(SIÊU PHẨM) - NỮ CẢNH SAT XINH ĐẸP - SEASON 1

nuthansieuxinh

Yếu sinh lý
Chương 99: Rừng Cao Su Ma Quái và Bài Học Về Sự Tuân Phục
Chiếc Land Rover lao đi trong đêm tối như một con thú bị thương đang gầm rú. Hai bên đường, những hàng cây cao su thẳng tắp, ma quái lướt qua vùn vụt dưới ánh đèn pha quét loang loáng. Không gian tĩnh mịch của rừng đêm biên giới càng làm tăng thêm sự ngột ngạt bên trong xe.
Vệ Ca không nói thêm lời nào kể từ lúc rời khỏi kho hàng. Hắn đạp ga, tay siết chặt vô lăng đến mức khớp xương trắng bệch. Sự tức giận của hắn không bùng nổ ra ngoài, mà nén chặt vào trong, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên không khí.
Hà Nhi ngồi co ro ở ghế sau, không dám thở mạnh. Nàng biết mình vừa phạm phải sai lầm chết người. Cái ngón tay duỗi thẳng theo thân súng – phản xạ vô điều kiện của một xạ thủ chuyên nghiệp – đã suýt tố cáo tất cả.
Bất ngờ, Vệ Ca đánh tay lái.
Chiếc xe rẽ ngoặt vào một lối mòn nhỏ giữa rừng cao su, xóc nảy dữ dội khiến Hà Nhi va đập vào thành xe.
"Anh... anh đi đâu vậy?" – Hà Nhi hoảng hốt hỏi.
Vệ Ca không trả lời. Hắn chạy sâu vào trong rừng khoảng vài trăm mét rồi đạp phanh gấp.
Két!!!
Chiếc xe dừng lại giữa bạt ngàn cây cối. Xung quanh tối om như mực, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran và tiếng gió rít qua những tán lá.
Vệ Ca tắt máy, tắt đèn pha. Bóng tối nuốt chửng lấy chiếc xe.
"Bước ra ngoài." – Giọng hắn vang lên trong bóng đêm, lạnh lẽo và vô cảm.
Hà Nhi run rẩy mở cửa xe. Gió rừng đêm lạnh buốt thốc vào, luồn qua lớp áo khoác mỏng manh, len lỏi vào những vùng da thịt trần trụi bên trong. Nàng bước xuống, chân trần dẫm lên lớp lá khô xào xạc.
Vệ Ca cũng bước xuống. Hắn đi vòng qua đầu xe, đứng đối diện với nàng. Trong bóng tối lờ mờ, Hà Nhi chỉ thấy đôi mắt hắn sáng quắc lên như mắt thú.
"Cởi áo khoác ra."
Hà Nhi chần chừ. Giữa rừng hoang vắng lạnh lẽo thế này...
"Tôi bảo cởi ra!" – Hắn quát lên, tiếng quát vang vọng giữa rừng cây.
Hà Nhi giật mình, vội vã cởi chiếc áo khoác da trả lại cho hắn. Giờ đây, nàng chỉ còn lại chiếc váy đỏ ngắn cũnn cỡn, mỏng manh, không nội y, đứng run rẩy giữa trời đêm.
Vệ Ca tiến lại gần, hắn nắm lấy bàn tay phải của Hà Nhi – bàn tay đã cầm súng lúc nãy. Hắn nâng nó lên, soi mói từng ngón tay thon dài dưới ánh trăng yếu ớt.
"Ngón tay này..." – Hắn bóp mạnh vào ngón trỏ của nàng. – "... Rất đẹp. Nhưng nó cũng rất nguy hiểm. Cô có biết chỉ một cử chỉ duỗi ngón tay đó thôi, lũ lính đánh thuê của Pô Khăm đã có thể găm đạn vào đầu chúng ta không?"
"Tôi... tôi xin lỗi... đó là phản xạ..." – Hà Nhi lắp bắp, nước mắt lưng tròng vì đau.
"Phản xạ?" – Vệ Ca cười khẩy. – "Phản xạ của cớm. Cái phản xạ đó cần phải bị tiêu diệt. Nếu cô không quên được cách cầm súng, thì để tao giúp cô nhớ cách... cầm cái khác."
Hắn bất ngờ đẩy mạnh Hà Nhi. Nàng ngã ngửa ra sau, lưng đập vào nắp capo xe vẫn còn nóng hổi hơi máy.
"Nằm yên đó."
Vệ Ca đứng giữa hai chân nàng. Hắn không cởi quần, chỉ kéo khóa xuống. Cây gậy thịt của hắn, vốn đã bị kìm nén suốt buổi tối, bật ra ngoài, cương cứng và hung hãn.
"Dùng cái tay cầm súng của cô... cầm lấy nó."
Hà Nhi nằm trên nắp capo, hơi nóng từ động cơ truyền qua lớp tôn mỏng sưởi ấm tấm lưng trần, nhưng phía trước lại là gió lạnh và người đàn ông nguy hiểm này. Nàng run rẩy đưa bàn tay phải lên, nắm lấy dương vật của Vệ Ca.
"Sục đi. Sục cho đến khi nào cái tay này quên mất cảm giác cò súng thì thôi."
Hà Nhi bắt đầu di chuyển tay. Nàng nắm chặt, tuốt lên tuốt xuống. Hơi ấm và sức sống hừng hực từ "thằng nhỏ" truyền sang tay nàng.
Vệ Ca ngửa cổ lên trời, thở hắt ra. Hắn nhìn lên những tán cây cao su đan xen nhau che khuất bầu trời. Cảm giác được bàn tay "nguy hiểm" ấy phục vụ mình khiến hắn vừa cảnh giác vừa kích thích tột độ.
"Mạnh hơn. Nhanh hơn." – Hắn ra lệnh.
Hà Nhi tăng tốc độ. Cánh tay nàng mỏi nhừ, nhưng nàng không dám dừng lại. Nàng nhìn vào khuôn mặt nghiêng của Vệ Ca trong bóng tối. Hắn đang nhắm mắt tận hưởng, nhưng cơ bắp toàn thân vẫn căng cứng như dây đàn.
Bất chợt, Vệ Ca cúi xuống. Hắn tóm lấy cổ áo váy của Hà Nhi, giật mạnh xuống. Hai bầu ngực trắng nõn nảy ra ngoài không khí lạnh.
"Lạnh không?" – Hắn hỏi.
"Lạnh... ưm..."
"Để tao sưởi ấm cho."
Hắn không dùng tay, mà cúi hẳn người xuống, dùng miệng ngậm chặt lấy một bên đầu nhũ hoa đang co rút vì lạnh của nàng. Hơi nóng ẩm ướt từ khoang miệng hắn bao trùm lấy đầu ti nhạy cảm. Hắn mút mạnh, lưỡi đảo liên hồi.
"Áaa..." – Hà Nhi cong người lên trên nắp capo. Sự kết hợp giữa cái nóng của động cơ dưới lưng, cái lạnh của gió đêm trên da thịt, và cái nóng ướt át từ miệng Vệ Ca tạo nên một cơn sốc cảm giác.
Tay nàng bên dưới vẫn không ngừng sục động cho hắn, nhưng giờ đây nó trở nên cuống quýt hơn, dâm loạn hơn theo nhịp điệu bú mút của hắn.
Vệ Ca bú chán chê bên này lại chuyển sang bên kia. Hắn day nghiến, cắn nhẹ, để lại những dấu răng chi chít trên bầu ngực nàng.
"Nhi..." – Hắn nhả ngực nàng ra, thì thầm, giọng khàn đặc dục vọng. – "Giang ca nói cô là 'bùa hộ mệnh'. Nhưng với tao... cô là thuốc độc."
Hắn nắm lấy tay Hà Nhi đang cầm dương vật mình, ép nàng dừng lại.
"Tao muốn vào trong."
Hắn không chờ đợi sự đồng ý. Hắn nhấc bổng hai chân Hà Nhi lên, gác lên vai mình. Tư thế này khiến vùng kín của nàng phơi bày hoàn toàn trước mặt hắn, ngay tầm mắt.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Vệ Ca nhìn thấy "cô bé" của nàng đang ướt đẫm, những giọt dâm thủy lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
"Ướt thế này... Cô nứng vì tao, hay vì sợ tao?"
"Vì anh... Vệ Ca... vì anh..." – Hà Nhi nức nở, nàng không biết mình đang nói thật hay nói dối nữa. Nàng chỉ biết mình cần được lấp đầy ngay lập tức.
Vệ Ca cầm lấy dương vật của mình, cọ xát vào mép âm hộ.
"Nhớ cho kỹ cảm giác này. Từ nay về sau, bàn tay này, cái miệng này, và cái lồn này... chỉ được phép nhớ đến tao thôi. Quên cái khẩu súng chết tiệt kia đi."
Phập!
Hắn thúc mạnh một cái lút cán.
"Aaaaa!!!"
Tiếng hét của Hà Nhi vang vọng giữa rừng cao su bạt ngàn. Cả chiếc xe rung lên bần bật.
Vệ Ca điên cuồng dập. Hắn làm tình như một con thú hoang dã, mạnh bạo và thô lỗ. Hắn muốn xóa sạch mọi ký ức cảnh sát trong đầu nàng, thay thế nó bằng khoái cảm nhục dục mà hắn mang lại.
Hà Nhi bám chặt vào nắp capo nóng hổi, móng tay cào xước lớp sơn xe. Nàng cảm nhận được sức mạnh hoang dại của Vệ Ca đang xâm chiếm từng ngóc ngách cơ thể mình. Đau đớn, nhưng cũng đầy khoái lạc.
Giữa rừng đêm hoang vắng, hai kẻ tội đồ quấn lấy nhau, dùng xác thịt để lấp đầy những khoảng trống và nỗi sợ hãi trong tâm hồn.
Vệ Ca gầm lên, xuất tinh sâu vào trong lòng nàng. Dòng tinh dịch nóng hổi như dung nham tưới tắm lên tử cung Hà Nhi, đánh dấu sự sở hữu tuyệt đối.
Hắn gục xuống người nàng, thở dốc.
Hà Nhi nằm im, nước mắt chảy dài xuống thái dương. Nàng nhìn lên bầu trời đêm qua kẽ lá. Nàng biết, sau đêm nay, con đường quay trở lại làm một Hà Nhi trong sạch ngày xưa càng trở nên xa vời vợi. Nhưng ít nhất, trong vòng tay của con sói này, nàng vẫn còn sống sót.
 

nuthansieuxinh

Yếu sinh lý
Chương 100: Vết Xước Trên Lưng và Những Con Số Tử Thần
Chiếc Land Rover lăn bánh trở lại đường quốc lộ, bỏ lại khu rừng cao su ma quái phía sau. Hà Nhi ngồi co ro ở ghế phụ, chiếc áo khoác da của Vệ Ca quấn chặt lấy thân thể trần trụi, vẫn còn vương mùi tinh dịch và mùi mồ hôi của cuộc giao hoan vừa rồi.
Vệ Ca lái xe bằng một tay, tay kia gác lên thành cửa sổ, điếu thuốc cháy đỏ kẹp giữa hai ngón tay. Hắn có vẻ thư thái hơn hẳn, cơn bão tố trong người đã được giải tỏa. Thi thoảng, hắn liếc nhìn sang Hà Nhi, ánh mắt không còn đe dọa mà mang một sự chiếm hữu trầm lặng.
"Đau lắm không?" – Hắn hỏi, mắt nhìn vào những vết xước đỏ rớm máu trên lưng Hà Nhi, do cọ xát với nắp capo nóng bỏng.
"Hơi rát..." – Hà Nhi trả lời, giọng khàn đặc. Nàng không nhìn hắn, mắt hướng ra màn đêm đen kịt ngoài cửa kính. Trong đầu nàng lúc này không phải là nỗi đau thể xác, mà là những dãy số.
AK-47. Lô hàng 2020. Thùng gỗ sồi, mã số XJ-982. Lựu đạn M67. Thùng xanh, mã số HG-441...
Nàng lẩm nhẩm trong đầu như tụng kinh. Đó là những gì nàng kịp liếc thấy trong kho hàng của Pô Khăm. Nàng phải ghi nhớ chúng. Từng con số, từng ký hiệu. Đó là bằng chứng sống còn để Tư lệnh Kiên có thể bóc gỡ đường dây này.
"Về nhà tôi." – Vệ Ca đột ngột nói, cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. – "Đêm nay không về 'Tử Cấm Thành' nữa. Giang ca chắc cũng đang bận rộn với mấy em người mẫu rồi."
Hà Nhi giật mình: "Nhà anh?"
"Ừ. Căn hộ riêng. Yên tĩnh hơn, sạch sẽ hơn."
Xe rẽ vào một khu chung cư cao cấp biệt lập ở Quận 7. Đây là hang ổ riêng của Vệ Ca, nơi mà ngay cả những đàn em thân tín cũng ít khi được đặt chân tới.
Căn hộ của Vệ Ca mang đậm phong cách của chủ nhân: Tối giản, lạnh lẽo với tông màu xám đen chủ đạo. Không có đồ trang trí thừa thãi, chỉ có những món đồ nội thất đắt tiền và... rất nhiều vũ khí. Trên tường treo một bộ sưu tập dao găm, kiếm Nhật, và trong tủ kính là những khẩu súng được tháo rời từng bộ phận.
"Vào tắm đi. Đồ của em vứt hết đi, mai tôi mua bộ khác."
Vệ Ca chỉ tay về phía phòng tắm. Hà Nhi gật đầu, lê bước chân mỏi nhừ đi vào.
Dưới vòi nước nóng, Hà Nhi gồng mình chịu đựng cơn đau rát khi nước chạm vào những vết thương. Nàng kỳ cọ thật mạnh, nhưng lần này không phải để tẩy rửa sự nhục nhã, mà để làm mình tỉnh táo lại. Thuốc kích dục đã tan dần, để lại sự mệt mỏi rã rời.
XJ-982... HG-441... B40...
Nàng nhắm mắt, khắc sâu những con số đó vào trí nhớ. Nàng cần điện thoại. Nàng cần báo cáo ngay lập tức trước khi quên hoặc bị lẫn lộn.
Hà Nhi bước ra khỏi phòng tắm với chiếc khăn quấn quanh người. Vệ Ca đang ngồi ở sofa, trên tay cầm một hộp y tế. Hắn đã tắm rửa sơ qua ở phòng tắm phụ, mặc một chiếc quần ngủ dài, để lộ thân trên vạm vỡ đầy sẹo.
"Lại đây." – Hắn vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh.
Hà Nhi ngoan ngoãn ngồi xuống. Vệ Ca xoay lưng nàng lại, nhẹ nhàng chấm thuốc sát trùng lên những vết xước trên lưng nàng.
"Xót đấy. Cố chịu." – Hắn nói, giọng trầm ấm hơn mọi khi.
Cảm giác bông gòn thấm thuốc chạm vào da thịt khiến Hà Nhi rùng mình. Nhưng nàng cắn răng không kêu một tiếng. Nàng đang tính toán. Chiếc điện thoại bí mật của nàng nằm trong túi xách, và túi xách đang để trên bàn trà, ngay trước mặt Vệ Ca.
Làm sao để lấy nó mà không bị nghi ngờ?
"Anh Vệ..." – Hà Nhi khẽ gọi, giọng yếu ớt, cố tình tạo ra vẻ mệt mỏi và nũng nịu. – "Em đói quá... Cả tối nay chưa ăn gì..."
Vệ Ca dừng tay, nhìn đồng hồ. Đã gần 2 giờ sáng.
"Muốn ăn gì?"
"Gì cũng được... cháo hay súp gì đó cho dễ nuốt..." – Nàng dựa đầu vào vai hắn, dụi dụi như một con mèo con tìm hơi ấm.
Hành động chủ động hiếm hoi này của Hà Nhi khiến Vệ Ca hài lòng. Hắn xoa đầu nàng, rồi đứng dậy.
"Ngồi yên đấy. Tôi xuống bếp nấu mì. Giờ này không gọi đồ được đâu."
Hắn đi vào khu bếp mở, cách phòng khách một khoảng, quay lưng lại phía nàng để lấy nồi và bật bếp.
Cơ hội!
Ngay khi tiếng nước xả vào nồi vang lên, Hà Nhi chộp lấy chiếc túi xách. Tay nàng run rẩy nhưng thao tác cực nhanh. Nàng lôi chiếc điện thoại cục gạch bé xíu được giấu kỹ trong ngăn bí mật của lớp lót túi.
Ngón tay nàng lướt trên bàn phím T9 quen thuộc, không cần nhìn màn hình.
Kho Pô Khăm. Biên giới Tây Ninh. AK47-XJ982. Lựu đạn-HG441. B40. Số lượng lớn.
Tít. Tin nhắn đã gửi.
Nàng nhanh chóng xóa tin nhắn, tắt nguồn, nhét điện thoại trở lại chỗ cũ. Tim nàng đập như trống trận, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
"Ăn cay không?"
Tiếng Vệ Ca vọng ra từ bếp. Hà Nhi giật bắn người, vội vàng buông túi xách xuống, điều chỉnh lại tư thế ngồi.
"Dạ... ít thôi ạ." – Nàng cố giữ giọng bình thường.
Vệ Ca bưng hai tô mì nghi ngút khói đi ra. Hắn đặt xuống bàn, nhìn Hà Nhi. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua chiếc túi xách, rồi dừng lại ở khuôn mặt có phần tái nhợt của nàng.
"Sao thế? Trông em như vừa gặp ma vậy."
Hà Nhi nuốt nước bọt, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Liệu hắn có nghi ngờ?
"Em... em bị đau bụng... chắc do uống rượu lúc nãy..." – Nàng ôm bụng, nhăn mặt.
Vệ Ca nhìn nàng một lúc lâu, không nói gì. Sự im lặng của hắn khiến không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Rồi hắn đẩy tô mì về phía nàng.
"Ăn đi cho nóng. Ăn xong uống thuốc dạ dày. Đêm nay tha cho em, không làm nữa."
Hà Nhi thở phào nhẹ nhõm, cầm đũa lên. Nàng đã qua ải.
Hắn ngồi đối diện, ăn mì một cách ngon lành. Hà Nhi vừa ăn vừa lén quan sát hắn. Gã đàn ông này vừa mới làm tình với nàng như một con thú, giờ lại ngồi ăn mì và lo nàng đau bụng. Một sự mâu thuẫn kỳ lạ.
Nhưng Hà Nhi không cho phép mình mềm lòng. Nàng nhìn xuống tô mì, tự nhủ: Ăn đi, Hà Nhi. Ăn để có sức mà chiến đấu. Thông tin đã gửi đi rồi. Cuộc chiến sắp bắt đầu.
Đêm đó, Hà Nhi nằm trên giường của Vệ Ca, trong căn phòng sặc mùi súng đạn và đàn ông. Vệ Ca ôm nàng từ phía sau, tay hắn đặt hờ hững lên bầu ngực nàng. Hắn ngủ say.
Hà Nhi mở mắt trân trân nhìn vào bóng tối. Nàng cảm thấy chiếc nhẫn trong dạ dày mình nhưng đang nặng ngàn cân, và những dòng tin nhắn vừa gửi đi như bản án tử hình đang treo lơ lửng trên đầu nàng. Nàng đã cắm một con dao vào sườn của Vạn Phát, và cả vào lòng tin của người đàn ông đang ôm nàng ngủ.
"Xin lỗi..." – Nàng thì thầm trong tâm trí, không biết là xin lỗi Vệ Ca, hay xin lỗi chính bản thân mình vì những gì sắp xảy ra.
 

nuthansieuxinh

Yếu sinh lý
Nếu đợi lâu mà bé không vào tức là bé mất nick nha các anh. Nhưng bé đảm bảo truyện sẽ không drop. Cảm ơn các chàng zai iu quý
 

glaki

Yếu sinh lý
FB_IMG_1775676855115.jpg
 

tranhaonam123

Yếu sinh lý
Chương 100: Vết Xước Trên Lưng và Những Con Số Tử Thần
Chiếc Land Rover lăn bánh trở lại đường quốc lộ, bỏ lại khu rừng cao su ma quái phía sau. Hà Nhi ngồi co ro ở ghế phụ, chiếc áo khoác da của Vệ Ca quấn chặt lấy thân thể trần trụi, vẫn còn vương mùi tinh dịch và mùi mồ hôi của cuộc giao hoan vừa rồi.
Vệ Ca lái xe bằng một tay, tay kia gác lên thành cửa sổ, điếu thuốc cháy đỏ kẹp giữa hai ngón tay. Hắn có vẻ thư thái hơn hẳn, cơn bão tố trong người đã được giải tỏa. Thi thoảng, hắn liếc nhìn sang Hà Nhi, ánh mắt không còn đe dọa mà mang một sự chiếm hữu trầm lặng.
"Đau lắm không?" – Hắn hỏi, mắt nhìn vào những vết xước đỏ rớm máu trên lưng Hà Nhi, do cọ xát với nắp capo nóng bỏng.
"Hơi rát..." – Hà Nhi trả lời, giọng khàn đặc. Nàng không nhìn hắn, mắt hướng ra màn đêm đen kịt ngoài cửa kính. Trong đầu nàng lúc này không phải là nỗi đau thể xác, mà là những dãy số.
AK-47. Lô hàng 2020. Thùng gỗ sồi, mã số XJ-982. Lựu đạn M67. Thùng xanh, mã số HG-441...
Nàng lẩm nhẩm trong đầu như tụng kinh. Đó là những gì nàng kịp liếc thấy trong kho hàng của Pô Khăm. Nàng phải ghi nhớ chúng. Từng con số, từng ký hiệu. Đó là bằng chứng sống còn để Tư lệnh Kiên có thể bóc gỡ đường dây này.
"Về nhà tôi." – Vệ Ca đột ngột nói, cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. – "Đêm nay không về 'Tử Cấm Thành' nữa. Giang ca chắc cũng đang bận rộn với mấy em người mẫu rồi."
Hà Nhi giật mình: "Nhà anh?"
"Ừ. Căn hộ riêng. Yên tĩnh hơn, sạch sẽ hơn."
Xe rẽ vào một khu chung cư cao cấp biệt lập ở Quận 7. Đây là hang ổ riêng của Vệ Ca, nơi mà ngay cả những đàn em thân tín cũng ít khi được đặt chân tới.
Căn hộ của Vệ Ca mang đậm phong cách của chủ nhân: Tối giản, lạnh lẽo với tông màu xám đen chủ đạo. Không có đồ trang trí thừa thãi, chỉ có những món đồ nội thất đắt tiền và... rất nhiều vũ khí. Trên tường treo một bộ sưu tập dao găm, kiếm Nhật, và trong tủ kính là những khẩu súng được tháo rời từng bộ phận.
"Vào tắm đi. Đồ của em vứt hết đi, mai tôi mua bộ khác."
Vệ Ca chỉ tay về phía phòng tắm. Hà Nhi gật đầu, lê bước chân mỏi nhừ đi vào.
Dưới vòi nước nóng, Hà Nhi gồng mình chịu đựng cơn đau rát khi nước chạm vào những vết thương. Nàng kỳ cọ thật mạnh, nhưng lần này không phải để tẩy rửa sự nhục nhã, mà để làm mình tỉnh táo lại. Thuốc kích dục đã tan dần, để lại sự mệt mỏi rã rời.
XJ-982... HG-441... B40...
Nàng nhắm mắt, khắc sâu những con số đó vào trí nhớ. Nàng cần điện thoại. Nàng cần báo cáo ngay lập tức trước khi quên hoặc bị lẫn lộn.
Hà Nhi bước ra khỏi phòng tắm với chiếc khăn quấn quanh người. Vệ Ca đang ngồi ở sofa, trên tay cầm một hộp y tế. Hắn đã tắm rửa sơ qua ở phòng tắm phụ, mặc một chiếc quần ngủ dài, để lộ thân trên vạm vỡ đầy sẹo.
"Lại đây." – Hắn vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh.
Hà Nhi ngoan ngoãn ngồi xuống. Vệ Ca xoay lưng nàng lại, nhẹ nhàng chấm thuốc sát trùng lên những vết xước trên lưng nàng.
"Xót đấy. Cố chịu." – Hắn nói, giọng trầm ấm hơn mọi khi.
Cảm giác bông gòn thấm thuốc chạm vào da thịt khiến Hà Nhi rùng mình. Nhưng nàng cắn răng không kêu một tiếng. Nàng đang tính toán. Chiếc điện thoại bí mật của nàng nằm trong túi xách, và túi xách đang để trên bàn trà, ngay trước mặt Vệ Ca.
Làm sao để lấy nó mà không bị nghi ngờ?
"Anh Vệ..." – Hà Nhi khẽ gọi, giọng yếu ớt, cố tình tạo ra vẻ mệt mỏi và nũng nịu. – "Em đói quá... Cả tối nay chưa ăn gì..."
Vệ Ca dừng tay, nhìn đồng hồ. Đã gần 2 giờ sáng.
"Muốn ăn gì?"
"Gì cũng được... cháo hay súp gì đó cho dễ nuốt..." – Nàng dựa đầu vào vai hắn, dụi dụi như một con mèo con tìm hơi ấm.
Hành động chủ động hiếm hoi này của Hà Nhi khiến Vệ Ca hài lòng. Hắn xoa đầu nàng, rồi đứng dậy.
"Ngồi yên đấy. Tôi xuống bếp nấu mì. Giờ này không gọi đồ được đâu."
Hắn đi vào khu bếp mở, cách phòng khách một khoảng, quay lưng lại phía nàng để lấy nồi và bật bếp.
Cơ hội!
Ngay khi tiếng nước xả vào nồi vang lên, Hà Nhi chộp lấy chiếc túi xách. Tay nàng run rẩy nhưng thao tác cực nhanh. Nàng lôi chiếc điện thoại cục gạch bé xíu được giấu kỹ trong ngăn bí mật của lớp lót túi.
Ngón tay nàng lướt trên bàn phím T9 quen thuộc, không cần nhìn màn hình.
Kho Pô Khăm. Biên giới Tây Ninh. AK47-XJ982. Lựu đạn-HG441. B40. Số lượng lớn.
Tít. Tin nhắn đã gửi.
Nàng nhanh chóng xóa tin nhắn, tắt nguồn, nhét điện thoại trở lại chỗ cũ. Tim nàng đập như trống trận, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
"Ăn cay không?"
Tiếng Vệ Ca vọng ra từ bếp. Hà Nhi giật bắn người, vội vàng buông túi xách xuống, điều chỉnh lại tư thế ngồi.
"Dạ... ít thôi ạ." – Nàng cố giữ giọng bình thường.
Vệ Ca bưng hai tô mì nghi ngút khói đi ra. Hắn đặt xuống bàn, nhìn Hà Nhi. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua chiếc túi xách, rồi dừng lại ở khuôn mặt có phần tái nhợt của nàng.
"Sao thế? Trông em như vừa gặp ma vậy."
Hà Nhi nuốt nước bọt, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Liệu hắn có nghi ngờ?
"Em... em bị đau bụng... chắc do uống rượu lúc nãy..." – Nàng ôm bụng, nhăn mặt.
Vệ Ca nhìn nàng một lúc lâu, không nói gì. Sự im lặng của hắn khiến không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Rồi hắn đẩy tô mì về phía nàng.
"Ăn đi cho nóng. Ăn xong uống thuốc dạ dày. Đêm nay tha cho em, không làm nữa."
Hà Nhi thở phào nhẹ nhõm, cầm đũa lên. Nàng đã qua ải.
Hắn ngồi đối diện, ăn mì một cách ngon lành. Hà Nhi vừa ăn vừa lén quan sát hắn. Gã đàn ông này vừa mới làm tình với nàng như một con thú, giờ lại ngồi ăn mì và lo nàng đau bụng. Một sự mâu thuẫn kỳ lạ.
Nhưng Hà Nhi không cho phép mình mềm lòng. Nàng nhìn xuống tô mì, tự nhủ: Ăn đi, Hà Nhi. Ăn để có sức mà chiến đấu. Thông tin đã gửi đi rồi. Cuộc chiến sắp bắt đầu.
Đêm đó, Hà Nhi nằm trên giường của Vệ Ca, trong căn phòng sặc mùi súng đạn và đàn ông. Vệ Ca ôm nàng từ phía sau, tay hắn đặt hờ hững lên bầu ngực nàng. Hắn ngủ say.
Hà Nhi mở mắt trân trân nhìn vào bóng tối. Nàng cảm thấy chiếc nhẫn trong dạ dày mình nhưng đang nặng ngàn cân, và những dòng tin nhắn vừa gửi đi như bản án tử hình đang treo lơ lửng trên đầu nàng. Nàng đã cắm một con dao vào sườn của Vạn Phát, và cả vào lòng tin của người đàn ông đang ôm nàng ngủ.
"Xin lỗi..." – Nàng thì thầm trong tâm trí, không biết là xin lỗi Vệ Ca, hay xin lỗi chính bản thân mình vì những gì sắp xảy ra.
Lâu lắm rồi không có chap mới nhỉ
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo