Thôi nó đã nói vậy thì cứ như vậy đi, t cầm lấy 1tr345k rồi lên xe phóng thẳng về nhà mẹ t luôn (nhà mẹ t cách đó tầm 200m thôi nhưng trên đường về thì đi ngang qua nhà t). Thấy t, mẹ t có vẻ hơi ngạc nhiên cứ dán ánh nhìn vào cái xe mãi
- Xe con đâu, sao nay lấy xe này đi công trình
- Dạ xe con đang sửa rồi
- Sao k qua lấy xe mẹ mà đi, để đó hoài mẹ có mấy khi đi đâu đâu, xe này con đem ra công trình cày hư hết
- Dạ, xe con cũng sửa xong rồi, ak có 1tr3 tiền con bán sầu con gửi mẹ (ban đầu t cũng k tính đưa cho mẹ t đâu, tính giữ làm quỹ đen, với lại tính bao lại con My chầu nhậu nữa, hôm nó mời mà t cũng chưa mời lại nó)
- Sao nay công trình hết việc rồi à, sao nay lại đem sầu đi bán vậy
- Ko mẹ, sáng con lượm rồi đem ra nhờ bạn con bán (t có 1 bà chị nữa nhưng lập gia đình xong lại cùng chồng đi xuất khẩu lao động, t thì cưới vợ xong cũng làm nhà gần đó trên đất của mẹ nhưng đất thì mẹ vẫn chưa chia cho, chắc chờ bà chị có dịp ở nước ngoài về rồi có chị có e mẹ t mới phân chia sau)
- Thôi con cứ giữ lấy đó là tiêu, mẹ vẫn còn tiết kiệm mà
- Dạ, để tiền trong túi là con lại ăn nhậu hết thôi mẹ, mẹ cầm đi
Nghe t nói nên mẹ t cũng cầm lấy tiền nhưng trong ánh mắt già nua ấy t thấy mẹ hằn lên tí niềm vui
Về tới nhà, vợ nghe tiếng xe thì đon đả chạy ra đón chồng, niềm vui chưa kịp chớm thì đã lụi tàn ngay khi nhìn cái xe thân yêu của nó lấm lem bùn đất, t liền cười trừ, k sao đâu, a xịt cái là như mới ngay thôi. Xịt rửa xong, thôi bắt grap ra chỗ con My đưa cái con ngựa chiến của t về mai đi làm vậy.
Vừa ghé tới quán thấy con My đang pha trà sữa, thấy 1 đám teen teen chắc đi đá banh về, mặt mũi còn ướt sũng mồ hôi đang đứng vây quanh phía ngoài, thấy thế t cũng nhảy vô phụ nó xíu
- Ủa sao về rồi lại quay lại đây, nhớ tui ak
- Ra lấy xe má ơi, má cứ làm như có giá lắm mà nhớ với nhung (t)
- Mai có sầu cứ đem ra nha, khách hôm nay mua có 1 số quay lại hỏi nữa đó, chắc sầu ngon
- Ok cô chủ quán hữu duyên (t)
- Hữu duyên “bờ lờ” sét đánh k nhả, vợ gọi k thưa nữa chứ
Đù méo nghĩ nó nói mấy câu xàm xí đú này ra, chắc cũng lướt tiktok quá 180 phút mỗi ngày đây
- Ôi mặc đồ khác rồi ak, nay tắm sớm dữ ta(t)
- Nghe ông nói tắm muộn đột quỵ nên nay tắm sớm đó
- Kaka, cũng sợ “hưởng dương”à, mà chết trẻ lên bia mộ cho đẹp, nhìn trẻ mãi (t)
- Xàm…xàm quá.. toàn nói ba chuyện xúi quẩy
Nó nói xong rồi quay mặt nhanh qua 1 bên rồi ho ho ra vài tiếng
- Sao bệnh rồi ak, hay mới tắm xong lạnh, mà nhìn mặt bà có vẻ uể oải hay do nay phải bán sầu cho tui nữa nên thế (t)
- Tui quen cái nóng Sài Gòn rồi, lên đây mát mẻ nhưng cứ vài hôm lại thấy mệt mệt trong người
- Ak chắc do thời tiết lạnh cơ thể k thoát được mồ hôi nên sinh ra bệnh đó (t)
Tám tám làm làm loay hoay cũng làm xong mớ trà sữa cho tui nhóc, đang đứng thì nó nép sang 1 góc kêu:
- Ê ê, móc lại giúp cái áo ngực với
Vừa nói nó vừa xoay lưng lại rồi vén áo phía sau lưng lên để lộ nguyên hình xăm con rắn đang uốn éo lượn tròn quấn trên cây chữ thập. Cái móc áo ngực thì 1 số cái chưa móc hết, sắp bung ra
- Nè đừng tạo tình huống biến tui thành gà bà làm thóc nha (t)
- Vớ vẩn, đang tắm dỡ mà tụi nhóc này gọi inh ỏi nên vội vội vàng vàng mặc áo chạy ra nên mới vậy đó chứ
- Sao lưng bà đỏ vậy, mấy nốt gì nổi nổi lên đầy như dị ứng thế này (t)
- Uh sao tắm xong thấy ngứa ngứa mà lo bán hàng nên cũng quên luôn
- Vậy chắc bà bị sâu róm rồi, đây k như Sài Gòn đâu, mùa này quần áo phơi lung tung là sâu nó bò vô liền đó (t)
- Vậy à, chắc do cái áo lót này, mặc nó vô thấy ngứa ngứa
- May là con sâu chứ con bò cạp nó mà bò vô thì kẹp bay mẹ luôn cái núm tìm méo ra luôn (t)
- Đù mé, người có ăn học mà ăn nói nham nhở
Nó chắc ngứa ngáy rồi đang mệt nên hơi khó chịu, thấy nó chạy vô, chắc là để thay cái áo vú mới, t cũng lên xe rồi phóng về luôn.
Đêm nay nằm sao t lại nhớ đến con Hân, nhớ lại những lúc bên nó và câu nói của nó vẫn còn vang vảng bên tai t: Ước mơ của em vẫn là làm và dạy ở Đà Lạt hơn, e yêu không khí và phong cảnh nơi đấy nhưng..nhưng nơi ấy….E k có anh
Câu nói ấy nó vừa thốt ra với t buổi trưa hôm ấy thì đêm đó nó đã có thể cùng người đàn ông khác luôn dc sao. Đồ xạo chó!!! Đau… tao thấy rất đau
Bước ra ngoài t lặng lẽ châm điếu thuốc rít mạnh từng hơi, cảm giác như không gian quanh t cũng đang đọng lại. Đã mấy lần t tính lấy đt vợ ra xem thử nó với vợ t có nhắn gì k, rồi đã có nhưng tn t nhập mà rồi ngập ngừng soạn rồi k gửi đi, t cũng bấm tính gọi nó nhưng nghĩ đến cảnh k chừng giờ này nó đang trần truồng quấn lấy ông Sĩ, t nắm chặt nắm tay rồi đấm mạnh vào khoảng không vô thường.
Bỗng t nghĩ đến cái stt nó đăng lên hôm cùng ông Sĩ về Đà Lạt, t lại mò mẫn vô và lướt hết những dòng cmt, t đột dừng lại ở 1 dòng cmt: "Hạ cánh an toàn thì cơ trưởng này cũng có 1 phần công lao chứ nhỉ" người cmt ấy là Sỹ Lê Văn (chính là a Lê Văn Sĩ công ty t, khác với các bình luận khác nó để trôi hờ hững k 1 lời hồi đáp, riêng dòng cmt của a Sĩ nó thả 1 cái icon haha. T vs nó quen biết cũng lâu vậy chứ chưa hề kết bạn FB, Zalo thì cũng mới kết bạn dc mấy tuần đây thôi, mà kết bạn cho có chứ có nt hay gọi gì đâu.
TRONG LÒNG THÚC DỤC, TỐI MAI LÀM XONG T PHẢI CHẠY LÊN ĐÓ, T MUỐN NGHE RÕ RÀNG VỚI NÓ, DÙ T VỚI NÓ K LÀ GÌ NHƯNG CẢM GIÁC NÀY VỚI T KHÓ CHỊU VÔ CÙNG!
20/8/2025
Tỉnh giấc nhưng trong t vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau kia, mở cửa ra thấy 1 mớ sầu để sẵn ở cửa, chắc là mẹ t lượm ở vườn bên đó đem qua, cởi cái áo thun t băng xuống vườn nhà t mặc cho những giọt sương sớm rơi lả chả buốt lạnh cả sống lưng nhưng t thấy tâm trạng đc an ủi phần nào. Vậy là gom dc 1 đống sầu riêng nhiều hơn cả hôm qua. Chạy ngang để chỗ quán cho con My, nhưng nay hơi lạ, nó chưa mở quán luôn, ngó ngó gọi vọng vô, thấy nó đầu tóc rồi bù đi ra
- Giờ mới dậy hả (t)
- Uh tối qua uống viên thuốc cảm nên ngủ quên
- Sầu để ngoài rồi nha, ak nhà bà ở quê còn anh chị e gì k (t)
- Tui là chị 2, còn 3 đứa e đang đi học, mà sao vậy
- Lấy 1 ít đi, gửi về cho mấy đứa e bà ăn chơi, coi như quà Lâm Đồng tui biếu mấy đưa e vậy (t)
- Thôi để hôm nào tui về thăm tụi nó rồi ông cho tui ít đem về cũng dc, chứ làm biếng đi gửi lắm
- Ak có 1 hộp sầu riêng tui bóc sẵn cho bà đó, tui để trên tủ lạnh, lát ăn nha
- Uh. Cảm ơn.
Đến công trình cùng thằng Long loay hoay công việc suốt nên trưa đó cũng k ghé quán nó nữa, chiều tan giờ là t phóng thẳng xe lên Đà Lạt luôn, báo với vợ công trình trục trặc ở lại xử lý.
………………………………………………………………………………………………………
Mới mấy tuần quay lại mà cảm thấy như lâu lắm rồi, Đà Lạt vẫn thế, vẫn như 1 cô gái mới lớn, dịu dàng nhẹ nhàng và bình yên đến lạ!