư giãn một cách thực sự, trở về trong tâm trạng nhẹ nhõm, năng suất làm việc cả tuần đều tăng.
-Vâng, vậy 8h anh nhé.
-Ok, anh sẽ đến đúng giờ, à nhờ Chi giúp anh một việc.
Phúc lấy từ trong ví một chiếc thẻ, rồi đưa cho Chi.
-Chi giúp anh đưa cái này cho mẹ em.
Chi nhìn thấy chiếc thẻ thì chưa dám đưa tay ra nhận ngay mà chờ anh nói tiếp.
-Ngay trong khu anh ở người ta vừa mở lớp dạy đan thêu chủ yếu dành cho các cô các chị. Anh thấy cô nhà mình ở nhà lâu ngày, sợ cô buồn anh mua biếu cô một khóa học 6 tháng. Em giúp anh đưa cho cô chiếc thẻ thành viên.
Một món quà rất thiết thực dành cho mẹ, Chi rất thích, nhưng nó quá giá trị, Chi không dám nhận ngay.
-Món quà rất thích hợp với mẹ em, nhưng chắc hẳn rất tốn kém, anh phải để em trả tiền thì em mới dám cầm.
-Ha ha, anh là dân cư sống trong khu được ưu tiên, giá anh mua rẻ lắm, em đừng nghĩ ngợi nhiều, cầm đi và giúp anh đưa cho mẹ, nhớ kèm theo lời chúc cô mau khỏe giúp anh.
Chi cũng hết cớ để từ chối, cô vui vẻ cầm lấy rồi cùng anh ra về.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Like
 

Anh hàng xóm69

Tao là gay
Ch20. Lời khuyên của ông Danh, cuộc hẹn tiếp.
Thứ 2 Chi đến sớm hơn mọi ngày, dù đêm qua em ngủ hơi muộn. Cũng tại Phúc, đêm qua anh nhắn tin với nàng rất khuya, đến cuối còn rủ Chi cuối tuần này đi chơi tiếp. Thế là làm cô cả đêm suy nghĩ mà ngủ không ngon.
Đúng rằng đi chơi với anh rất vui, rất hợp ý, nhưng khi thấy động thái tiếp cận quá cụ thể của anh cô lại âu lo. Nỗi lo đến chính nàng cũng chẳng biết từ đâu. Do chưa có kinh nghiệm trong chuyện nam nữ, hoặc vì địa vị cách xa hay chính tại anh là con của chú?
Ý nghĩ xoay vần, khiến cô mất tập trung, việc dọn văn phòng mọi ngày rất nhanh mà hôm nay mất nửa tiếng. Xem nội dung: 453439
Chú đến, nhìn quanh một vòng rồi ngồi vào bàn. Chi cúi đầu chào ông, ông đáp lại cô bằng nụ cười nhẹ, thân mến như mọi lần.
-Chi đang nghĩ thơ thẩn gì đấy, cái góc bàn đấy lau đi lau lại 4 lần rồi.
Ông nhắc nhở làm nàng giật mình, ngay lập tức em lấy lại sự tỉnh táo, nàng pha cho ông một ly trà nóng rồi bê đến đặt trên bàn của ông.
-Chú xin, hôm nay chú có cuộc hẹn nào quan trọng hay việc gì cần lưu tâm không.
-Dạ không thưa chú, chỉ có một cuộc hẹn lúc 14h30 với đối tác người Nhật thôi ạ. Còn buổi sáng thì chú sẽ gặp chị kế toán trưởng và trưởng phòng kế hoạch để phổ biến về chính sách ưu đãi về thuế, và tiền thuê đất cho doanh nghiệp sản xuất vật liệu thân thiện môi trường.
-Ừ, không nhiều việc lắm, chú nhớ rồi, cảm ơn Chi nhé.
Việc báo cáo lịch đầu ngày cho ông đã hết nhưng Chi vẫn chưa đi, thấy vậy ông Danh liền hỏi.
-Sao thế, còn việc gì muốn nói với chú à, việc quan trọng lắm à mà chần chừ lâu vậy.
-Dạ, không quá quan trọng nhưng …hơi khó nói ạ. Chuyện là, tối hôm thứ sáu cháu và anh Phúc đã đi chơi chú ạ.
-Vậy sao, chuyện như thế sao phải khó nói. Thế rồi sao, đi chơi với nó vui vẻ không, có hợp không, nó đưa cháu về tận nhà sớm chứ.
-Vâng, anh ấy rất lịch sự và tử tế, còn hiểu biết nữa ạ, nói chuyện với anh ấy cũng rất vui, nhờ anh ấy mà cháu học hỏi được nhiều điều.
-Vậy có điều gì làm cháu khó xử mà phải đắn đo nhiều như vậy.
-Dạ, là vì anh ấy lại tiếp tục mời cháu đi chơi vào tuần tới ạ…cháu… cháu…
Khác với Chi thường ngày nói chuyện rành rọt dứt khoát, chạm đến vấn đề nam nữ chưa trải qua bao giờ cô chẳng biết phải giải thích khúc mắc của mình ra sao. Nhưng đứng trước cô là người lão luyện cả đường đời và đường tình, ông vừa nhìn đã hiểu được phần nào ý cô.
-Nó tỏ ra vội vã làm cháu ngộp à, từ trước giờ cháu chưa yêu hoặc hẹn hò nghiêm túc với ai bao giờ, đúng không.
Chi đỏ mặt gật đầu, còn ông Danh lại cười, ông cầm chiếc tách lên, nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp.
-Phúc năm nay đã 27, nó cũng được cho đi học ở khắp nơi, khẳng định rằng cũng đã va chạm không ít. Nó biết người phụ nữ nào là đáng để kết giao, tìm hiểu và theo đuổi. Còn chú, dù không tốt như những bậc cha mẹ khác thì chú vẫn mong nó gặp được một cô gái tuyệt vời. Nếu người đó là cháu thì chú rất yên tâm.
Chi nghe ông Danh nói mà cứ tưởng đang nói về một ai đó không phải mình, cô ngỡ ngàng khi ông dành lời khen tốt đẹp tới vậy cho cô. Nhưng khi ông nói rằng rất ủng hộ Phúc theo đuổi cô, không hiểu sao cô lại thấy lòng mình hơi nghẹn. Ông Danh để ý thấy bộ mặt trầm tư của em, ông nghĩ ngần thêm một chút rồi nói tiếp.
-Chi đừng nghĩ mọi chuyện quá nặng nề mà băn khoăn, mọi chuyện thực ra đơn giản lắm. Cháu và cả Phúc đều cần một người bạn để cùng nói chuyện, cùng nghe nhạc hay làm một điều gì đó để xả stress. Hãy lấy buổi hẹn hôm thứ sáu để kiểm chứng, chỉ cần khi ngồi cùng nhau thấy thoải mái, vui vẻ, khi kết thúc cuộc hẹn thì thấy nhẹ nhõm, hứng khởi thì đã có thể coi người kia là bạn mình được.
Nhờ lời dẫn dắt của ông Chi thấy mình đã nghĩ quá xa rồi âu lo vớ vẩn, chuyện đơn giản hơn nhiều. Quả thực anh Phúc rất đáng để làm bạn, nếu có một người bạn như thế sẽ là may mắn của cô. Còn chuyện xa hơn của 2 người cũng đâu ai ép, hãy cứ để thời gian trả lời thay.
Nghĩ như vậy gương mặt của Chi cũng giãn ra không còn căng thẳng nữa, cô nhanh chóng trở lại công việc và vẫn là Chi tận tâm, sáng dạ của mọi hôm. Ông Danh hài lòng nhìn cô, ấn tượng vì cô có những sở thích giống người vợ quá cố khiến ông nhìn nàng lâu hơn.
Một mái tóc dài đen mượt búi cao, đôi vai suôn gầy và tấm lưng ong mềm mại kết hợp với dáng đi thong dong mà uyển chuyển với đôi mông no tròn lúc lắc 2 bên. Xem nội dung: 453441Nếu chỉ nhìn từ phía sau thì em cũng khá giống, nhưng vì cách nhau 2 thế hệ và ảnh hưởng từ giáo dực và công việc, 2 người có 2 khí chất khác nhau hoàn toàn. Ngắm một hồi lâu Ông Danh tự cười rồi mắng mình vớ vẩn, ông hít một hơi dài lấy lại tỉnh táo và tập trung vào công việc.
Một tuần bận rộn trôi qua trong chớp mắt, chiều thứ sáu, Chi chuẩn bị ra về thì nhận được lời chúc của ông.
-Chúc Chi có một cuối tuần vui vẻ nhé, nếu được hãy rộng lượng hơn với thằng con chú.
Chi lúc này mới nhớ đây là chiều thứ 6, đúng hẹn thì tối nay Phúc sẽ đón cô đi chơi, chút nữa thì cô quên mất. Cô hơi chút xấu hổ rồi chào ông ra về.
Phúc đã về thành phố từ buổi chiều, anh chuẩn bị khá kĩ càng cho hai người có một buổi tối đủ vui và đáng nhớ. Vẫn khung giờ cũ anh đón nàng đi chơi, họ chọn một rạp chiếu phim rồi chọn xem một bộ phim tâm lý hài đã cũ.
Không có quá nhiều người xem, họ đa số cũng đều đi theo cặp, mỗi cặp đều chọn chỗ ngồi tách biệt để sao cho cảm thấy riêng tư nhất. Phim bắt đầu chiếu cũng là lúc đèn điện mập mờ, người nọ khó nhìn được người kia mà đôi lúc chỉ nghe thấy tiếng thì thầm, hoặc tiếng con gái cười khúc khích.
Bộ phim nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khá hay vì thế khiến cả Phúc và Chi tập trung thưởng thức, chỉ có đôi lúc chạm tay trong hộp bỏng ngô khiến họ hơi giật mình. Trong ánh điện chuyển cảnh, sáng tối đan xen của rạp chiếu phim, đôi lúc ánh sáng chiếu lên khuôn mặt Chi khá rõ, làm nổi bật từng đường nét thanh tú. Phúc khẽ liếc sang, tim anh như chững lại.Xem nội dung: 453442
Mái tóc đen mượt của cô buông lơi, vài sợi lòa xòa trước trán, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt to tròn, long lanh, chăm chú theo dõi bộ phim, nhưng đôi môi mọng khẽ mím lại, như đang cố kìm nén một cảm xúc khó nói. Chi mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, cổ tròn để lộ xương quai xanh mảnh mai, và mỗi lần cô nghiêng người lấy bỏng ngô, đường cong lưng ong thoáng hiện qua lớp áo, gợi lên một nét gợi cảm thầm kín, không phô trương nhưng đủ khiến Phúc bối rối. Anh nuốt khan, cố quay mặt về màn hình, nhưng mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô thoảng qua, lại làm lòng anh hơi xao xuyến.
Đúng lúc này phim chuyển sang một cảnh nóng, bên lò sưởi bập bùng, nhân vật nam và nhân vật nữ quấn lấy nhau. Qua ánh lửa, và dưới góc quay điện ảnh, những động chạm, tiếp xúc của họ hương diễm vô cùng. Từng đường cong cơ thể hiện lên sắc nét, kèm theo âm thanh của da thịt và hơi thở hổn hển phát trên loa khiến cả rạp phim chìm trong sự ngột ngạt bỏng cháy. Từ hàng ghế phía sau, Phúc nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ, xen lẫn tiếng vải áo sột soạt và một tiếng rên nhỏ dù người kia đã cố nén lại. Cặp đôi ở góc rạp còn bạo dạn hơn, dưới ánh sáng lờ mờ, họ ôm và hôn nhau trong khi tay người người nam mất hút sau lần vải áo để lần sờ da thịt người yêu. Một cặp khác gần đó, cô gái khúc khích cười rồi ngồi hẳn lên đùi bạn trai, họ cũng mê man, quyện chặt như đang tìm kiếm sự an ủi trong không gian đầy kích thích.
Chi bất giác siết chặt tay vào mép ghế, hơi thở cô trở nên gấp gáp, khiến cả bờ ngực phập phồng không kiểm soát. Gương mặt em cúi gằm, đôi má ửng hồng dưới ánh sáng màn hình lấp lóe. Cảnh phim nóng bỏng và những cặp đôi thể hiện tình cảm quá đà làm cô bối rối, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong cơ thể, mà cô muốn kìm giữ cũng chẳng thể nào. Tim đập nhanh hơn, lòng bàn tay ẩm mồ hôi, và một luồng nhiệt nóng ran chạy dọc sống lưng. Em khẽ cắn môi, cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ngón tay vô thức bấu vào hộp bỏng ngô, làm vài hạt rơi xuống váy. Phúc nhận ra sự lúng túng của Chi, anh muốn nói gì đó để phá tan không khí, nhưng có vẻ anh đã trực tiếp quá chăng, anh hắng giọng.
-Chi… em ổn chứ?
Giọng anh nhỏ, gần gũi, nhưng vẫn khiến cô giật mình, má hồng rực lên, bối rối như đứa trẻ ham chơi bị phát hiện.
-Dạ… em ổn.
Chi lí nhí, mắt vẫn dán lại vào màn hình, nhưng rõ ràng cô đang cố che giấu sự khó xử. Cô kéo áo len che kín cổ, như muốn giấu đi những mảng da thịt đã ửng hồng theo sự nóng lên của cả rạp. Phúc mỉm cười, cảm nhận được sự ngây thơ của cô, lòng anh vừa xao xuyến vừa muốn chở che.
-Nếu… không thoải mái, mình ra ngoài chút nhé?
Anh thì thầm, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quan tâm. Chi lắc đầu, vẫn cố tỏ ra vô tư bằng nụ cười gượng gạo.
-Dạ, không sao đâu anh… phim đang hay mà.
-Nhưng trong này sẽ còn “nóng” hơn nữa đấy, em có chịu nổi không.
-Ưm…vậy đi ra thôi ạ.
Phúc đứng lên trước, anh thể hiện sự chở che bằng cách đắp chiếc áo khoác mỏng của mình lên vai em.
-Gió Bấc về rồi đấy, ở ngoài sẽ lạnh hơn.
Quả thật, gió về bất ngờ quá, không ít người bị cái lạnh bắt phải co ro, trong khi Chi thoải mái ngôi nhâm nhi cốc cacao nghi ngút khói và cùng anh Phúc nhắc về ấn tượng của bộ phim.
-Tình yêu trong phim điên cuồng quá anh nhỉ, mọi phong ba, thử thách đều không thể cản bước. Thực tế liệu có được như vậy không anh nhỉ.
-Anh cũng không biết, chắc tại anh chưa yêu ai nhiều được như thế, hoặc là anh không đủ dũng cảm để làm được một điều gì đó thật to lớn cho người mình yêu. Nhưng anh biết có những người đã làm được, họ vì nhau mà hi sinh, tình yêu với họ không chỉ là cảm xúc, mà là lẽ sống cả phần đời của họ.
-Ồ vậy sao, họ thật đáng ngưỡng mộ.
Mắt Chi long lanh mơ màng, không để ý đến chút tiếc nuối kèm hối hận trong mắt anh. Cô nói tiếp.
-Không biết kết cục của bộ phim thế nào nhỉ, cặp đôi đấy rồi đây có hạnh phúc hay không, thật tiếc khi chưa xem hết.
-Xin lỗi em vì trải nghiệm chưa trọn vẹn, để bù đắp anh sẽ tình nguyện làm phó nháy cho em buổi sáng mai, với máy ảnh chuyên nghiệp và kinh nghiệm tác nghiệp khắc Châu Âu của anh.
-Ngay sáng mai ạ.
-Ừ, em chẳng nói muốn chụp ở giàn hoa leo trên con phố mình đi qua hôm trước còn gì.
-Nhưng…
Chi hơi chút phân vân, hai người có vẻ tiến triển quá nhanh.
-Anh vừa muốn đền bù cho em buổi tối hôm nay, vừa muốn có một cuối tuần vui hết nấc. Giống như tuần trước, anh đã thư giãn một cách thực sự, trở về trong tâm trạng nhẹ nhõm, năng suất làm việc cả tuần đều tăng.
-Vâng, vậy 8h anh nhé.
-Ok, anh sẽ đến đúng giờ, à nhờ Chi giúp anh một việc.
Phúc lấy từ trong ví một chiếc thẻ, rồi đưa cho Chi.
-Chi giúp anh đưa cái này cho mẹ em.
Chi nhìn thấy chiếc thẻ thì chưa dám đưa tay ra nhận ngay mà chờ anh nói tiếp.
-Ngay trong khu anh ở người ta vừa mở lớp dạy đan thêu chủ yếu dành cho các cô các chị. Anh thấy cô nhà mình ở nhà lâu ngày, sợ cô buồn anh mua biếu cô một khóa học 6 tháng. Em giúp anh đưa cho cô chiếc thẻ thành viên.
Một món quà rất thiết thực dành cho mẹ, Chi rất thích, nhưng nó quá giá trị, Chi không dám nhận ngay.
-Món quà rất thích hợp với mẹ em, nhưng chắc hẳn rất tốn kém, anh phải để em trả tiền thì em mới dám cầm.
-Ha ha, anh là dân cư sống trong khu được ưu tiên, giá anh mua rẻ lắm, em đừng nghĩ ngợi nhiều, cầm đi và giúp anh đưa cho mẹ, nhớ kèm theo lời chúc cô mau khỏe giúp anh.
Chi cũng hết cớ để từ chối, cô vui vẻ cầm lấy rồi cùng anh ra về.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Hay nghìn like
 
Ch20. Lời khuyên của ông Danh, cuộc hẹn tiếp.
Thứ 2 Chi đến sớm hơn mọi ngày, dù đêm qua em ngủ hơi muộn. Cũng tại Phúc, đêm qua anh nhắn tin với nàng rất khuya, đến cuối còn rủ Chi cuối tuần này đi chơi tiếp. Thế là làm cô cả đêm suy nghĩ mà ngủ không ngon.
Đúng rằng đi chơi với anh rất vui, rất hợp ý, nhưng khi thấy động thái tiếp cận quá cụ thể của anh cô lại âu lo. Nỗi lo đến chính nàng cũng chẳng biết từ đâu. Do chưa có kinh nghiệm trong chuyện nam nữ, hoặc vì địa vị cách xa hay chính tại anh là con của chú?
Ý nghĩ xoay vần, khiến cô mất tập trung, việc dọn văn phòng mọi ngày rất nhanh mà hôm nay mất nửa tiếng. Xem nội dung: 453439
Chú đến, nhìn quanh một vòng rồi ngồi vào bàn. Chi cúi đầu chào ông, ông đáp lại cô bằng nụ cười nhẹ, thân mến như mọi lần.
-Chi đang nghĩ thơ thẩn gì đấy, cái góc bàn đấy lau đi lau lại 4 lần rồi.
Ông nhắc nhở làm nàng giật mình, ngay lập tức em lấy lại sự tỉnh táo, nàng pha cho ông một ly trà nóng rồi bê đến đặt trên bàn của ông.
-Chú xin, hôm nay chú có cuộc hẹn nào quan trọng hay việc gì cần lưu tâm không.
-Dạ không thưa chú, chỉ có một cuộc hẹn lúc 14h30 với đối tác người Nhật thôi ạ. Còn buổi sáng thì chú sẽ gặp chị kế toán trưởng và trưởng phòng kế hoạch để phổ biến về chính sách ưu đãi về thuế, và tiền thuê đất cho doanh nghiệp sản xuất vật liệu thân thiện môi trường.
-Ừ, không nhiều việc lắm, chú nhớ rồi, cảm ơn Chi nhé.
Việc báo cáo lịch đầu ngày cho ông đã hết nhưng Chi vẫn chưa đi, thấy vậy ông Danh liền hỏi.
-Sao thế, còn việc gì muốn nói với chú à, việc quan trọng lắm à mà chần chừ lâu vậy.
-Dạ, không quá quan trọng nhưng …hơi khó nói ạ. Chuyện là, tối hôm thứ sáu cháu và anh Phúc đã đi chơi chú ạ.
-Vậy sao, chuyện như thế sao phải khó nói. Thế rồi sao, đi chơi với nó vui vẻ không, có hợp không, nó đưa cháu về tận nhà sớm chứ.
-Vâng, anh ấy rất lịch sự và tử tế, còn hiểu biết nữa ạ, nói chuyện với anh ấy cũng rất vui, nhờ anh ấy mà cháu học hỏi được nhiều điều.
-Vậy có điều gì làm cháu khó xử mà phải đắn đo nhiều như vậy.
-Dạ, là vì anh ấy lại tiếp tục mời cháu đi chơi vào tuần tới ạ…cháu… cháu…
Khác với Chi thường ngày nói chuyện rành rọt dứt khoát, chạm đến vấn đề nam nữ chưa trải qua bao giờ cô chẳng biết phải giải thích khúc mắc của mình ra sao. Nhưng đứng trước cô là người lão luyện cả đường đời và đường tình, ông vừa nhìn đã hiểu được phần nào ý cô.
-Nó tỏ ra vội vã làm cháu ngộp à, từ trước giờ cháu chưa yêu hoặc hẹn hò nghiêm túc với ai bao giờ, đúng không.
Chi đỏ mặt gật đầu, còn ông Danh lại cười, ông cầm chiếc tách lên, nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp.
-Phúc năm nay đã 27, nó cũng được cho đi học ở khắp nơi, khẳng định rằng cũng đã va chạm không ít. Nó biết người phụ nữ nào là đáng để kết giao, tìm hiểu và theo đuổi. Còn chú, dù không tốt như những bậc cha mẹ khác thì chú vẫn mong nó gặp được một cô gái tuyệt vời. Nếu người đó là cháu thì chú rất yên tâm.
Chi nghe ông Danh nói mà cứ tưởng đang nói về một ai đó không phải mình, cô ngỡ ngàng khi ông dành lời khen tốt đẹp tới vậy cho cô. Nhưng khi ông nói rằng rất ủng hộ Phúc theo đuổi cô, không hiểu sao cô lại thấy lòng mình hơi nghẹn. Ông Danh để ý thấy bộ mặt trầm tư của em, ông nghĩ ngần thêm một chút rồi nói tiếp.
-Chi đừng nghĩ mọi chuyện quá nặng nề mà băn khoăn, mọi chuyện thực ra đơn giản lắm. Cháu và cả Phúc đều cần một người bạn để cùng nói chuyện, cùng nghe nhạc hay làm một điều gì đó để xả stress. Hãy lấy buổi hẹn hôm thứ sáu để kiểm chứng, chỉ cần khi ngồi cùng nhau thấy thoải mái, vui vẻ, khi kết thúc cuộc hẹn thì thấy nhẹ nhõm, hứng khởi thì đã có thể coi người kia là bạn mình được.
Nhờ lời dẫn dắt của ông Chi thấy mình đã nghĩ quá xa rồi âu lo vớ vẩn, chuyện đơn giản hơn nhiều. Quả thực anh Phúc rất đáng để làm bạn, nếu có một người bạn như thế sẽ là may mắn của cô. Còn chuyện xa hơn của 2 người cũng đâu ai ép, hãy cứ để thời gian trả lời thay.
Nghĩ như vậy gương mặt của Chi cũng giãn ra không còn căng thẳng nữa, cô nhanh chóng trở lại công việc và vẫn là Chi tận tâm, sáng dạ của mọi hôm. Ông Danh hài lòng nhìn cô, ấn tượng vì cô có những sở thích giống người vợ quá cố khiến ông nhìn nàng lâu hơn.
Một mái tóc dài đen mượt búi cao, đôi vai suôn gầy và tấm lưng ong mềm mại kết hợp với dáng đi thong dong mà uyển chuyển với đôi mông no tròn lúc lắc 2 bên. Xem nội dung: 453441Nếu chỉ nhìn từ phía sau thì em cũng khá giống, nhưng vì cách nhau 2 thế hệ và ảnh hưởng từ giáo dực và công việc, 2 người có 2 khí chất khác nhau hoàn toàn. Ngắm một hồi lâu Ông Danh tự cười rồi mắng mình vớ vẩn, ông hít một hơi dài lấy lại tỉnh táo và tập trung vào công việc.
Một tuần bận rộn trôi qua trong chớp mắt, chiều thứ sáu, Chi chuẩn bị ra về thì nhận được lời chúc của ông.
-Chúc Chi có một cuối tuần vui vẻ nhé, nếu được hãy rộng lượng hơn với thằng con chú.
Chi lúc này mới nhớ đây là chiều thứ 6, đúng hẹn thì tối nay Phúc sẽ đón cô đi chơi, chút nữa thì cô quên mất. Cô hơi chút xấu hổ rồi chào ông ra về.
Phúc đã về thành phố từ buổi chiều, anh chuẩn bị khá kĩ càng cho hai người có một buổi tối đủ vui và đáng nhớ. Vẫn khung giờ cũ anh đón nàng đi chơi, họ chọn một rạp chiếu phim rồi chọn xem một bộ phim tâm lý hài đã cũ.
Không có quá nhiều người xem, họ đa số cũng đều đi theo cặp, mỗi cặp đều chọn chỗ ngồi tách biệt để sao cho cảm thấy riêng tư nhất. Phim bắt đầu chiếu cũng là lúc đèn điện mập mờ, người nọ khó nhìn được người kia mà đôi lúc chỉ nghe thấy tiếng thì thầm, hoặc tiếng con gái cười khúc khích.
Bộ phim nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khá hay vì thế khiến cả Phúc và Chi tập trung thưởng thức, chỉ có đôi lúc chạm tay trong hộp bỏng ngô khiến họ hơi giật mình. Trong ánh điện chuyển cảnh, sáng tối đan xen của rạp chiếu phim, đôi lúc ánh sáng chiếu lên khuôn mặt Chi khá rõ, làm nổi bật từng đường nét thanh tú. Phúc khẽ liếc sang, tim anh như chững lại.Xem nội dung: 453442
Mái tóc đen mượt của cô buông lơi, vài sợi lòa xòa trước trán, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt to tròn, long lanh, chăm chú theo dõi bộ phim, nhưng đôi môi mọng khẽ mím lại, như đang cố kìm nén một cảm xúc khó nói. Chi mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, cổ tròn để lộ xương quai xanh mảnh mai, và mỗi lần cô nghiêng người lấy bỏng ngô, đường cong lưng ong thoáng hiện qua lớp áo, gợi lên một nét gợi cảm thầm kín, không phô trương nhưng đủ khiến Phúc bối rối. Anh nuốt khan, cố quay mặt về màn hình, nhưng mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô thoảng qua, lại làm lòng anh hơi xao xuyến.
Đúng lúc này phim chuyển sang một cảnh nóng, bên lò sưởi bập bùng, nhân vật nam và nhân vật nữ quấn lấy nhau. Qua ánh lửa, và dưới góc quay điện ảnh, những động chạm, tiếp xúc của họ hương diễm vô cùng. Từng đường cong cơ thể hiện lên sắc nét, kèm theo âm thanh của da thịt và hơi thở hổn hển phát trên loa khiến cả rạp phim chìm trong sự ngột ngạt bỏng cháy. Từ hàng ghế phía sau, Phúc nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ, xen lẫn tiếng vải áo sột soạt và một tiếng rên nhỏ dù người kia đã cố nén lại. Cặp đôi ở góc rạp còn bạo dạn hơn, dưới ánh sáng lờ mờ, họ ôm và hôn nhau trong khi tay người người nam mất hút sau lần vải áo để lần sờ da thịt người yêu. Một cặp khác gần đó, cô gái khúc khích cười rồi ngồi hẳn lên đùi bạn trai, họ cũng mê man, quyện chặt như đang tìm kiếm sự an ủi trong không gian đầy kích thích.
Chi bất giác siết chặt tay vào mép ghế, hơi thở cô trở nên gấp gáp, khiến cả bờ ngực phập phồng không kiểm soát. Gương mặt em cúi gằm, đôi má ửng hồng dưới ánh sáng màn hình lấp lóe. Cảnh phim nóng bỏng và những cặp đôi thể hiện tình cảm quá đà làm cô bối rối, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong cơ thể, mà cô muốn kìm giữ cũng chẳng thể nào. Tim đập nhanh hơn, lòng bàn tay ẩm mồ hôi, và một luồng nhiệt nóng ran chạy dọc sống lưng. Em khẽ cắn môi, cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ngón tay vô thức bấu vào hộp bỏng ngô, làm vài hạt rơi xuống váy. Phúc nhận ra sự lúng túng của Chi, anh muốn nói gì đó để phá tan không khí, nhưng có vẻ anh đã trực tiếp quá chăng, anh hắng giọng.
-Chi… em ổn chứ?
Giọng anh nhỏ, gần gũi, nhưng vẫn khiến cô giật mình, má hồng rực lên, bối rối như đứa trẻ ham chơi bị phát hiện.
-Dạ… em ổn.
Chi lí nhí, mắt vẫn dán lại vào màn hình, nhưng rõ ràng cô đang cố che giấu sự khó xử. Cô kéo áo len che kín cổ, như muốn giấu đi những mảng da thịt đã ửng hồng theo sự nóng lên của cả rạp. Phúc mỉm cười, cảm nhận được sự ngây thơ của cô, lòng anh vừa xao xuyến vừa muốn chở che.
-Nếu… không thoải mái, mình ra ngoài chút nhé?
Anh thì thầm, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quan tâm. Chi lắc đầu, vẫn cố tỏ ra vô tư bằng nụ cười gượng gạo.
-Dạ, không sao đâu anh… phim đang hay mà.
-Nhưng trong này sẽ còn “nóng” hơn nữa đấy, em có chịu nổi không.
-Ưm…vậy đi ra thôi ạ.
Phúc đứng lên trước, anh thể hiện sự chở che bằng cách đắp chiếc áo khoác mỏng của mình lên vai em.
-Gió Bấc về rồi đấy, ở ngoài sẽ lạnh hơn.
Quả thật, gió về bất ngờ quá, không ít người bị cái lạnh bắt phải co ro, trong khi Chi thoải mái ngôi nhâm nhi cốc cacao nghi ngút khói và cùng anh Phúc nhắc về ấn tượng của bộ phim.
-Tình yêu trong phim điên cuồng quá anh nhỉ, mọi phong ba, thử thách đều không thể cản bước. Thực tế liệu có được như vậy không anh nhỉ.
-Anh cũng không biết, chắc tại anh chưa yêu ai nhiều được như thế, hoặc là anh không đủ dũng cảm để làm được một điều gì đó thật to lớn cho người mình yêu. Nhưng anh biết có những người đã làm được, họ vì nhau mà hi sinh, tình yêu với họ không chỉ là cảm xúc, mà là lẽ sống cả phần đời của họ.
-Ồ vậy sao, họ thật đáng ngưỡng mộ.
Mắt Chi long lanh mơ màng, không để ý đến chút tiếc nuối kèm hối hận trong mắt anh. Cô nói tiếp.
-Không biết kết cục của bộ phim thế nào nhỉ, cặp đôi đấy rồi đây có hạnh phúc hay không, thật tiếc khi chưa xem hết.
-Xin lỗi em vì trải nghiệm chưa trọn vẹn, để bù đắp anh sẽ tình nguyện làm phó nháy cho em buổi sáng mai, với máy ảnh chuyên nghiệp và kinh nghiệm tác nghiệp khắc Châu Âu của anh.
-Ngay sáng mai ạ.
-Ừ, em chẳng nói muốn chụp ở giàn hoa leo trên con phố mình đi qua hôm trước còn gì.
-Nhưng…
Chi hơi chút phân vân, hai người có vẻ tiến triển quá nhanh.
-Anh vừa muốn đền bù cho em buổi tối hôm nay, vừa muốn có một cuối tuần vui hết nấc. Giống như tuần trước, anh đã thư giãn một cách thực sự, trở về trong tâm trạng nhẹ nhõm, năng suất làm việc cả tuần đều tăng.
-Vâng, vậy 8h anh nhé.
-Ok, anh sẽ đến đúng giờ, à nhờ Chi giúp anh một việc.
Phúc lấy từ trong ví một chiếc thẻ, rồi đưa cho Chi.
-Chi giúp anh đưa cái này cho mẹ em.
Chi nhìn thấy chiếc thẻ thì chưa dám đưa tay ra nhận ngay mà chờ anh nói tiếp.
-Ngay trong khu anh ở người ta vừa mở lớp dạy đan thêu chủ yếu dành cho các cô các chị. Anh thấy cô nhà mình ở nhà lâu ngày, sợ cô buồn anh mua biếu cô một khóa học 6 tháng. Em giúp anh đưa cho cô chiếc thẻ thành viên.
Một món quà rất thiết thực dành cho mẹ, Chi rất thích, nhưng nó quá giá trị, Chi không dám nhận ngay.
-Món quà rất thích hợp với mẹ em, nhưng chắc hẳn rất tốn kém, anh phải để em trả tiền thì em mới dám cầm.
-Ha ha, anh là dân cư sống trong khu được ưu tiên, giá anh mua rẻ lắm, em đừng nghĩ ngợi nhiều, cầm đi và giúp anh đưa cho mẹ, nhớ kèm theo lời chúc cô mau khỏe giúp anh.
Chi cũng hết cớ để từ chối, cô vui vẻ cầm lấy rồi cùng anh ra về.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Hnay chơi bsang à
 

Mr Dài lâu

Yếu sinh lý
Ch20. Lời khuyên của ông Danh, cuộc hẹn tiếp.
Thứ 2 Chi đến sớm hơn mọi ngày, dù đêm qua em ngủ hơi muộn. Cũng tại Phúc, đêm qua anh nhắn tin với nàng rất khuya, đến cuối còn rủ Chi cuối tuần này đi chơi tiếp. Thế là làm cô cả đêm suy nghĩ mà ngủ không ngon.
Đúng rằng đi chơi với anh rất vui, rất hợp ý, nhưng khi thấy động thái tiếp cận quá cụ thể của anh cô lại âu lo. Nỗi lo đến chính nàng cũng chẳng biết từ đâu. Do chưa có kinh nghiệm trong chuyện nam nữ, hoặc vì địa vị cách xa hay chính tại anh là con của chú?
Ý nghĩ xoay vần, khiến cô mất tập trung, việc dọn văn phòng mọi ngày rất nhanh mà hôm nay mất nửa tiếng. Xem nội dung: 453439
Chú đến, nhìn quanh một vòng rồi ngồi vào bàn. Chi cúi đầu chào ông, ông đáp lại cô bằng nụ cười nhẹ, thân mến như mọi lần.
-Chi đang nghĩ thơ thẩn gì đấy, cái góc bàn đấy lau đi lau lại 4 lần rồi.
Ông nhắc nhở làm nàng giật mình, ngay lập tức em lấy lại sự tỉnh táo, nàng pha cho ông một ly trà nóng rồi bê đến đặt trên bàn của ông.
-Chú xin, hôm nay chú có cuộc hẹn nào quan trọng hay việc gì cần lưu tâm không.
-Dạ không thưa chú, chỉ có một cuộc hẹn lúc 14h30 với đối tác người Nhật thôi ạ. Còn buổi sáng thì chú sẽ gặp chị kế toán trưởng và trưởng phòng kế hoạch để phổ biến về chính sách ưu đãi về thuế, và tiền thuê đất cho doanh nghiệp sản xuất vật liệu thân thiện môi trường.
-Ừ, không nhiều việc lắm, chú nhớ rồi, cảm ơn Chi nhé.
Việc báo cáo lịch đầu ngày cho ông đã hết nhưng Chi vẫn chưa đi, thấy vậy ông Danh liền hỏi.
-Sao thế, còn việc gì muốn nói với chú à, việc quan trọng lắm à mà chần chừ lâu vậy.
-Dạ, không quá quan trọng nhưng …hơi khó nói ạ. Chuyện là, tối hôm thứ sáu cháu và anh Phúc đã đi chơi chú ạ.
-Vậy sao, chuyện như thế sao phải khó nói. Thế rồi sao, đi chơi với nó vui vẻ không, có hợp không, nó đưa cháu về tận nhà sớm chứ.
-Vâng, anh ấy rất lịch sự và tử tế, còn hiểu biết nữa ạ, nói chuyện với anh ấy cũng rất vui, nhờ anh ấy mà cháu học hỏi được nhiều điều.
-Vậy có điều gì làm cháu khó xử mà phải đắn đo nhiều như vậy.
-Dạ, là vì anh ấy lại tiếp tục mời cháu đi chơi vào tuần tới ạ…cháu… cháu…
Khác với Chi thường ngày nói chuyện rành rọt dứt khoát, chạm đến vấn đề nam nữ chưa trải qua bao giờ cô chẳng biết phải giải thích khúc mắc của mình ra sao. Nhưng đứng trước cô là người lão luyện cả đường đời và đường tình, ông vừa nhìn đã hiểu được phần nào ý cô.
-Nó tỏ ra vội vã làm cháu ngộp à, từ trước giờ cháu chưa yêu hoặc hẹn hò nghiêm túc với ai bao giờ, đúng không.
Chi đỏ mặt gật đầu, còn ông Danh lại cười, ông cầm chiếc tách lên, nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp.
-Phúc năm nay đã 27, nó cũng được cho đi học ở khắp nơi, khẳng định rằng cũng đã va chạm không ít. Nó biết người phụ nữ nào là đáng để kết giao, tìm hiểu và theo đuổi. Còn chú, dù không tốt như những bậc cha mẹ khác thì chú vẫn mong nó gặp được một cô gái tuyệt vời. Nếu người đó là cháu thì chú rất yên tâm.
Chi nghe ông Danh nói mà cứ tưởng đang nói về một ai đó không phải mình, cô ngỡ ngàng khi ông dành lời khen tốt đẹp tới vậy cho cô. Nhưng khi ông nói rằng rất ủng hộ Phúc theo đuổi cô, không hiểu sao cô lại thấy lòng mình hơi nghẹn. Ông Danh để ý thấy bộ mặt trầm tư của em, ông nghĩ ngần thêm một chút rồi nói tiếp.
-Chi đừng nghĩ mọi chuyện quá nặng nề mà băn khoăn, mọi chuyện thực ra đơn giản lắm. Cháu và cả Phúc đều cần một người bạn để cùng nói chuyện, cùng nghe nhạc hay làm một điều gì đó để xả stress. Hãy lấy buổi hẹn hôm thứ sáu để kiểm chứng, chỉ cần khi ngồi cùng nhau thấy thoải mái, vui vẻ, khi kết thúc cuộc hẹn thì thấy nhẹ nhõm, hứng khởi thì đã có thể coi người kia là bạn mình được.
Nhờ lời dẫn dắt của ông Chi thấy mình đã nghĩ quá xa rồi âu lo vớ vẩn, chuyện đơn giản hơn nhiều. Quả thực anh Phúc rất đáng để làm bạn, nếu có một người bạn như thế sẽ là may mắn của cô. Còn chuyện xa hơn của 2 người cũng đâu ai ép, hãy cứ để thời gian trả lời thay.
Nghĩ như vậy gương mặt của Chi cũng giãn ra không còn căng thẳng nữa, cô nhanh chóng trở lại công việc và vẫn là Chi tận tâm, sáng dạ của mọi hôm. Ông Danh hài lòng nhìn cô, ấn tượng vì cô có những sở thích giống người vợ quá cố khiến ông nhìn nàng lâu hơn.
Một mái tóc dài đen mượt búi cao, đôi vai suôn gầy và tấm lưng ong mềm mại kết hợp với dáng đi thong dong mà uyển chuyển với đôi mông no tròn lúc lắc 2 bên. Xem nội dung: 453441Nếu chỉ nhìn từ phía sau thì em cũng khá giống, nhưng vì cách nhau 2 thế hệ và ảnh hưởng từ giáo dực và công việc, 2 người có 2 khí chất khác nhau hoàn toàn. Ngắm một hồi lâu Ông Danh tự cười rồi mắng mình vớ vẩn, ông hít một hơi dài lấy lại tỉnh táo và tập trung vào công việc.
Một tuần bận rộn trôi qua trong chớp mắt, chiều thứ sáu, Chi chuẩn bị ra về thì nhận được lời chúc của ông.
-Chúc Chi có một cuối tuần vui vẻ nhé, nếu được hãy rộng lượng hơn với thằng con chú.
Chi lúc này mới nhớ đây là chiều thứ 6, đúng hẹn thì tối nay Phúc sẽ đón cô đi chơi, chút nữa thì cô quên mất. Cô hơi chút xấu hổ rồi chào ông ra về.
Phúc đã về thành phố từ buổi chiều, anh chuẩn bị khá kĩ càng cho hai người có một buổi tối đủ vui và đáng nhớ. Vẫn khung giờ cũ anh đón nàng đi chơi, họ chọn một rạp chiếu phim rồi chọn xem một bộ phim tâm lý hài đã cũ.
Không có quá nhiều người xem, họ đa số cũng đều đi theo cặp, mỗi cặp đều chọn chỗ ngồi tách biệt để sao cho cảm thấy riêng tư nhất. Phim bắt đầu chiếu cũng là lúc đèn điện mập mờ, người nọ khó nhìn được người kia mà đôi lúc chỉ nghe thấy tiếng thì thầm, hoặc tiếng con gái cười khúc khích.
Bộ phim nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khá hay vì thế khiến cả Phúc và Chi tập trung thưởng thức, chỉ có đôi lúc chạm tay trong hộp bỏng ngô khiến họ hơi giật mình. Trong ánh điện chuyển cảnh, sáng tối đan xen của rạp chiếu phim, đôi lúc ánh sáng chiếu lên khuôn mặt Chi khá rõ, làm nổi bật từng đường nét thanh tú. Phúc khẽ liếc sang, tim anh như chững lại.Xem nội dung: 453442
Mái tóc đen mượt của cô buông lơi, vài sợi lòa xòa trước trán, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt to tròn, long lanh, chăm chú theo dõi bộ phim, nhưng đôi môi mọng khẽ mím lại, như đang cố kìm nén một cảm xúc khó nói. Chi mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, cổ tròn để lộ xương quai xanh mảnh mai, và mỗi lần cô nghiêng người lấy bỏng ngô, đường cong lưng ong thoáng hiện qua lớp áo, gợi lên một nét gợi cảm thầm kín, không phô trương nhưng đủ khiến Phúc bối rối. Anh nuốt khan, cố quay mặt về màn hình, nhưng mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô thoảng qua, lại làm lòng anh hơi xao xuyến.
Đúng lúc này phim chuyển sang một cảnh nóng, bên lò sưởi bập bùng, nhân vật nam và nhân vật nữ quấn lấy nhau. Qua ánh lửa, và dưới góc quay điện ảnh, những động chạm, tiếp xúc của họ hương diễm vô cùng. Từng đường cong cơ thể hiện lên sắc nét, kèm theo âm thanh của da thịt và hơi thở hổn hển phát trên loa khiến cả rạp phim chìm trong sự ngột ngạt bỏng cháy. Từ hàng ghế phía sau, Phúc nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ, xen lẫn tiếng vải áo sột soạt và một tiếng rên nhỏ dù người kia đã cố nén lại. Cặp đôi ở góc rạp còn bạo dạn hơn, dưới ánh sáng lờ mờ, họ ôm và hôn nhau trong khi tay người người nam mất hút sau lần vải áo để lần sờ da thịt người yêu. Một cặp khác gần đó, cô gái khúc khích cười rồi ngồi hẳn lên đùi bạn trai, họ cũng mê man, quyện chặt như đang tìm kiếm sự an ủi trong không gian đầy kích thích.
Chi bất giác siết chặt tay vào mép ghế, hơi thở cô trở nên gấp gáp, khiến cả bờ ngực phập phồng không kiểm soát. Gương mặt em cúi gằm, đôi má ửng hồng dưới ánh sáng màn hình lấp lóe. Cảnh phim nóng bỏng và những cặp đôi thể hiện tình cảm quá đà làm cô bối rối, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong cơ thể, mà cô muốn kìm giữ cũng chẳng thể nào. Tim đập nhanh hơn, lòng bàn tay ẩm mồ hôi, và một luồng nhiệt nóng ran chạy dọc sống lưng. Em khẽ cắn môi, cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ngón tay vô thức bấu vào hộp bỏng ngô, làm vài hạt rơi xuống váy. Phúc nhận ra sự lúng túng của Chi, anh muốn nói gì đó để phá tan không khí, nhưng có vẻ anh đã trực tiếp quá chăng, anh hắng giọng.
-Chi… em ổn chứ?
Giọng anh nhỏ, gần gũi, nhưng vẫn khiến cô giật mình, má hồng rực lên, bối rối như đứa trẻ ham chơi bị phát hiện.
-Dạ… em ổn.
Chi lí nhí, mắt vẫn dán lại vào màn hình, nhưng rõ ràng cô đang cố che giấu sự khó xử. Cô kéo áo len che kín cổ, như muốn giấu đi những mảng da thịt đã ửng hồng theo sự nóng lên của cả rạp. Phúc mỉm cười, cảm nhận được sự ngây thơ của cô, lòng anh vừa xao xuyến vừa muốn chở che.
-Nếu… không thoải mái, mình ra ngoài chút nhé?
Anh thì thầm, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quan tâm. Chi lắc đầu, vẫn cố tỏ ra vô tư bằng nụ cười gượng gạo.
-Dạ, không sao đâu anh… phim đang hay mà.
-Nhưng trong này sẽ còn “nóng” hơn nữa đấy, em có chịu nổi không.
-Ưm…vậy đi ra thôi ạ.
Phúc đứng lên trước, anh thể hiện sự chở che bằng cách đắp chiếc áo khoác mỏng của mình lên vai em.
-Gió Bấc về rồi đấy, ở ngoài sẽ lạnh hơn.
Quả thật, gió về bất ngờ quá, không ít người bị cái lạnh bắt phải co ro, trong khi Chi thoải mái ngôi nhâm nhi cốc cacao nghi ngút khói và cùng anh Phúc nhắc về ấn tượng của bộ phim.
-Tình yêu trong phim điên cuồng quá anh nhỉ, mọi phong ba, thử thách đều không thể cản bước. Thực tế liệu có được như vậy không anh nhỉ.
-Anh cũng không biết, chắc tại anh chưa yêu ai nhiều được như thế, hoặc là anh không đủ dũng cảm để làm được một điều gì đó thật to lớn cho người mình yêu. Nhưng anh biết có những người đã làm được, họ vì nhau mà hi sinh, tình yêu với họ không chỉ là cảm xúc, mà là lẽ sống cả phần đời của họ.
-Ồ vậy sao, họ thật đáng ngưỡng mộ.
Mắt Chi long lanh mơ màng, không để ý đến chút tiếc nuối kèm hối hận trong mắt anh. Cô nói tiếp.
-Không biết kết cục của bộ phim thế nào nhỉ, cặp đôi đấy rồi đây có hạnh phúc hay không, thật tiếc khi chưa xem hết.
-Xin lỗi em vì trải nghiệm chưa trọn vẹn, để bù đắp anh sẽ tình nguyện làm phó nháy cho em buổi sáng mai, với máy ảnh chuyên nghiệp và kinh nghiệm tác nghiệp khắc Châu Âu của anh.
-Ngay sáng mai ạ.
-Ừ, em chẳng nói muốn chụp ở giàn hoa leo trên con phố mình đi qua hôm trước còn gì.
-Nhưng…
Chi hơi chút phân vân, hai người có vẻ tiến triển quá nhanh.
-Anh vừa muốn đền bù cho em buổi tối hôm nay, vừa muốn có một cuối tuần vui hết nấc. Giống như tuần trước, anh đã thư giãn một cách thực sự, trở về trong tâm trạng nhẹ nhõm, năng suất làm việc cả tuần đều tăng.
-Vâng, vậy 8h anh nhé.
-Ok, anh sẽ đến đúng giờ, à nhờ Chi giúp anh một việc.
Phúc lấy từ trong ví một chiếc thẻ, rồi đưa cho Chi.
-Chi giúp anh đưa cái này cho mẹ em.
Chi nhìn thấy chiếc thẻ thì chưa dám đưa tay ra nhận ngay mà chờ anh nói tiếp.
-Ngay trong khu anh ở người ta vừa mở lớp dạy đan thêu chủ yếu dành cho các cô các chị. Anh thấy cô nhà mình ở nhà lâu ngày, sợ cô buồn anh mua biếu cô một khóa học 6 tháng. Em giúp anh đưa cho cô chiếc thẻ thành viên.
Một món quà rất thiết thực dành cho mẹ, Chi rất thích, nhưng nó quá giá trị, Chi không dám nhận ngay.
-Món quà rất thích hợp với mẹ em, nhưng chắc hẳn rất tốn kém, anh phải để em trả tiền thì em mới dám cầm.
-Ha ha, anh là dân cư sống trong khu được ưu tiên, giá anh mua rẻ lắm, em đừng nghĩ ngợi nhiều, cầm đi và giúp anh đưa cho mẹ, nhớ kèm theo lời chúc cô mau khỏe giúp anh.
Chi cũng hết cớ để từ chối, cô vui vẻ cầm lấy rồi cùng anh ra về.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Khổ thân ku Phúc
 

Lambk

Yếu sinh lý
Ch20. Lời khuyên của ông Danh, cuộc hẹn tiếp.
Thứ 2 Chi đến sớm hơn mọi ngày, dù đêm qua em ngủ hơi muộn. Cũng tại Phúc, đêm qua anh nhắn tin với nàng rất khuya, đến cuối còn rủ Chi cuối tuần này đi chơi tiếp. Thế là làm cô cả đêm suy nghĩ mà ngủ không ngon.
Đúng rằng đi chơi với anh rất vui, rất hợp ý, nhưng khi thấy động thái tiếp cận quá cụ thể của anh cô lại âu lo. Nỗi lo đến chính nàng cũng chẳng biết từ đâu. Do chưa có kinh nghiệm trong chuyện nam nữ, hoặc vì địa vị cách xa hay chính tại anh là con của chú?
Ý nghĩ xoay vần, khiến cô mất tập trung, việc dọn văn phòng mọi ngày rất nhanh mà hôm nay mất nửa tiếng. Xem nội dung: 453439
Chú đến, nhìn quanh một vòng rồi ngồi vào bàn. Chi cúi đầu chào ông, ông đáp lại cô bằng nụ cười nhẹ, thân mến như mọi lần.
-Chi đang nghĩ thơ thẩn gì đấy, cái góc bàn đấy lau đi lau lại 4 lần rồi.
Ông nhắc nhở làm nàng giật mình, ngay lập tức em lấy lại sự tỉnh táo, nàng pha cho ông một ly trà nóng rồi bê đến đặt trên bàn của ông.
-Chú xin, hôm nay chú có cuộc hẹn nào quan trọng hay việc gì cần lưu tâm không.
-Dạ không thưa chú, chỉ có một cuộc hẹn lúc 14h30 với đối tác người Nhật thôi ạ. Còn buổi sáng thì chú sẽ gặp chị kế toán trưởng và trưởng phòng kế hoạch để phổ biến về chính sách ưu đãi về thuế, và tiền thuê đất cho doanh nghiệp sản xuất vật liệu thân thiện môi trường.
-Ừ, không nhiều việc lắm, chú nhớ rồi, cảm ơn Chi nhé.
Việc báo cáo lịch đầu ngày cho ông đã hết nhưng Chi vẫn chưa đi, thấy vậy ông Danh liền hỏi.
-Sao thế, còn việc gì muốn nói với chú à, việc quan trọng lắm à mà chần chừ lâu vậy.
-Dạ, không quá quan trọng nhưng …hơi khó nói ạ. Chuyện là, tối hôm thứ sáu cháu và anh Phúc đã đi chơi chú ạ.
-Vậy sao, chuyện như thế sao phải khó nói. Thế rồi sao, đi chơi với nó vui vẻ không, có hợp không, nó đưa cháu về tận nhà sớm chứ.
-Vâng, anh ấy rất lịch sự và tử tế, còn hiểu biết nữa ạ, nói chuyện với anh ấy cũng rất vui, nhờ anh ấy mà cháu học hỏi được nhiều điều.
-Vậy có điều gì làm cháu khó xử mà phải đắn đo nhiều như vậy.
-Dạ, là vì anh ấy lại tiếp tục mời cháu đi chơi vào tuần tới ạ…cháu… cháu…
Khác với Chi thường ngày nói chuyện rành rọt dứt khoát, chạm đến vấn đề nam nữ chưa trải qua bao giờ cô chẳng biết phải giải thích khúc mắc của mình ra sao. Nhưng đứng trước cô là người lão luyện cả đường đời và đường tình, ông vừa nhìn đã hiểu được phần nào ý cô.
-Nó tỏ ra vội vã làm cháu ngộp à, từ trước giờ cháu chưa yêu hoặc hẹn hò nghiêm túc với ai bao giờ, đúng không.
Chi đỏ mặt gật đầu, còn ông Danh lại cười, ông cầm chiếc tách lên, nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp.
-Phúc năm nay đã 27, nó cũng được cho đi học ở khắp nơi, khẳng định rằng cũng đã va chạm không ít. Nó biết người phụ nữ nào là đáng để kết giao, tìm hiểu và theo đuổi. Còn chú, dù không tốt như những bậc cha mẹ khác thì chú vẫn mong nó gặp được một cô gái tuyệt vời. Nếu người đó là cháu thì chú rất yên tâm.
Chi nghe ông Danh nói mà cứ tưởng đang nói về một ai đó không phải mình, cô ngỡ ngàng khi ông dành lời khen tốt đẹp tới vậy cho cô. Nhưng khi ông nói rằng rất ủng hộ Phúc theo đuổi cô, không hiểu sao cô lại thấy lòng mình hơi nghẹn. Ông Danh để ý thấy bộ mặt trầm tư của em, ông nghĩ ngần thêm một chút rồi nói tiếp.
-Chi đừng nghĩ mọi chuyện quá nặng nề mà băn khoăn, mọi chuyện thực ra đơn giản lắm. Cháu và cả Phúc đều cần một người bạn để cùng nói chuyện, cùng nghe nhạc hay làm một điều gì đó để xả stress. Hãy lấy buổi hẹn hôm thứ sáu để kiểm chứng, chỉ cần khi ngồi cùng nhau thấy thoải mái, vui vẻ, khi kết thúc cuộc hẹn thì thấy nhẹ nhõm, hứng khởi thì đã có thể coi người kia là bạn mình được.
Nhờ lời dẫn dắt của ông Chi thấy mình đã nghĩ quá xa rồi âu lo vớ vẩn, chuyện đơn giản hơn nhiều. Quả thực anh Phúc rất đáng để làm bạn, nếu có một người bạn như thế sẽ là may mắn của cô. Còn chuyện xa hơn của 2 người cũng đâu ai ép, hãy cứ để thời gian trả lời thay.
Nghĩ như vậy gương mặt của Chi cũng giãn ra không còn căng thẳng nữa, cô nhanh chóng trở lại công việc và vẫn là Chi tận tâm, sáng dạ của mọi hôm. Ông Danh hài lòng nhìn cô, ấn tượng vì cô có những sở thích giống người vợ quá cố khiến ông nhìn nàng lâu hơn.
Một mái tóc dài đen mượt búi cao, đôi vai suôn gầy và tấm lưng ong mềm mại kết hợp với dáng đi thong dong mà uyển chuyển với đôi mông no tròn lúc lắc 2 bên. Xem nội dung: 453441Nếu chỉ nhìn từ phía sau thì em cũng khá giống, nhưng vì cách nhau 2 thế hệ và ảnh hưởng từ giáo dực và công việc, 2 người có 2 khí chất khác nhau hoàn toàn. Ngắm một hồi lâu Ông Danh tự cười rồi mắng mình vớ vẩn, ông hít một hơi dài lấy lại tỉnh táo và tập trung vào công việc.
Một tuần bận rộn trôi qua trong chớp mắt, chiều thứ sáu, Chi chuẩn bị ra về thì nhận được lời chúc của ông.
-Chúc Chi có một cuối tuần vui vẻ nhé, nếu được hãy rộng lượng hơn với thằng con chú.
Chi lúc này mới nhớ đây là chiều thứ 6, đúng hẹn thì tối nay Phúc sẽ đón cô đi chơi, chút nữa thì cô quên mất. Cô hơi chút xấu hổ rồi chào ông ra về.
Phúc đã về thành phố từ buổi chiều, anh chuẩn bị khá kĩ càng cho hai người có một buổi tối đủ vui và đáng nhớ. Vẫn khung giờ cũ anh đón nàng đi chơi, họ chọn một rạp chiếu phim rồi chọn xem một bộ phim tâm lý hài đã cũ.
Không có quá nhiều người xem, họ đa số cũng đều đi theo cặp, mỗi cặp đều chọn chỗ ngồi tách biệt để sao cho cảm thấy riêng tư nhất. Phim bắt đầu chiếu cũng là lúc đèn điện mập mờ, người nọ khó nhìn được người kia mà đôi lúc chỉ nghe thấy tiếng thì thầm, hoặc tiếng con gái cười khúc khích.
Bộ phim nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khá hay vì thế khiến cả Phúc và Chi tập trung thưởng thức, chỉ có đôi lúc chạm tay trong hộp bỏng ngô khiến họ hơi giật mình. Trong ánh điện chuyển cảnh, sáng tối đan xen của rạp chiếu phim, đôi lúc ánh sáng chiếu lên khuôn mặt Chi khá rõ, làm nổi bật từng đường nét thanh tú. Phúc khẽ liếc sang, tim anh như chững lại.Xem nội dung: 453442
Mái tóc đen mượt của cô buông lơi, vài sợi lòa xòa trước trán, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt to tròn, long lanh, chăm chú theo dõi bộ phim, nhưng đôi môi mọng khẽ mím lại, như đang cố kìm nén một cảm xúc khó nói. Chi mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, cổ tròn để lộ xương quai xanh mảnh mai, và mỗi lần cô nghiêng người lấy bỏng ngô, đường cong lưng ong thoáng hiện qua lớp áo, gợi lên một nét gợi cảm thầm kín, không phô trương nhưng đủ khiến Phúc bối rối. Anh nuốt khan, cố quay mặt về màn hình, nhưng mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô thoảng qua, lại làm lòng anh hơi xao xuyến.
Đúng lúc này phim chuyển sang một cảnh nóng, bên lò sưởi bập bùng, nhân vật nam và nhân vật nữ quấn lấy nhau. Qua ánh lửa, và dưới góc quay điện ảnh, những động chạm, tiếp xúc của họ hương diễm vô cùng. Từng đường cong cơ thể hiện lên sắc nét, kèm theo âm thanh của da thịt và hơi thở hổn hển phát trên loa khiến cả rạp phim chìm trong sự ngột ngạt bỏng cháy. Từ hàng ghế phía sau, Phúc nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ, xen lẫn tiếng vải áo sột soạt và một tiếng rên nhỏ dù người kia đã cố nén lại. Cặp đôi ở góc rạp còn bạo dạn hơn, dưới ánh sáng lờ mờ, họ ôm và hôn nhau trong khi tay người người nam mất hút sau lần vải áo để lần sờ da thịt người yêu. Một cặp khác gần đó, cô gái khúc khích cười rồi ngồi hẳn lên đùi bạn trai, họ cũng mê man, quyện chặt như đang tìm kiếm sự an ủi trong không gian đầy kích thích.
Chi bất giác siết chặt tay vào mép ghế, hơi thở cô trở nên gấp gáp, khiến cả bờ ngực phập phồng không kiểm soát. Gương mặt em cúi gằm, đôi má ửng hồng dưới ánh sáng màn hình lấp lóe. Cảnh phim nóng bỏng và những cặp đôi thể hiện tình cảm quá đà làm cô bối rối, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong cơ thể, mà cô muốn kìm giữ cũng chẳng thể nào. Tim đập nhanh hơn, lòng bàn tay ẩm mồ hôi, và một luồng nhiệt nóng ran chạy dọc sống lưng. Em khẽ cắn môi, cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ngón tay vô thức bấu vào hộp bỏng ngô, làm vài hạt rơi xuống váy. Phúc nhận ra sự lúng túng của Chi, anh muốn nói gì đó để phá tan không khí, nhưng có vẻ anh đã trực tiếp quá chăng, anh hắng giọng.
-Chi… em ổn chứ?
Giọng anh nhỏ, gần gũi, nhưng vẫn khiến cô giật mình, má hồng rực lên, bối rối như đứa trẻ ham chơi bị phát hiện.
-Dạ… em ổn.
Chi lí nhí, mắt vẫn dán lại vào màn hình, nhưng rõ ràng cô đang cố che giấu sự khó xử. Cô kéo áo len che kín cổ, như muốn giấu đi những mảng da thịt đã ửng hồng theo sự nóng lên của cả rạp. Phúc mỉm cười, cảm nhận được sự ngây thơ của cô, lòng anh vừa xao xuyến vừa muốn chở che.
-Nếu… không thoải mái, mình ra ngoài chút nhé?
Anh thì thầm, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quan tâm. Chi lắc đầu, vẫn cố tỏ ra vô tư bằng nụ cười gượng gạo.
-Dạ, không sao đâu anh… phim đang hay mà.
-Nhưng trong này sẽ còn “nóng” hơn nữa đấy, em có chịu nổi không.
-Ưm…vậy đi ra thôi ạ.
Phúc đứng lên trước, anh thể hiện sự chở che bằng cách đắp chiếc áo khoác mỏng của mình lên vai em.
-Gió Bấc về rồi đấy, ở ngoài sẽ lạnh hơn.
Quả thật, gió về bất ngờ quá, không ít người bị cái lạnh bắt phải co ro, trong khi Chi thoải mái ngôi nhâm nhi cốc cacao nghi ngút khói và cùng anh Phúc nhắc về ấn tượng của bộ phim.
-Tình yêu trong phim điên cuồng quá anh nhỉ, mọi phong ba, thử thách đều không thể cản bước. Thực tế liệu có được như vậy không anh nhỉ.
-Anh cũng không biết, chắc tại anh chưa yêu ai nhiều được như thế, hoặc là anh không đủ dũng cảm để làm được một điều gì đó thật to lớn cho người mình yêu. Nhưng anh biết có những người đã làm được, họ vì nhau mà hi sinh, tình yêu với họ không chỉ là cảm xúc, mà là lẽ sống cả phần đời của họ.
-Ồ vậy sao, họ thật đáng ngưỡng mộ.
Mắt Chi long lanh mơ màng, không để ý đến chút tiếc nuối kèm hối hận trong mắt anh. Cô nói tiếp.
-Không biết kết cục của bộ phim thế nào nhỉ, cặp đôi đấy rồi đây có hạnh phúc hay không, thật tiếc khi chưa xem hết.
-Xin lỗi em vì trải nghiệm chưa trọn vẹn, để bù đắp anh sẽ tình nguyện làm phó nháy cho em buổi sáng mai, với máy ảnh chuyên nghiệp và kinh nghiệm tác nghiệp khắc Châu Âu của anh.
-Ngay sáng mai ạ.
-Ừ, em chẳng nói muốn chụp ở giàn hoa leo trên con phố mình đi qua hôm trước còn gì.
-Nhưng…
Chi hơi chút phân vân, hai người có vẻ tiến triển quá nhanh.
-Anh vừa muốn đền bù cho em buổi tối hôm nay, vừa muốn có một cuối tuần vui hết nấc. Giống như tuần trước, anh đã thư giãn một cách thực sự, trở về trong tâm trạng nhẹ nhõm, năng suất làm việc cả tuần đều tăng.
-Vâng, vậy 8h anh nhé.
-Ok, anh sẽ đến đúng giờ, à nhờ Chi giúp anh một việc.
Phúc lấy từ trong ví một chiếc thẻ, rồi đưa cho Chi.
-Chi giúp anh đưa cái này cho mẹ em.
Chi nhìn thấy chiếc thẻ thì chưa dám đưa tay ra nhận ngay mà chờ anh nói tiếp.
-Ngay trong khu anh ở người ta vừa mở lớp dạy đan thêu chủ yếu dành cho các cô các chị. Anh thấy cô nhà mình ở nhà lâu ngày, sợ cô buồn anh mua biếu cô một khóa học 6 tháng. Em giúp anh đưa cho cô chiếc thẻ thành viên.
Một món quà rất thiết thực dành cho mẹ, Chi rất thích, nhưng nó quá giá trị, Chi không dám nhận ngay.
-Món quà rất thích hợp với mẹ em, nhưng chắc hẳn rất tốn kém, anh phải để em trả tiền thì em mới dám cầm.
-Ha ha, anh là dân cư sống trong khu được ưu tiên, giá anh mua rẻ lắm, em đừng nghĩ ngợi nhiều, cầm đi và giúp anh đưa cho mẹ, nhớ kèm theo lời chúc cô mau khỏe giúp anh.
Chi cũng hết cớ để từ chối, cô vui vẻ cầm lấy rồi cùng anh ra về.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Hay lắm Chí ạ
 

Lituchi1

Tao là gay
Chủ thớt
Ch21. Những bức hình đẹp và hạt mầm nhỏ được reo.
Buổi sáng hôm sau Phúc đến đón Chi đi chụp ảnh thì được mẹ con cô mời lên nhà ăn sáng. Căn nhà hai mẹ con thuê là một căn trên khu tập thể của một nhà máy cũ. Căn nhà chắc đã sơn sửa lại một đôi lần, có khá nhiều vết đục đẽo chắp vá, nhưng may thay nhờ có hai người đàn bà vun vén, mà nó trở nên ngăn nắp và toát lên vẻ ấm cúng của một gia đình.
Bà Lệ mấy nay rất khỏe, gương mặt đã lấy lại nét hồng hào, thậm chí nếu ai đã gặp bà trước đây sẽ nhận thấy dạo này bà tăng cân nhẹ. Bà đón Phúc bằng nụ cười thân mật anh cũng lễ phép hỏi thăm về sức khỏe của bà.
Trong bữa ăn có đôi lần bà âm thầm để ý, thấy người con trai này dù xuất thân sang giàu nhưng lại bình dị dễ gần và cư xử với bà rất lễ phép. Đặc biệt đối với Chi cậu rất nhẹ nhàng và chu đáo, bà thấy yên tâm tâm và thầm vui trong lòng.
Cuộc hẹn tuy phải rời lại ít lâu, nhưng qua bữa ăn thân mật đó mà Phúc càng có ấn tượng tốt với Chi hơn. Từ cái cách cô chăm sóc mẹ và cả cái cách hai mẹ con yêu thương để cho căn nhà có cảm giác gia đình ấm cúng anh đều rất thích. Trong lòng anh hình như có một hạt mầm nhỏ đã được reo.
Trời hôm nay trong xanh, gió se sắt, sẽ lạnh cho ai mặc phong phanh và một mình xuống phố nhưng lại rất thích hợp để chụp ảnh và cho các cặp đôi sát lại bên nhau. Chi chịu lạnh không quen nên sáng nay ra đường cô ăn mặc kín và dày hơn.
IMG_20250220_170021_696.jpg


Vẫn là áo sơ mi sáng màu bên trong, tóc buông dài, để xõa kèm thêm chiếc áo khoác dày màu đen và chiếc khăn quàng cổ ca rô. Gương mặt cũng không trang điểm quá kiểu cách, em nổi bật là nhờ nét đẹp thanh thuần trời sinh với làn da bắt sáng, ánh mắt long lanh có hồn, hai má ửng hồng và chiếc miệng xinh. Cô bước xuống đường thật trong sáng, tươi xinh và ngập tràn sức sống, khiến ai cũng phải ngoái lại nhìn. Phúc đã say mê diện mạo này của cô, lúc còn ngồi trên xe anh đã liếc trộm cô không biết bao nhiêu lần. Chi vừa xuống xe chưa kịp chuẩn bị Phúc đã lấy máy ảnh chụp vội vài pô để giữ lại nét đẹp nguyên sơ anh thích nhất này.
-Anh này, em còn chưa kịp chuẩn bị, lên ảnh ghê chết.
-Lại đây xem có ghê không hay giống như là tiên giáng thế.
Chi chạy đến nhìn mình trong ảnh, quả nhiên tươi tắn và rạng rỡ đến không ngờ, không điệu đà kiểu cách cô lại rạng rỡ một cách tự nhiên không kém phần thu hút. Nhưng cô vẫn khiêm tốn không dám nhận lời khen.
-May quá, là anh Phúc biết chọn góc và chiếc máy ảnh tôn da, nên cũng không đến nỗi nào.
-Nếu em không thích để anh xóa hết đi.
-Ấy, đừng xóa, em đã bảo không đến nỗi nào mà.
-Biết tỏng cô rồi, ha ha.
-Anh trêu em.
Hai người vui đùa làm náo động cả một góc, rồi anh mua cho cô một bó hoa nhỏ với những bông hoa dại li ti để cô cầm tạo dáng. Cả buổi sáng hôm đó, nàng tiên tuyệt sắc cứ bay qua lại trước mắt anh, dần len lỏi vào trong tim và in đậm sâu trong tâm trí. Chi cũng một lần nữa được thoải mái mà hồn nhiên, cô thả dáng trong mỗi bức ảnh và mở rộng tấm lòng với một người.
Vì giàn hoa leo chắc cũng chỉ còn nở lần cuối trong năm trước chu kỳ thay lá, Chi và Phúc phải tranh thủ chớp lấy khoảnh khắc nó đẹp cuối cùng. Sau hai tiếng ròng rã cô không chán, anh cũng chẳng biết mệt, họ ngồi lại kiểm tra thành quả buổi sáng nay.
-Tấm này thật đẹp, đúng lúc bóng đổ thì em bước qua, cây lá u tối nhưng vẫn còn một ánh sáng đẹp đẽ hiếm hoi ở nơi em. Em hài lòng không.
-Ui, anh tả cứ như thi sĩ tả nàng Kiều ấy, em chẳng dám nhận đâu, nhưng quả thật em rất thích …em chưa thấy mình đẹp như vậy bao giờ.
Họ chụm đầu lại, lần lượt xem qua hết các bức hình rồi tấm tắc khen, nhưng cũng có bức là do Phúc cố tình chụp dáng vẻ lúc khôi hài nhất của Chi. Lúc thấy những bức đó, nhìn gương mặt dỗi hờn của Chi Phúc lại bật cười.
-Anh thấy những bức này là đẹp tự nhiên nhất, anh sẽ rửa ra rồi dán ở bảng thông báo, và đưa lên Fanpage của công ty.
-Ui không được, anh làm thế em còn dám nhìn ai, thôi anh giúp em xóa đi, đi mà, em năn nỉ.
-Chụp đã mất công, xóa cũng mất sức, anh không làm không công đâu.
-Vậy anh muốn gì, em mời anh trà sữa nhé.
-Anh không thích đồ ngọt.
-Hay em mời anh ăn trưa, em biết một chỗ rẻ mà ngon lắm.
-Không nhớ anh là con đại gia à, chỗ nào ăn ngon anh chẳng biết.
-Vậy anh muốn gì, hic, khó quá.
-Hì hì, đơn giản thôi, cuối tuần tiếp tục đi chơi với anh, mỗi tấm là một cuộc hẹn.
Chi nghe mà hơi bất ngờ, nhưng nhìn vào mắt anh cô biết anh rất thật lòng, cũng chính vì vậy mà cô bối rối, vì cô vẫn còn chơi vơi với cảm xúc của mình, hẹn hò lúc này là quá sớm. Nửa muốn nửa không cô còn chưa đưa ra câu trả lời thì có một giọng nói chen ngang.
-Anh ơi, anh cho em hỏi chút được không ạ.
Người nói là một thanh niên trẻ cũng có một chiếc máy ảnh treo trước ngực, cậu khá dè dặt nhìn về phía Phúc, Phúc tỏ ra thân thiện gật đầu thì người này nói tiếp.
-Em muốn hỏi, máy của anh dùng ống phóng bao nhiêu thế ạ, ngầu quá, có đắt không anh.
-À, mình dùng máy(...) và ống phóng(...) giá thời điểm đó dao động từ xxxxUsd đến yyyyUsd bạn ạ. Máy của bạn cũng tuyệt vời đó chứ, nhỏ gọn nhưng cho ảnh có màu phim giả lập, rất thích hợp chụp đường phố và những danh thắng hoài cổ.
-Vâng, mà anh ơi em có một yêu cầu nho nhỏ, em có thể chụp hình anh chị được không. Anh chị đẹp đôi quá cả khu phố ai cũng phải nhìn.
Câu nói làm Chi ngượng chín nhưng vui, cô muốn đính chính với chàng trai họ không phải cặp đôi, nhưng Phúc đã nhanh mồm nói trước.
-Được, nhưng hãy chụp bằng máy của mình, bạn biết điều chỉnh nó chứ…đây mình hướng dẫn cho, dễ lắm à.
Vài phút sau…
-Chị đứng vào gần anh đi, tựa vai hoặc ôm nhẹ eo anh cho tình cảm…ha ha, anh làm gì để chị giận không thèm gần anh thế kia…anh xin lỗi chị đi không là… có người đến hốt mất bây giờ.
Cậu trai khá nhiệt tình và chuyên nghiệp khi tạo dáng cho Chi và Phúc. Nhưng khổ nỗi cậu bắt họ phải làm ra những động tác thân mật của những cặp yêu nhau thì sao mà Chi làm được. Đến cuối cùng họ phải mượn một chiếc xe đạp, hai người đi hai bên và bó hoa đặt trước ghi-đông xe, thêm một bức nữa đơn giản hơn khi anh chìa bó hoa cho cô, cô nhận lấy rồi cười.
82387408_474556526550956_8270687435210358784_o.jpg

-Ôi ảnh đẹp quá, anh chị xem này, có khác gì ảnh cưới đâu, hì hì, có điềm báo trước rồi đấy, chúc mừng anh chị nha.
Ảnh đúng là rất đẹp, nhưng anh ta cứ nói về hiểu lầm đó mãi không chịu dừng, Chi muốn cản cũng không nổi, trong khi Phúc chỉ cười đồng lõa. Đến khi cậu trai ấy đi rồi Chi mới trách anh.
-Anh sao…
-Kệ đi, người dưng ấy mà, cốt sao người ta chụp ra tấm hình đẹp cho mình là được. Thôi mình về đi trưa rồi, kẻo mẹ em mong.
Chi cũng chỉ biết thuận theo cái sự đã rồi chứ biết phải làm sao, hai người về đến nơi nhưng Phúc không ở lại ăn cơm được, anh phải về nhà máy gấp. Nhìn dáng vẻ tất tả của anh Chi cũng thấy thương, muốn gói cho anh ít cơm với thức ăn mang đi mà không kịp.
Chi lên nhà, ngồi xuống bàn ăn cô mới nghĩ lại buổi sáng ngày hôm nay, nhẹ nhõm, nhiều niềm vui và hơi chút chút vương vấn lại. Cô bất giác mỉm cười.
-Con thích cậu ấy à.
Bà Lệ ngồi xuống tự bao giờ, thấy Chi một mình cười tủm tỉm thì bà ngay mồm hỏi luôn. Câu hỏi bất chợt suýt làm Chi phun ra mấy hạt cơm vừa bỏ vào trong miệng. Nàng đỏ hồng 2 má, tay chân xua loạn, còn miệng thì chối bay.
-Làm gì có ạ, mẹ cứ đoán mò làm gì, bọn con chỉ là bạn thôi, người ta giỏi thế làm gì đến lượt con gái mẹ.
-Ừ, tùy ở con, nhưng mẹ thấy cách cậu ấy chăm sóc và che chở cho con làm mẹ an lòng.
Sau bữa cơm, vì câu nói của mẹ mà Chi suy nghĩ cả buổi chiều. Anh bắt đầu thể hiện tình cảm, mẹ cũng biết, Chi tất nhiên cũng biết nhưng cô lại luôn có ý chối bỏ hoặc định nghĩa tình cảm đó theo ý khác. Vì sao vậy, Phúc rất tốt mà, mẹ ưng anh ấy, chú Danh cũng rất ủng hộ, chỉ có cô là luôn lưỡng lự tránh né, lý do là vì đâu.
Các câu hỏi gần như phủ kín trong đầu cô, còn câu trả lời thì không thấy có, ý nghĩ bay xa dẫn cô lại nghĩ đến ông Danh. Không phải vì tìm kiếm câu trả lời mà là thoáng liên tưởng đến hình ảnh ông kéo chiếc váy che đi cơ thể trần truồng của cô. Cô tự hỏi, lúc ấy ông có lưỡng lự như cô lúc này không, nếu ông ấy chọn lựa phương án khác thì liệu bây giờ cô đang hạnh phúc hay hối hận đây.
“Sợ là có muốn cũng không được, của chú to vậy cơ mà… của mình có xíu xiu."
Đang yên lành thì tự nhiên lại nghĩ đến mấy hình ảnh hương diễm, Chi xấu hổ quá, mà úp mặt vào trong gối, sau đó cô phải đi tắm ngay.
Thứ hai đến, trong căn phòng vốn dĩ chỉ có 2 người đã rất lặng, nay người hay nói hay hỏi nhất cũng im lìm khiến không khí càng trầm xuống. Hết giờ, ông Danh mới hỏi thăm Chi.
-Cuối tuần của cháu thế nào, vui không, đáng nhớ chứ.
Chi khe khẽ gật đầu, vì đó vốn dĩ là sự thật. Thấy vậy ông Danh lại hỏi tiếp.
-Thế dự định tuần sau của 2 đứa thế nào. Phúc có mời cháu đi chơi tiếp không.
Lúc đấy anh cũng hỏi cô về buổi hẹn lần sau nhưng cô lưỡng lự, may sao cậu trai kia đã giúp cô trì hoãn, bây giờ ông hỏi thế cô cũng chưa biết trả lời ra sao, nên thuật lại.
-Anh ấy có rủ cháu đi chơi vào mỗi cuối tuần, nhưng cháu còn chưa trả lời chú ạ.
-Sao vậy, sao không đồng ý luôn.
-Cháu…cháu không biết trả lời thế nào.
-Lưỡng lự đúng không, cảm xúc vẫn còn chơi vơi lập lờ chưa đậm nét. Với một người chưa trải qua kinh nghiệm yêu đương như cháu thì như vậy là dễ hiểu mà. Thế này nhé, trước tiên phải mở lòng để tìm thấy một người bạn chân thành và mang lại cho ta nhiều niềm vui cái đã. Hai đứa làm được điều ấy chưa.
-Dạ rồi, anh ấy làm cháu rất vui, và thấy an tâm nữa.
Ông Danh ngồi xuống ghế, chỉ Chi ngồi xuống đối diện mình, ông lại bỏ đi vai giám đốc mà trở thành một người thầy. Lần này có lẽ là một bài học về cảm xúc cho em.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 

Lituchi1

Tao là gay
Chủ thớt
Tôi là Lituchi hàng real đây. tôi là chủ group "Đàn ông chém gió-truyện 🔞" nick Telegram tôi là @lituchi88.
Nếu tele không được thì chuyển sang Zalo 0836552559. anh em muốn mua truyện hoặc có thắc mắc gì muốn hỏi thì pm tôi nhé.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo