Lùi lại hồi đầu thế kỷ thứ 20, phong trào Cs là một cái gì mới mẻ, hấp dẫn rất nhiều người trí thức ở thành thị. Nó hấp dẫn bởi về mặt lý thuyết, nó đề cao lý tưởng công bằng xã hội, xóa bỏ bất công bằng đấu tranh giai cấp. Lúc ấy, quả thực tư bản còn quá nhiều khuyết điểm, chủ nhân bóc lột công nhân, công đoàn chưa thành hình, chế độ lao động hà khắc, không được luật lao động bảo vệ. Ở nông thôn thì phong kiến áp bức đến tận cùng. Do thực tế ấy, người ta dễ dàng bị lôi cuốn theo Cs dù chưa hiểu CS là gì. Đã thế, cs lại ra đời đúng lúc phong trào giải phóng các dân tộc bị trị lên cao trên toàn cầu, nhất là sau Đệ nhị Thế chiến. Cs khôn khéo đem chiêu bài chống ngoại xâm để lôi kéo quần chúng, điển hình là biết bao nhiêu người đã theo trần dân tiên, đâu phải vì thích CS mà vì muốn đứng vào hàng ngũ đánh Pháp. Đến khi CS thắng rồi thì đã quá muộn, họ không rút chân được nữa!
2 cuộc chiến dài liên miên do cs kích động, lôi kéo làm vn chìm trong bể máu, một núi đầy mồ. sau giải phóng toàn bần cố nông có biết làm kinh tế đâu, đói rã họng ra rồi đổi mới.
“Đổi mới” thật ra là một bản tuyên ngôn đầu hàng tư bản! Bởi vì: Cốt lõi của Cs là kinh tế chỉ huy, là mậu dịch quốc doanh, là kiểm tra hộ khẩu, là hợp tác xã, là mỗi tháng xếp hàng lĩnh 16 ký gạo! Một khi đã chuyển sang cơ chế thị trường tức là đã chào thua thế giới tự do rồi!
Kiệt quệ về kinh tế đã đành, người CS còn mất hết niềm tin vào những lý tưởng mà họ được dạy dỗ trước đây.
cũng còn vài nước vẫn bám lấy danh hiệu CS nhưng thật ra họ không còn mang chất cs như xưa. Họ bám chỉ vì quyền lợi của đảng phái, của phe nhóm mà họ phải bảo vệ mà thôi. Bắc Hàn và Cuba thì đói khát quanh năm, không đáng bàn đến. Trung Cộng thì tư bản hóa trước cả VC. Cụ thể, ngày nay nếu phải đối phó với Trung Quốc thì hoàn toàn không phải là đối phó với một nước cs mà là một đế quốc có chủ trương bá quyền.