đi xin vc lương 5tr toàn cty hãm lol và cái kết đéo j m tự ái thếchủ tích giả nghèo và cái kết à
đi xin vc lương 5tr toàn cty hãm lol và cái kết đéo j m tự ái thếchủ tích giả nghèo và cái kết à
Đâu anh. Em về đánh bát cơm rồi anh xem vẫn chỗ cũ em chờ. Chứ nói thật với anh là em ko có tiền vào ăn những hàng quán đó. Và em cũng ko thích ăn lẩu.
) văn có đờm như này thì ở xã hội nc cũng k phải loại ra hồn nên a thấy a vs m k caffe là đúng tốn tgĐời đôi khi nó đơn giản ko phức tạp như anh nghĩ thế đâu. Em nói rất thật đấy.) văn có đờm như này thì ở xã hội nc cũng k phải loại ra hồn nên a thấy a vs m k caffe là đúng tốn tg
Không cần tiền. Chỉ thử xem làm thuê sau 12 năm làm chủ nó ra sao.
Tôi bịa một cái CV: 2 năm kinh nghiệm, kỹ năng tàm tạm, tuổi 30 – bị loại. “Lớn tuổi, không phù hợp team Gen Z”.
Ok, chơi lớn. Lần này tôi ghi đúng: 12 năm chạy ads, từng làm chủ, lead team, có kinh nghiệm cả sạch lẫn bùng, đủ mặt trận.
Phỏng vấn thì như đi xem tấu hài. Sếp ấp úng, nhân viên non mà thích vặn. Mấy công ty nhỏ lẻ, bản lĩnh không đủ, nhưng cái tôi lại cao hơn mặt bằng văn phòng.
Mà buồn cười nhất là: không dám nhận tôi, sợ tôi “đè vía”, nhưng sau đó vẫn nhắn hỏi đi cà phê “giao lưu học hỏi”.
Ờ thì đi. Tôi không nói thẳng gì, chỉ rải nhẹ vài cái lý thuyết nghe có vẻ xịn, nội dung rỗng ruột nhưng ngôn từ bóng bẩy. Họ hí hửng ghi chép. Tôi biết: nếu áp dụng vào thật, chắc nội bộ tán loạn vài tháng chưa xong.
Tôi không ác. Chỉ không thích bị coi thường rồi quay sang xin xỏ. Kiến thức không phải thứ để ăn xin theo kiểu "trà đá hỏi bí kíp".
Hóa ra đi xin việc bây giờ, còn phải diễn cho vừa tầm người phỏng vấn.
Giả nghèo thì bị chê. Khai thật thì bị sợ. Mà hiểu thì không ai đủ để hiểu hết những gì mình từng trải.
Mà khổ nhất là sếp – chủ cty thì nhìn nghèo rớt mồng tơi, nhà không có, xe không có, tài sản chẳng thấy đâu, nhưng vẫn gồng mình lên tạo cảm giác đang “làm chủ”. Câu nói ra còn lắp bắp, kiến thức không tròn, nhưng cứ ngồi vắt chân phỏng vấn người khác như thể tay to lắm.
Tôi đứng trước mặt mà buồn cười. Không lẽ tôi nói thật tôi từng có trợ lý chở đi họp, có team vận hành riêng thì mấy ông chủ này chắc ngồi không vững nổi ghế.
Thôi, nghỉ.
Trò “giả nghèo thử đời” đúng là vui – nhưng đủ rồi. Giờ chỉ thấy hơi tội nghiệp tụi nhỏ.
ông này nghe truyện Hà Nhân xuyên không nhiều nên muốn trải nghiệm cảm giác đúng koOK anh, nhà hàng đẹp quá. Anh và gia đình dùng bữa đi ko muộn rồi. Lát anh lên nhẹ quả bill ngày giờ rõ ràng phát cho mấy chú bé ngỡ ngàng luôn anhtao ở đây 1 tiếng ăn tối nhé thằng ất ơ nào bảo xạo lol mà bảo ở xa t lười đi thì qua đây giao lưu![]()
không lại tưởng t giống chúng mày thủ dâm ra bài

Giống ảnh mạng quá hahahatao ở đây 1 tiếng ăn tối nhé thằng ất ơ nào bảo xạo lol mà bảo ở xa t lười đi thì qua đây giao lưu![]()
không lại tưởng t giống chúng mày thủ dâm ra bài
Em cũng có chút hơi hướng như bác. Khi tâm thế mình không phiền không lụy gì ai... thật tự do vô tư lự.Không cần tiền. Chỉ thử xem làm thuê sau 12 năm làm chủ nó ra sao.
Tôi bịa một cái CV: 2 năm kinh nghiệm, kỹ năng tàm tạm, tuổi 30 – bị loại. “Lớn tuổi, không phù hợp team Gen Z”.
Ok, chơi lớn. Lần này tôi ghi đúng: 12 năm chạy ads, từng làm chủ, lead team, có kinh nghiệm cả sạch lẫn bùng, đủ mặt trận.
Phỏng vấn thì như đi xem tấu hài. Sếp ấp úng, nhân viên non mà thích vặn. Mấy công ty nhỏ lẻ, bản lĩnh không đủ, nhưng cái tôi lại cao hơn mặt bằng văn phòng.
Mà buồn cười nhất là: không dám nhận tôi, sợ tôi “đè vía”, nhưng sau đó vẫn nhắn hỏi đi cà phê “giao lưu học hỏi”.
Ờ thì đi. Tôi không nói thẳng gì, chỉ rải nhẹ vài cái lý thuyết nghe có vẻ xịn, nội dung rỗng ruột nhưng ngôn từ bóng bẩy. Họ hí hửng ghi chép. Tôi biết: nếu áp dụng vào thật, chắc nội bộ tán loạn vài tháng chưa xong.
Tôi không ác. Chỉ không thích bị coi thường rồi quay sang xin xỏ. Kiến thức không phải thứ để ăn xin theo kiểu "trà đá hỏi bí kíp".
Hóa ra đi xin việc bây giờ, còn phải diễn cho vừa tầm người phỏng vấn.
Giả nghèo thì bị chê. Khai thật thì bị sợ. Mà hiểu thì không ai đủ để hiểu hết những gì mình từng trải.
Mà khổ nhất là sếp – chủ cty thì nhìn nghèo rớt mồng tơi, nhà không có, xe không có, tài sản chẳng thấy đâu, nhưng vẫn gồng mình lên tạo cảm giác đang “làm chủ”. Câu nói ra còn lắp bắp, kiến thức không tròn, nhưng cứ ngồi vắt chân phỏng vấn người khác như thể tay to lắm.
Tôi đứng trước mặt mà buồn cười. Không lẽ tôi nói thật tôi từng có trợ lý chở đi họp, có team vận hành riêng thì mấy ông chủ này chắc ngồi không vững nổi ghế.
Thôi, nghỉ.
Trò “giả nghèo thử đời” đúng là vui – nhưng đủ rồi. Giờ chỉ thấy hơi tội nghiệp tụi nhỏ.

Ôi địt mẹ mày tao nhận luôn tao kém đấy thì sao cu. Ae xàm nó nói cho thì cắn lại nhặng hết cả lên. Mày giúp được ai tí nước lôi lồn nào đâu mà lên giọng trịnh thượng. Nhảm lồnôi tự ái quá chắc cn bốc phét thôi chứ cơm k đủ ăn nghe tự ái ghê) thừa nhận thì thấy bản thân kém cỏi chửi đã
Bạn cho mình hỏi, bạn có hay thích xem Sex không?Em cũng có chút hơi hướng như bác. Khi tâm thế mình không phiền không lụy gì ai... thật tự do vô tư lự.
Em ở cái độ tuổi 25 cũng đi phỏng vấn xin việc như bác hiện nay (mặc dù lúc đó em chả cần việc, nằm thẳng cũng sống, kinh nghiệm vỡ trận hệ thống street food - mô hình FS hai lần. Vỡ trận mô hình dịch vụ MIT hai lần do tin tưởng nhân sự kinh doanh làm mất uy tín.
Ở cái độ tuổi 25 và 32 đi phỏng vấn xin việc 5 triệu. Quan sát các bạn HR cho đến ông chủ nọ ông chủ kia. Thiếu vài nét khắc khổ đăm chiêu trên khuôn mặt vẫn còn nhiều khờ dại. Thế mà kệnh khạng đến lạ.
Không biết khi đứng trên cửa sổ ngó xuống thấy em leo lên cầm lái con c300 thì có trợn tròn mắt lên không nữa!!!À em không tài giỏi gì đâu. Xe ba xe má cho thôi![]()
Mình tin anh ấy. Đấy là ảnh chụp thật ko phải ảnh mạng đâu bạn.Giống ảnh mạng quá hahaha
Em không bác àBạn cho mình hỏi, bạn có hay thích xem Sex không?
ko xem thì lạc vô đây chi vậyEm không bác à
Trời thì mưa mà nó chụp hình khô queo.Mình tin anh ấy. Đấy là ảnh chụp thật ko phải ảnh mạng đâu bạn.
Cỡ ngta ăn bữa nó đơn giản, chứ còn mình thực sự là còn phải lo nhiều cái nữa.
Để tý nữa người ta ăn cơm nước xong, lên cho cái ảnh bill khủng trên logo Porsche hay Mẹc mủng, Bê em đúp thì bạn lại mất công ngỡ ngàng.
Mình đang uống nước mà bạn nói một câu làm mình sặc nước! OkEm không bác à
Ko mưa đâu bạn ạ. Bên này trời đẹp.Trời thì mưa mà nó chụp hình khô queo.
Uh , cũng hy vọng là cao nhân chứ ko phải dã nhân.Ko mưa đâu bạn ạ. Bên này trời đẹp.
Thế bạn đoạn nào đấy? Rảnh qua chơi bạn.Uh , cũng hy vọng là cao nhân chứ ko phải dã nhân.



