Chương 94: Cơn Sốt Giữa Ban Ngày và Những Ảo Ảnh Dục Vọng
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng Vệ Ca, tiếng chốt khóa vang lên một âm thanh khô khốc, lạnh lùng như tiếng búa gõ của quan tòa tuyên án tù chung thân. Hà Nhi bị bỏ lại một mình trong căn phòng ngủ rộng lớn, xa hoa nhưng lạnh lẽo đến rợn người.
Căn phòng được thiết kế kín đáo đến mức không một tiếng động nào từ thế giới bên ngoài có thể lọt vào. Chỉ có tiếng máy điều hòa chạy vo ve khe khẽ và tiếng kim đồng hồ treo tường nhích từng nhịp tích tắc... tích tắc... đều đặn đến phát điên.
Hà Nhi ngồi bó gối trên giường, tấm chăn lụa trượt xuống ngang hông, phơi bày tấm lưng trần lấm tấm mồ hôi lạnh. Viên thuốc màu hồng mà Vệ Ca ép nàng nuốt ban nãy bắt đầu tan ra trong dạ dày, ngấm vào máu, len lỏi đến từng tế bào thần kinh.
Nó không tấn công ngay lập tức như một cơn bão. Nó đến từ từ, chậm rãi như thủy triều dâng.
Ban đầu là cảm giác nóng. Một luồng nhiệt âm ỉ xuất phát từ bụng dưới, lan tỏa ra thắt lưng, rồi chạy dọc xuống hai đùi. Hà Nhi cảm thấy như có hàng ngàn con kiến lửa đang bò dưới lớp da thịt trắng ngần của mình. Nàng đưa tay gãi nhẹ lên cánh tay, nhưng cơn ngứa không nằm ở ngoài da, nó nằm sâu trong xương tủy, nằm ở những nơi nàng không thể gãi được.
Thời gian trôi qua chậm chạp. Ánh nắng bên ngoài di chuyển từ mép rèm cửa vào giữa phòng, chiếu rọi lên những hạt bụi li ti đang bay lơ lửng trong không khí.
10 giờ sáng.
Cơn nóng bắt đầu thiêu đốt tâm trí. Hà Nhi không thể ngồi yên được nữa. Nàng đứng dậy, đi lại quanh phòng. Mỗi bước chân là một sự tra tấn. Vùng kín sưng tấy và vết thương ở hậu môn cọ xát vào nhau, tạo ra những cơn đau rát nhắc nhở nàng về sự nhục nhã đêm qua. Nhưng quái đản thay, cơn đau ấy lại đi kèm với một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, khiến đầu gối nàng bủn rủn.
Nàng đi đến trước gương lớn. Trong gương là một người phụ nữ xa lạ. Mái tóc rối bù xõa tung, đôi mắt long lanh ngấn nước, đôi môi sưng mọng đỏ ửng, và trên cổ, trên ngực là chi chít những dấu vết sở hữu tím bầm.
"Mày là ai? Mày là ai vậy Hà Nhi?" – Nàng thì thầm với hình ảnh phản chiếu, giọng khàn đặc.
Nàng cố gắng nhớ về bản thân mình trước đây. Hình ảnh Thiếu úy Hà Nhi trong bộ quân phục chỉnh tề, nghiêm trang chào cờ. Hình ảnh cô sinh viên cảnh sát mạnh mẽ hạ gục đối thủ trên sàn tập. Hình ảnh người con gái e ấp bên cạnh Thành Trung trong những buổi hẹn hò đầu tiên.
Nhưng tất cả những ký ức ấy giờ đây cứ nhòe đi, méo mó và biến dạng. Khi nàng cố nhớ về nụ cười của Thành Trung, tâm trí nàng lại hiện lên nụ cười nhếch mép đầy tà khí của Giang Rồng. Khi nàng cố nhớ về bàn tay ấm áp của người yêu, cơ thể nàng lại run rẩy nhớ về bàn tay thô ráp, chai sạn của Vệ Ca.
"Không... không được..." – Hà Nhi lắc đầu quầy quậy, hai tay ôm lấy đầu.
Thuốc đang làm nhiễu loạn tâm trí nàng. Nó bóp méo thực tại, biến nỗi đau thành khoái lạc, biến sự ghê tởm thành khao khát.
12 giờ trưa.
Cơn đói ập đến, nhưng không phải đói ăn. Nàng nhìn khay đồ ăn Vệ Ca để lại, cháo đã vữa nát, nguội ngắt. Nàng buồn nôn khi nhìn thấy thức ăn. Thứ nàng đói khát là một thứ khác.
Cơ thể nàng bắt đầu phản bội một cách trắng trợn. Dịch nhờn từ cửa mình tiết ra ồ ạt, chảy dọc theo kẽ đùi, nhỏ tong tỏng xuống sàn gỗ. Mùi hương ngai ngái của chính mình xộc lên mũi khiến Hà Nhi choáng váng.
Nàng quay trở lại giường, vật vã trên tấm ga trải giường bằng lụa tơ tằm mát lạnh. Nàng cọ xát lưng, cọ xát ngực, cọ xát vùng kín vào lớp vải trơn tuột. Sự ma sát ấy xoa dịu được một chút cơn ngứa ngáy bên ngoài, nhưng lại thổi bùng lên ngọn lửa bên trong.
Nàng cần một thứ gì đó cứng rắn, nóng hổi để lấp đầy khoảng trống hun hút trong người.
Hà Nhi vơ lấy cái gối ôm dài, kẹp chặt vào giữa hai chân. Nàng ôm ghì lấy nó, tưởng tượng đó là thân thể của một người đàn ông. Nàng bắt đầu đẩy hông, cọ xát vùng mu ướt át vào lớp vỏ gối thô nhám.
"Ưm... a... Vệ Ca... anh đâu rồi..."
Trong cơn mê sảng, cái tên ấy lại buột ra khỏi miệng nàng. Không phải Thành Trung, không phải Giang, mà là Vệ Ca. Kẻ đã chăm sóc nàng, kẻ đã tắm rửa cho nàng, kẻ đã chiếm đoạt nàng nhưng cũng là kẻ duy nhất mang lại cho nàng cảm giác an toàn giả tạo trong cái lồng son này.
Nàng nhớ cảm giác được nằm gọn trong vòng tay vững chãi của hắn. Nhớ hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá phả vào gáy. Nhớ sức nặng cơ thể hắn đè lên người nàng.
"Vệ... về đi... em khó chịu quá..."
Hà Nhi nức nở, nước mắt thấm ướt gối. Nàng ghét bản thân mình yếu đuối, ghét sự phụ thuộc đê hèn này. Nhưng cơ thể nàng không nghe lời lý trí. Nó đang gào thét đòi hỏi chủ nhân của nó quay về.
3 giờ chiều.
Sự cọ xát với gối không còn đủ nữa. Hà Nhi ném cái gối đi. Nàng nằm ngửa ra, hai chân dang rộng hết cỡ, phơi bày đóa hoa đang nở rộ, ướt đẫm sương đêm giữa ban ngày.
Những ngón tay thon dài, run rẩy tìm xuống dưới. Nàng tự chạm vào mình.
Ngón tay nàng lướt qua hột le đang sưng to như hạt đậu, giật nảy mình vì luồng điện chạy xộc lên não. Nàng rên rỉ, bắt đầu day ấn.
"A... ưm... sướng... sướng quá..."
Nàng tự phục vụ mình, nhưng trong đầu lại tưởng tượng đó là ngón tay thô ráp của Vệ Ca, hay thậm chí là cái lưỡi điêu luyện của Giang Rồng. Những hình ảnh dâm dục, bệnh hoạn mà trước đây nàng ghê tởm, giờ đây lại trở thành chất xúc tác mạnh mẽ nhất.
Ngón tay nàng trượt xuống, tìm thấy lối vào ướt nhẹp. Nàng ấn một ngón vào. Chật chội. Nóng hổi.
Nàng thêm ngón thứ hai. Rồi thứ ba. Nàng bắt đầu móc ngoáy, bắt chước nhịp điệu ra vào của đàn ông.
Chép... chép... chép...
Tiếng nước dâm thủy vang lên dâm dật trong căn phòng vắng. Hà Nhi cong người lên, mồ hôi vã ra như tắm, tóc bết dính vào trán, vào cổ.
Nhưng ngón tay thì làm sao thay thế được dương vật? Nó quá nhỏ bé, quá yếu ớt so với khoảng trống mênh mông mà thuốc kích dục đã tạo ra. Nàng cần sự căng giãn, cần sự ma sát mạnh bạo, cần sức nặng và hơi ấm.
Nàng rút tay ra, nhìn những ngón tay ướt sũng dịch nhờn của mình mà bật khóc nức nở.
"Không đủ... không đủ... Aaaaa!!!"
Hà Nhi lăn xuống sàn nhà. Nàng bò đến trước gương lớn, nhìn thân thể trần trụi, tàn tạ của mình. Hai bầu ngực căng tức, đầu vú cương cứng đau nhức. Vùng kín đỏ ửng, sưng vù.
Nàng áp sát cơ thể nóng hổi vào mặt kính lạnh lẽo. Sự tương phản nhiệt độ khiến nàng rùng mình sung sướng. Nàng cọ hai bầu vú vào mặt gương, để cái lạnh làm dịu đi cơn đau tức. Nàng ép sát vùng hạ bộ vào kính, xoay hông, nghiến ngấu.
Hình ảnh phản chiếu trong gương là một con thú cái đang động dục, tuyệt vọng tìm kiếm sự giải tỏa. Đó không còn là Hà Nhi nữa. Đó là một sinh vật bản năng, bị điều khiển bởi hóa chất và dục vọng.
6 giờ tối.
Trời bắt đầu sập tối. Căn phòng chìm dần vào bóng đêm mờ ảo. Hà Nhi nằm liệt trên thảm sàn, kiệt sức sau hàng giờ tự giày vò bản thân nhưng không thể lên đỉnh trọn vẹn. Thuốc kích dục của Vạn Phát thật tàn độc. Nó đưa nạn nhân lên đến mép vực của khoái cảm nhưng không cho phép rơi xuống nếu không có sự tác động của dương khí đàn ông. Nó treo lơ lửng nạn nhân trong trạng thái bứt rứt, thèm khát đến phát điên.
Hà Nhi nằm đó, thở thoi thóp. Nàng cảm thấy mình như một bông hoa đang héo mòn vì thiếu nước, dù bên dưới nàng đang ướt sũng.
Cạch.
Tiếng mở khóa cửa vang lên lần thứ hai trong ngày.
Tim Hà Nhi đập thót một cái. Là hắn. Hắn đã về.
Cánh cửa mở ra. Ánh sáng từ hành lang hắt vào, vẽ nên một bóng đen to lớn, sừng sững đổ dài trên sàn nhà.
Vệ Ca bước vào. Hắn vẫn mặc bộ vest đen buổi sáng, nhưng cà vạt đã được nới lỏng, tay áo xắn lên để lộ cánh tay gân guốc. Hắn đứng đó, nhìn xuống Hà Nhi đang nằm lõa lồ, tả tơi trên sàn nhà.
Hắn không nói gì. Hắn đóng cửa lại, khóa chốt. Tiếng cạch vang lên như tiếng đóng lại của một chiếc lồng sắt, nhốt chặt con thú hoang bên trong.
Vệ Ca hít một hơi thật sâu. Mùi hương trong phòng nồng nàn, đặc quánh. Mùi mồ hôi, mùi nước hoa, và nồng đậm nhất là mùi dâm thủy tanh nồng tỏa ra từ người con gái dưới chân hắn.
Đó là mùi của sự đầu hàng.
Hà Nhi ngước đôi mắt lờ đờ, dại đi vì thuốc nhìn lên hắn. Nàng không còn sức để che đậy, cũng không còn muốn che đậy. Nàng nhìn hắn như nhìn thấy đấng cứu thế.
"Vệ Ca..." – Nàng thều thào, giọng vỡ vụn, nước mắt lại trào ra. – "Cứu em... giết em đi... hoặc làm gì cũng được... đừng để em thế này nữa..."
Nàng bò lết về phía hắn, ôm lấy chân hắn, cọ mặt vào ống quần tây thô ráp, hít hà mùi bụi đường và mùi đàn ông trên người hắn.
Vệ Ca cúi xuống, nhìn vào đôi mắt van lơn của nàng. Hắn thấy trong đó sự sụp đổ hoàn toàn của lý trí. Kế hoạch của Giang đã thành công mỹ mãn. Con mèo nhỏ kiêu hãnh đã bị bẻ gãy nanh vuốt, giờ chỉ còn là một con vật nuôi đang đói khát chờ chủ nhân ban phát tình thương.
Hắn không vội vàng. Hắn đưa tay lên, thong thả tháo từng chiếc cúc áo vest, ánh mắt vẫn dán chặt vào bầu ngực đang phập phồng dữ dội của Hà Nhi.
"Đứng dậy." – Hắn ra lệnh, giọng trầm đục, chứa đựng sự uy quyền tuyệt đối. – "Lên giường. Nằm ngửa ra. Tách chân rộng hết cỡ."
Hà Nhi run rẩy, dùng chút sức tàn cuối cùng để đứng dậy. Nàng lảo đảo bước về phía chiếc giường, leo lên, và làm đúng theo mệnh lệnh của hắn. Nàng nằm ngửa, hai chân dang rộng, phơi bày toàn bộ sự thèm khát và nhục nhã của mình dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.
Vệ Ca bước tới. Hắn đứng cuối giường, nhìn ngắm "bữa tiệc" thịnh soạn đang bày ra trước mắt.
"Đêm nay... tao sẽ dạy cho em biết thế nào là làm vợ của một thằng giang hồ."