Tôi thẫn thờ, thất thần ngồi bất động ở đó. Nhìn cô bé ngủ ngoan, khuôn mặt không còn chút buồn bã.
Không gian, thời gian như lắng đọng vào giây phút đó. Nhưng qua ngày mai, sự việc sẽ như thế nào?
Tôi biết con bé cố tình ép tôi phải va chạm thể xác với cô bé. Cô bé muốn xác định tôi có thực sự quan tâm đến sống chết của mình hay không. Cô bé cố tình phớt lờ, từ chối mối quan hệ cha con với tôi.
Bình tĩnh suy nghĩ lại sự việc tôi nhận thấy mục đích cô bé rất rõ ràng: Tôi phải là người tình của cô bé, tôi vĩnh viễn phải giấu mối quan hệ phụ tử này trong lòng. Tôi phải im lặng và thoả mãn cho cô bé đến khi cô muốn dừng thì thôi.
Tuy nhiên, với bản thân tôi có thực sự muốn như vậy không? - Không hề, Tôi vẫn còn con gái nhỏ mà, tôi đã đấu tranh tư tưởng nhiều lắm rồi, tôi đã cắt đứt được dục vọng bản thân, có thể chưa hoàn toàn nhưng ít ra, tôi vẫn đang muốn hoàn thiện bản thân hơn, tất cả những gì tôi muốn hiện tại chỉ là sự quan tâm chăm sóc, bù đắp cho con bé bằng những gì tôi có thể của một người cha.
Để thoả mãn 2 điều đó không hề dễ dàng lúc này.
Mấy ngày sau đó, cô bé như vứt bỏ hết mọi thứ đã xảy ra, cô bé vui tươi hẳn lên, tôi đưa đón cô bé đến trường, cô bé vẫn vô tư hôn lên môi tôi từ biệt trước khi xuống xe, cô bé vẫn tíu tít, khi gặp tôi, vẫn vui vẻ kể chuyện trường lớp như trước lúc xảy ra chuyện.
Nhìn con gái như vậy tôi không nỡ làm gì khác, điều tôi đang không phải lo lắng đó là mấy hôm đó cô bé không hề đòi hỏi tôi phải đi khách sạn.
Tôi vẫn cố gượng ép mình như chưa có việc gì lớn, tôi không nhắc lại hay xưng hô cha con, tôi vẫn như ngày nào, vẫn như 1 “người tình” chăm sóc chiều chuộng cô bé.
10 ngày sau bữa tối định mệnh ở khách sạn đó, tôi đã có một quyết định mà có thể thay đổi cả cuộc đời tôi và cô bé.
Sài Gòn, ngày xx tháng xx năm xxxx
Tình Ca thương,
Mấy ngày qua anh đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện giữa anh và em. Khi mở bức thư này, có lẽ anh cũng đã đi xa. Nhưng trước hết mong em cố gắng mà đọc hết những dòng anh viết dưới đây. Em đang đọc là bức thư tình đấy, không phải lá thư chia tay đâu.
Trước hết, anh mong muốn em hiểu cho anh một điều rằng: “Dù anh ở bất cứ vị trí nào, phương diện nào, anh cũng mong Tình Ca chăm chú và hoàn thành chương trình đại học. Điều thứ 2: Dù anh là gì của em đi nữa, anh cũng sẽ không để em phải dùng thân xác của chính mình để làm phương tiện kiếm tiền!”
Anh gần em đủ lâu để hiểu được tính cách của em, anh sống đủ lâu để có thể biết được quyết tâm, nghị lực của em. Anh nghĩ em có thể dễ dàng vượt qua hai điều anh nói trên.
Với bản thân em, anh biết em đã trao đi tình cảm của mình cho anh rất nhiều, em có thể không màng đến bản thân để lo lắng quan tâm cho anh.
Chính vì điều đó, anh quyết định tạm xa em trong thời gian sắp tới, em có thể xem anh như người yêu xa, cũng không vấn đề gì cả, anh chấp nhận hết.
Nếu anh còn ở lại gần em như hiện tại, anh không chắc bản thân mình có thoải mái không? Tư tưởng có tốt được không?-Chắc chắn là không rồi. Em yêu anh, nhưng anh sống trong nỗi dằn vặt đó, em có thấy vui không?
Anh nghĩ, anh đi xa 3 năm tới, có nghĩa là anh để cho em một cơ hội và cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội.
Xa nhau, nhưng bất cứ lúc nào em cảm thấy áp lực cuộc sống, em thấy có gì bất ổn trên đường đời em đều có thể gọi cho anh, anh hứa sẽ luôn ở bên là chỗ dựa cho em lúc nào em cần đến.
Chỉ 3 năm thôi em ạ, em hãy cứ sống cho chính bản thân mình, để thử thách cho tình cảm của cả 2. Em cứ chuyên tâm học, về kinh tế anh có chuyển cho em tiền chi phí cho cả năm học. Em không phải quan tâm đến kinh tế nhiều nữa.
Nếu trong 3 năm sắp tới, sống trong cảm giác yêu xa. Vì tình yêu mà có thể giữ được tình cảm không thay đổi, không phai mờ đi. Anh nguyện, đánh đổi cả thế giới để ở bên Tình Ca đến cuối đời. Đây là một lời thề đấy.
Mong em luôn sáng suốt, nghị lực để sống tốt trong những ngày tới.
Yêu nhiều.
…………………..
Viết vội, bỏ vào bì thư kèm giấy tờ chiếc xe Vision bỏ vào cốp, xong tôi chạy đến khách sạn đã ở tuần trước gửi xe ở đó, rồi nhắn tin cho cô bé:
“EM ĐẾN KHÁCH SẠN BỮA TRƯỚC LẤY XE VỀ ĐỂ ĐI NHÉ, XE ANH DƯ ĐỂ Ở NHÀ NÊN ĐEM QUA CHO EM CÓ ĐI ĐÂU CHỦ ĐỘNG ĐI CHO TIỆN”
Tôi đang đánh cược với quyết định của chính mình, tôi đang lập nên một kế hoạch “cú lừa” của cuộc đời. Bởi sau 3 năm nữa dù tôi có như nào đi nữa, cô bé cũng sẽ không đến nỗi tự tử như lần vừa qua.
Với tuổi 19 cô bé đang sống, có lẽ vì cô bé trải qua quá nhiều biến cố nên khi gặp tôi, tựa như bám vào 1 cái phao, nơi mà em có thể thở thoải mái mà không lo bị ngộp.
Qua 3 năm nữa, khi va chạm đủ nhiều với đời, ở tuổi 22 và sự xa cách thì bản thân tôi nghĩ con bé cũng sẽ không còn mặn nồng và hụt hẫng như hiện tại.
Chỉ mong con bé đọc xong lá thư của tôi, con bé chấp nhận,”tình yêu xa” thì có lẽ cuộc đời tôi sẽ có hồi kết.
21h đêm, cô bé vẫn không trả lời tin nhắn.
Tôi chuyển số tiền lớn vào tài khoản cô bé…. Tôi hồi hộp chờ đợi..
5 phút….10 phút……20 phút….. trôi qua vẫn không có tin nhắn từ ngân hàng.
Tôi xếp đồ, chạy vội đến nhà vợ cũ thăm con gái. Tôi đã chuẩn bị để tìm một cuộc sống mới.
Sáng hôm sau, đứng từ xa chờ nhìn con bé đi học, tôi muốn nhìn biểu cảm trên khuôn mặt con bé như thế nào trước lúc rời mảnh đất Sài Gòn này.
Từ xa, tôi thấy cô bé đang sánh vai nói cười rất tươi với cô bạn đi cùng.
Thở phào, tôi nhắn tin: Cố lên em nhé!
Cô bé lấy điện thoại ra nhìn và rồi tự nhiên cười rất tươi, giơ điện thoại lên seffie với cổng trường Đại học Sài Gòn gửi cho tôi với lời nhắn: Anh giữ gìn sức khoẻ, làm việc tốt nhé. Em nhớ anh!
Tôi quay lưng đi, đạp ga xe rời khỏi mảnh đất Sài Gòn, hướng về Miền Trung-Tây Nguyên, tôi chưa biết sẽ ớ đâu nhưng tôi đã có được định hướng cho cuộc đời mình, tôi biết chắc tôi sẽ làm gì. Cuối cùng, cũng có 1 lời hứa dối mà ở đó sẽ có hạnh phúc của nhiều người.
Mỉm cười tôi thầm nghĩ trong lòng: TẠM BIỆT CON, TÌNH CA. HẸN GẶP LẠI!