Bạn vợ

PA05

Yếu sinh lý
Cuối cùng cũng đã đến nơi, cái quán View khá đẹp lại nằm đối diện ngôi trường cấp 2, chắc dịp khác sẽ đông lắm đây, nhưng nay đang vào dịp nghỉ hè nên chỉ lác đác vài người ngồi. Đảo mắt quanh 1 vòng trong quán nhưng khác với sự mong đợi của t. Hân k ngồi nơi đó. Có chút gì cay cay nơi khóe mắt nhưng rồi t cũng bước vào trong, k quên cầm theo ly trà sữa còn nguyên mà “ai đó” treo trên xe lúc nãy. Nhìn cái xe có vẻ cà tàng và lấm len bùn xìn cô chủ quán nhìn t với ánh mắt hơi hạn chế không gian, t để chiếc xe nép sang 1 góc gần chỗ bỏ rác của quán , tháo vội đôi giày ra rồi bước chân không lên mấy cái thảm cỏ nhân tạo của lối đi để đi vào. Có lẽ cô chủ quán cũng nhận thấy sự biết ý của t nên thái độ có vẻ khá hơn ít nhiều.

- Anh uống gì vậy? (đứng chỗ quầy pha chế cô nói vọng ra phía chỗ t vừa ngồi xuống)

Đang còn ly trà sữa chưa khui nhưng vô quán rồi k kêu k dc, thế là đành book 1 lon bò húc. Đang ngồi ngoái lại ngó nghiêng xem quán còn chỗ nào có thể ngồi dc nữa k với hy vọng Hân sẽ ngồi đâu đó trong đây mà t chưa thấy nhưng sự thất vọng lại đan xen thất vọng.

Đang ủ rủ thì cô chủ quán cúi đặt lon bò húc và tẩy đá xuống bàn, cái cổ áo rộng phản chủ he hé lộ nguyên cặp bưởi năm rồi căng mọng, t cũng k chiêm ngưỡng dc lâu đâu, bởi cô ấy cúi xuống đặt xong lon nước là đứng thẳng người lại liền.

Thôi tả sơ về cô chủ quán hữu duyên này nhé :Cô ra sân trong trang phục quần cộc jean đen ngắn bó sát, áo thun hồng, dày k, vớ k, làn da bánh mật, bả vai có xăm 1 đóa Phật nộ hỏa liên (ai xem phim Đấu Phá Thương Khung sẽ biết hình gì), điểm t chú ý là lông tay hơi dài và rậm. Nói chung nhìn dáng rất phồn thực và gợi hàng.

Đặt xong lon nước mà cô ta vẫn cứ đứng đó, ban đầu t nghĩ là cô ta đứng đợi để lấy tiền luôn nên t hỏi bao nhiêu tiền, cô ta k trả lời mà hỏi lại t:

- Ủa a mua trà sữa của e lúc nào thế?

- Chắc nhìn a xấu xấu bẩn bẩn nên trí nhớ e k thèm bỏ a vào đầu rồi, mới mua sáng nay luôn đó

- Ko, café thì nhiều người mua nên k nhớ, chứ trà sữa thường trưa trưa nắng nta mới mua nhiều, sáng sớm đã có ai mua đâu

- Thì ly trà sữa để tên quán e mà, chứ a nói dối e để làm j đâu

Cô ta có vẻ trầm ngâm như cố lục lọi lại trong trí nhớ tìm kiếm điều gì đó rồi chợt “A” lên:

- E nhớ rồi, chỉ có 2 người mua thôi, cái cô giáo lên trực trường đối diện đây và lúc sau có 1 chị đi tay ga nữa

- Ủa vậy còn ly của a, e nhớ lại đi chính e pha đưa cho a mà (t giả vờ cố khẳng định)

- A dám cá ko? E chắc a chưa vô quán, e nhìn a lạ lắm, kiểu mới gặp lần đầu luôn á

- Đâu do sáng a k cởi khẩu trang ra đó

- Ko phải, e biết phân biệt dc nam hay nữ chứ

- ok vậy cá, mà cá sao?

- Nếu thua a mất 5 ly trà sữa ok k?

- Từ mà trà sữa đây bán ly bao nhiêu?

- 22k nhưng e tính 20k nhân 5 là 100k nhé.

Thế là t đồng ý liền, đúng với suy nghĩ t là e sẽ vào check lại Cam, đc lát e kêu t vô: a, a ơi vô đây, vô đây..!!

Nhìn cái Cam ở quầy bán hàng đang tua đoạn cô giáo đứng mua và 1 lúc đến đoạn người kia t như lặng đi:

Hân.... đúng là nhỏ Hân rồi!.....................
T ko nghĩ m bịa, nhiều chi tiết t đã trải qua, t chỉ đang chờ coi kết quả sao hay m xử lý chuyện m sao thôi. Chứ chuyện tao là trầy trật, tới giờ vẫn còn mập mờ, vẫn gặp nhau cafe, vẫn giận hờn vô cớ, rồi lại quan tâm, chỉ là ko có chuyện đó nữa... Vì ai cũng có cuộc sống riêng...
 

daiduboypho

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Sau khi định danh dc chủ nhân của ly trà sữa kia k ngoài dự đoán của t, nhưng cái t thắc mắc là nó ở đâu, trong miệng lẩm bẩm chửi thầm nó: Đồ “Nờ Lờ”( ý t là hứng tình mò xuống còn bày đặt chơi bài trốn tìm nữa, kệ mẹ nó đi, t để xem ai là kẻ đi trốn, ai mới là kẻ phải đi tìm)

Móc vội trong bóp ra 200k đưa cho cô chủ quán

- Hi, a thua, cho a chung kèo nhé (rồi xỏ đôi giày đi vội ra xe để về lại công trình)

- Ủa, a chờ e làm trà sữa và thối lại tiền đã chứ?

Ôi! Cứ tưởng cá 5 ly trà sữa là mất 100k chứ có nghĩ thua kèo là t phải mua cho nó 5 ly trà sữa đâu, vậy thì t còn lời chán. T thấy có cảm tình với cô chủ quán hữu duyên này rồi đó, nhưng do vội t nói sẽ ghé lại sau, lúc lấy trà sữa cũng dc.

Về tới công trường rồi lu xu bu với việc tiếp giám sát nghiệm thu cuối tuần, để mai thứ 7 còn có việc cho công nhân họ làm chứ mấy tay giám sát này thứ 7, cn làm biếng ra công trình lắm.

Rồi a Sĩ lại báo cho t biết t sếp sẽ bố trí a 1 thời gian ở đây, để phối hợp với a e đẩy nhanh tiến độ giải ngân quý 3, phải chia làm nhiều mũi mà đánh mới may ra đáp ứng yêu cầu, thế là có thêm chiến hữu nữa rồi.

Trưa t làm qua loa vài miếng cho xong rồi phóng vội ra quán đó, t suy đoán chắc do nó nghĩ buổi trưa t mới rảnh, mới có thời gian chạy ra và nó sẽ ngồi đó trưa nay

Đến quán, vẫn 1 thất vọng tràn trề. T cũng lủi thủi bước ra, vậy nó đi đâu, nó k vô duyên vô cớ chạy quãng đường xa thế xuống đây chỉ để mua cho t ly trà sữa thôi chứ. Rồi tự trấn an bản thân, có khi nó sẽ ghé nhà t và chắc nó cũng mong sẽ như lần trc, khuya ngủ t và nó sẽ lại lên tầng trên và 2 đứa lại có không gian riêng “ăn chuối ăn hàu” cùng nhau.

Mẹ nó, sao buổi chiều đó thời gian nó trôi qua lâu thế k biết, t chỉ mong có 1 cuộc gọi từ vợ kiểu đại loại như: Hân nó xuống chơi, a sắp xếp về sớm ăn cơm cho vui nhé. Mà đợi mãi k hề có 1 cuộc đt nào cả. Hết giờ là t phóng như bay về nhà, mặc dầu a Sĩ đã chuẩn bị mồi màng để tối a e chiến 1 trận, đi ngang qua quán trà sữa t cũng chạy thật chậm để ngó vô hi vọng lần cuối nó sẽ ở đây. Rồi tới nhà vẫn 1 bóng dáng quen thuộc là vợ t đang ẵm con thôi, còn bóng dáng t đang mong đợi thì k hề thấy đâu. Trăm ngàn câu hỏi t tự đặt ra nhưng k thể có nổi 1 lời giải đáp. Đêm đến t trằn trọc mãi gần sáng mà k ngủ dc, t lại lên tầng trên và đứng lặng nhìn về cánh cửa sổ ấy nơi từng có bóng dáng ấy, nụ cười ấy và những phút giây 2 đứa mặn nồng bên nhau. Cơn gió đêm nhẹ thổi qua song cửa sổ khiến tim t đã vốn đang lạnh lẽo lại càng thêm tê tái hơn…………

HÂN............ GIỜ NÀY E Ở NƠI ĐÂU???
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo