Bantenlagi
Yếu sinh lý
.
Chiều thứ4Nay chưa lên hả chí
Sao hnay muộn thếCh46. Chú có yêu Hân không.
Giọng nói trầm khàn hữu lực, gã đàn ông thấy thế ngước lên, mới đầu nhìn thấy dáng người to lớn của ông Danh hắn khá ngại, nhưng thấy thêm mái đầu lấm tấm bạc thì hắn gầm lên.
-Thằng già, bỏ tay, dám chen ngang vào việc của bố mày à, hự.
Hắn vung mạnh cả hai tay, một nắm đấm va mạnh vào vai ông cũng là lúc hắn bị quật nằm sõng soài ra bãi cát, cùng tiếng “hự” nặng nề vang lên. Hắn chưa chịu dừng tay mà lại gồng người đạp ông thêm một phát rồi đáp cả nắm cát vào mặt ông. Hắn tưởng như thế là thoát được, nhưng không. Bàn tay ông vẫn như kìm sắt nắm cổ tay hắn vặn ngược ra sau, lúc này hắn mới la to rối rít mong ông bỏ qua.
-Đau đau…ông anh nhẹ tay thôi gãy tay tôi bây giờ…tôi có làm gì ông đâu… chỉ đang mặc cả với cô ta một chút thôi mà… à hay là cô ta là gái của anh…vậy tôi trả lại…á á á…nhẹ thôi…
-Câm, còn nói nữa tao bẻ gãy tay mày ngay bây giờ.
Vừa nói ông vừa dùng nhiều sức hơn, gã đàn ông mặt dí trên nền cát la oai oái, cái túi đeo bên hông có mấy tập tài liệu cũng vương vãi tóe loe. Ông Danh nhìn liếc qua, giọng ông tiếp tục gằn hơn trước.
-Thì ra mày đi bán đồ dùng một lần cho khách sạn, không biết yên phận mà chăm chỉ bán hàng mà dám ra đây quấy rối khách lưu trú. Mày mà không xin lỗi trợ lý của tao ngay lập tức tao gọi quản lý khách sạn ra đây cho mày mất đường làm ăn. Xin lỗi mau.
Lúc này hắn mới biết mình chọc nhầm người và bị nắm đằng chuôi. Để giữ lấy miếng ăn, một kẻ như hắn bắt quỳ liếm hắn cũng làm chứ xá gì một lời xin lỗi. Hắn nói ngay mà không suy nghĩ quá nhiều.
-Ui anh chị ơi em không biết, em cứ tưởng chị là mấy đứa gái gọi trước kia… á á…em nói nhầm. Chị ơi em không biết, em xin lỗi, chị bảo anh ấy thả em ra, đừng gọi quản lý tội cho em.
-Thôi chú ơi, bỏ đi chú ạ chấp mấy loại này làm gì.
Hân vừa nói vừa đến gần lau cát trên mặt cho ông, từ đầu đến cuối nàng chỉ nhìn ông chứ chẳng thèm để ý đến kẻ kia chút nào.
-Ừ, để chúng nó biết mà chừa thôi.
-Vâng vâng… chú ơi cháu biết rồi, cháu chừa rồi chú bỏ cháu ra.
-Cút…
Ông Danh vừa bỏ tay là tên kia vơ vội đống tài liệu vương vãi cùng cái túi rồi chạy biến đi. Ông Danh lúc này mới vẫy vẫy cái tay vừa bị đấm.
-Chú đau không.
-Chú không sao, chỉ là già thật rồi, giằng co như thế khiến người ê ẩm một chút thôi.
-Thế này mà chú nói không sao.
Hân vạch tay áo cộc của ông lên cùng gấu áo nơi có vết đạp chân của hắn, chỉ là hai vệt đỏ nhưng cũng đủ khiến nàng nhíu mày xót xa.
-Không sao thật mà, bôi cao chút là hết ngay thôi.
-Cái này phải chườm mát chứ bôi cao sao được, thôi chú về phòng để cháu làm cho.
Hai người lập tức trở về khách sạn, mặc kệ ông nói gì Hân vẫn nhất quyết tự mình chườm đá cho ông. Vết thương thực sự không nghiêm trọng nhưng nó vừa đủ làm cái cớ cho hai người chăm sóc cho nhau. Nhất là Hân, em đặt mọi ân cần của mình ở đó, vừa chườm vết thương vừa tự nhủ, rằng nó có bởi vì bảo vệ cô.
-Nhìn cái tướng dữ dằn của chú lúc đo tên kia mà không xin lỗi dễ có khi chú bẻ gãy tay thật chứ chẳng đùa. Vậy tức là với chú danh dự phẩm giá của mình rất quan trọng, chú sẽ không để cho bất kỳ ai xâm phạm, chú tốt quá. Thật biết bao bọc và nâng niu cảm xúc cho mình.
Một lần nữa trong nàng cuồn cuộn sóng, nỗi vui mừng và niềm xao xuyến khiến khóe miệng nàng liên tục cong lên. Ông Danh biết nàng thỉnh thoảng len lén nhìn ông, dù sao nàng cũng vừa bị chút sợ hãi, vì cho nàng xả bớt bức bối ông đành để mặc kệ nàng, rồi một lúc sau ông nói.
-Chú hết đau rồi, giờ đưa tay cháu đây, cổ tay cũng hằn đỏ hết lên rồi.
Hân nhìn lại thì thấy hằn lên một vệt 5 đầu ngón tay khá rõ, chứng tỏ lúc đấy kẻ kia không nhẹ tay một chút nào. Ông Danh giành lấy bịch đá chườm, để Hân ngồi lên giường rồi nhẹ nhàng vừa nắn vừa chườm đá cho em.
Trông cái cách ông ân cần thổi nhẹ, khẽ giật mình rồi nhăn mặt lúc trót lỡ làm Hân đau thật đối lập với người đàn ông mạnh mẽ và quyết liệt khi ở trên bãi biển. Cô thấy thật ấm áp và an toàn, giống như chỉ cần có ông ở đây thì trời kia có sập xuống cũng có tấm lưng to của ông chống thay nàng.
-Đau thế mà còn cười, được à, lần sau đi tới những chỗ lạ thì đừng ra ngoài một mình. Đàn bà con gái xinh đẹp, yếu đuối thế này dễ trở thành đối tượng để bọn xấu lợi dụng và bắt nạt lắm.
-Có phải Hân phiền phức lắm không chú, lúc nào cũng để chú phải lo lắng chăm sóc.
-Đâu phải vậy đâu.
-Đúng mà, ở văn phòng thì chú phải bắt tay chỉ việc, ở nhà thì nhờ chú mới biết cách làm lành với mẹ chồng, còn cả chuyện của chồng cũng phải nhờ đến chú. Cứ giống như không có chú Hân trở thành người vô dụng vậy…với chú chắc chẳng là gì nhưng trong cuộc sống của Hân chú có ý nghĩa và quan trọng cực kỳ.
Những lời cuối em nói thật lí nhí và chẳng dám ngẩng đầu lên. Ông Danh nghe thấy hết, ông vẫn nắm tay Hân, chỉ có điều lúc này ông hơi siết nhẹ, như muốn truyền cho em thêm nhiều hơn tình cảm của mình.
-Hân đâu biết rằng sự hoạt bát yêu đời và nụ cười rạng ngời của Hân với chú cũng cực kỳ quan trọng và có ý nghĩa lớn lao.
-Quan trọng và ý nghĩa bằng chị Ngọc chứ ạ.
-Ừ, sự nhiệt tình, sẵn sàng xông pha mọi lúc mọi nơi của Ngọc với chú cũng thực sự đáng quý. Cả Hạ nữa, cô ấy luôn dịu dàng chăm sóc, dù âm thầm nhưng sao sát, tỉ mỉ từng chút một không bỏ sót, điều ấy cũng đáng trân trọng biết bao.
Ông Danh quyết định thẳng thắn, còn lựa chọn sao thì để mặc em. Hân vẫn lí nhí, chưa chịu ngẩng mặt lên.
-Cháu…cháu cũng giống họ sao.
-Không, cháu không giống như họ và họ cũng không giống như cháu. Mỗi người trong các cháu đáng quý theo một cách riêng, mà nhờ vào đó chú được thoải mái và tốt hơn.
Vừa nói ông vừa tiến sát lại, nâng cằm Hân lên và nhìn xoáy sâu vào trong mắt. Hân nhìn đáp lại và giật lùi về phía đầu giường, đến khi lưng em chạm tường thì mặt ông đã tiến rất sát. Em đỡ tay lên ngực ông, không mạnh lắm, cũng chẳng đủ dứt khoát hay quyết liệt mà chỉ đủ chậm lại để kịp hỏi một câu.
-Chú đều yêu hết sao.
-Có yêu, như một nhân tình không phá hoại hay giành giật, yêu để cùng song hành tiến bước, cho mọi thứ từ công việc đến cuộc sống đều vẹn tròn. Và yêu để Hân biết thêm yêu những người quan trọng khác của mình.
Bàn tay chống ở ngực ông đã thả lỏng, môi ông chạm vào môi Hân, môi Hân hé ra rồi quyện vào môi ông say đắm. Nụ hôn không gượng ép mà tự nguyện hoàn toàn, ông đến một cách cuồng nhiệt em đáp lại bằng dịu dàng.
Hai đôi môi xoắn chặt tiếp sau là đến lưỡi, chúng triền quấn, uốn éo vuốt ve nhau điêu luyện vô cùng, nước bọt của cả hai ứa đầy khoang miệng rồi chảy thành từng tia xuống cổ, xuống ngực của hai người. Cảm xúc của họ đâu phải chợt đến trong chốc lát, nó thực sự đã nhen nhóm từ rất lâu, mấy ngày trước đã có lần bừng cháy nhưng bị giằng buộc đạo đức nén lại. Nay giằng buộc kia đã cởi bỏ ngọn lửa ấy càng cháy to hơn đủ thiêu rụi đi lý trí cả hai người.
Nụ hôn ướt át đầy đê mê là không đủ, họ khao khát thêm những đụng chạm gần hơn. Ông Danh vươn tay đến, âu yếm trên làn da trơn nhẵn nóng rần rần.
-Ôi, chú ơi…Hân nóng quá…
Quần em vốn đã ngắn, áo cũng cực kỳ mỏng, không khó để chạm đến được những vùng mềm mại và ẩm ướt của em. Những ngón tay khéo léo mơn man, kéo khoái cảm của nàng dâng cao để tự Hân thấy quần áo mình vướng víu.
Rất nhanh chiếc áo sơmi ngắn tay được cởi ra, theo sau là chiếc quần đùi dạo biển, em giờ nằm đó chỉ còn hai mảnh vải nhỏ che chắn cho cả một cơ thể nõn nà. Xem nội dung: 489316
Ánh nắng chiều dịu nhẹ hắt qua khung cửa kính như tráng vàng lên cơ thể dong dỏng vốn đã ửng hồng của Hân. Nàng đã đẹp nay lại càng gợi cảm với gương mặt e lệ, đôi mắt nhắm hờ, chiếc mũi nhỏ có hai cánh mũi mấp máy theo nhịp thở phập phù, còn bờ môi em thường ngày tươi tắn nay mím chặt như cố kìm tiếng nấc chực trào. Chiếc cổ kiêu sa giờ cũng ửng đỏ, còn bờ ngực tròn căng thì nhấp nhô gấp gáp chứng tỏ sự hồi hộp của em.
Xuống thêm chút nữa là cái bụng thon nhỏ vòng eo có cảm giác chỉ vừa một vòng tay nắm uốn lượn như một dải lụa mềm. Đôi chân em thon dài trơn mướt cho những bước đi thường ngày uyển chuyển, duyên dáng lôi cuốn biết bao người. Nhưng có lẽ sức hút chết người nhất lại nằm ở chiếc mu cao mum múp, đang được che chắn bởi mảnh vải hình tam giác con con. Con bướm xinh dù không lộ trực tiếp nhưng chỉ nhìn cái khe nhỏ hằn lên qua lớp vải cũng đủ để máu ông Danh sôi ùng ục lên rồi.Xem nội dung: 489318
Ông không thể nhịn thêm được nữa mà phải trèo lên giường. Bàn tay to với những vết chai sần thô ráp, vừa chạm lên đám da thịt trắng hồng đã làm cả người nàng run lên.
-Hức…chú ơi Hân nhột quá…Hân ngại… chú chầm chậm thôi nhé…chú Danh.
-Ừ chú sẽ làm thật chậm và nhẹ nhàng, em đừng lo.
Hân gật nhẹ đầu để bàn tay ông tiếp tục thám hiểm. Những ngón tay từ từ không vội, nó vẽ những đường ngoằn ngoèo bắt đầu từ chiếc cổ cao trơn mướt, qua xương quai xanh mảnh khảnh rồi đến đôi bầu ngực non mềm. Chiếc nịt vú nãy giờ đã làm Hân khó thở, chỉ trong một nốt nhạc đã bị ông Danh bứt tung. Đôi vú no tròn được tự do nảy tưng tưng như khoe khoang sự mũm mĩm, đồng thời hai núm vú hồng hồng cũng bắt đầu nhô lên.
Xinh đẹp và cực kỳ cân đối, đôi vú vừa tay như những khối bột được những người thợ khéo léo và tỉ mỉ nhất nặn ra. Không quá to để gọi là xồ xề cũng không bé để bị coi là lép, chúng tròn đều đẫy một tay nắm rất mềm mại nhưng cũng cực đàn hồi.
Ông Danh vừa say sưa bóp nắn, vừa âu yếm hôn Hân từ mặt, qua cổ rồi lướt nhè nhẹ trên hai bầu vú. Cảm giác mới lạ cùng nhột ngứa lan tỏa khắp thân thể khiến nàng thở nặng nề đồng thời nổi gai ốc khắp nơi.
-Chú ơi…ứ ứ ứ…Hân ngứa lắm…nhột lắm chú ơi…ôi…ư hư hư…
Đôi tay cùng bờ môi điêu luyện cho Hân cảm nhận những cảm giác giác mãnh liệt chưa từng. Mỗi tấc da vú đều được mơn man không bỏ sót, hai núm vú hết bú rồi lại được chiếc lưỡi dẻo quẹo gảy liên miên.
-Ôi…Hân khó chịu quá…chú giúp Hân đi Hân không chịu nổi nữa rồi.
Có lẽ những năm tháng làm vợ trước đây, thứ tình dục cô được hưởng chỉ là nghĩa vụ hoặc để làm tròn chức năng sinh sản mà thôi. Đây mới thực sự là làm tình và tận hưởng niềm vui thể xác.
Bàn tay ông rời khỏi một bên vú, lướt nhẹ qua eo rồi trượt trên làn da trơn mỏng của mép đùi trong. Máu nóng trong người Hân chảy rần rần, có thứ gì đó trong cô đang cồn cào đòi hỏi khiến cô chẳng thể nằm yên. Thế nhưng bàn tay quái ác cứ đi qua rồi đi lại, đến bên bẹn rồi lại dừng, Hân bao lần hất mu ra vẻ thèm khát mà bàn tay ấy vẫn bỏ qua.
-Ư hư hư… chú ơi…Hân ngứa… Hân thèm lắm… ứ ứ ứ…chú chạm vào Hân đi…đừng trêu Hân nữa… ứ hứ hứ… Hân không chịu được nữa rồi.
-Hân thèm gì vậy…Hân muốn chú chạm vào đâu… nói cho chú biết để chú chiều Hân nào.
-Hân muốn chú chạm vào…chạm vào… giữa hai chân của Hân…ư hư hư… nhanh lên, Hân ngứa lắm… ư ư ư…đi mà chú ơi.
-Có phải là chỗ con bướm của em không …em muốn cho chú con bướm của mình à… có đúng vậy không.
Hân quằn quại gần như giãy lên, cô gật đầu như giã tỏi rồi dùng tay mình kéo bàn tay ông vào trong háng.
-Vâng…chú… chú chạm vào bướm Hân đi… Hân cho chú hết…ôi Hân thèm quá chú ơi…uhm.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Mẹ đang hayCh46. Chú có yêu Hân không.
Giọng nói trầm khàn hữu lực, gã đàn ông thấy thế ngước lên, mới đầu nhìn thấy dáng người to lớn của ông Danh hắn khá ngại, nhưng thấy thêm mái đầu lấm tấm bạc thì hắn gầm lên.
-Thằng già, bỏ tay, dám chen ngang vào việc của bố mày à, hự.
Hắn vung mạnh cả hai tay, một nắm đấm va mạnh vào vai ông cũng là lúc hắn bị quật nằm sõng soài ra bãi cát, cùng tiếng “hự” nặng nề vang lên. Hắn chưa chịu dừng tay mà lại gồng người đạp ông thêm một phát rồi đáp cả nắm cát vào mặt ông. Hắn tưởng như thế là thoát được, nhưng không. Bàn tay ông vẫn như kìm sắt nắm cổ tay hắn vặn ngược ra sau, lúc này hắn mới la to rối rít mong ông bỏ qua.
-Đau đau…ông anh nhẹ tay thôi gãy tay tôi bây giờ…tôi có làm gì ông đâu… chỉ đang mặc cả với cô ta một chút thôi mà… à hay là cô ta là gái của anh…vậy tôi trả lại…á á á…nhẹ thôi…
-Câm, còn nói nữa tao bẻ gãy tay mày ngay bây giờ.
Vừa nói ông vừa dùng nhiều sức hơn, gã đàn ông mặt dí trên nền cát la oai oái, cái túi đeo bên hông có mấy tập tài liệu cũng vương vãi tóe loe. Ông Danh nhìn liếc qua, giọng ông tiếp tục gằn hơn trước.
-Thì ra mày đi bán đồ dùng một lần cho khách sạn, không biết yên phận mà chăm chỉ bán hàng mà dám ra đây quấy rối khách lưu trú. Mày mà không xin lỗi trợ lý của tao ngay lập tức tao gọi quản lý khách sạn ra đây cho mày mất đường làm ăn. Xin lỗi mau.
Lúc này hắn mới biết mình chọc nhầm người và bị nắm đằng chuôi. Để giữ lấy miếng ăn, một kẻ như hắn bắt quỳ liếm hắn cũng làm chứ xá gì một lời xin lỗi. Hắn nói ngay mà không suy nghĩ quá nhiều.
-Ui anh chị ơi em không biết, em cứ tưởng chị là mấy đứa gái gọi trước kia… á á…em nói nhầm. Chị ơi em không biết, em xin lỗi, chị bảo anh ấy thả em ra, đừng gọi quản lý tội cho em.
-Thôi chú ơi, bỏ đi chú ạ chấp mấy loại này làm gì.
Hân vừa nói vừa đến gần lau cát trên mặt cho ông, từ đầu đến cuối nàng chỉ nhìn ông chứ chẳng thèm để ý đến kẻ kia chút nào.
-Ừ, để chúng nó biết mà chừa thôi.
-Vâng vâng… chú ơi cháu biết rồi, cháu chừa rồi chú bỏ cháu ra.
-Cút…
Ông Danh vừa bỏ tay là tên kia vơ vội đống tài liệu vương vãi cùng cái túi rồi chạy biến đi. Ông Danh lúc này mới vẫy vẫy cái tay vừa bị đấm.
-Chú đau không.
-Chú không sao, chỉ là già thật rồi, giằng co như thế khiến người ê ẩm một chút thôi.
-Thế này mà chú nói không sao.
Hân vạch tay áo cộc của ông lên cùng gấu áo nơi có vết đạp chân của hắn, chỉ là hai vệt đỏ nhưng cũng đủ khiến nàng nhíu mày xót xa.
-Không sao thật mà, bôi cao chút là hết ngay thôi.
-Cái này phải chườm mát chứ bôi cao sao được, thôi chú về phòng để cháu làm cho.
Hai người lập tức trở về khách sạn, mặc kệ ông nói gì Hân vẫn nhất quyết tự mình chườm đá cho ông. Vết thương thực sự không nghiêm trọng nhưng nó vừa đủ làm cái cớ cho hai người chăm sóc cho nhau. Nhất là Hân, em đặt mọi ân cần của mình ở đó, vừa chườm vết thương vừa tự nhủ, rằng nó có bởi vì bảo vệ cô.
-Nhìn cái tướng dữ dằn của chú lúc đo tên kia mà không xin lỗi dễ có khi chú bẻ gãy tay thật chứ chẳng đùa. Vậy tức là với chú danh dự phẩm giá của mình rất quan trọng, chú sẽ không để cho bất kỳ ai xâm phạm, chú tốt quá. Thật biết bao bọc và nâng niu cảm xúc cho mình.
Một lần nữa trong nàng cuồn cuộn sóng, nỗi vui mừng và niềm xao xuyến khiến khóe miệng nàng liên tục cong lên. Ông Danh biết nàng thỉnh thoảng len lén nhìn ông, dù sao nàng cũng vừa bị chút sợ hãi, vì cho nàng xả bớt bức bối ông đành để mặc kệ nàng, rồi một lúc sau ông nói.
-Chú hết đau rồi, giờ đưa tay cháu đây, cổ tay cũng hằn đỏ hết lên rồi.
Hân nhìn lại thì thấy hằn lên một vệt 5 đầu ngón tay khá rõ, chứng tỏ lúc đấy kẻ kia không nhẹ tay một chút nào. Ông Danh giành lấy bịch đá chườm, để Hân ngồi lên giường rồi nhẹ nhàng vừa nắn vừa chườm đá cho em.
Trông cái cách ông ân cần thổi nhẹ, khẽ giật mình rồi nhăn mặt lúc trót lỡ làm Hân đau thật đối lập với người đàn ông mạnh mẽ và quyết liệt khi ở trên bãi biển. Cô thấy thật ấm áp và an toàn, giống như chỉ cần có ông ở đây thì trời kia có sập xuống cũng có tấm lưng to của ông chống thay nàng.
-Đau thế mà còn cười, được à, lần sau đi tới những chỗ lạ thì đừng ra ngoài một mình. Đàn bà con gái xinh đẹp, yếu đuối thế này dễ trở thành đối tượng để bọn xấu lợi dụng và bắt nạt lắm.
-Có phải Hân phiền phức lắm không chú, lúc nào cũng để chú phải lo lắng chăm sóc.
-Đâu phải vậy đâu.
-Đúng mà, ở văn phòng thì chú phải bắt tay chỉ việc, ở nhà thì nhờ chú mới biết cách làm lành với mẹ chồng, còn cả chuyện của chồng cũng phải nhờ đến chú. Cứ giống như không có chú Hân trở thành người vô dụng vậy…với chú chắc chẳng là gì nhưng trong cuộc sống của Hân chú có ý nghĩa và quan trọng cực kỳ.
Những lời cuối em nói thật lí nhí và chẳng dám ngẩng đầu lên. Ông Danh nghe thấy hết, ông vẫn nắm tay Hân, chỉ có điều lúc này ông hơi siết nhẹ, như muốn truyền cho em thêm nhiều hơn tình cảm của mình.
-Hân đâu biết rằng sự hoạt bát yêu đời và nụ cười rạng ngời của Hân với chú cũng cực kỳ quan trọng và có ý nghĩa lớn lao.
-Quan trọng và ý nghĩa bằng chị Ngọc chứ ạ.
-Ừ, sự nhiệt tình, sẵn sàng xông pha mọi lúc mọi nơi của Ngọc với chú cũng thực sự đáng quý. Cả Hạ nữa, cô ấy luôn dịu dàng chăm sóc, dù âm thầm nhưng sao sát, tỉ mỉ từng chút một không bỏ sót, điều ấy cũng đáng trân trọng biết bao.
Ông Danh quyết định thẳng thắn, còn lựa chọn sao thì để mặc em. Hân vẫn lí nhí, chưa chịu ngẩng mặt lên.
-Cháu…cháu cũng giống họ sao.
-Không, cháu không giống như họ và họ cũng không giống như cháu. Mỗi người trong các cháu đáng quý theo một cách riêng, mà nhờ vào đó chú được thoải mái và tốt hơn.
Vừa nói ông vừa tiến sát lại, nâng cằm Hân lên và nhìn xoáy sâu vào trong mắt. Hân nhìn đáp lại và giật lùi về phía đầu giường, đến khi lưng em chạm tường thì mặt ông đã tiến rất sát. Em đỡ tay lên ngực ông, không mạnh lắm, cũng chẳng đủ dứt khoát hay quyết liệt mà chỉ đủ chậm lại để kịp hỏi một câu.
-Chú đều yêu hết sao.
-Có yêu, như một nhân tình không phá hoại hay giành giật, yêu để cùng song hành tiến bước, cho mọi thứ từ công việc đến cuộc sống đều vẹn tròn. Và yêu để Hân biết thêm yêu những người quan trọng khác của mình.
Bàn tay chống ở ngực ông đã thả lỏng, môi ông chạm vào môi Hân, môi Hân hé ra rồi quyện vào môi ông say đắm. Nụ hôn không gượng ép mà tự nguyện hoàn toàn, ông đến một cách cuồng nhiệt em đáp lại bằng dịu dàng.
Hai đôi môi xoắn chặt tiếp sau là đến lưỡi, chúng triền quấn, uốn éo vuốt ve nhau điêu luyện vô cùng, nước bọt của cả hai ứa đầy khoang miệng rồi chảy thành từng tia xuống cổ, xuống ngực của hai người. Cảm xúc của họ đâu phải chợt đến trong chốc lát, nó thực sự đã nhen nhóm từ rất lâu, mấy ngày trước đã có lần bừng cháy nhưng bị giằng buộc đạo đức nén lại. Nay giằng buộc kia đã cởi bỏ ngọn lửa ấy càng cháy to hơn đủ thiêu rụi đi lý trí cả hai người.
Nụ hôn ướt át đầy đê mê là không đủ, họ khao khát thêm những đụng chạm gần hơn. Ông Danh vươn tay đến, âu yếm trên làn da trơn nhẵn nóng rần rần.
-Ôi, chú ơi…Hân nóng quá…
Quần em vốn đã ngắn, áo cũng cực kỳ mỏng, không khó để chạm đến được những vùng mềm mại và ẩm ướt của em. Những ngón tay khéo léo mơn man, kéo khoái cảm của nàng dâng cao để tự Hân thấy quần áo mình vướng víu.
Rất nhanh chiếc áo sơmi ngắn tay được cởi ra, theo sau là chiếc quần đùi dạo biển, em giờ nằm đó chỉ còn hai mảnh vải nhỏ che chắn cho cả một cơ thể nõn nà. Xem nội dung: 489316
Ánh nắng chiều dịu nhẹ hắt qua khung cửa kính như tráng vàng lên cơ thể dong dỏng vốn đã ửng hồng của Hân. Nàng đã đẹp nay lại càng gợi cảm với gương mặt e lệ, đôi mắt nhắm hờ, chiếc mũi nhỏ có hai cánh mũi mấp máy theo nhịp thở phập phù, còn bờ môi em thường ngày tươi tắn nay mím chặt như cố kìm tiếng nấc chực trào. Chiếc cổ kiêu sa giờ cũng ửng đỏ, còn bờ ngực tròn căng thì nhấp nhô gấp gáp chứng tỏ sự hồi hộp của em.
Xuống thêm chút nữa là cái bụng thon nhỏ vòng eo có cảm giác chỉ vừa một vòng tay nắm uốn lượn như một dải lụa mềm. Đôi chân em thon dài trơn mướt cho những bước đi thường ngày uyển chuyển, duyên dáng lôi cuốn biết bao người. Nhưng có lẽ sức hút chết người nhất lại nằm ở chiếc mu cao mum múp, đang được che chắn bởi mảnh vải hình tam giác con con. Con bướm xinh dù không lộ trực tiếp nhưng chỉ nhìn cái khe nhỏ hằn lên qua lớp vải cũng đủ để máu ông Danh sôi ùng ục lên rồi.Xem nội dung: 489318
Ông không thể nhịn thêm được nữa mà phải trèo lên giường. Bàn tay to với những vết chai sần thô ráp, vừa chạm lên đám da thịt trắng hồng đã làm cả người nàng run lên.
-Hức…chú ơi Hân nhột quá…Hân ngại… chú chầm chậm thôi nhé…chú Danh.
-Ừ chú sẽ làm thật chậm và nhẹ nhàng, em đừng lo.
Hân gật nhẹ đầu để bàn tay ông tiếp tục thám hiểm. Những ngón tay từ từ không vội, nó vẽ những đường ngoằn ngoèo bắt đầu từ chiếc cổ cao trơn mướt, qua xương quai xanh mảnh khảnh rồi đến đôi bầu ngực non mềm. Chiếc nịt vú nãy giờ đã làm Hân khó thở, chỉ trong một nốt nhạc đã bị ông Danh bứt tung. Đôi vú no tròn được tự do nảy tưng tưng như khoe khoang sự mũm mĩm, đồng thời hai núm vú hồng hồng cũng bắt đầu nhô lên.
Xinh đẹp và cực kỳ cân đối, đôi vú vừa tay như những khối bột được những người thợ khéo léo và tỉ mỉ nhất nặn ra. Không quá to để gọi là xồ xề cũng không bé để bị coi là lép, chúng tròn đều đẫy một tay nắm rất mềm mại nhưng cũng cực đàn hồi.
Ông Danh vừa say sưa bóp nắn, vừa âu yếm hôn Hân từ mặt, qua cổ rồi lướt nhè nhẹ trên hai bầu vú. Cảm giác mới lạ cùng nhột ngứa lan tỏa khắp thân thể khiến nàng thở nặng nề đồng thời nổi gai ốc khắp nơi.
-Chú ơi…ứ ứ ứ…Hân ngứa lắm…nhột lắm chú ơi…ôi…ư hư hư…
Đôi tay cùng bờ môi điêu luyện cho Hân cảm nhận những cảm giác giác mãnh liệt chưa từng. Mỗi tấc da vú đều được mơn man không bỏ sót, hai núm vú hết bú rồi lại được chiếc lưỡi dẻo quẹo gảy liên miên.
-Ôi…Hân khó chịu quá…chú giúp Hân đi Hân không chịu nổi nữa rồi.
Có lẽ những năm tháng làm vợ trước đây, thứ tình dục cô được hưởng chỉ là nghĩa vụ hoặc để làm tròn chức năng sinh sản mà thôi. Đây mới thực sự là làm tình và tận hưởng niềm vui thể xác.
Bàn tay ông rời khỏi một bên vú, lướt nhẹ qua eo rồi trượt trên làn da trơn mỏng của mép đùi trong. Máu nóng trong người Hân chảy rần rần, có thứ gì đó trong cô đang cồn cào đòi hỏi khiến cô chẳng thể nằm yên. Thế nhưng bàn tay quái ác cứ đi qua rồi đi lại, đến bên bẹn rồi lại dừng, Hân bao lần hất mu ra vẻ thèm khát mà bàn tay ấy vẫn bỏ qua.
-Ư hư hư… chú ơi…Hân ngứa… Hân thèm lắm… ứ ứ ứ…chú chạm vào Hân đi…đừng trêu Hân nữa… ứ hứ hứ… Hân không chịu được nữa rồi.
-Hân thèm gì vậy…Hân muốn chú chạm vào đâu… nói cho chú biết để chú chiều Hân nào.
-Hân muốn chú chạm vào…chạm vào… giữa hai chân của Hân…ư hư hư… nhanh lên, Hân ngứa lắm… ư ư ư…đi mà chú ơi.
-Có phải là chỗ con bướm của em không …em muốn cho chú con bướm của mình à… có đúng vậy không.
Hân quằn quại gần như giãy lên, cô gật đầu như giã tỏi rồi dùng tay mình kéo bàn tay ông vào trong háng.
-Vâng…chú… chú chạm vào bướm Hân đi… Hân cho chú hết…ôi Hân thèm quá chú ơi…uhm.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Hay quáCh46. Chú có yêu Hân không.
Giọng nói trầm khàn hữu lực, gã đàn ông thấy thế ngước lên, mới đầu nhìn thấy dáng người to lớn của ông Danh hắn khá ngại, nhưng thấy thêm mái đầu lấm tấm bạc thì hắn gầm lên.
-Thằng già, bỏ tay, dám chen ngang vào việc của bố mày à, hự.
Hắn vung mạnh cả hai tay, một nắm đấm va mạnh vào vai ông cũng là lúc hắn bị quật nằm sõng soài ra bãi cát, cùng tiếng “hự” nặng nề vang lên. Hắn chưa chịu dừng tay mà lại gồng người đạp ông thêm một phát rồi đáp cả nắm cát vào mặt ông. Hắn tưởng như thế là thoát được, nhưng không. Bàn tay ông vẫn như kìm sắt nắm cổ tay hắn vặn ngược ra sau, lúc này hắn mới la to rối rít mong ông bỏ qua.
-Đau đau…ông anh nhẹ tay thôi gãy tay tôi bây giờ…tôi có làm gì ông đâu… chỉ đang mặc cả với cô ta một chút thôi mà… à hay là cô ta là gái của anh…vậy tôi trả lại…á á á…nhẹ thôi…
-Câm, còn nói nữa tao bẻ gãy tay mày ngay bây giờ.
Vừa nói ông vừa dùng nhiều sức hơn, gã đàn ông mặt dí trên nền cát la oai oái, cái túi đeo bên hông có mấy tập tài liệu cũng vương vãi tóe loe. Ông Danh nhìn liếc qua, giọng ông tiếp tục gằn hơn trước.
-Thì ra mày đi bán đồ dùng một lần cho khách sạn, không biết yên phận mà chăm chỉ bán hàng mà dám ra đây quấy rối khách lưu trú. Mày mà không xin lỗi trợ lý của tao ngay lập tức tao gọi quản lý khách sạn ra đây cho mày mất đường làm ăn. Xin lỗi mau.
Lúc này hắn mới biết mình chọc nhầm người và bị nắm đằng chuôi. Để giữ lấy miếng ăn, một kẻ như hắn bắt quỳ liếm hắn cũng làm chứ xá gì một lời xin lỗi. Hắn nói ngay mà không suy nghĩ quá nhiều.
-Ui anh chị ơi em không biết, em cứ tưởng chị là mấy đứa gái gọi trước kia… á á…em nói nhầm. Chị ơi em không biết, em xin lỗi, chị bảo anh ấy thả em ra, đừng gọi quản lý tội cho em.
-Thôi chú ơi, bỏ đi chú ạ chấp mấy loại này làm gì.
Hân vừa nói vừa đến gần lau cát trên mặt cho ông, từ đầu đến cuối nàng chỉ nhìn ông chứ chẳng thèm để ý đến kẻ kia chút nào.
-Ừ, để chúng nó biết mà chừa thôi.
-Vâng vâng… chú ơi cháu biết rồi, cháu chừa rồi chú bỏ cháu ra.
-Cút…
Ông Danh vừa bỏ tay là tên kia vơ vội đống tài liệu vương vãi cùng cái túi rồi chạy biến đi. Ông Danh lúc này mới vẫy vẫy cái tay vừa bị đấm.
-Chú đau không.
-Chú không sao, chỉ là già thật rồi, giằng co như thế khiến người ê ẩm một chút thôi.
-Thế này mà chú nói không sao.
Hân vạch tay áo cộc của ông lên cùng gấu áo nơi có vết đạp chân của hắn, chỉ là hai vệt đỏ nhưng cũng đủ khiến nàng nhíu mày xót xa.
-Không sao thật mà, bôi cao chút là hết ngay thôi.
-Cái này phải chườm mát chứ bôi cao sao được, thôi chú về phòng để cháu làm cho.
Hai người lập tức trở về khách sạn, mặc kệ ông nói gì Hân vẫn nhất quyết tự mình chườm đá cho ông. Vết thương thực sự không nghiêm trọng nhưng nó vừa đủ làm cái cớ cho hai người chăm sóc cho nhau. Nhất là Hân, em đặt mọi ân cần của mình ở đó, vừa chườm vết thương vừa tự nhủ, rằng nó có bởi vì bảo vệ cô.
-Nhìn cái tướng dữ dằn của chú lúc đo tên kia mà không xin lỗi dễ có khi chú bẻ gãy tay thật chứ chẳng đùa. Vậy tức là với chú danh dự phẩm giá của mình rất quan trọng, chú sẽ không để cho bất kỳ ai xâm phạm, chú tốt quá. Thật biết bao bọc và nâng niu cảm xúc cho mình.
Một lần nữa trong nàng cuồn cuộn sóng, nỗi vui mừng và niềm xao xuyến khiến khóe miệng nàng liên tục cong lên. Ông Danh biết nàng thỉnh thoảng len lén nhìn ông, dù sao nàng cũng vừa bị chút sợ hãi, vì cho nàng xả bớt bức bối ông đành để mặc kệ nàng, rồi một lúc sau ông nói.
-Chú hết đau rồi, giờ đưa tay cháu đây, cổ tay cũng hằn đỏ hết lên rồi.
Hân nhìn lại thì thấy hằn lên một vệt 5 đầu ngón tay khá rõ, chứng tỏ lúc đấy kẻ kia không nhẹ tay một chút nào. Ông Danh giành lấy bịch đá chườm, để Hân ngồi lên giường rồi nhẹ nhàng vừa nắn vừa chườm đá cho em.
Trông cái cách ông ân cần thổi nhẹ, khẽ giật mình rồi nhăn mặt lúc trót lỡ làm Hân đau thật đối lập với người đàn ông mạnh mẽ và quyết liệt khi ở trên bãi biển. Cô thấy thật ấm áp và an toàn, giống như chỉ cần có ông ở đây thì trời kia có sập xuống cũng có tấm lưng to của ông chống thay nàng.
-Đau thế mà còn cười, được à, lần sau đi tới những chỗ lạ thì đừng ra ngoài một mình. Đàn bà con gái xinh đẹp, yếu đuối thế này dễ trở thành đối tượng để bọn xấu lợi dụng và bắt nạt lắm.
-Có phải Hân phiền phức lắm không chú, lúc nào cũng để chú phải lo lắng chăm sóc.
-Đâu phải vậy đâu.
-Đúng mà, ở văn phòng thì chú phải bắt tay chỉ việc, ở nhà thì nhờ chú mới biết cách làm lành với mẹ chồng, còn cả chuyện của chồng cũng phải nhờ đến chú. Cứ giống như không có chú Hân trở thành người vô dụng vậy…với chú chắc chẳng là gì nhưng trong cuộc sống của Hân chú có ý nghĩa và quan trọng cực kỳ.
Những lời cuối em nói thật lí nhí và chẳng dám ngẩng đầu lên. Ông Danh nghe thấy hết, ông vẫn nắm tay Hân, chỉ có điều lúc này ông hơi siết nhẹ, như muốn truyền cho em thêm nhiều hơn tình cảm của mình.
-Hân đâu biết rằng sự hoạt bát yêu đời và nụ cười rạng ngời của Hân với chú cũng cực kỳ quan trọng và có ý nghĩa lớn lao.
-Quan trọng và ý nghĩa bằng chị Ngọc chứ ạ.
-Ừ, sự nhiệt tình, sẵn sàng xông pha mọi lúc mọi nơi của Ngọc với chú cũng thực sự đáng quý. Cả Hạ nữa, cô ấy luôn dịu dàng chăm sóc, dù âm thầm nhưng sao sát, tỉ mỉ từng chút một không bỏ sót, điều ấy cũng đáng trân trọng biết bao.
Ông Danh quyết định thẳng thắn, còn lựa chọn sao thì để mặc em. Hân vẫn lí nhí, chưa chịu ngẩng mặt lên.
-Cháu…cháu cũng giống họ sao.
-Không, cháu không giống như họ và họ cũng không giống như cháu. Mỗi người trong các cháu đáng quý theo một cách riêng, mà nhờ vào đó chú được thoải mái và tốt hơn.
Vừa nói ông vừa tiến sát lại, nâng cằm Hân lên và nhìn xoáy sâu vào trong mắt. Hân nhìn đáp lại và giật lùi về phía đầu giường, đến khi lưng em chạm tường thì mặt ông đã tiến rất sát. Em đỡ tay lên ngực ông, không mạnh lắm, cũng chẳng đủ dứt khoát hay quyết liệt mà chỉ đủ chậm lại để kịp hỏi một câu.
-Chú đều yêu hết sao.
-Có yêu, như một nhân tình không phá hoại hay giành giật, yêu để cùng song hành tiến bước, cho mọi thứ từ công việc đến cuộc sống đều vẹn tròn. Và yêu để Hân biết thêm yêu những người quan trọng khác của mình.
Bàn tay chống ở ngực ông đã thả lỏng, môi ông chạm vào môi Hân, môi Hân hé ra rồi quyện vào môi ông say đắm. Nụ hôn không gượng ép mà tự nguyện hoàn toàn, ông đến một cách cuồng nhiệt em đáp lại bằng dịu dàng.
Hai đôi môi xoắn chặt tiếp sau là đến lưỡi, chúng triền quấn, uốn éo vuốt ve nhau điêu luyện vô cùng, nước bọt của cả hai ứa đầy khoang miệng rồi chảy thành từng tia xuống cổ, xuống ngực của hai người. Cảm xúc của họ đâu phải chợt đến trong chốc lát, nó thực sự đã nhen nhóm từ rất lâu, mấy ngày trước đã có lần bừng cháy nhưng bị giằng buộc đạo đức nén lại. Nay giằng buộc kia đã cởi bỏ ngọn lửa ấy càng cháy to hơn đủ thiêu rụi đi lý trí cả hai người.
Nụ hôn ướt át đầy đê mê là không đủ, họ khao khát thêm những đụng chạm gần hơn. Ông Danh vươn tay đến, âu yếm trên làn da trơn nhẵn nóng rần rần.
-Ôi, chú ơi…Hân nóng quá…
Quần em vốn đã ngắn, áo cũng cực kỳ mỏng, không khó để chạm đến được những vùng mềm mại và ẩm ướt của em. Những ngón tay khéo léo mơn man, kéo khoái cảm của nàng dâng cao để tự Hân thấy quần áo mình vướng víu.
Rất nhanh chiếc áo sơmi ngắn tay được cởi ra, theo sau là chiếc quần đùi dạo biển, em giờ nằm đó chỉ còn hai mảnh vải nhỏ che chắn cho cả một cơ thể nõn nà. Xem nội dung: 489316
Ánh nắng chiều dịu nhẹ hắt qua khung cửa kính như tráng vàng lên cơ thể dong dỏng vốn đã ửng hồng của Hân. Nàng đã đẹp nay lại càng gợi cảm với gương mặt e lệ, đôi mắt nhắm hờ, chiếc mũi nhỏ có hai cánh mũi mấp máy theo nhịp thở phập phù, còn bờ môi em thường ngày tươi tắn nay mím chặt như cố kìm tiếng nấc chực trào. Chiếc cổ kiêu sa giờ cũng ửng đỏ, còn bờ ngực tròn căng thì nhấp nhô gấp gáp chứng tỏ sự hồi hộp của em.
Xuống thêm chút nữa là cái bụng thon nhỏ vòng eo có cảm giác chỉ vừa một vòng tay nắm uốn lượn như một dải lụa mềm. Đôi chân em thon dài trơn mướt cho những bước đi thường ngày uyển chuyển, duyên dáng lôi cuốn biết bao người. Nhưng có lẽ sức hút chết người nhất lại nằm ở chiếc mu cao mum múp, đang được che chắn bởi mảnh vải hình tam giác con con. Con bướm xinh dù không lộ trực tiếp nhưng chỉ nhìn cái khe nhỏ hằn lên qua lớp vải cũng đủ để máu ông Danh sôi ùng ục lên rồi.Xem nội dung: 489318
Ông không thể nhịn thêm được nữa mà phải trèo lên giường. Bàn tay to với những vết chai sần thô ráp, vừa chạm lên đám da thịt trắng hồng đã làm cả người nàng run lên.
-Hức…chú ơi Hân nhột quá…Hân ngại… chú chầm chậm thôi nhé…chú Danh.
-Ừ chú sẽ làm thật chậm và nhẹ nhàng, em đừng lo.
Hân gật nhẹ đầu để bàn tay ông tiếp tục thám hiểm. Những ngón tay từ từ không vội, nó vẽ những đường ngoằn ngoèo bắt đầu từ chiếc cổ cao trơn mướt, qua xương quai xanh mảnh khảnh rồi đến đôi bầu ngực non mềm. Chiếc nịt vú nãy giờ đã làm Hân khó thở, chỉ trong một nốt nhạc đã bị ông Danh bứt tung. Đôi vú no tròn được tự do nảy tưng tưng như khoe khoang sự mũm mĩm, đồng thời hai núm vú hồng hồng cũng bắt đầu nhô lên.
Xinh đẹp và cực kỳ cân đối, đôi vú vừa tay như những khối bột được những người thợ khéo léo và tỉ mỉ nhất nặn ra. Không quá to để gọi là xồ xề cũng không bé để bị coi là lép, chúng tròn đều đẫy một tay nắm rất mềm mại nhưng cũng cực đàn hồi.
Ông Danh vừa say sưa bóp nắn, vừa âu yếm hôn Hân từ mặt, qua cổ rồi lướt nhè nhẹ trên hai bầu vú. Cảm giác mới lạ cùng nhột ngứa lan tỏa khắp thân thể khiến nàng thở nặng nề đồng thời nổi gai ốc khắp nơi.
-Chú ơi…ứ ứ ứ…Hân ngứa lắm…nhột lắm chú ơi…ôi…ư hư hư…
Đôi tay cùng bờ môi điêu luyện cho Hân cảm nhận những cảm giác giác mãnh liệt chưa từng. Mỗi tấc da vú đều được mơn man không bỏ sót, hai núm vú hết bú rồi lại được chiếc lưỡi dẻo quẹo gảy liên miên.
-Ôi…Hân khó chịu quá…chú giúp Hân đi Hân không chịu nổi nữa rồi.
Có lẽ những năm tháng làm vợ trước đây, thứ tình dục cô được hưởng chỉ là nghĩa vụ hoặc để làm tròn chức năng sinh sản mà thôi. Đây mới thực sự là làm tình và tận hưởng niềm vui thể xác.
Bàn tay ông rời khỏi một bên vú, lướt nhẹ qua eo rồi trượt trên làn da trơn mỏng của mép đùi trong. Máu nóng trong người Hân chảy rần rần, có thứ gì đó trong cô đang cồn cào đòi hỏi khiến cô chẳng thể nằm yên. Thế nhưng bàn tay quái ác cứ đi qua rồi đi lại, đến bên bẹn rồi lại dừng, Hân bao lần hất mu ra vẻ thèm khát mà bàn tay ấy vẫn bỏ qua.
-Ư hư hư… chú ơi…Hân ngứa… Hân thèm lắm… ứ ứ ứ…chú chạm vào Hân đi…đừng trêu Hân nữa… ứ hứ hứ… Hân không chịu được nữa rồi.
-Hân thèm gì vậy…Hân muốn chú chạm vào đâu… nói cho chú biết để chú chiều Hân nào.
-Hân muốn chú chạm vào…chạm vào… giữa hai chân của Hân…ư hư hư… nhanh lên, Hân ngứa lắm… ư ư ư…đi mà chú ơi.
-Có phải là chỗ con bướm của em không …em muốn cho chú con bướm của mình à… có đúng vậy không.
Hân quằn quại gần như giãy lên, cô gật đầu như giã tỏi rồi dùng tay mình kéo bàn tay ông vào trong háng.
-Vâng…chú… chú chạm vào bướm Hân đi… Hân cho chú hết…ôi Hân thèm quá chú ơi…uhm.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Dùi đục chấm mắm cáy như mày chỉ có tán mấy em chăn voiCái này còn do tính người nữa. Có kinh tế rồi nhưng có đủ tinh tế hay không. Hay nói được 2 câu là đòi vật ngửa con nhà người ta ra đòi địt. Tao là chịu thua rồi đấy.
Thứ 2,4,6, chủ nhật màQua ko lên à chid
luôn cho nóng điChiều nay anh em nhé
Chờ mãi.Ch47. Hân
Khi lời nói bậy lần đầu được thốt lên không kiểm soát, chứng tỏ em đã thèm khát đến cực độ, lý trí đã gần như bị dục vọng che phủ hoàn toàn.Xem nội dung: 490900 Ông Danh cũng không để nàng chờ thêm nữa, một ngón rồi thêm những ngón khác ve vuốt hai mép bướm căng mọng, ướt đẫm qua lớp vải quần lót mỏng tang. Nước bướm của em đã rỉ rả từ nãy giờ, nó không chỉ làm ướt ở hai mép mà thấm cả ra ngoài làm ướt đẫm những ngón tay ông.
-Ui…chú ơi…chú làm gì thế…ư hư hư… ôi sao mà Hân nóng quá… chú giúp Hân đi…
Người từng trải như ông biết quá rõ cơ thể của bạn tình muốn gì. Ông nhả đầu vú của em ra, hôn dần xuống thấp, mỗi cái hôn kèm thêm một cái cắn nhẹ để kích thích ngọn lửa dục trong em cháy bùng. Hân cảm nhận hơi ấm của ông đang tìm về nơi mà cô ngứa ngáy và khao khát nhất. Cả người em căng thẳng, hai tay nắm chặt xuống ga giường, cổ ngửa ra sau cố hớp từng hơi mà thở trong gấp gáp.
Ông Danh lúc này đã trườn xuống đến háng em, chiếc quần lót ướt đầm đìa được ông dùng răng cắn rồi kéo ra. Con bướm tươi ngon phơi ra ánh sáng, lần đầu tiên khoe khoang sự xinh đẹp trước mắt ông. Một mớ lông đen lưa thưa mọc thẳng một đường từ gò mu xuống đầu bướm, tiếp đến là hai mép hồng rực bóng nhẫy thứ nước nhờn chảy rỉ rả từ khe bướm đang khép chặt của Hân. Ông Danh dừng lại, phả lên da bướm một làn hơi ấm, sự kích thích đó khiến Hân rùng mình, cả người cong lên.
Con bướm được thể ưỡn sát hơn, hai mép đẫy đà đang khép chặt cũng hơi hé mở đón chào. Ông Danh ham thích không rời mắt, rồi ông vươn tay chạm vào mép bướm, khẽ vạch chúng ra như một hành động bản năng. Bướm em đẹp gần như hoàn mỹ, từ trong ra ngoài thuần một sắc hồng tươi, trẻ mới không khác gì thiếu nữ, dù em đã là vợ người cả năm nay.
-Chú…ở đó bẩn lắm… chú đừng…
Lời còn chưa hết ông Danh đã kề miệng vào bướm em liếm một đường thật dài đọc theo khe. Cả đời Hân chưa khi nào trải nghiệm cảm giác ấy, nó vừa buồn lại ngứa nhưng kèm thêm cảm giác thôi thúc đến lạ kỳ. Không thể gọi tên cũng rất khó để miêu tả nhưng chỉ biết rằng em đang muốn nhiều hơn. Trong vô thức bàn tay em nắm lấy tóc ông, và hai chân thì giạng rộng ra hơn nữa.
-Ôi …chú ơi khó chịu quá…ư ư ư… nhưng chú đừng dừng lại nhé…Hân vẫn thèm…
Không thấy tiếng trả lời của ông mà chỉ có tiếng xì xụp vọng lên từ nơi ẩm ướt.
-Xì xụp… uhm…nhóp nhép… Hân ơi em thật ngon… xì xụp… ư hừ…
Hết môi rồi lưỡi, chán hôn hai mép bướm đến tấy đỏ thì ông lại dùng lưỡi liếm láp và thọc sâu vào cái lỗ bướm bé nhỏ của Hân. Đôi khi để đẩy cao hơn sự sướng khoái của em, ông ngậm mồm vào hột le mút mạnh. Những lúc như thế cả người nàng lại căng lên, cảm xúc thì gần như bùng nổ. Phải khó khăn lắm em mới kìm được tiếng thét, chỉ để lại những tiếng “ư ử” bị nhốt lại trong mồm.
Một cô gái còn ngô nghê trong tình dục lại được phục vụ bởi kẻ lão luyện như ông Danh lẽ dĩ nhiên chỉ biết quằn quại trong sung sướng, cùng với đó là nước bướm chảy dầm dề. Nhưng như thế với ông Danh dường như còn chưa đủ, ông muốn đẩy cơn sướng vượt hẳn qua giới hạn chịu đựng của em. Ông bất ngờ dừng lại mà ngẩng lên, để nguyên những giọt nước nhờn vương trên môi bóng loáng. Ông đưa ánh mắt dâm tà nhìn xoáy vào mắt em.
-Hân thấy thế nào…thích không… muốn nhiều hơn nữa chứ…
-Thích…Hân thích lắm…hức…Chú… đừng dừng lại mà…ư hư…Hân sướng… Hân muốn nữa … chú làm tiếp đi…
Nàng mê man, còn ông chỉ mỉm cười, bàn tay rắn chắc luồn xuống dưới, nâng cặp mông tròn lẳn của Hân lên cao. Ông kéo hai chân cô đặt lên vai mình, để con bướm hồng hào phô bày trọn vẹn trước mặt. Không để Hân chờ lâu, ông cúi xuống, môi lại ngậm lấy hột le, vừa nhay vừa mút, trong khi hai ngón tay ông từ từ chen vào khe bướm chật hẹp, trơn tuột của cô.Xem nội dung: 490902
Ngón tay khéo léo hơi cong lên dò tìm điểm G rồi móc. Hân giật nảy người, mắt trợn to, rú lên không kiểm soát.
-ỐI…CHÚ ƠI…Ứ Ứ Ứ Ứ…CHỖ ĐÓ… CHÚ LÀM HÂN SƯỚNG QUÁ…Ứ Ứ Ứ… CHẾT MẤT THÔI…ÔI…HÂN KHÔNG CHỊU ĐƯỢC …
Cả người nàng ưỡn cong như cây cung sắp gãy, cố níu lấy tóc ông và dí sát bướm mình vào miệng ông hơn nữa. Những ngón tay thành thục ra vào không ngơi nghỉ, nó khiến bướm em chảy nước dầm dề ướt đẫm cả bàn tay. Tiếng nhóp nhép càng lúc càng to, hòa cùng tiếng rên rỉ đứt quãng của Hân trở thành khúc dâm âm vô cùng kích thích.
-Nhóp nhép… ôi…sao thế này…ư hư… Hân chết mất chú ơi…ư ư ư… Hân sướng…
Cũng chỉ vài phút sau Hân thật sự không chịu thêm được nữa, tay chân em quẫy đạp, cả người run rẩy và âm đạo xuất hiện những cơn co thắt nhẹ nhàng. Đúng lúc này ông Danh bất chợt rút ngón tay ra, miệng cũng rời đi không còn ngậm hột le nữa. Nãy giờ ông đã tự cởi bỏ toàn bộ quần áo, thế nên con cu to lớn đã sẵn sàng lâm trận tự bao giờ. Cái đầu nấm đỏ bầm kề ngay vào miệng lỗ, nó gần như che lấp hoàn toàn con bướm nhỏ của em.
Hân cố ngẩng đầu lên để nhìn xem con cu ông có hình dáng như thế nào. Cô gái ngô nghê mới chỉ biết đến chồng là người duy nhất, nay bị sự dữ tợn của khúc thịt kia làm cho tim nàng đập nhanh hơn.
-Trời ơi… của chú to quá…chắc phải to và dài gấp rưỡi của chồng. Mình liệu có chịu nổi không đây. Hay như người ta vẫn bảo càng to lại càng sướng?
Nàng đang ở tột đỉnh của cơn thèm khát, thế nên sự hùng dũng của cây dương vật tuy có khiến em đôi chút lo lắng nhưng sâu thẳm lại rất mong chờ. Trong vô thức Hân mở miệng cầu xin.
-Chú…của chú to quá…Hân sợ…chậm thôi nha chú…
-Yên tâm, chú sẽ làm rất nhẹ, Hân ngoan nào.
Biết em sợ, ông lại dùng tay gảy nhẹ lên đầu bướm, khoái cảm lập tức xua đi chút sợ hãi vừa nhen nhóm kia. Đôi mắt cô mờ đi vì dục vọng, hai tay vươn ra ôm lấy cổ ông, kéo ông sát vào mình. Ông Danh hiểu lúc này nàng đã thuộc về ông, cũng là thời điểm tuyệt vời để cả hai đi tìm thỏa mãn. Ông từ tốn đẩy hông cho cây dương vật to dài chui vào người Hân từng chút một.
Nàng đã từng thân quen với khúc thịt nhỏ nhắn của chồng, nay đón tiếp thứ vĩ đại của ông. Bướm nàng cảm thấy gần như quá tải, hai mép bướm hồng hào phải căng ra hết cỡ, mới đủ ngậm lấy cái đầu nấm đang căng phình tựa quả chanh..
-Ôi chú ơi…ứ…to quá …từ từ…ư…Hân đau…
Đầu nấm nhẹ nhàng tách hai mép bướm để chui vào, từng tấc da thịt bị xâm lấn tạo ra những khoái cảm mới lạ hòa lẫn với cơn đau. Không xé da cắt thịt như lúc phá trinh nhưng lại thốn căng và mãnh liệt hơn nhiều lắm. Cùng với chiều dài nổi trội, cây dương vật chui rúc cả vào những nơi chưa ai từng biết đến, đem lại cho Hân cảm giác khác biệt vô cùng. Hơi chút tội lỗi nhưng thực tâm Hân thấy làm tình cùng ông Danh cho em khoái cảm nhiều hơn lúc quan hệ với chồng.
-Hức…sâu quá chú ơi…ứ…thốn…ư hư…lạ quá…
Con cu đi gần hết chiều dài khiến tử cung bị chèn ép. Thêm một lần nữa cả người nàng lại run lên, kèm theo đó là tiếng nấc không thể nào kìm nén nổi. Ông Danh dừng lại ngay lập tức, để con bướm nhỏ của nàng quen dần với kích thước khủng của con cu. Ông dành cho Hân một nụ hôn thật thắm thiết để cho em hoàn toàn quên hết cơn đau.
Con bướm nhỏ lần đầu tiên bị chướng căng đến thế, từng thớ cơ mềm mại bên trong siết mạnh lên thân cu. Khúc thịt kia nóng bỏng và cứng rắn, từng đường gân ngoằn ngoèo thỉnh thoảng lại giật lên. Hân từ từ cảm nhận từng chút một, thấy cơn đau lùi xa nhanh chóng chỉ còn dục vọng từng cơn đang âm ỉ cuộn trào. Em vừa cuồng nhiệt hôn ông đáp trả, vừa uốn éo vùng hông như thể cầu hoan.
-Pạch pạch… pạch pạch… pạch pạch… Hân ơi em khít quá…hừ hừ… pạch pạch…pạch pạch pạch… lại mềm và ấm vô cùng… pạch pạch… pạch pạch… pạch pạch pạch… chú thích lắm… pạch pạch pạch… pạch pạch…
Ông đáp lại bằng từng cú nhấp nhẹ nhàng chậm chạp, lúc cạn lúc sâu hết sức nhịp nhàng.
-Chú ơi chậm lại…ư ư ư ư… của chú to quá… Hân chưa quen… ư hư…Hân đau…ư ư ư ư…
Miệng em kêu đau làm nũng nhưng đôi chân lại quấn vào hông ông thật chặt như chỉ sợ ông sẽ rời đi. Và chỉ cần nhìn cái cách em hất mông lên mỗi lần ông đóng xuống cũng hiểu được em đang hứng thế nào. Hai mép bướm mỗi lúc một sưng to hơn trước và gương mặt em càng lúc càng đỏ hồng.
Hân không biết làm tình lại đê mê như thế, đòi hỏi của em mỗi lúc một tăng cao. Em không còn thấy sự chèn ép ở thành âm đạo là khó chịu, và thêm lưu luyến những cú thúc ở tử cung. Để khuyến khích cho những cú thúc của ông thêm mạnh mẽ, em ngại dùng lời nên để cơ thể mình nói thay. Em dùng tay kéo mông ông sát lại, và lấy đôi vú của mình liên tục cạ ngực ông.
Pạch pạch pạch… pạch pạch pạch… hết đau chưa Hân…hừ hừ…chú chơi em mạnh hơn nữa nhé…pạch pạch pạch pạch… pạch pạch pạch… em có thích chú vào sâu hơn không…pạch pạch pạch… pạch pạch pạch…
Những câu hỏi trực tiếp làm Hân rất xấu hổ nhưng em vẫn khe khẽ gật đầu. Ông Dang cũng chỉ chờ có thế, ông gồng người thúc càng mạnh và sâu hơn. Cả chiếc giường cũng bần bật rung lên, và những tiếng “pành pạch” của bụng dưới va vào mu bướm vang vọng khắp căn phòng.
-Ôi chú ơi…sâu…mạnh quá… ứ ứ ứ ứ…em thốn…trời ơi…ứ ứ ứ ứ ứ… em không chịu nổi mất chú ơi…ứ ứ ứ ứ… chú ơi…sao lại sướng thế này…a a a a…
-EM SƯỚNG RỒI HẢ…PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… VẬY ĐỂ CHÚ CHƠI MẠNH HƠN NỮA NHÉ…PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… ĐỂ CHÚ ĐƯA EM LÊN MÂY…PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH…
Cả thân hình đồ sộ, rắn rỏi liên tục nhấp nhô trên cơ thể mảnh khảnh trắng hồng của em. Lạ thay càng lúc trên gương mặt em lại không còn chút nào khó chịu, thay vào đó là những vệt hồng hưng phấn, và đôi mắt là sự thỏa mãn hoàn toàn. Em chủ động ôm ông, đôi lúc dành nụ hôn quyến luyến lên cổ và ngực, như một cách cảm ơn không nói thành lời. Ông hài lòng siết hai tay lên eo, kéo dương vật ra xa, và đâm ngập sâu hết cỡ.Xem nội dung: 490896
-PẠCH PẠCH PẠCH…PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… ỐI ÔI…CHÚ ƠI…PẠCH PẠCH PẠCH… HÂN CHẾT MẤT… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… SÂU QUÁ…Ư Ư Ư Ư Ư Ư… HÂN KHÔNG CHỊU NỔI NỮA RỒI… PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH…TRỜI ƠI…Ư Ư Ư Ư… HÂN SAO THẾ NÀY… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… KHÓ CHỊU QUÁ…PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… HỰ HỰ… PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… KHÔNG CHỊU NỔI NỮA SAO…PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… VẬY DỪNG CỐ CHỊU… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… CỨ THẢ LỎNG…PẠCH PẠCH PẠCH… MẶC KỆ ĐỂ HƯNG PHẤN THOẢI MÁI DÂNG TRÀO…PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… LẦN ĐẦU EM CÓ CẢM GIÁC NÀY ĐÚNG KHÔNG …PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH…VẬY CHÚ SẼ CHO EM BIẾT XUẤT TINH LÀ THẾ NÀO… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH…
Ông Danh bất ngờ tăng tốc, cả người nàng cũng vì vậy mà căng lên. Nàng thả lỏng cảm xúc như lời ông nói, ngay lập tức bao sướng khoái tích tụ nãy giờ trào dâng. Cũng là lúc em bắt đầu co giật cùng nước nhờn trắng xóa ồ ạt tuôn ra ở cửa mình.
-AAAAA…CHÚ ƠI…HÂN BỊ SAO THẾ NÀY…TRỜI ƠI …SƯỚNG….AAAA… HÂN DỄ CHỊU QUÁ…Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ… HÂN XUẤT TINH ĐÂY…TRỜI ƠI HÂN XUẤT TINH THẬT RỒI NÀY…SƯỚNG CHẾT MẤT…ÔI ÔI…Ư Ư Ư Ư Ư…
Hân gọi tên cảm giác này như ông nói, và rên la để phát tiết hưng phấn một cách hoàn toàn. Ông Danh chỉ lặng lẽ chứng kiến từ đầu đến cuối, đến khi cả người em thôi không còn co quắp ông mới lật em nằm nghiêng rồi nằm xuống bên cạnh vuốt ve em.
-Hộc hộc…chú làm Hân sướng quá… em cảm ơn chú rất nhiều.
-Hân đẹp và ngoan lắm, chú sẽ yêu em thật nhiều và thật lâu.
Hết thủ thỉ rồi lại hôn trong khi con cu cứng ngắc vẫn găm chặt trong lỗ bướm, cơn sướng của em sau quãng ngân thật dài lại tiếp tục dâng lên. Mông Hân cố ưỡn ngược ra sau rồi ngó ngoáy, cây dương vật được thể lại đâm chọc khắp mọi nơi.
-Chú…chú còn chưa được sướng đúng không, vậy để Hân chiều chú nha.
Hân nói mà mặt đỏ như gấc chín, nhưng vì để chiều chuộng người tình em vẫn dứt khoát lật ngửa ông ra rồi dò dẫm ngồi lên. Trong tư thế cưỡi ngựa ngược chưa từng trải nghiệm, em chầm chậm hạ thấp mông. Cây dương vật gân guốc từ từ chui ngập vào trong lỗ bướm, tiếp đến nó thụt thò theo nhịp điệu lên xuống của Hân.
Con cu đi vào theo góc độ khác khiến Hân lại thêm lần nữa trải nghiệm cảm giác mới lạ với khúc dương vật to dài. Chút bỡ ngỡ lúc đầu của em dần được thay bằng hưng phấn khi em dần biết chủ đônng tìm sướng khoái cho mình. Hông em lên xuống nhịp nhàng lúc cao lúc thấp, đôi lúc ngoáy tròn cho đầu dương vật khuấy động bừa bãi ở bên trong. Xem nội dung: 490874
-Chú ơi…ư hư… Hân sướng quá…pạp pạp pạp pạp… pạp pạp pạp… chú có thấy sướng không…ư ư ư ư…pạp pạp pạp pạp… pạp pạp pạp…
-Có…hừ hừ…chú sướng lắm…pạp pạp pạp pạp… pạp pạp pạp… bướm Hân đã khít lại ấm cực kỳ… pạp pạp pạp pạp… chú sắp phát điên vì sướng rồi đây…pạp pạp pạp pạp… pạp pạp pạp…
Cơn sướng vừa mới qua đi giờ trở lại khiến cả người nàng run bần bật, khoái cảm chỉ chực chờ nổ tung. Nhìn Hân lúc này thật hoang dại, mái tóc bồng bềnh nay rối bù dính bết, từng giọt mồ hôi lấm tấm chảy cả xuống bụng ông Danh. Đôi môi thường thường vẫn mỉm cười thì mím chặt còn đôi vú tròn đầy thì nẩy tưng tưng.
Ông Danh quan sát em từng chút một, thấy cao trào của em đang đến thì lập tức ngồi lên. Ông để lưng em áp chặt vào lưng mình, không chần chừ mà kịch liệt thúc hông, đồng thời xoay mặt em lại hôn ngấu nghiến.
Và vì cơn cao trào đang cuồn cuộn kéo đến, tiếng rên rỉ của em lại réo rắt vang lên.
-Ư…chú ơi em lại sướng nữa rồi… mạnh lên đi chú…ứ ứ ứ… đừng dừng lại chú ơi…ứ ứ ứ ứ. ..
-Pạp…thế sao…pạp pạp pạp…Hân vừa mới sướng xong…pạp pạp pạp… lại muốn mạnh nữa à…pạp pạp pạp pạp…pạp pạp pạp pạp… Hân dâm đãng quá…pạp pạp pạp…chú rất thích em…pạp pạp pạp pạp… pạp pạp pạp pạp pạp…
Hông ông đưa đẩy thật nhanh còn tay siết vú em thật mạnh. Cây dương vật vào ra không ngơi nghỉ, cứ ra gần hết rồi lại lập tức mất hút trong bướm em. Chính vì thế nước bướm của em chảy dầm dề đầy khe đít, rồi từ đó thấm loang lổ ướt đẫm cả một khoảng ga giường.
Cảm giác âm đạo Hân lại siết bóp ông dùng tay luồn xuống gảy hột le trong khi vẫn trút toàn bộ sức lực dập điên cuồng.
Xem nội dung: 490870
-PẠP PẠP PẠP PẠP…TRỜI ƠI…CHÚ ƠI …PẠP PẠP PẠP PẠP…HÂN SƯỚNG QUÁ…PẠP PẠP PẠP…PẠP PẠP PẠP PẠP…HÂN LẠI SẮP XUẤT TINH NỮA RỒI CHÚ ƠI…PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP…PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP… PẠP PẠP PẠP PẠP…NGOAN LẮM…PẠP PẠP PẠP… XUẤT ĐI CHÁU…PẠP PẠP PẠP PẠP… CHÚ CŨNG SƯỚNG KHÔNG CHỊU NỔI NỮA RỒI…PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP…CHÚ CŨNG RA ĐÂY…PẠP PẠP …PẠP PẠP…PẠP PẠP… CÙNG LÊN TIÊN NÀO…PẠP PẠP… PẠP PẠP…PẠP PẠP PẠP.
Từng nhịp dập nhanh, mạnh rồi ngắt quãng sau đó là tiếng hét của Hân rồi đến tiếng ông Danh gầm gừ.
-AAAAA…AAAAA…CHÚ ƠI…BƯỚM HÂN XUẤT NHÉ…ÔI…CHÚ CHƠI CHẾT EM RỒI…Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ Ứ…SƯỚNG KHÔNG CHỊU NỔI CHÚ ƠI…AAAA…EM YÊU CHÚ…Ư Ư Ư Ư Ư…
-HỘC HỘC…EM TUYỆT LẮM…CHÚ CŨNG SƯỚNG KHÔNG CHỊU NỔI…HỪ HỪ…CHÚ RA ĐÂY…Ô HÔ…SƯỚNG QUÁ…
Từ nơi mà hai người kết hợp, từng dòng chất dịch đục ngầu liên tục chảy ra. Hân thậm chí lúc này còn không quỳ vững, em giật đùng đùng rồi nằm úp mặt xuống giường. Ông Danh cũng vì thế mà đổ ập lên lưng em trong khi dương vật vẫn còn chưa rút. Cuộc làm tình cuồng nhiệt đã gần như hút cạn sinh lực của cả hai.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.



