Truyện sex mới_Thư ký, con dâu và người tình.

Lituchi1

Tao là gay
Chủ thớt
Ch59. Thỏa thuận cùng "Sói"
Còn 2 ngày nữa mới đến cuộc hẹn tối thứ 7 với ông thầy dạy nhảy đeo mặt nạ sói của Chi. Thế nhưng vì muốn anh ta tăng các buổi dạy mà từ sớm hai vợ chồng đã đến câu lạc bộ khiêu vũ để chờ sẵn. Tuy vậy nhưng cuộc gặp lại mang đến kết quả chẳng tốt đẹp gì. Anh ta nhìn thấy hai vợ chồng cô nhưng lại đi ngang qua một cách lãnh đạm. Đến khi Phúc chạy theo níu anh ta lại anh ta cũng chẳng thèm nể mặt chút nào.
-Anh muốn gì.
-Anh biết rồi mà, tôi muốn anh tăng buổi tập để giúp vợ tôi nhanh biết nhảy.
-Không có thời gian.
-Tôi sẽ trả công anh gấp 3.
-Cất tiền của anh đi tôi không hứng thú, nếu vợ anh vẫn muốn học thì 8h30 tối thứ 7 đến đây, còn kì kèo thêm thì đừng học nữa.
Giọng hắn tuy nhẹ nhàng nhưng lại cực kỳ dứt khoát, vừa dứt lời liền lập tức quay đi luôn. Phúc lúc này cũng thở dài ngao ngán, anh bó tay toàn tập với kẻ lạnh lùng như khối sắt này. Bước lại gần Chi anh cũng chỉ còn biết chán nản lắc đầu
-Hắn không đồng ý, dù trả tiền gấp 3 cũng chẳng thèm.
-Thôi kệ chồng ạ, mình cứ về trước đã để thứ 7 này hỏi lại lần cuối xem hắn thực sự muốn gì.
-Nhưng ngày mai anh lại vào TPHCM công tác rồi, từ ngày chị Ngọc ra đây trong đấy xáo trộn khá nhiều.
-Vâng anh cứ yên tâm đi đi, một mình em sẽ xử lý chuyện này.
-Ừ, vậy mình về thôi vợ.
Tiễn chồng đi công tác, Chi đợi đến đúng thứ Bảy mới lại đến câu lạc bộ kia. Cuối tuần nơi đây trở nên đặc biệt đông đúc, cả tầng 1 lẫn tầng 2 đều nườm nượp người. Một mình lẻ loi ở chỗ này, lại có thân hình nổi bật như thế, Chi thường xuyên bị làm phiền cũng là điều hiển nhiên. Những gã đàn ông với những tấm mặt nạ thiên kỳ bách quái, đôi lúc làm em sợ đến run người. Phải đến lúc gã đàn ông với mặt nạ sói kia bước lại, em mới phần nào thấy yên tâm.
-Em đợi tôi lâu chưa, mình bắt đầu luôn được chứ?
-Không lâu lắm, vâng, chúng ta có thể bắt đầu luôn.
Vẫn như lần trước, hắn nhẹ nhàng nắm tay Chi rồi lướt đi theo điệu nhạc, dẫn dắt Chi có từng bước nhảy nhịp nhàng. Chi để tay mình gọn trong tay hắn, chú ý từng nhịp bước và lắng nghe thật kỹ lời chỉ dẫn của người đàn ông.
-Tốt hơn rồi đấy, chú ý thêm về tiết tấu nhanh chậm của các nhịp khác nhau, thả lỏng và để toàn thân phiêu theo nhạc. Sắp tới điệu rumba rồi đấy, hãy cảm nhận chuyển động cơ thể cùng ánh mắt của tôi, hãy nghĩ đến người cô yêu trong lúc nhảy.
-Vâng, tôi hiểu.
Tiếng nhạc nổi lên, họ sát vào nhau, từng bước chân uyển chuyển khi nhịp tim của em đập rộn ràng, không phải vì hưng phấn trong tiếng nhạc mà vì hơi thở cận kề sát bên tai.
-Rumba, điệu nhảy của sự kìm nén và bùng nổ, giống như tình cảm của người con gái, ý nhị lúc đầu mà càng về sau càng dữ dội. Nó xuất xứ từ Châu Mỹ latin nhưng chính vì sự quyến rũ của nó mà hiện nay đã trở thành điệu nhảy phổ biến trong các bữa tiệc ở Châu Âu.
Giọng anh ta nhẹ nhàng và lôi cuốn, dẫn dắt cả nước chân lẫn cảm xúc của em trở nên bồng bềnh.
-Đúng vậy, thả lỏng và để cảm xúc dẫn đường, như đang sống bằng những mong muốn và tình cảm chân thật nhất.
Đôi bàn tay vẫn giữ ở eo Chi một cách đúng mực, nhưng từng cái xoay, từng cú kéo lại hay đến cả ánh mắt khiến nàng đều cảm thấy rõ rệt sự gần gũi. Không có gì vượt quá giới hạn, nhưng nàng luôn cảm thấy có chút gì đó không bình thường.
-Em đang hồi hộp? Tại sao?
-Một chút thôi, không vì sao cả…chỉ là tôi đang cố tập trung cho điệu nhảy thôi mà.
Chi mím môi, lẩn tránh ánh mắt nhìn thẳng của anh ta, và lí nhí trả lời. Qua chiếc mặt nạ, nàng cảm giác như khuôn miệng hắn đang mỉa mai mình trước khi dừng đột ngột.
-Nhịp tim dồn dập của em đã tố cáo em đang nói dối, nếu không thể thành thật với cảm xúc thì điệu nhảy sẽ căng cứng và vô hồn, ta không nên tiếp tục. Em hãy về đi, hôm nay như vậy là đủ.
Hắn nói rồi dứt khoát quay đi, để em chưng hửng đứng giữa bao người. Em có cảm giác những lời cuối hắn không chỉ nói về điệu nhảy mà có chút ẩn ý sâu xa hơn. Rồi chợt nghĩ ra mục đích chính của hôm nay vẫn chưa đạt được, em lại vội vã chạy theo.
-Anh gì ơi, khoan đã, tôi có chuyện muốn nhờ.
-Chuyện gì, nói nhanh đi.
-Vẫn là chuyện hai vợ chồng tôi đã nói với anh lần trước, hãy tăng giờ học để giúp tôi biết nhảy nhanh hơn. Tôi biết là lịch của anh đã kín, làm thế này giống như đang làm khó anh. Nhưng xin anh hãy hiểu cho tôi, công việc của chúng tôi rất gấp và quan trọng, nên nếu được hãy cho tôi gặp và thương lượng với những học viên khác.
-Không cần gặp đâu, vô ích thôi.
-Nếu cứ nhảy một cách máy móc và vô hồn như vậy, thì dù có học mỗi ngày cô cũng chẳng thể tiến bộ được đâu.
-Xin lỗi, là tôi có chút lơ đãng, nếu được tạo điều kiện tôi hứa sẽ tập trung và cố gắng hơn.
Hắn nhìn Chi một lần nữa từ đầu đến cuối rồi lại thủng thẳng nói với cô.
-Nghe cô nói thì có vẻ rất quyết tâm, nhưng làm sao tôi có thể tin khi với chính cảm xúc của mình cô còn không thành thật.
-Xin lỗi, tôi không cố ý, chỉ là khi đứng quá gần với những người đàn ông khác tôi thường hay bị ngượng. Từ bây giờ tôi sẽ không như thế nữa.
Hắn im lặng khá lâu, ánh mắt sau lớp mặt nạ như đang dò xét từng chuyển động nhỏ nhất trên gương mặt Chi. Chi có cảm giác như mình mắc lỗi và đang chờ sự trách phạt của anh ta. Đúng lúc này cái giọng nhẹ nhàng kia lại cất lên.
-Muốn học mỗi ngày ư? Có thể nhưng không phải chỉ có tiền là đủ.
Chi ngẩng lên, trong lòng thoáng hoang mang.
-Vậy… tôi phải làm gì?
-Rất đơn giản với người khác ,nhưng với người không thành thật như cô thì chưa chắc đâu, suy nghĩ kỹ rồi hãy đồng ý nhé.
Giọng hắn trầm tĩnh nhưng nồng nặc tính kích bác, Chi không thể nhịn cái kiểu mỉa mai đó nên nói luôn.
-Nói đi, chỉ cần không quá đáng tôi sẽ liền đồng ý.
-Ok, nếu đã muốn tôi dạy, thì em phải tập cách thành thật. Thành thật với chính mình, với cảm xúc của mình. Tôi sẽ hỏi, và em phải trả lời… không được né tránh, không được nói dối.
Chi chần chừ, mím môi.
-Những câu hỏi… về việc nhảy thôi chứ?
Khoé môi hắn cong nhẹ, thành một nụ cười khó đoán.
-Về cảm xúc, sự rung động hoặc bất cứ điều gì tôi thấy có liên quan đến việc học nhảy. Nếu em dám đối diện, em sẽ học được không chỉ khiêu vũ… mà còn học được cách để cơ thể thể hiện thay lời nói.
Trong tiếng nhạc vang vọng quanh sàn gỗ, Chi thấy tim mình đập nhanh hơn thường lệ. Điều kiện ấy vừa lạ lẫm, vừa mơ hồ, nhưng ánh mắt quyết liệt kia khiến nàng không còn đường lui.
-Tôi… sẽ cố gắng. Tôi đồng ý.
Hắn gật đầu, ngắn gọn:
-Tốt. Vậy từ nay, mỗi tối tám giờ, em có mặt ở đây. Nhưng nhớ kỹ… nếu em lẩn tránh, chỉ một lần thôi, tôi sẽ bỏ đi và sẽ không quay lại nữa.
Nói dứt, hắn quay đi, bỏ mặc Chi đứng ngẩn ngơ giữa dòng người. Em thấy mình như đã ký một thỏa thuận không thỏa đáng, lòng thấp thỏm không hiểu những câu hỏi kia… sẽ là gì.
Nhưng biết làm sao khác được, lúc này nàng đang rất cần hắn, một tên quái đản lạnh lùng với những điều kiện chẳng giống ai, cô cũng chỉ đành tặc lưỡi.
-Chỉ cần hắn vẫn nghiêm chỉnh, những câu hỏi không quá đáng hoặc nhạy cảm quá mức, thì mình sẽ cố được.
Chi về đến nhà đã là gần 10h, cũng chỉ tại xe máy nàng bị nhét quá sâu, muốn lấy ra cũng phải mất gần 15p. Cô đang hớt hải đi vào định lên thẳng phòng cu Bin để xem con đã ngủ chưa, nhưng bất ngờ lúc này ông Danh mở cửa phòng bước ra.
-Con chào bố, bố vẫn chưa ngủ ạ.
-Ừ, con đi học khiêu vũ về đấy à, có thể nói chuyện với bố một lát được không.
Haizz, cuối cùng thì giờ phút này đã đến, dù Chi đã cố tình lẩn tránh mà vẫn không thoát được. Cô chỉ im lặng cúi đầu, chờ cho ông nói trước.
-Vào phòng làm việc của bố.
Chi thoáng giật mình, vì hôm đó ông cũng nói một câu tương tự, nàng lắp bắp muốn từ chối thì ông đã nói thêm.
-Chẳng lẽ con muốn nói chuyện giữa phòng khách hay sao.
Đúng thật, trong nhà còn bà vú, đâu thể lôi chuyện khó xử trong gia đình mà nói công khai. Vậy là em lại bước theo ông, nhưng lúc chỉ còn lại mình em và ông trong căn phòng tối, trái tim Chi lại đập bang bang, chỉ khi bóng điện sáng được bật lên em mới có thể bình tâm trở lại.
-Mấy ngày nay con tránh mặt bố à, con đang sợ hay là đang ghét bố hả Chi.
Ông Danh mở lời trước, cái giọng trầm ổn nhưng có đôi chút đượm buồn. Ông nói đúng, mấy ngày nay Chi thường lấy cớ để đi làm sớm, lúc về thì cũng chui tót lên tầng 2, đến bữa ăn cơm cũng lấy lý do rồi ăn muộn. Cô làm vậy vì để tránh nhìn thấy ông, vì mỗi lần như thế cái buổi chiều tội lỗi kia lại hành hạ làm cô không ngủ được. Bây giờ ông hỏi thẳng như thế, thật lòng cô còn chưa kịp nghĩ ra câu trả lời.
Đọc được điều này trong mắt em, ông Danh tiếp tục nói.
-Bố biết bố đã làm một việc đáng ghê tởm, bố cũng không có quyền xin con bỏ qua hay tha thứ. Nhưng xin con hãy lắng nghe bố trải lòng, một lần thôi.
Nói xong, ông quay tấm ảnh vợ mình trên bàn ra cho Chi thấy. Đây không phải là lần đầu Chi thấy vợ ông, mẹ chồng nàng qua ảnh, nhưng bức ảnh này thì lại là lần đầu, và nó cho cảm giác rất khác. Đây có lẽ là bức ảnh chụp lần đầu ông Danh gặp bà ấy vì lúc này bà rất trẻ, đẹp mộc mạc như bông hoa đồng nội mọc ven đường. Nét ngây thơ hiền lành không dính bụi, kèm bóng lưng mảnh khảnh ấy Chi thấy có phần hơi giống em, em lấy tay chạm lên bức ảnh, đôi mắt khó hiểu nhìn ông. Ông Danh nhìn lại cô, vẫn là cái ánh mắt mọi khi, từ ái và chất chứa đầy tình cảm.
-Con có thấy bà ấy giống con không, cái ngày mà con mới bước vào công ty và làm ở phòng kinh doanh ấy. Giữa bao nhiêu người se sua, giả tạo con vẫn nổi bật lên nhờ nét mộc mạc, giữa những lời khen, nụ cười khách sáo, con vẫn giữ lại ánh mắt hàm chứa sự chân thành. Cũng giống như cô ấy, ngày bố đi cùng đoàn phóng sự của Đài Phát thanh, với cái vẻ ngoài lầm lì ít nói, ai nhìn bố cũng dè chừng xa cách. Chỉ mình cô ấy dám đến gần và dành cho bố chút nhẹ nhàng hiếm hoi, chính vì thế mà bố đã chọn ở lại mong sẽ được bên nhau trọn đời, thế nhưng… haizz.
Ông thở dài buồn bã rồi buông người trên chiếc ghế tựa, Chi cũng bị lây nỗi buồn của ông mà tiu nghỉu đứng bên. Rồi ông lại nhìn đến em mà nói nốt.
-Thật mất mặt khi đem hình ảnh tốt đẹp đó ra để ngụy biện cho những hành động xấu hổ. Nhưng thực sự lâu lắm rồi bố mới vì một ai đó mà không làm chủ được bản thân. Bố biết rằng có xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa cũng không thể lấy lại được sự tôn trọng và yêu quý của con. Vậy nên bố quyết định sẽ dọn đến văn phòng công ty để ở, tránh cho con phải khó chịu khi thấy mặt bố ở nhà.
-Ơ…không được bố đừng đi đâu cả, bố có tuổi rồi cần có người chăm sóc. Hơn nữa nếu bố chuyển đến văn phòng công ty ở mọi người sẽ nói linh tinh, rồi khi chồng con hỏi con biết phải trả lời làm sao.
Nghe ông nói sẽ chuyển đến công ty, Chi thực sự bối rối. Một phần vì tình thương, nàng không muốn thấy ông chịu khổ nhưng cũng có một phần áy náy vì chuyện xảy ra buổi chiều hôm đó, cũng có lỗi của cô.
-Chuyện hôm đó… lỗi không phải hoàn toàn do bố, tại con ăn mặc vô ý và không …cương quyết ngay từ đầu. Con cũng không tránh khỏi có lỗi, vì vậy xin bố đừng vì tự trách mà dọn ra ngoài. Anh Phúc rất muốn sống chung để chăm sóc cho bố, cu Bin cũng muốn được ông nội cưng chiều, dạy dỗ thường xuyên. Chỉ cần từ giờ trong sinh hoạt hai bố con mình hãy cẩn thận hơn thôi, bố không cần phải đi đâu hết.
-Vậy là con không sợ hoặc ghét bố đúng không, từ giờ cũng sẽ không tránh mặt bố nữa chứ.
Chi gật đầu, ông Danh cười tươi như đứa trẻ.
-Ha ha ha! Tốt quá, vậy bố sẽ không đi đâu hết, bố rất muốn ngày ngày được ở bên con…à không bên các con và cháu nội của bố.
Cuộc nói chuyện đến đây cũng vui vẻ mà kết thúc, Chi lên phòng đi ngủ mà thấy mình hình như lại vừa nhẹ dạ không đúng chỗ, nhưng tận sâu trong lòng lại có chút hân hoan. Trong phòng làm việc của mình, ông Danh khá hài lòng vì đã cởi được nút thắt trong lòng của con dâu, hơn lúc nào hết, hiện nay ông rất muốn quan hệ của 2 người bình thường trở lại.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 

Cởi truồng sơvin

Yếu sinh lý
Ch59. Thỏa thuận cùng "Sói"
Còn 2 ngày nữa mới đến cuộc hẹn tối thứ 7 với ông thầy dạy nhảy đeo mặt nạ sói của Chi. Thế nhưng vì muốn anh ta tăng các buổi dạy mà từ sớm hai vợ chồng đã đến câu lạc bộ khiêu vũ để chờ sẵn. Tuy vậy nhưng cuộc gặp lại mang đến kết quả chẳng tốt đẹp gì. Anh ta nhìn thấy hai vợ chồng cô nhưng lại đi ngang qua một cách lãnh đạm. Đến khi Phúc chạy theo níu anh ta lại anh ta cũng chẳng thèm nể mặt chút nào.
-Anh muốn gì.
-Anh biết rồi mà, tôi muốn anh tăng buổi tập để giúp vợ tôi nhanh biết nhảy.
-Không có thời gian.
-Tôi sẽ trả công anh gấp 3.
-Cất tiền của anh đi tôi không hứng thú, nếu vợ anh vẫn muốn học thì 8h30 tối thứ 7 đến đây, còn kì kèo thêm thì đừng học nữa.
Giọng hắn tuy nhẹ nhàng nhưng lại cực kỳ dứt khoát, vừa dứt lời liền lập tức quay đi luôn. Phúc lúc này cũng thở dài ngao ngán, anh bó tay toàn tập với kẻ lạnh lùng như khối sắt này. Bước lại gần Chi anh cũng chỉ còn biết chán nản lắc đầu
-Hắn không đồng ý, dù trả tiền gấp 3 cũng chẳng thèm.
-Thôi kệ chồng ạ, mình cứ về trước đã để thứ 7 này hỏi lại lần cuối xem hắn thực sự muốn gì.
-Nhưng ngày mai anh lại vào TPHCM công tác rồi, từ ngày chị Ngọc ra đây trong đấy xáo trộn khá nhiều.
-Vâng anh cứ yên tâm đi đi, một mình em sẽ xử lý chuyện này.
-Ừ, vậy mình về thôi vợ.
Tiễn chồng đi công tác, Chi đợi đến đúng thứ Bảy mới lại đến câu lạc bộ kia. Cuối tuần nơi đây trở nên đặc biệt đông đúc, cả tầng 1 lẫn tầng 2 đều nườm nượp người. Một mình lẻ loi ở chỗ này, lại có thân hình nổi bật như thế, Chi thường xuyên bị làm phiền cũng là điều hiển nhiên. Những gã đàn ông với những tấm mặt nạ thiên kỳ bách quái, đôi lúc làm em sợ đến run người. Phải đến lúc gã đàn ông với mặt nạ sói kia bước lại, em mới phần nào thấy yên tâm.
-Em đợi tôi lâu chưa, mình bắt đầu luôn được chứ?
-Không lâu lắm, vâng, chúng ta có thể bắt đầu luôn.
Vẫn như lần trước, hắn nhẹ nhàng nắm tay Chi rồi lướt đi theo điệu nhạc, dẫn dắt Chi có từng bước nhảy nhịp nhàng. Chi để tay mình gọn trong tay hắn, chú ý từng nhịp bước và lắng nghe thật kỹ lời chỉ dẫn của người đàn ông.
-Tốt hơn rồi đấy, chú ý thêm về tiết tấu nhanh chậm của các nhịp khác nhau, thả lỏng và để toàn thân phiêu theo nhạc. Sắp tới điệu rumba rồi đấy, hãy cảm nhận chuyển động cơ thể cùng ánh mắt của tôi, hãy nghĩ đến người cô yêu trong lúc nhảy.
-Vâng, tôi hiểu.
Tiếng nhạc nổi lên, họ sát vào nhau, từng bước chân uyển chuyển khi nhịp tim của em đập rộn ràng, không phải vì hưng phấn trong tiếng nhạc mà vì hơi thở cận kề sát bên tai.
-Rumba, điệu nhảy của sự kìm nén và bùng nổ, giống như tình cảm của người con gái, ý nhị lúc đầu mà càng về sau càng dữ dội. Nó xuất xứ từ Châu Mỹ latin nhưng chính vì sự quyến rũ của nó mà hiện nay đã trở thành điệu nhảy phổ biến trong các bữa tiệc ở Châu Âu.
Giọng anh ta nhẹ nhàng và lôi cuốn, dẫn dắt cả nước chân lẫn cảm xúc của em trở nên bồng bềnh.
-Đúng vậy, thả lỏng và để cảm xúc dẫn đường, như đang sống bằng những mong muốn và tình cảm chân thật nhất.
Đôi bàn tay vẫn giữ ở eo Chi một cách đúng mực, nhưng từng cái xoay, từng cú kéo lại hay đến cả ánh mắt khiến nàng đều cảm thấy rõ rệt sự gần gũi. Không có gì vượt quá giới hạn, nhưng nàng luôn cảm thấy có chút gì đó không bình thường.
-Em đang hồi hộp? Tại sao?
-Một chút thôi, không vì sao cả…chỉ là tôi đang cố tập trung cho điệu nhảy thôi mà.
Chi mím môi, lẩn tránh ánh mắt nhìn thẳng của anh ta, và lí nhí trả lời. Qua chiếc mặt nạ, nàng cảm giác như khuôn miệng hắn đang mỉa mai mình trước khi dừng đột ngột.
-Nhịp tim dồn dập của em đã tố cáo em đang nói dối, nếu không thể thành thật với cảm xúc thì điệu nhảy sẽ căng cứng và vô hồn, ta không nên tiếp tục. Em hãy về đi, hôm nay như vậy là đủ.
Hắn nói rồi dứt khoát quay đi, để em chưng hửng đứng giữa bao người. Em có cảm giác những lời cuối hắn không chỉ nói về điệu nhảy mà có chút ẩn ý sâu xa hơn. Rồi chợt nghĩ ra mục đích chính của hôm nay vẫn chưa đạt được, em lại vội vã chạy theo.
-Anh gì ơi, khoan đã, tôi có chuyện muốn nhờ.
-Chuyện gì, nói nhanh đi.
-Vẫn là chuyện hai vợ chồng tôi đã nói với anh lần trước, hãy tăng giờ học để giúp tôi biết nhảy nhanh hơn. Tôi biết là lịch của anh đã kín, làm thế này giống như đang làm khó anh. Nhưng xin anh hãy hiểu cho tôi, công việc của chúng tôi rất gấp và quan trọng, nên nếu được hãy cho tôi gặp và thương lượng với những học viên khác.
-Không cần gặp đâu, vô ích thôi.
-Nếu cứ nhảy một cách máy móc và vô hồn như vậy, thì dù có học mỗi ngày cô cũng chẳng thể tiến bộ được đâu.
-Xin lỗi, là tôi có chút lơ đãng, nếu được tạo điều kiện tôi hứa sẽ tập trung và cố gắng hơn.
Hắn nhìn Chi một lần nữa từ đầu đến cuối rồi lại thủng thẳng nói với cô.
-Nghe cô nói thì có vẻ rất quyết tâm, nhưng làm sao tôi có thể tin khi với chính cảm xúc của mình cô còn không thành thật.
-Xin lỗi, tôi không cố ý, chỉ là khi đứng quá gần với những người đàn ông khác tôi thường hay bị ngượng. Từ bây giờ tôi sẽ không như thế nữa.
Hắn im lặng khá lâu, ánh mắt sau lớp mặt nạ như đang dò xét từng chuyển động nhỏ nhất trên gương mặt Chi. Chi có cảm giác như mình mắc lỗi và đang chờ sự trách phạt của anh ta. Đúng lúc này cái giọng nhẹ nhàng kia lại cất lên.
-Muốn học mỗi ngày ư? Có thể nhưng không phải chỉ có tiền là đủ.
Chi ngẩng lên, trong lòng thoáng hoang mang.
-Vậy… tôi phải làm gì?
-Rất đơn giản với người khác ,nhưng với người không thành thật như cô thì chưa chắc đâu, suy nghĩ kỹ rồi hãy đồng ý nhé.
Giọng hắn trầm tĩnh nhưng nồng nặc tính kích bác, Chi không thể nhịn cái kiểu mỉa mai đó nên nói luôn.
-Nói đi, chỉ cần không quá đáng tôi sẽ liền đồng ý.
-Ok, nếu đã muốn tôi dạy, thì em phải tập cách thành thật. Thành thật với chính mình, với cảm xúc của mình. Tôi sẽ hỏi, và em phải trả lời… không được né tránh, không được nói dối.
Chi chần chừ, mím môi.
-Những câu hỏi… về việc nhảy thôi chứ?
Khoé môi hắn cong nhẹ, thành một nụ cười khó đoán.
-Về cảm xúc, sự rung động hoặc bất cứ điều gì tôi thấy có liên quan đến việc học nhảy. Nếu em dám đối diện, em sẽ học được không chỉ khiêu vũ… mà còn học được cách để cơ thể thể hiện thay lời nói.
Trong tiếng nhạc vang vọng quanh sàn gỗ, Chi thấy tim mình đập nhanh hơn thường lệ. Điều kiện ấy vừa lạ lẫm, vừa mơ hồ, nhưng ánh mắt quyết liệt kia khiến nàng không còn đường lui.
-Tôi… sẽ cố gắng. Tôi đồng ý.
Hắn gật đầu, ngắn gọn:
-Tốt. Vậy từ nay, mỗi tối tám giờ, em có mặt ở đây. Nhưng nhớ kỹ… nếu em lẩn tránh, chỉ một lần thôi, tôi sẽ bỏ đi và sẽ không quay lại nữa.
Nói dứt, hắn quay đi, bỏ mặc Chi đứng ngẩn ngơ giữa dòng người. Em thấy mình như đã ký một thỏa thuận không thỏa đáng, lòng thấp thỏm không hiểu những câu hỏi kia… sẽ là gì.
Nhưng biết làm sao khác được, lúc này nàng đang rất cần hắn, một tên quái đản lạnh lùng với những điều kiện chẳng giống ai, cô cũng chỉ đành tặc lưỡi.
-Chỉ cần hắn vẫn nghiêm chỉnh, những câu hỏi không quá đáng hoặc nhạy cảm quá mức, thì mình sẽ cố được.
Chi về đến nhà đã là gần 10h, cũng chỉ tại xe máy nàng bị nhét quá sâu, muốn lấy ra cũng phải mất gần 15p. Cô đang hớt hải đi vào định lên thẳng phòng cu Bin để xem con đã ngủ chưa, nhưng bất ngờ lúc này ông Danh mở cửa phòng bước ra.
-Con chào bố, bố vẫn chưa ngủ ạ.
-Ừ, con đi học khiêu vũ về đấy à, có thể nói chuyện với bố một lát được không.
Haizz, cuối cùng thì giờ phút này đã đến, dù Chi đã cố tình lẩn tránh mà vẫn không thoát được. Cô chỉ im lặng cúi đầu, chờ cho ông nói trước.
-Vào phòng làm việc của bố.
Chi thoáng giật mình, vì hôm đó ông cũng nói một câu tương tự, nàng lắp bắp muốn từ chối thì ông đã nói thêm.
-Chẳng lẽ con muốn nói chuyện giữa phòng khách hay sao.
Đúng thật, trong nhà còn bà vú, đâu thể lôi chuyện khó xử trong gia đình mà nói công khai. Vậy là em lại bước theo ông, nhưng lúc chỉ còn lại mình em và ông trong căn phòng tối, trái tim Chi lại đập bang bang, chỉ khi bóng điện sáng được bật lên em mới có thể bình tâm trở lại.
-Mấy ngày nay con tránh mặt bố à, con đang sợ hay là đang ghét bố hả Chi.
Ông Danh mở lời trước, cái giọng trầm ổn nhưng có đôi chút đượm buồn. Ông nói đúng, mấy ngày nay Chi thường lấy cớ để đi làm sớm, lúc về thì cũng chui tót lên tầng 2, đến bữa ăn cơm cũng lấy lý do rồi ăn muộn. Cô làm vậy vì để tránh nhìn thấy ông, vì mỗi lần như thế cái buổi chiều tội lỗi kia lại hành hạ làm cô không ngủ được. Bây giờ ông hỏi thẳng như thế, thật lòng cô còn chưa kịp nghĩ ra câu trả lời.
Đọc được điều này trong mắt em, ông Danh tiếp tục nói.
-Bố biết bố đã làm một việc đáng ghê tởm, bố cũng không có quyền xin con bỏ qua hay tha thứ. Nhưng xin con hãy lắng nghe bố trải lòng, một lần thôi.
Nói xong, ông quay tấm ảnh vợ mình trên bàn ra cho Chi thấy. Đây không phải là lần đầu Chi thấy vợ ông, mẹ chồng nàng qua ảnh, nhưng bức ảnh này thì lại là lần đầu, và nó cho cảm giác rất khác. Đây có lẽ là bức ảnh chụp lần đầu ông Danh gặp bà ấy vì lúc này bà rất trẻ, đẹp mộc mạc như bông hoa đồng nội mọc ven đường. Nét ngây thơ hiền lành không dính bụi, kèm bóng lưng mảnh khảnh ấy Chi thấy có phần hơi giống em, em lấy tay chạm lên bức ảnh, đôi mắt khó hiểu nhìn ông. Ông Danh nhìn lại cô, vẫn là cái ánh mắt mọi khi, từ ái và chất chứa đầy tình cảm.
-Con có thấy bà ấy giống con không, cái ngày mà con mới bước vào công ty và làm ở phòng kinh doanh ấy. Giữa bao nhiêu người se sua, giả tạo con vẫn nổi bật lên nhờ nét mộc mạc, giữa những lời khen, nụ cười khách sáo, con vẫn giữ lại ánh mắt hàm chứa sự chân thành. Cũng giống như cô ấy, ngày bố đi cùng đoàn phóng sự của Đài Phát thanh, với cái vẻ ngoài lầm lì ít nói, ai nhìn bố cũng dè chừng xa cách. Chỉ mình cô ấy dám đến gần và dành cho bố chút nhẹ nhàng hiếm hoi, chính vì thế mà bố đã chọn ở lại mong sẽ được bên nhau trọn đời, thế nhưng… haizz.
Ông thở dài buồn bã rồi buông người trên chiếc ghế tựa, Chi cũng bị lây nỗi buồn của ông mà tiu nghỉu đứng bên. Rồi ông lại nhìn đến em mà nói nốt.
-Thật mất mặt khi đem hình ảnh tốt đẹp đó ra để ngụy biện cho những hành động xấu hổ. Nhưng thực sự lâu lắm rồi bố mới vì một ai đó mà không làm chủ được bản thân. Bố biết rằng có xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa cũng không thể lấy lại được sự tôn trọng và yêu quý của con. Vậy nên bố quyết định sẽ dọn đến văn phòng công ty để ở, tránh cho con phải khó chịu khi thấy mặt bố ở nhà.
-Ơ…không được bố đừng đi đâu cả, bố có tuổi rồi cần có người chăm sóc. Hơn nữa nếu bố chuyển đến văn phòng công ty ở mọi người sẽ nói linh tinh, rồi khi chồng con hỏi con biết phải trả lời làm sao.
Nghe ông nói sẽ chuyển đến công ty, Chi thực sự bối rối. Một phần vì tình thương, nàng không muốn thấy ông chịu khổ nhưng cũng có một phần áy náy vì chuyện xảy ra buổi chiều hôm đó, cũng có lỗi của cô.
-Chuyện hôm đó… lỗi không phải hoàn toàn do bố, tại con ăn mặc vô ý và không …cương quyết ngay từ đầu. Con cũng không tránh khỏi có lỗi, vì vậy xin bố đừng vì tự trách mà dọn ra ngoài. Anh Phúc rất muốn sống chung để chăm sóc cho bố, cu Bin cũng muốn được ông nội cưng chiều, dạy dỗ thường xuyên. Chỉ cần từ giờ trong sinh hoạt hai bố con mình hãy cẩn thận hơn thôi, bố không cần phải đi đâu hết.
-Vậy là con không sợ hoặc ghét bố đúng không, từ giờ cũng sẽ không tránh mặt bố nữa chứ.
Chi gật đầu, ông Danh cười tươi như đứa trẻ.
-Ha ha ha! Tốt quá, vậy bố sẽ không đi đâu hết, bố rất muốn ngày ngày được ở bên con…à không bên các con và cháu nội của bố.
Cuộc nói chuyện đến đây cũng vui vẻ mà kết thúc, Chi lên phòng đi ngủ mà thấy mình hình như lại vừa nhẹ dạ không đúng chỗ, nhưng tận sâu trong lòng lại có chút hân hoan. Trong phòng làm việc của mình, ông Danh khá hài lòng vì đã cởi được nút thắt trong lòng của con dâu, hơn lúc nào hết, hiện nay ông rất muốn quan hệ của 2 người bình thường trở lại.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
Vẫn thắc mắc, Sói có phải Danh không
 

kebinthai

Tao là gay
Vẫn thắc mắc, Sói có phải Danh không
sói k phải Danh thì là ai nữa. Để ý kỹ có tình tiết sau buổi sói dậy nhẩy cho Chi thì về ông Danh bị đau lưng, cái này là tác giả cài cắm chi tiết rồi. Hành động thao túng của Danh trong quá trình Chi đi học nhảy quá đáng nghi kết hợp chi tiết cài cắm t nói ở trên thì 99% Danh chính là sói
 

Conheocon12

Yếu sinh lý
sói k phải Danh thì là ai nữa. Để ý kỹ có tình tiết sau buổi sói dậy nhẩy cho Chi thì về ông Danh bị đau lưng, cái này là tác giả cài cắm chi tiết rồi. Hành động thao túng của Danh trong quá trình Chi đi học nhảy quá đáng nghi kết hợp chi tiết cài cắm t nói ở trên thì 99% Danh chính là sói
tao cũng nghi như mày , nhưng mà là danh thật mà con chi và phúc không nhận ra thì éo thật tế tí nào, bởi vậy chỉ có thể là bạn doanh hoặc đàn em của doanh, còn nói về chuyện xxx . nếu sói là bạn doanh thì thế éo nào chi cũng chổng mông cho sói :))
 

Ông Quét Rác

Yếu sinh lý
tao cũng nghi như mày , nhưng mà là danh thật mà con chi và phúc không nhận ra thì éo thật tế tí nào, bởi vậy chỉ có thể là bạn doanh hoặc đàn em của doanh, còn nói về chuyện xxx . nếu sói là bạn doanh thì thế éo nào chi cũng chổng mông cho sói :))
Đã có câu trả lời hợp lý cho tất cả, thì ra tml tác giả có gợi ý trước rồi mà chúng mày quên.
 

Lituchi1

Tao là gay
Chủ thớt
Ch60. Khiêu vũ cùng Sói
Mâu thuẫn đã được gỡ bỏ, nếp sống gia đình lại trở về như xưa, Chi đã không còn kiếm cớ để đi sớm về trước, cũng đều đặn góp mặt trong mỗi bữa cơm. Ở đây nàng cũng nói chuyện với ông, lúc đầu còn có hơi gượng gạo, khách sáo, càng về sau càng tình cảm và tự nhiên hơn. Được vậy cũng là nhờ vốn hiểu biết rộng của ông Danh kèm theo khả năng nói chuyện khôi hài và lôi cuốn, khiến Chi và bà vú bị hút theo và cười nghiêng ngả không ít lần.
Còn chuyện tập khiêu vũ cũng đang tiến triển rất tốt nhờ vào sự chăm chỉ của Chi mỗi ngày, cùng sự chỉ dẫn tận tình của người đàn ông đeo mặt nạ sói. Chi rất cảm ơn hắn vì đã giữ lời khi ngày nào cũng thu xếp để dành cho em khoảng 1 tiếng, dù rằng hắn có rất nhiều người bu theo. Còn nói về các câu hỏi của hắn, mới đầu Chi rất sợ hắn sẽ hỏi những câu nhạy cảm kiểu quấy rối, nhưng không, hắn rất lịch sự. Những câu hỏi tuy riêng tư nhưng dừng lại ở mức cho phép dạng như: “ngoài khiêu vũ em còn sở thích gì khác nữa, những sở thích ấy em có chia sẻ với chồng hay không” hoặc là “tôi thấy em là người khá e dè và hướng nội, trong cuộc sống hàng ngày em có như vậy không” hay sâu hơn nữa hắn hỏi: “em có cảm thấy được yêu thương và trân trọng hay không, khi mà gia đình chồng và em có cách biệt về hoàn cảnh quá lớn”…vv…
Những câu hỏi này thoạt đầu nghe thì thấy có phần tọc mạch, nhưng với giọng điệu nhẹ nhàng và lối dẫn dắt tinh tế của anh ta, Chi lại cảm thấy khá dễ chịu. Hắn đã cho em một lần nữa nhìn lại bản thân và cuộc sống mà mình có được, từ đó em thấy mình thật may mắn và biết hàm ơn những người đã yêu thương, trân trọng mình.
Vì thế nên Chi trả lời những câu hỏi đó mà không hề tránh né, cũng coi như giữ đúng như những gì đã thỏa thuận với anh ta. Mối quan hệ giữa hai người cũng trở nên gần gũi hơn, các tiết học cũng không còn gượng gạo khô khan. Chỉ có điều hắn vẫn tỏ ra rất bí hiểm, Chi có hỏi tên nhưng hắn nói nàng có thể gọi hắn là “Sói”, còn hắn sẽ gọi nàng là Thỏ, vậy thôi.
images - 2025-10-10T150946.215.jpeg

-Lại đến điệu Rumba rồi đó, để em không bị căng cứng như mọi lần, lần này ta sẽ nói nhiều hơn về những rung động. Và nhớ tôi muốn em khi trả lời câu hỏi sẽ thành thật và hồi tưởng lại giây phút ấy. Đồng ý chứ.
-Được, tôi đồng ý.
Khi tiếng nhạc nổi lên, hắn như thường lệ kéo em vào người mình, những vòng xoay, những nhịp bước, lúc chậm, lúc nhanh xóa dần đi khoảng cách giữa 2 người. Khuôn ngực tròn đầy của em cọ qua cọ lại trên vòm ngực rộng lớn của hắn ta. Cả người em lại nóng bừng căng cứng, những bước chân dường như cũng nặng nề hơn.
-Thỏ…em đã rung động trước bao nhiêu người đàn ông, sự rung động xuất phát từ trái tim ấy, chứ không phải xao xuyến nhất thời.
Hắn thì thầm bên tai em rất nhẹ, làn hơi nóng như khơi gợi dòng suy nghĩ của nàng chảy nhanh hơn. Chi ngẫm lại, tình yêu trọn vẹn cả tâm hồn và thể xác cô chỉ dành riêng cho Phúc, chồng cô. Thế nhưng ngoài anh thì sao, những lần không làm chủ được bản thân kia tính thế nào, lúc đó trái tim em đã đập loạn, đầu óc mụ mị và thân thể thì khao khát tột cùng. Đó có phải là rung động không hay chỉ là một phút yếu lòng không làm chủ được cảm xúc? Em trả lời hắn khi vẫn còn phân vân.
-Tôi không có nhiều kinh nghiệm tình trường nên… không dám khẳng định. Đến nay tôi cũng chỉ hẹn hò yêu và làm vợ của anh ấy mà thôi.
-Tôi thấy em đã thoáng chần chừ, có phải trước khi trả lời ngoài chồng em còn có thêm hình bóng khác xuất hiện trong đầu em không.
-Vâng…nhưng tôi không chắc.
-Vậy tôi hỏi nhé, ngoài chồng mình em có bị hấp dẫn bởi ai khác nữa? Kiểu thích ánh mắt, nụ cười, cử chỉ hoặc việc gì đó người ta đã làm cho em, khiến em xúc động vô cùng. Nó thường gắn với sự mới mẻ, ngọt ngào và khiến người ấy trở nên đặc biệt dù chưa rõ ràng thành tình yêu.
Chi lại rơi vào dòng suy nghĩ, còn hắn vẫn dịu dàng dẫn dắt cảm xúc cho em.
-Hãy chia sẻ thành thật và thoải mái nhất, vì chỉ có như thế em mới có thể giải phóng hoàn toàn cảm xúc bên trong, để nhịp bước của em có hồn và uyển chuyển hơn. Và em nên nhớ chúng ta không biết nhau, thế nên em không cần phải sợ tôi phán xét.
Chi thấy đúng và tin vào lời nói của anh ta, vì vậy em thành thật trả lời.
-Trước chồng tôi, tôi đã gặp một người khiến tôi khâm phục, cảm động và rất biết ơn, tôi nghĩ …lần đó tôi đã rung động.
-Ồ, vậy sao, khi bên cạnh người ấy em thấy thế nào, bối rối đến đỏ mặt hay vui đến nở hoa trong lòng?
Câu hỏi của hắn ta khiến Chi nhớ lại quãng thời gian làm thư ký cho ông Danh, khi văn phòng chỉ có 2 người. Một làn hương quen thuộc của ông tràn vào mũi hay một cái động chạm rất nhỏ cũng làm nàng bất giác thở nhanh hơn.
Phút xao xuyến trong ý nghĩ làm động tác của nàng thêm uyển chuyển, những bước chân cũng trở nên thật nhẹ nhàng bay bổng. Vô thức em sát hơn vào người gã, bị hơi ấm và sự nam tính của hắn bủa vây còn đôi gò bồng đảo đã ép chặt lên người hắn mà không để ý.
-Có vẻ em vẫn còn nhớ như in cảm giác bên người ấy, nói cho tôi nghe người ấy có làm tim em đập loạn, hay cả người nóng lên không?
-Có…cũng một đôi lần, vì người ấy đã làm rất nhiều việc cho tôi, ngoài mẹ tôi ra, chưa ai đối xử tốt với tôi như vậy.
Chi trả lời không giấu diếm, vì như thế em thấy lòng mình nhẹ nhõm, những đè nén mấy ngày nay cũng vơi đi. Nhịp điệu trong em lúc này trở nên thân thuộc, chỉ cần buông theo cũng thành những vũ điệu nhịp nhàng.
-Tốt hơn nhiều rồi đấy, hãy để những rung động tiếp tục ngân lên trong tim em và chảy vào trong nhịp bước.
Hắn vẫn nói bên tai, dịu dàng thêm trầm ấm, không chút nào ép buộc mà khiến nàng cứ vô thức làm theo. Các động tác lúc này càng thân mật, bàn tay một cách tự nhiên đã đặt trọn vẹn lên mông, khi vũ điệu cao trào mu nàng còn thỉnh thoảng ép vào hạ bộ hắn rồi lại rời ra.
Trong vũ khúc dồn dập và sự hưng phấn của hồi ức, em đã xem nhẹ những đụng chạm vô ý kia. Để rồi đến lúc hắn xoay em nửa vòng rồi giữ lại em mới thấy khang khác trong người. Tay hắn lúc này đặt ở bụng em, rất gần bầu ngực nó không cần cử động đã khiến em cảm thấy cồn cào. Ấy thế mà hắn vẫn tự nhiên làm ra vẻ không biết, bước chân vẫn dập dìu trong khi những lời nhỏ nhẹ vẫn tiếp tục rót vào tai em.
images - 2025-10-10T150951.602.jpeg

-Em có nhớ lúc ngắm nhìn người ấy thật gần cơ thể mình đã phản ứng thế nào không? Có phải trong lòng như có sóng dậy, hưng phấn đến phát run và em chỉ muốn hòa chung với họ.
-Vâng…uhm…
-Hãy hồi tưởng lại giây phút đó… em sẽ thấy nó mỹ diệu cực kỳ.
Hắn đẩy đưa rất khéo, khiến đôi mắt em nhắm lại, vòng eo cứ theo ý nghĩ mà nhẹ nhàng uốn lượn, lưng em áp lên ngực gã còn bờ mông cong lại vô thức đẩy về sau. Quá nhập tâm trong kỷ niệm xưa và vũ điệu, em đã nằm gọn trong lòng hắn mà không chống cự tẹo nào. Rồi em thoải mái thả hồn trong du dương để cho hơi thở của hắn phả lên gáy còn bàn tay thì ve vuốt trên khoảng da bụng mịn màng. Chết người hơn nữa khi đôi mông tròn của em lúc này đều nóng rực, vì liên tục cọ qua cọ lại trên cục u to bự của gã ở vùng giữa 2 chân.
May thay đúng lúc này âm nhạc chợt tắt, Chi như được kéo về từ những vùng ký ức kia, còn hắn đã kịp xoay người em lại rồi cùng đối mắt trong ánh nhìn nóng rực đến từ cả hai.
-Em đã làm rất tốt… hôm nay dừng ở đây được rồi.
-Vâng…chào anh.
Chi nói rồi rời đi ngay lập tức như đang cố trốn chạy khỏi điều gì. Người đàn ông kia vẫn lặng im đứng ở đó, nhưng nếu nhìn gần sẽ thấy đôi mắt hắn đang ánh lên vẻ đắc thắng khá rõ ràng.
Chi mất ngủ gần cả đêm đó, đến khi thức dậy thì trời đã gần trưa. Em đã phí mất một buổi sáng cuối tuần thật đẹp, trời dìu dịu nắng và gió mát hiu hiu. Chi nghe thấy từ bên ngoài có tiếng nước phun xối xả, em tò mò đi ra. Nàng chỉ mặc bộ đồ ở nhà mỏng manh bằng lụa, mái tóc buộc đuôi gà cao cao. Thấy bố chồng tự mình rửa xe, nàng bật cười, hỏi.
-Con chào bố, mọi người đâu hết rồi ạ, sao hôm nay bố lại hứng chí mà rửa xe ở nhà thế này, bất ngờ quá.
Ông Danh ngẩng đầu cũng cười, lại với cô con dâu xinh đẹp của mình vừa tiếp tục xả nước vừa trả lời em.
-Dậy rồi hả con, được ngày nghỉ sao không ngủ tiếp đi? Cu Bin với 2 bà vừa đi chợ rồi tiện thể đi cắt tóc luôn. Bố thấy chẳng mấy khi được ngày trời đẹp thì đem xe ra rửa, vừa để vận động một chút cho khỏe.
Rồi ông nâng cao vòi, tia nước mạnh vút lên, vỡ tung thành vô số hạt lấp lánh. Một vài vạt nước rơi ngược xuống chiếc áo thun trắng, làm dính loang thành mảng lớn, bám chặt lên da thịt của ông. Rõ ràng tuổi tác và mưa nắng chỉ làm người đàn ông mạnh mẽ này thêm rắn rỏi, nét nam tính được hun đúc càng đậm đà quyến rũ hơn.
Từng đường cơ nổi hằn qua lớp vải, kết hợp với những động tác nhanh nhẹn, dứt khoát khiến Chi càng nhìn càng thấy cuốn. Em bất giác cũng cầm lên miếng bọt biển tiến lại, không biết để phụ rửa xe hay để nhìn mọi thứ được gần hơn.
Ông Danh gật đầu, lẳng lặng đưa cho nàng xô nước, Chi nhận lấy rồi cúi xuống kỳ cọ bánh xe. Từ góc này ngước lên đập vào mắt em là những múi cơ bụng lấp ló sau lần vải ướt. Thấp hơn là chiếc quần đùi đang dính chặt lấy vòng mông và hai bắp đùi săn chắc, cùng một vùng bí ẩn nổi cộm với vật tròn dài to lớn nằm vắt ngang.
Chi đỏ mặt quay đi, thế nhưng trong đầu em không ngừng tua chậm lại những hình ảnh kích thích khi ông Danh cử động. Cái bắp tay nổi cuồn cuộn khi ông vắt khăn lau, hay đôi chân chắc nịch săn lại theo những bước đặt chân vững chãi. Và đáng chú ý nhất là cái vật tròn dài ở đâu đó ,cứ xê đi dịch lại làm em nóng hết cả người.
-Chi… Chi ơi…ào ào…tránh ra con…ào ào…
Em lơ đãng đến khi nghe ông quát, và bị dòng nước mát tuôn xối xả lên cả đầu và mặt thì mới giật mình ngơ ngác.
-Sao thế, không nghe thấy bố kêu tránh đi à, để ướt hết rồi ,vào nhà đi thôi kẻo lạnh…
-Con không sao đâu ạ, để con giúp bố, chứ một mình bố thì làm đến khi nào mới xong.
Chi để mặc dòng nước từ đầu và mặt đang nhỏ xuống, em vẫn cặm cụi cùng ông chà rửa chiếc xe.
unnamed (5).jpg

ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo