Đi xin việc 5 triệu cho vui, không ngờ chứng kiến cả một xã hội tự ti nhưng sĩ. Nhân viên non thì thích dạy ngược, sếp thì không đủ tầm

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
Mày dám show tài khoản lên ko mà xl quá
=))))) cái gì cũng có cái giá muốn a show chú trả đc giá gì nào =)))) hay 1 tk làm thuê thấp hèn đang bảo là tự ái của m đáng tiền =)))) cười đau cả bụng =)))) tự trấn an đi k thấy bản thân m thấp kém quá m lại tức k ngủ đc
 

Hà Nhân

Chim TO
Chủ thớt
Tại trình chém gió tao thua xa mày
=))) ôi phải chửi thôi k chửi k nuốt đc suất cơm bụi vừa mua :))) sao n đc ăn trên mặc chốc mình nghèo hèn ăn cơm bụi đi làm đéo đc ngủ trưa phải gục bàn mà ngủ đúng r nó bốc phét phải tin là nó bốc phét k thì ức k sống đc =))) m đang nghĩ thế à
 

uzi

Tao là gay
xh bây giờ sĩ thế đấy, đăng qc thì chiêu mộ ng tài, mà lúc ng tài đến thì tìm cách loại đi vì sợ mất ghế, còn hẹn đi cafe chia sẻ kiến thức vì đéo dám để nhân viên cấp dưới nó thấy, chịu, sĩ vcl, đéo biết bao h ms chữa đc
Yên tâm là công ty ấy sớm muộn cũng gãy thôi
 

astrongman

Yếu sinh lý
chú cứ qua đoạn nào caffe tiện đỗ xe đc r nhắn rảnh a qua :))
OK anh ơi, cơm nước gì chưa anh?
Em sáng sáng thường ngồi quán Aventus ở KĐT HD Mon anh. Chỗ này anh đỗ xe thoải mái bảo vệ trông 24/7. Cũng cách nhổn vài km thôi. Nếu anh rảnh thì hay anh lên đây làm cốc nước 😁 Aventus Coffee Hàm Nghi a nhé.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Pad

Yếu sinh lý
Không cần tiền. Chỉ thử xem làm thuê sau 12 năm làm chủ nó ra sao.

Tôi bịa một cái CV: 2 năm kinh nghiệm, kỹ năng tàm tạm, tuổi 30 – bị loại. “Lớn tuổi, không phù hợp team Gen Z”.

Ok, chơi lớn. Lần này tôi ghi đúng: 12 năm chạy ads, từng làm chủ, lead team, có kinh nghiệm cả sạch lẫn bùng, đủ mặt trận.

Phỏng vấn thì như đi xem tấu hài. Sếp ấp úng, nhân viên non mà thích vặn. Mấy công ty nhỏ lẻ, bản lĩnh không đủ, nhưng cái tôi lại cao hơn mặt bằng văn phòng.

Mà buồn cười nhất là: không dám nhận tôi, sợ tôi “đè vía”, nhưng sau đó vẫn nhắn hỏi đi cà phê “giao lưu học hỏi”.

Ờ thì đi. Tôi không nói thẳng gì, chỉ rải nhẹ vài cái lý thuyết nghe có vẻ xịn, nội dung rỗng ruột nhưng ngôn từ bóng bẩy. Họ hí hửng ghi chép. Tôi biết: nếu áp dụng vào thật, chắc nội bộ tán loạn vài tháng chưa xong.

Tôi không ác. Chỉ không thích bị coi thường rồi quay sang xin xỏ. Kiến thức không phải thứ để ăn xin theo kiểu "trà đá hỏi bí kíp".

Hóa ra đi xin việc bây giờ, còn phải diễn cho vừa tầm người phỏng vấn.
Giả nghèo thì bị chê. Khai thật thì bị sợ. Mà hiểu thì không ai đủ để hiểu hết những gì mình từng trải.

Mà khổ nhất là sếp – chủ cty thì nhìn nghèo rớt mồng tơi, nhà không có, xe không có, tài sản chẳng thấy đâu, nhưng vẫn gồng mình lên tạo cảm giác đang “làm chủ”. Câu nói ra còn lắp bắp, kiến thức không tròn, nhưng cứ ngồi vắt chân phỏng vấn người khác như thể tay to lắm.

Tôi đứng trước mặt mà buồn cười. Không lẽ tôi nói thật tôi từng có trợ lý chở đi họp, có team vận hành riêng thì mấy ông chủ này chắc ngồi không vững nổi ghế.

Thôi, nghỉ.
Trò “giả nghèo thử đời” đúng là vui – nhưng đủ rồi. Giờ chỉ thấy hơi tội nghiệp tụi nhỏ.
Sao m ko xin vô CTY lớn mà lại so sánh với cty nhỏ
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo