CHƯƠNG 28: ĐẠI BÀNG VƯƠN CÁNH
Sài Gòn. Một tuần sau đêm huyết chiến K13.
Cơn mưa đêm định mệnh ấy đã gột rửa sạch sẽ những vệt máu trên bến K13 và bến Bình Quới, cuốn trôi xác chết của Hải Phay và những kẻ vô danh ra biển cả. Nhưng có một thứ mà nước mưa không thể rửa trôi, trái lại, nó càng lan nhanh và thấm sâu vào từng ngõ ngách của thành phố này: Tin Đồn.
Giang hồ Sài Gòn giống như một cái loa phát thanh khổng lồ chạy bằng cơm và cà phê đá.
Tại quán cà phê cóc nằm xiêu vẹo bên hông bến xe Miền Tây, nơi tụ tập của đám lơ xe, cò mồi và dân móc túi, câu chuyện về đêm K13 được thêu dệt thành một huyền thoại.
Một gã lơ xe rít hơi thuốc lào, nhả khói mù mịt, mắt trợn ngược kể lại như thể chính hắn đã đứng giữa chiến trường:
– Tụi bay có tin không? Đêm đó thằng Đại nó hóa rồng thật! Tao nghe mấy thằng đàn em Tám Sọ sống sót kể lại, mình nó chấp cả trăm thằng "xác sống". Nó chém một nhát là đi ba cái đầu. Máu ngập đến đầu gối!
– Xạo mày! – Một gã khác cười khẩy. – Làm đéo gì có chuyện đó. Tao nghe nói có "âm binh" về trợ chiến mà. Ông Phong Lân... cái ông già chết cách đây 20 năm rồi tự nhiên đội mồ sống dậy, cưỡi con xe 67 bay trên mặt nước, chém bay đầu Hải Phay trong một nốt nhạc.
– Thì đó! – Gã lơ xe đập đùi.
– Bởi vậy tao mới nói. Cái băng Trần Đại bây giờ không phải dạng vừa đâu. Tám Sọ mất xác, Hiếu Nhỏ trốn chui trốn nhủi như chó ghẻ. Giờ cái Sài Gòn này... coi chừng đổi chủ!
Không chỉ ở bến xe, mà trong những sòng tài xỉu ám khói ở Chợ Lớn, trong những tiệm hớt tóc thanh nữ ở Quận 1, hay những quán nhậu vỉa hè Quận 4... cái tên Trần Đại được nhắc đến với một thái độ hoàn toàn khác trước.
Không còn là "Du đãng hào hiệp” nữa. Họ gọi hắn bằng những danh xưng đầy kiêng nể: "Đại Bàng Mới", "Ông Trùm Trẻ", hay "Đại Ca mới".
Sự sụp đổ của liên minh Tám Sọ - Hiếu Nhỏ nhanh chóng và tàn khốc đến mức khiến cả giới giang hồ rùng mình. Một khoảng trống quyền lực khổng lồ đột ngột xuất hiện tại Quận 4 – vùng đất béo bở nhất nhì Sài Gòn với bến cảng, kho bãi và những khu ổ chuột dễ dàng thao túng.
Và ai cũng hiểu, kẻ duy nhất đủ tư cách, đủ bản lĩnh và đủ "máu" để ngồi vào cái ghế trống đó, không ai khác ngoài kẻ đã tắm máu ở K13.
Sòng bài "Cô Ba", hẻm 148 Tôn Đản, Quận 4.
Đây từng là "con gà đẻ trứng vàng" của Tám Sọ. Một sòng xóc đĩa và tài xỉu quy mô lớn, hoạt động 24/24 dưới vỏ bọc của một kho chứa gạo. Trước đây, bước vào đây là bước vào hang cọp, luật lệ hà khắc, cắt cổ dân chơi bằng những khoản vay lãi cắt cổ và trò bịp bợm.
Nhưng hôm nay, không khí ở đây khác hẳn.
Cánh cửa sắt nặng nề được kéo lên Rầm. Ánh nắng buổi trưa hắt vào không gian u tối, đầy mùi khói thuốc và mồ hôi.
Đám con bạc đang say sưa sát phạt giật mình quay lại. Đám bảo kê cũ của Tám Sọ (những kẻ đã đầu hàng) đứng nép vào tường, mặt cúi gằm sợ sệt.
Trần Đại bước vào. Hắn không băng bó đầy người như một thương binh, dù vết thương chưa lành hẳn. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, quần tây, đi giày da bụi bặm. Trên tay hắn không cầm mã tấu, mà cầm một cuốn sổ da.
Đi bên cạnh hắn là Lý Ngọc – với cặp kính cận mới và khuôn mặt lạnh lùng của một thư sinh toan tính. Phía sau là Tuấn Voi và Lâm Ba Gác như hai pho tượng hộ pháp, khoanh tay đứng chặn cửa.
Đại kéo một chiếc ghế gỗ ra giữa sòng, ngồi xuống. Hắn không quát tháo, không đập bàn. Hắn chỉ nhìn quanh một lượt. Cái nhìn tĩnh lặng nhưng áp lực đến mức tiếng xúc xắc trong bát cũng phải ngừng bặt.
– Anh em cứ chơi tiếp đi. – Đại nói, giọng trầm và vang. – Tui tới đây không phải để phá đám.
Đám con bạc ngơ ngác nhìn nhau.
– Từ hôm nay, cái sòng này thuộc về băng Trần Đại. – Lý Ngọc bước lên, dõng dạc tuyên bố. Hắn đặt một xấp tiền mặt dày cộm lên bàn cái. – Đây là tiền vốn mới.
Lý Ngọc quay sang đám nhân viên chia bài (Dealer) cũ của Tám Sọ, những kẻ đang run như cầy sấy: – Tụi bây nghe cho kỹ luật mới của anh Đại đây:
– Một: Dẹp hết mấy bộ bát đĩa gắn chip, dẹp hết mấy cục nam châm điều khiển. Ở đây chơi công bằng. Khách thắng thì chung đủ, khách thua thì chịu. Đứa nào giở trò bịp bợm, tao chặt tay.
– Hai: Không cho vay nặng lãi cắt cổ tại sòng. Ai hết tiền thì về, cấm cầm cố vợ con, nhà cửa.
– Ba: Tiền xâu giảm một nửa so với thời thằng Tám Sọ.
Cả sòng bài ồ lên kinh ngạc. Chơi xanh chín? Giảm tiền xâu? Đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử các sòng bài Quận 4.
Một tay con bạc già, nổi tiếng máu mặt, rụt rè hỏi:
– Anh Đại... nói thiệt hông? Lỡ tụi tui thắng lớn... sòng có chung nổi hông?
Trần Đại mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy tự tin:
– Ông thắng bao nhiêu, tôi chung bấy nhiêu. Uy tín của Trần Đại này đáng giá hơn vài ba cọc tiền lẻ. Nhưng nhớ cho kỹ, nếu ông chơi điếm với tôi...
Hắn không nói hết câu, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ Cộc... cộc. Lâm Ba Gác ở cửa bẻ khớp tay răng rắc, âm thanh giòn tan đầy đe dọa.
Tay con bạc già nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa:
– Dạ... dạ tin... tụi tui tin anh Đại!
– Làm việc đi. – Đại phẩy tay.
Sòng bài hoạt động trở lại. Nhưng lần này, không khí bớt đi sự căng thẳng, hằn học. Tiếng cười nói bắt đầu rôm rả hơn. Người ta truyền tai nhau: "Sòng anh Đại chơi đẹp lắm", "Sòng anh Đại không bịp".
Trong vòng chưa đầy ba ngày, lượng khách đổ về sòng tăng gấp đôi. Những con bạc từ Quận 1, Quận 5 nghe tiếng thơm cũng mò sang.
Trong văn phòng nhỏ phía sau sòng bài, Lý Ngọc đang gõ bàn tính lạch cạch, tay viết thoăn thoắt vào sổ sách.
– Đại ca, doanh thu ba ngày đầu tăng 40% so với sổ sách cũ của thằng Tám Sọ. Dù mình giảm tiền xâu, nhưng lượng khách đông bù lại. Quan trọng nhất là dân chơi nể mình.
Trần Đại đứng bên cửa sổ, nhìn ra con hẻm tấp nập bên dưới. Hắn châm một điếu thuốc, nhả khói trầm ngâm.
– Tiền là phương tiện, Ngọc à. Cái tao cần là lòng người. Tụi nó nể mình, tụi nó sẽ không quậy phá. Dân ở đây yên ổn, mình mới ngồi vững được.
Hắn quay lại, ánh mắt sắc bén:
– Trích 20% lợi nhuận tuần này. Đổi ra vàng cây và phong bì.
– Để làm gì đại ca? – Ngọc ngạc nhiên.
– Đi biếu mấy ông già. – Đại cười nhạt. – Mình ăn cơm, cũng phải mời người ta húp miếng cháo. Đó là luật.
Buổi chiều cùng ngày.
Tại tư dinh của Trần Đại. Hắn đang ngồi hút điếu xì gà sữa Cuba, tay mân mê cái đĩa nhạc, lau bóng loáng.
Lý Ngọc bước vào, đặt lên bàn 4 chiếc hộp gỗ sơn mài màu đỏ thẫm, chạm khắc tinh xảo.
– Xong rồi đại ca. – Ngọc nói, giọng điềm tĩnh. – Em đã cân đối sổ sách. Sau khi trừ chi phí vận hành, trả lương anh em, và trích quỹ từ thiện cho bên anh Mạnh... chúng ta còn dư một khoản kha khá.
Ngọc mở nắp một chiếc hộp ra cho Đại xem. Bên trong lót nhung đỏ sang trọng. Nằm gọn gàng giữa hộp là 1 cây vàng SJC lấp lánh và hai xấp tiền đô la Mỹ mỗi xấp 1.000 USD, tổng cộng 2.000 USD.
– Tổng cộng mỗi phần quà trị giá khoảng 27 triệu đồng (thời giá 1995). – Ngọc giải thích. – Bằng một con Dream Thái đập thùng. Nhân với 4 người là hơn 100 triệu. Đây là 20% lợi nhuận ròng của cả tháng đầu tiên.
Trần Đại cầm miếng vàng lên ngắm nghía, gật đầu hài lòng:
– Một con Dream Thái cho một cái gật đầu. Cái giá này hợp lý. Không quá ít để bị coi thường, cũng không quá nhiều để bị tụi nó nghi ngờ mình giàu xổi.
Hắn đóng nắp hộp lại cái Cốp. – Mày tính toán khôn lắm Ngọc. Năm 95 này, cầm vàng và đô la là chắc ăn nhất. Tụi giang hồ già thích tích trữ vàng, còn đô la để tụi nó đi mua sắm hàng ngoại.
Đại đứng dậy, đi lại gần Lý Ngọc:
– Mày đích thân đi đưa quà. Nói với mấy ổng bả: "Đây là chút quà mọn thằng em Trần Đại ra mắt các anh chị. Mong các anh chị chỉ giáo thêm." Nhớ, phải khiêm tốn, nhưng không được khúm núm. Mình là đối tác, không phải đầy tớ.
Lý Ngọc cười, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng: – Đại ca yên tâm. Em biết cách nói chuyện với mấy con cáo già đó.
Tư gia của Ông Pháo, Quận 8.
Trong căn phòng khách rộng lớn, bày trí theo phong cách cổ điển, bốn nhân vật quyền lực nhất thế giới ngầm Sài Gòn đang ngồi lại với nhau.
Trên bàn, 4 chiếc hộp sơn mài đã được mở ra. Ánh vàng của miếng SJC và màu xanh của những tờ đô la Mỹ nổi bật trên nền nhung đỏ.
Tư Lò Mổ cầm miếng vàng lên, cắn nhẹ một cái (thói quen dân chợ búa), rồi cười khà khà:
– Chà chà... Vàng bốn số chín, đô la mới cáu cạnh. Thằng nhóc này chơi đẹp đa. Mới tiếp quản cái "chuồng heo" Quận 4 được một tháng mà đã dư dả thế này rồi sao?
Gã nhẩm tính:
– Một cây vàng, hai ngàn đô. Chỗ này mua được miếng đất ngon ở Gò Vấp rồi. Hào phóng hơn thằng keo kiệt Tám Sọ nhiều. Thằng Tám hồi xưa mỗi tháng chỉ dám vác qua đây cặp rượu Tây với vài triệu tiền mặt.
Vương Xích Thố hừ một tiếng, vuốt bộ ria mép: – Lị đừng thấy tiền mà sáng mắt. Thằng Đại nó khôn lắm. Nó đưa vàng và đô la là để bịt miệng tụi mình, để tụi mình đừng xen vào chuyện nó cải tổ lại Quận 4.
Lão Vương cầm xấp đô la lên, búng tanh tách: – Nhưng Ngộ công nhận, nó có bản lĩnh. Đêm đó nó chém thằng Hải Phay nát như tương, giờ lại biết làm ăn, biết luật chia chác. Thằng này có tố chất làm lớn.
Mộng Lan rít một hơi thuốc lá thơm, nhả khói mông lung:
– Anh Pháo, anh tính sao? Ghế thằng Hiếu đang trống? Ngoài thằng Đại ra thì làm gì có ai xứng tầm? Ngặt cái nó còn trẻ quá.
Cả phòng im lặng, chờ đợi phán quyết của "Bố Già".
Ông Pháo từ từ mở mắt. Ông không nhìn vào vàng hay tiền. Ông nhìn vào thái độ của Lý Ngọc lúc nãy khi đến đưa quà – một thái độ cung kính nhưng đầy tự tin, không hề sợ sệt.
– Tre già thì măng mọc. – Ông Pháo chậm rãi nói. – Nó biết điều, biết luật, lại được lòng dân. Đó là cái gốc để tồn tại lâu dài.
Ông Pháo đóng nắp hộp quà lại, đẩy sang một bên như không quan tâm:
– Nhận quà của nó. Còn việc cho nó ngồi vào cái ghế thứ trống thì từ từ, để cho nó thời gian chứng minh coi sao. Lúc đó giang hồ cũng khó nói ra nói vào.
Ông ngước mắt lên, ánh mắt sắc lẹm: – Quan sát nó. Đừng để nó vươn vòi quá xa. Quận 4 là của nó, nhưng Sài Gòn vẫn là của chúng ta. Nếu nó biết an phận làm một con chó giữ nhà giỏi thì tốt. Còn nếu nó muốn làm chủ...
Ông Pháo bóp nát bông hoa sứ trắng trong tay: – ...Thì ta bóp chết nó lúc nào chẳng được.
Khu ổ chuột Xóm Cháy, hẻm 148 Tôn Đản. 3 giờ chiều.
Cái nắng oi ả của buổi chiều Sài Gòn dội xuống những mái tôn thấp lè tè của khu ổ chuột, nung nóng không khí lên đến mức ngột ngạt. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa loang lổ, quyện với mùi cống rãnh đen ngòm, mùi cá kho mặn chát, mùi mồ hôi chua loét và cả cái mùi đặc trưng của sự nghèo đói túng quẫn.
Bà Tư Bún Riêu ngồi phe phẩy cái quạt nan rách tươm, đôi mắt mờ đục đầy lo âu nhìn ra đầu hẻm.
Mấy hôm nay, cả cái xóm này xôn xao tin thằng Tám Sọ bị lật đổ. Một băng nhóm mới với cái tên "Rồng Sài Gòn" đã lên nắm quyền. Bà Tư sợ. Người nghèo như bà sợ nhất là thay đổi. Thời thằng Tám Sọ, mỗi ngày bà bán được mười tô bún thì phải cúng cho tụi nó hai tô tiền bảo kê. Không đóng thì nó đá đổ nồi nước lèo, đánh đập không thương tiếc.
Không biết băng mới này thế nào? Có ác hơn không? Hay lại là một bầy kên kên khác đói khát hơn?
– TRÁNH ĐƯỜNG! TRÁNH ĐƯỜNG RA BÀ CON ƠI!
Một tiếng quát ồm ồm như sấm rền vang lên từ đầu hẻm làm bà Tư giật bắn mình, suýt làm rơi cái quạt.
Một chiếc xe ba gác máy chở hàng cồng kềnh đang lùi vào, ống xả phả khói đen mù mịt. Chiếc xe chất đống những bao tải trắng và thùng các-tông cao ngất ngưởng. Nhưng thứ khiến người dân Xóm Cháy khiếp vía không phải là hàng hóa, mà là những kẻ ngồi trên xe.
Cầm lái là Lâm "Ba Gác". Gã khổng lồ da đen bóng, đầu trọc lóc, mồ hôi nhễ nhại khiến hình xăm con rồng xanh quấn quanh mỏ neo trên bắp tay như đang uốn lượn sống động.
Ngồi vắt vẻo trên đỉnh đống hàng là Tuấn "Voi". Hắn cao gần hai mét, mặt vẫn còn sưng húp híp tím bầm (di chứng của trận huyết chiến K13 chưa tan hết), mắt híp lại hung dữ, tay cầm một cuốn sổ dày cộm và cây bút bi cài trên vành tai.
Nhưng hôm nay, đi cùng hai gã hộ pháp ấy còn có bốn thằng nhóc choai choai, mặt mũi lì lợm, trên người đứa nào cũng dán băng keo cá nhân hoặc quấn băng trắng toát.
Thái Sơn ngồi cạnh Tuấn Voi, cánh tay trái băng bó treo trước ngực, ánh mắt sắc lẹm quan sát từng ngóc ngách con hẻm.Huy Lì và Kha Ghẻ ngồi vắt chân hai bên thành xe, tay chân đầy vết xước, miệng nhai kẹo cao su nhóp nhép, vẻ mặt bất cần đời. Riêng Ba Thẹo thì ngồi lọt thỏm giữa mấy bao gạo. Cái đầu nó quấn băng trắng như cái nồi cơm điện, chỉ chừa ra hai con mắt và cái miệng đang cười hề hề. Dù bị thương nặng nhất, nhưng nó lại là đứa hăng hái nhất đòi đi theo.
Bà Tư run rẩy, vội vàng móc trong túi yếm ra nắm tiền lẻ nhàu nát đã chuẩn bị sẵn. Mùi dầu gió trên người bà bay ra nồng nặc.
– Chết cha... Tụi nó tới thu tiền.
Chiếc xe ba gác dừng lại KÉT một cái ngay trước gánh bún lụp xụp của bà Tư.
Tuấn Voi nhảy xuống đất cái BỊCH, làm rung chuyển cả mấy cái ghế nhựa. Hắn lầm lỳ bước tới, cái bóng khổng lồ che khuất cả ánh nắng, trùm lên người bà Tư bé nhỏ.
– Bà là Tư Bún Riêu phải hông? – Tuấn Voi hỏi, giọng khàn đặc, tay lăm lăm cuốn sổ.
– Dạ... dạ phải... dạ em chào anh Hai... chào mấy cậu... – Bà Tư lắp bắp, hai tay run rẩy dâng nắm tiền lẻ lên cao quá đầu.
– Dạ... tiền xâu hôm nay đây... Mấy anh thương tình, nay trời nắng quá ế khách... tui chỉ có nhiêu đây...
Tuấn Voi nhìn nắm tiền lẻ nhàu nát, thấm đẫm mồ hôi và mùi hành mỡ. Rồi hắn nhìn khuôn mặt khắc khổ đầy nếp nhăn, rúm ró vì sợ hãi của bà già. Hắn nhíu mày, mặt đanh lại dữ tợn.
Bà Tư tưởng hắn chê ít, sắp vung tay đánh, vội co rúm người lại, nhắm tịt mắt chờ đợi một cái tát trời giáng.
Nhưng không có cú đấm nào cả.
Bàn tay to như nải chuối của Tuấn Voi gạt phắt tay bà ra. – Bà làm cái gì vậy?
– Dạ? – Bà Tư mở mắt, ngơ ngác, tim đập thình thịch.
Tuấn Voi quay lại, hét lớn về phía chiếc xe ba gác: – TỤI BAY ĐÂU! XUỐNG HÀNG!
– Dạ đại ca!
Bốn thằng nhóc đồng thanh hô lớn.
Huy Lì và Kha Ghẻ nhảy phắt xuống xe. Tuy vóc dáng nhỏ con nhưng tụi nó khỏe như trâu. Mỗi đứa vác trên vai một bao gạo 25kg trắng tinh, in hình bông lúa vàng. Tụi nó đi phăm phăm tới, đặt bịch hai bao gạo xuống cạnh nồi nước lèo của bà Tư.
Thái Sơn nhảy xuống sau, dùng cánh tay lành lặn xách theo một thùng mì tôm Miliket (loại bao bì giấy xi măng huyền thoại) và một lố nước mắm Nam Ngư.
Ba Thẹo lồm cồm bò xuống, tay ôm một bịch ni lông to tướng đựng đầy thuốc cảm Xuyên Tâm Liên, dầu gió và bông băng. Nó chạy lon ton lại, đặt bịch thuốc lên bàn, cười toe toét lộ cái răng sún: – Bà Tư, thuốc này anh Đại gửi biếu bà phòng khi trái gió trở trời nè!
Bà Tư đứng chết trân. Cả cái hẻm Xóm Cháy bắt đầu thò đầu ra dòm ngó. Mấy bà hàng xóm xì xầm bàn tán, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
– Cái... cái gì đây anh Hai? – Bà Tư run run hỏi, tay vẫn nắm chặt mớ tiền lẻ.
Tuấn Voi lấy cây bút bi cài trên tai xuống, gạch một cái roẹt vào sổ, dõng dạc tuyên bố:
– LỆNH CỦA ANH ĐẠI. – Từ nay, bà con buôn bán nhỏ lẻ trong cái hẻm này MIỄN PHÍ hoàn toàn tiền bảo kê. Không thu một cắc. – Còn đây là quà ra mắt của băng Rồng Sài Gòn. Gạo Thái thơm, nước mắm nhĩ, thuốc men. Bà cầm lấy mà ăn, hoặc nấu bún bán cũng được.
– Trời đất... – Bà Tư rớt nước mắt, tay chân bủn rủn. Bà không tin vào tai mình. – Thiệt... thiệt hả cậu? Không thu tiền... mà còn cho gạo? Tui có nằm mơ hông?
Lâm Ba Gác đứng bên cạnh lau mồ hôi trán, cười hề hề để lộ hàm răng ám khói thuốc, vỗ vai bà Tư làm bà suýt té:
– Thiệt chứ giỡn gì má. Anh Đại tui nói rồi: "Lấy tiền của người giàu chia cho người nghèo mới là hảo hán. Đi trấn lột bà già bán bún thì hèn lắm, chó nó cũng không thèm làm". – Thôi má nhận đi cho tụi con đi chỗ khác. Còn cả trăm hộ nữa.
Thái Sơn đứng bên cạnh, nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má bà Tư, lòng nó bỗng thấy lạ lắm. Hồi xưa đi bụi đời, nó chỉ toàn giật đồ, ăn cắp của người ta. Người ta nhìn nó bằng ánh mắt căm ghét, khinh bỉ. Còn bây giờ, bà Tư nhìn nó và mấy anh em như nhìn... ân nhân.
Nó khẽ cúi đầu chào bà Tư: – Bà giữ gìn sức khỏe nha bà. Tụi con đi.
Đoàn quân "từ thiện" lại tiếp tục di chuyển sâu vào trong hẻm. Những con hẻm nhỏ hẹp, xe ba gác không vào được, là lúc tụi nhỏ phát huy tác dụng.
– Huy! Kha! Vác gạo vô hẻm 4 xuyệt 2! – Tuấn Voi ra lệnh.
– Rõ! – Hai thằng nhóc vác bao gạo chạy băng băng. Tụi nó luồn lách qua những dây phơi quần áo, nhảy qua những vũng nước đọng, mang gạo đến tận cửa từng nhà.
– Sơn! Thẹo! Cầm danh sách thuốc men đi hẻm bên trái!
Thái Sơn cầm tờ giấy, dẫn Ba Thẹo đi vào một ngách nhỏ tối tăm, ẩm thấp.
Đến trước một căn nhà lụp xụp, vách dựng bằng tôn rách vá víu bao bì các tông, mùi thuốc bắc sắc nồng nặc bay ra. Đây là nhà của ông Bảy "Liệt". Ông già bị tai biến nằm một chỗ, con cái bỏ đi hết, sống nhờ hàng xóm cho cơm.
Thái Sơn đẩy cửa bước vào. Trong bóng tối lờ mờ, một ông già gầy guộc nằm co ro trên chiếc chõng tre, muỗi bay vo ve xung quanh.
Thấy bóng người lạ, ông già ú ớ, sợ hãi co rúm lại.
– Ông đừng sợ. – Sơn nói nhẹ nhàng. Nó ra hiệu cho Ba Thẹo.
Ba Thẹo nhanh nhảu chạy tới, đặt bịch thuốc, dầu gió và hộp sữa đặc Ông Thọ xuống đầu giường. – Ông Bảy, tụi con là lính anh Đại. Anh Đại biếu ông ít sữa với thuốc uống cho khỏe.
Ông già ngơ ngác, đôi mắt đục ngầu ầng ậng nước. Ông cố nhấc bàn tay khẳng khiu lên, run rẩy muốn nắm lấy tay Ba Thẹo.
Thái Sơn quan sát căn nhà dột nát. Nó thấy cái màn tuyn đã rách bươm, muỗi tha hồ chui vào đốt ông già. Nó quay sang Ba Thẹo: – Thẹo, mày chạy ra xe, kêu anh Lâm đưa cái bạt nilon dư với cuộn dây kẽm vô đây.
– Chi vậy đại ca?
– Vá cái mái nhà cho ổng. Mưa tạt ướt mèm rồi kìa.
Mười lăm phút sau, hai thằng nhóc giang hồ, một thằng gãy tay, một thằng băng đầu, hì hục leo trèo, căng tấm bạt che lại chỗ dột trên mái nhà ông Bảy. Tụi nó làm lóng ngóng, vụng về, nhưng đầy nhiệt tình.
Khi tụi nó xong việc, Tuấn Voi cũng vừa lách người bước vào. Hắn nhìn cái mái nhà mới được vá, gật đầu hài lòng, vỗ mạnh vào vai Sơn làm nó suýt sụm bà chè: – Khá lắm nhóc. Biết quan sát.
Tuấn Voi đi tới bên giường, đỡ ông già ngồi dậy, rót cho ông ly nước, rồi dúi vào túi áo ông tờ 50 ngàn đồng (một số tiền lớn thời bấy giờ). – Cầm lấy mua cháo ăn. Đừng có uống rượu đế nữa cha nội, chết sớm đó.
Ông Bảy mấp máy môi, giọng khàn đặc không thành tiếng: – Cảm... cảm ơn... mấy cậu... sống lâu trăm tuổi...
Bước ra khỏi căn nhà tối tăm đó, Thái Sơn hít một hơi thật sâu. Cái mùi cống rãnh bên ngoài dường như bớt hôi thối hơn mọi ngày. Nó nhìn xuống bàn tay mình – bàn tay từng cầm dao đâm người, giờ vừa mới giúp che mưa che nắng cho một ông già xa lạ.
Nó cảm thấy tự hào. Một niềm tự hào khác hẳn với lúc nó đánh thắng một trận đòn. Đây là niềm tự hào của một người đàn ông biết bảo vệ kẻ yếu.
Ở đầu hẻm lớn, không khí vui nhộn hơn hẳn.
Lâm Ba Gác đang bị một đám con nít bu quanh. Tụi nhỏ lúc đầu còn sợ cái đầu trọc và hình xăm rồng của hắn, nhưng khi thấy hắn lôi ra một bịch kẹo dừa Bến Tre to tướng, nỗi sợ bay biến đâu mất.
– Từ từ! Đứa nào cũng có phần! Đừng có chen lấn! – Lâm quát, nhưng miệng cười toét toét.
Huy Lì và Kha Ghẻ sau khi vác gạo xong cũng chạy ra nhập hội. Tụi nó tuy là dân anh chị nhí, nhưng bản chất vẫn là trẻ con.
– Ê nhóc tì! – Kha Ghẻ vẫy một thằng bé đang thò lò mũi xanh đứng nép một góc. – Lại đây anh cho cái này.
Thằng bé rụt rè bước tới. Kha Ghẻ móc trong túi ra một viên bi ve bảy màu lấp lánh (báu vật của nó). – Cho mày nè. Mai mốt ai ăn hiếp mày, cứ nói là em của anh Kha Ghẻ, nghe chưa?
Thằng bé cầm viên bi, mắt sáng rỡ: – Dạ! Cảm ơn anh Kha! Anh Kha ngầu quá!
Ba Thẹo cũng không chịu thua kém. Nó ngồi xổm xuống, chỉ vào cái băng trắng trên đầu mình, bắt đầu "chém gió" với đám nhóc: – Tụi bây biết sao đầu anh bị vầy hông? Hôm bữa anh một mình chấp mười thằng xác sống, tụi nó cầm búa bổ vô đầu anh mà búa gãy luôn đó!
Đám con nít há hốc mồm, mắt tròn xoe ngưỡng mộ: – Uầy... Anh Ba mình đồng da sắt hả?
– Chứ sao! – Ba Thẹo vỗ ngực bộp bộp. – Mai mốt lớn anh dạy võ cho tụi bây. Nhưng mà phải ngoan, phải đi học, không được đi bụi đời nghe chưa? Đi bụi đời khổ lắm, bị người ta đánh sưng đầu giống anh nè.
Tuấn Voi đứng dựa vào xe ba gác, châm điếu thuốc, nhìn đám "đệ tử" của mình đang hòa nhập với đám trẻ con xóm nghèo. Hắn quay sang Lâm Ba Gác: – Mày thấy sao Lâm?
Lâm cười khì: – Thấy vui anh Hai. Hồi đó mình đi thu tiền, tụi nhỏ thấy mình là chạy mất dép. Giờ tụi nó dám leo lên đầu mình ngồi. Kể cũng lạ.
– Anh Đại nói đúng. – Tuấn Voi nhả khói thuốc lên trời. – Làm người tốt sướng hơn làm người xấu. Tối nay về tao ăn cơm ngon miệng hơn mọi bữa.
Cảnh tượng ấy kỳ lạ đến mức siêu thực giữa cái đất Quận 4 đầy rẫy tệ nạn này. Những kẻ từng cầm mã tấu chém người không ghê tay, giờ đây lại đang làm công việc của những nhà từ thiện. Không có máy quay phim, không có diễn văn màu mè, không có sự trịch thượng bố thí. Chỉ có sự chân thành cục mịch của những con người cùng khổ đi lên.
Bà Tư Bún Riêu đứng ở cửa, nhìn theo bóng chiếc xe ba gác và bốn thằng nhóc đang leo tót lên thùng xe, cười đùa vẫy tay chào lại đám trẻ con trong xóm. Bóng chiếc xe khuất dần sau ngã rẽ, để lại một làn khói trắng và những tiếng cười giòn tan.
Bà chắp tay vái lên trời: – Mô Phật... Sống kề miệng lỗ rồi mới thấy du đãng biết thương dân. Cậu Đại này... chắc là Bồ Tát phái xuống cứu cái xóm này rồi. Cầu trời khấn phật cho mấy cậu bình an...
Một hạt giống thiện lương đã được gieo xuống mảnh đất cằn cỗi của khu ổ chuột. Và chính những hạt giống ấy sẽ mọc lên thành một "Bức Tường Thành Lòng Dân" vững chắc, bảo vệ băng nhóm của Trần Đại trước những cơn bão táp sắp tới từ phía chính quyền và kẻ thù.
Ánh nắng ban mai rọi xuống khoảng sân xi măng rộng lớn, nơi hàng chục gã đàn em của băng Trần Đại, giang hồ dạo này gọi là Rồng Sài Gòn, đang tập thể dục buổi sáng. Tiếng hô "Hây! Hây!" vang lên đều đặn đầy khí thế.
Ở một góc sân, nơi được quây lại bằng lưới B40 làm xưởng sửa xe dã chiến, Ba Thẹo đang chui rúc dưới gầm một chiếc xe tải cũ.
Thằng nhóc vẫn quấn băng trắng toát trên đầu (di chứng của trận chiến K13), nhưng tay chân thì nhanh thoăn thoắt. Nó đang cầm cái cờ lê 14, vặn ốc xả nhớt một cách say mê như nghệ sĩ đang chơi đàn.
– Ê Thẹo! Xong chưa mày? – Lâm "Ba Gác" đứng chống nạnh bên ngoài, tay cầm điếu thuốc lá phì phèo.
– Dạ sắp xong rồi sư phụ! – Ba Thẹo nói vọng ra, giọng lanh lảnh.
Nó lồm cồm bò ra khỏi gầm xe. Mặt mũi đen nhẻm dầu nhớt, chỉ có hàm răng là trắng bóc cười toe toét. Bộ quần áo công nhân màu xanh dương rộng thùng thình dính đầy mỡ bò, nhưng Ba Thẹo mặc nó với vẻ tự hào không giấu giếm.
Trần Đại đi ngang qua, thấy cảnh đó thì dừng lại. Hắn nhìn thằng em nuôi, lòng vừa buồn cười vừa thương.
– Sao? – Đại hỏi. – Mày chắc chắn chưa? Hôm qua tao hỏi lại lần cuối, mày có muốn đi học với tụi thằng Sơn không? Tao lo được hết.
Ba Thẹo nghe đến chữ "học" thì giãy nảy như đỉa phải vôi. Nó vội vàng giấu cái cờ lê ra sau lưng, xua tay lia lịa:
– Thôi thôi đại ca ơi! Em lạy anh! Anh bắt em đi đánh lộn, bắt em vác gạo bao nhiêu cũng được. Chứ anh bắt em ngồi nhìn mấy con chữ, em thà đập đầu vô tường chết còn sướng hơn. – Với lại... – Nó gãi đầu, cười hì hì. – Em dốt đặc cán mai, vô trỏng cô giáo gọi lên bảng chắc em đái ra quần. Em theo sư phụ Lâm học sửa xe sướng hơn. Mai mốt em mở cái tiệm sửa xe máy, kiếm tiền cưới vợ cho anh Đại.
Lâm Ba Gác cười khà khà, vỗ mạnh vào lưng thằng đệ tử: – Thằng này được! Có khiếu. Mới dạy ba bữa mà nó rã máy con Honda 67 ra ráp lại chạy ngon ơ. Nó có đôi tay thợ máy đó đại ca. Để nó cho tui, tui đào tạo nó thành "thần đèn" Quận 4.
Trần Đại gật đầu. Hắn biết, mỗi người có một số phận, một năng khiếu riêng. Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên... học hành.
– Được rồi. – Đại nói. – Vậy mày ở lại, ráng mà học nghề cho giỏi. Nhưng tao cấm tiệt chuyện đua xe hay phá làng phá xóm nghe chưa?
– Dạ tuân lệnh đại ca! – Ba Thẹo đứng nghiêm,
Trong khi Ba Thẹo được thỏa chí tang bồng với dầu nhớt, thì ở trong văn phòng, một không khí bi thương và căng thẳng đang bao trùm lên ba nhân vật còn lại.
Thái Sơn, Huy "Lì" và Kha "Ghẻ" đang đứng xếp hàng ngang trước mặt Trần Đại và Lý Ngọc.
Trên bàn là ba bộ đồng phục học sinh: Áo sơ mi trắng tinh, quần tây xanh đen, và ba đôi dép quai hậu Biti’s mới cáu cạnh. Bên cạnh đó là ba chiếc cặp táp đen.
– Mặc vô. – Đại ra lệnh ngắn gọn.
Ba thằng nhóc nhìn bộ đồng phục như nhìn áo quan.
– Đại ca... – Kha Ghẻ nhăn nhó, cái mặt đầy mụn của nó méo xệch. – Em 16 tuổi rồi. Giờ anh bắt em mặc cái quần xanh này vô ngồi chung với mấy đứa nít ranh lớp 9... Kỳ lắm anh ơi.
– Kỳ cái gì? – Lý Ngọc lên tiếng, đẩy gọng kính. – Hồ sơ tao làm lại hết rồi. Giấy khai sinh tụi bây giảm xuống 2 tuổi. Giờ trên giấy tờ tụi bây mới 14 tuổi, học lớp 9 là đúng rồi.
Huy Lì, thằng cục súc nhất nhóm, lầm bầm: – Anh Đại, cho em theo anh Tuấn Voi đi bảo kê quán Bar đi. Em hứa em không quậy. Chứ đi học... chữ nó không vào đầu em đâu.
Trần Đại đập tay xuống bàn cái Rầm.
– CÂM HẾT!
Cả ba đứa im bặt, cúi gằm mặt.
Đại bước tới, nâng cằm Thái Sơn lên, nhìn thẳng vào mắt nó: – Tụi bây nghĩ làm giang hồ là sướng lắm hả? Là cầm mã tấu ra đường chém lộn là oai hả? – Đêm ở K13, tụi bây thấy rồi đó. Chết chóc, máu me, hôi thối. Tụi bây muốn cả đời sống chui nhủi, chết không ai nhặt xác như thằng Hải Phay à?
Đại dịu giọng xuống, nhưng ánh mắt vẫn kiên quyết: – Tao, anh Ngọc, anh Lâm, anh Tuấn... tụi tao đã lỡ nhúng chàm rồi, không rút chân ra được. Nhưng tụi bây còn trẻ. Tụi bây là tương lai của cái băng này. – Muốn làm đại ca thời nay thì phải có cái đầu. Phải biết tính toán, biết luật pháp, biết đối nhân xử thế. Nhìn anh Lý Ngọc mà học. Nó không cần động tay chân mà quản lý cả ngàn người, tiền vô như nước. Tụi bây muốn làm tướng hay làm tốt thí?
Thái Sơn cắn môi. Nó hiểu tấm lòng của đại ca. Nó nhìn hai thằng bạn, rồi gật đầu dứt khoát: – Em hiểu rồi đại ca. Tụi em sẽ đi học.
– Tốt. – Đại vỗ vai nó. – Nhiệm vụ của tụi bây là: Sáng đi học, tối về đây. – Tao không bắt tụi bây phải học giỏi nhất trường. Nhưng đứa nào trốn học, đứa nào bị đuổi học vì quậy phá... tao sẽ đích thân cắt gân chân đứa đó rồi đuổi về quê chăn vịt. Rõ chưa?
– Rõ! – Ba đứa đồng thanh hô, nhưng trong lòng thì ngao ngán tận cổ.
Đại ném cho mỗi đứa một xấp tiền lẻ: – Tiền ăn sáng và dằn túi. Nhớ kỹ lời tao dặn: Ẩn mình. Vào đó là học sinh, không phải giang hồ. Đứa nào lộ thân phận là em của Trần Đại thì coi chừng tao.
Hành trình học đường của đám Thái Sơn chính thức bắt đầu.
(Hết chương 28)
Sài Gòn. Một tuần sau đêm huyết chiến K13.
Cơn mưa đêm định mệnh ấy đã gột rửa sạch sẽ những vệt máu trên bến K13 và bến Bình Quới, cuốn trôi xác chết của Hải Phay và những kẻ vô danh ra biển cả. Nhưng có một thứ mà nước mưa không thể rửa trôi, trái lại, nó càng lan nhanh và thấm sâu vào từng ngõ ngách của thành phố này: Tin Đồn.
Giang hồ Sài Gòn giống như một cái loa phát thanh khổng lồ chạy bằng cơm và cà phê đá.
Tại quán cà phê cóc nằm xiêu vẹo bên hông bến xe Miền Tây, nơi tụ tập của đám lơ xe, cò mồi và dân móc túi, câu chuyện về đêm K13 được thêu dệt thành một huyền thoại.
Một gã lơ xe rít hơi thuốc lào, nhả khói mù mịt, mắt trợn ngược kể lại như thể chính hắn đã đứng giữa chiến trường:
– Tụi bay có tin không? Đêm đó thằng Đại nó hóa rồng thật! Tao nghe mấy thằng đàn em Tám Sọ sống sót kể lại, mình nó chấp cả trăm thằng "xác sống". Nó chém một nhát là đi ba cái đầu. Máu ngập đến đầu gối!
– Xạo mày! – Một gã khác cười khẩy. – Làm đéo gì có chuyện đó. Tao nghe nói có "âm binh" về trợ chiến mà. Ông Phong Lân... cái ông già chết cách đây 20 năm rồi tự nhiên đội mồ sống dậy, cưỡi con xe 67 bay trên mặt nước, chém bay đầu Hải Phay trong một nốt nhạc.
– Thì đó! – Gã lơ xe đập đùi.
– Bởi vậy tao mới nói. Cái băng Trần Đại bây giờ không phải dạng vừa đâu. Tám Sọ mất xác, Hiếu Nhỏ trốn chui trốn nhủi như chó ghẻ. Giờ cái Sài Gòn này... coi chừng đổi chủ!
Không chỉ ở bến xe, mà trong những sòng tài xỉu ám khói ở Chợ Lớn, trong những tiệm hớt tóc thanh nữ ở Quận 1, hay những quán nhậu vỉa hè Quận 4... cái tên Trần Đại được nhắc đến với một thái độ hoàn toàn khác trước.
Không còn là "Du đãng hào hiệp” nữa. Họ gọi hắn bằng những danh xưng đầy kiêng nể: "Đại Bàng Mới", "Ông Trùm Trẻ", hay "Đại Ca mới".
Sự sụp đổ của liên minh Tám Sọ - Hiếu Nhỏ nhanh chóng và tàn khốc đến mức khiến cả giới giang hồ rùng mình. Một khoảng trống quyền lực khổng lồ đột ngột xuất hiện tại Quận 4 – vùng đất béo bở nhất nhì Sài Gòn với bến cảng, kho bãi và những khu ổ chuột dễ dàng thao túng.
Và ai cũng hiểu, kẻ duy nhất đủ tư cách, đủ bản lĩnh và đủ "máu" để ngồi vào cái ghế trống đó, không ai khác ngoài kẻ đã tắm máu ở K13.
Sòng bài "Cô Ba", hẻm 148 Tôn Đản, Quận 4.
Đây từng là "con gà đẻ trứng vàng" của Tám Sọ. Một sòng xóc đĩa và tài xỉu quy mô lớn, hoạt động 24/24 dưới vỏ bọc của một kho chứa gạo. Trước đây, bước vào đây là bước vào hang cọp, luật lệ hà khắc, cắt cổ dân chơi bằng những khoản vay lãi cắt cổ và trò bịp bợm.
Nhưng hôm nay, không khí ở đây khác hẳn.
Cánh cửa sắt nặng nề được kéo lên Rầm. Ánh nắng buổi trưa hắt vào không gian u tối, đầy mùi khói thuốc và mồ hôi.
Đám con bạc đang say sưa sát phạt giật mình quay lại. Đám bảo kê cũ của Tám Sọ (những kẻ đã đầu hàng) đứng nép vào tường, mặt cúi gằm sợ sệt.
Trần Đại bước vào. Hắn không băng bó đầy người như một thương binh, dù vết thương chưa lành hẳn. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, quần tây, đi giày da bụi bặm. Trên tay hắn không cầm mã tấu, mà cầm một cuốn sổ da.
Đi bên cạnh hắn là Lý Ngọc – với cặp kính cận mới và khuôn mặt lạnh lùng của một thư sinh toan tính. Phía sau là Tuấn Voi và Lâm Ba Gác như hai pho tượng hộ pháp, khoanh tay đứng chặn cửa.
Đại kéo một chiếc ghế gỗ ra giữa sòng, ngồi xuống. Hắn không quát tháo, không đập bàn. Hắn chỉ nhìn quanh một lượt. Cái nhìn tĩnh lặng nhưng áp lực đến mức tiếng xúc xắc trong bát cũng phải ngừng bặt.
– Anh em cứ chơi tiếp đi. – Đại nói, giọng trầm và vang. – Tui tới đây không phải để phá đám.
Đám con bạc ngơ ngác nhìn nhau.
– Từ hôm nay, cái sòng này thuộc về băng Trần Đại. – Lý Ngọc bước lên, dõng dạc tuyên bố. Hắn đặt một xấp tiền mặt dày cộm lên bàn cái. – Đây là tiền vốn mới.
Lý Ngọc quay sang đám nhân viên chia bài (Dealer) cũ của Tám Sọ, những kẻ đang run như cầy sấy: – Tụi bây nghe cho kỹ luật mới của anh Đại đây:
– Một: Dẹp hết mấy bộ bát đĩa gắn chip, dẹp hết mấy cục nam châm điều khiển. Ở đây chơi công bằng. Khách thắng thì chung đủ, khách thua thì chịu. Đứa nào giở trò bịp bợm, tao chặt tay.
– Hai: Không cho vay nặng lãi cắt cổ tại sòng. Ai hết tiền thì về, cấm cầm cố vợ con, nhà cửa.
– Ba: Tiền xâu giảm một nửa so với thời thằng Tám Sọ.
Cả sòng bài ồ lên kinh ngạc. Chơi xanh chín? Giảm tiền xâu? Đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử các sòng bài Quận 4.
Một tay con bạc già, nổi tiếng máu mặt, rụt rè hỏi:
– Anh Đại... nói thiệt hông? Lỡ tụi tui thắng lớn... sòng có chung nổi hông?
Trần Đại mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy tự tin:
– Ông thắng bao nhiêu, tôi chung bấy nhiêu. Uy tín của Trần Đại này đáng giá hơn vài ba cọc tiền lẻ. Nhưng nhớ cho kỹ, nếu ông chơi điếm với tôi...
Hắn không nói hết câu, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ Cộc... cộc. Lâm Ba Gác ở cửa bẻ khớp tay răng rắc, âm thanh giòn tan đầy đe dọa.
Tay con bạc già nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa:
– Dạ... dạ tin... tụi tui tin anh Đại!
– Làm việc đi. – Đại phẩy tay.
Sòng bài hoạt động trở lại. Nhưng lần này, không khí bớt đi sự căng thẳng, hằn học. Tiếng cười nói bắt đầu rôm rả hơn. Người ta truyền tai nhau: "Sòng anh Đại chơi đẹp lắm", "Sòng anh Đại không bịp".
Trong vòng chưa đầy ba ngày, lượng khách đổ về sòng tăng gấp đôi. Những con bạc từ Quận 1, Quận 5 nghe tiếng thơm cũng mò sang.
Trong văn phòng nhỏ phía sau sòng bài, Lý Ngọc đang gõ bàn tính lạch cạch, tay viết thoăn thoắt vào sổ sách.
– Đại ca, doanh thu ba ngày đầu tăng 40% so với sổ sách cũ của thằng Tám Sọ. Dù mình giảm tiền xâu, nhưng lượng khách đông bù lại. Quan trọng nhất là dân chơi nể mình.
Trần Đại đứng bên cửa sổ, nhìn ra con hẻm tấp nập bên dưới. Hắn châm một điếu thuốc, nhả khói trầm ngâm.
– Tiền là phương tiện, Ngọc à. Cái tao cần là lòng người. Tụi nó nể mình, tụi nó sẽ không quậy phá. Dân ở đây yên ổn, mình mới ngồi vững được.
Hắn quay lại, ánh mắt sắc bén:
– Trích 20% lợi nhuận tuần này. Đổi ra vàng cây và phong bì.
– Để làm gì đại ca? – Ngọc ngạc nhiên.
– Đi biếu mấy ông già. – Đại cười nhạt. – Mình ăn cơm, cũng phải mời người ta húp miếng cháo. Đó là luật.
Buổi chiều cùng ngày.
Tại tư dinh của Trần Đại. Hắn đang ngồi hút điếu xì gà sữa Cuba, tay mân mê cái đĩa nhạc, lau bóng loáng.
Lý Ngọc bước vào, đặt lên bàn 4 chiếc hộp gỗ sơn mài màu đỏ thẫm, chạm khắc tinh xảo.
– Xong rồi đại ca. – Ngọc nói, giọng điềm tĩnh. – Em đã cân đối sổ sách. Sau khi trừ chi phí vận hành, trả lương anh em, và trích quỹ từ thiện cho bên anh Mạnh... chúng ta còn dư một khoản kha khá.
Ngọc mở nắp một chiếc hộp ra cho Đại xem. Bên trong lót nhung đỏ sang trọng. Nằm gọn gàng giữa hộp là 1 cây vàng SJC lấp lánh và hai xấp tiền đô la Mỹ mỗi xấp 1.000 USD, tổng cộng 2.000 USD.
– Tổng cộng mỗi phần quà trị giá khoảng 27 triệu đồng (thời giá 1995). – Ngọc giải thích. – Bằng một con Dream Thái đập thùng. Nhân với 4 người là hơn 100 triệu. Đây là 20% lợi nhuận ròng của cả tháng đầu tiên.
Trần Đại cầm miếng vàng lên ngắm nghía, gật đầu hài lòng:
– Một con Dream Thái cho một cái gật đầu. Cái giá này hợp lý. Không quá ít để bị coi thường, cũng không quá nhiều để bị tụi nó nghi ngờ mình giàu xổi.
Hắn đóng nắp hộp lại cái Cốp. – Mày tính toán khôn lắm Ngọc. Năm 95 này, cầm vàng và đô la là chắc ăn nhất. Tụi giang hồ già thích tích trữ vàng, còn đô la để tụi nó đi mua sắm hàng ngoại.
Đại đứng dậy, đi lại gần Lý Ngọc:
– Mày đích thân đi đưa quà. Nói với mấy ổng bả: "Đây là chút quà mọn thằng em Trần Đại ra mắt các anh chị. Mong các anh chị chỉ giáo thêm." Nhớ, phải khiêm tốn, nhưng không được khúm núm. Mình là đối tác, không phải đầy tớ.
Lý Ngọc cười, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng: – Đại ca yên tâm. Em biết cách nói chuyện với mấy con cáo già đó.
Tư gia của Ông Pháo, Quận 8.
Trong căn phòng khách rộng lớn, bày trí theo phong cách cổ điển, bốn nhân vật quyền lực nhất thế giới ngầm Sài Gòn đang ngồi lại với nhau.
Trên bàn, 4 chiếc hộp sơn mài đã được mở ra. Ánh vàng của miếng SJC và màu xanh của những tờ đô la Mỹ nổi bật trên nền nhung đỏ.
Tư Lò Mổ cầm miếng vàng lên, cắn nhẹ một cái (thói quen dân chợ búa), rồi cười khà khà:
– Chà chà... Vàng bốn số chín, đô la mới cáu cạnh. Thằng nhóc này chơi đẹp đa. Mới tiếp quản cái "chuồng heo" Quận 4 được một tháng mà đã dư dả thế này rồi sao?
Gã nhẩm tính:
– Một cây vàng, hai ngàn đô. Chỗ này mua được miếng đất ngon ở Gò Vấp rồi. Hào phóng hơn thằng keo kiệt Tám Sọ nhiều. Thằng Tám hồi xưa mỗi tháng chỉ dám vác qua đây cặp rượu Tây với vài triệu tiền mặt.
Vương Xích Thố hừ một tiếng, vuốt bộ ria mép: – Lị đừng thấy tiền mà sáng mắt. Thằng Đại nó khôn lắm. Nó đưa vàng và đô la là để bịt miệng tụi mình, để tụi mình đừng xen vào chuyện nó cải tổ lại Quận 4.
Lão Vương cầm xấp đô la lên, búng tanh tách: – Nhưng Ngộ công nhận, nó có bản lĩnh. Đêm đó nó chém thằng Hải Phay nát như tương, giờ lại biết làm ăn, biết luật chia chác. Thằng này có tố chất làm lớn.
Mộng Lan rít một hơi thuốc lá thơm, nhả khói mông lung:
– Anh Pháo, anh tính sao? Ghế thằng Hiếu đang trống? Ngoài thằng Đại ra thì làm gì có ai xứng tầm? Ngặt cái nó còn trẻ quá.
Cả phòng im lặng, chờ đợi phán quyết của "Bố Già".
Ông Pháo từ từ mở mắt. Ông không nhìn vào vàng hay tiền. Ông nhìn vào thái độ của Lý Ngọc lúc nãy khi đến đưa quà – một thái độ cung kính nhưng đầy tự tin, không hề sợ sệt.
– Tre già thì măng mọc. – Ông Pháo chậm rãi nói. – Nó biết điều, biết luật, lại được lòng dân. Đó là cái gốc để tồn tại lâu dài.
Ông Pháo đóng nắp hộp quà lại, đẩy sang một bên như không quan tâm:
– Nhận quà của nó. Còn việc cho nó ngồi vào cái ghế thứ trống thì từ từ, để cho nó thời gian chứng minh coi sao. Lúc đó giang hồ cũng khó nói ra nói vào.
Ông ngước mắt lên, ánh mắt sắc lẹm: – Quan sát nó. Đừng để nó vươn vòi quá xa. Quận 4 là của nó, nhưng Sài Gòn vẫn là của chúng ta. Nếu nó biết an phận làm một con chó giữ nhà giỏi thì tốt. Còn nếu nó muốn làm chủ...
Ông Pháo bóp nát bông hoa sứ trắng trong tay: – ...Thì ta bóp chết nó lúc nào chẳng được.
Khu ổ chuột Xóm Cháy, hẻm 148 Tôn Đản. 3 giờ chiều.
Cái nắng oi ả của buổi chiều Sài Gòn dội xuống những mái tôn thấp lè tè của khu ổ chuột, nung nóng không khí lên đến mức ngột ngạt. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa loang lổ, quyện với mùi cống rãnh đen ngòm, mùi cá kho mặn chát, mùi mồ hôi chua loét và cả cái mùi đặc trưng của sự nghèo đói túng quẫn.
Bà Tư Bún Riêu ngồi phe phẩy cái quạt nan rách tươm, đôi mắt mờ đục đầy lo âu nhìn ra đầu hẻm.
Mấy hôm nay, cả cái xóm này xôn xao tin thằng Tám Sọ bị lật đổ. Một băng nhóm mới với cái tên "Rồng Sài Gòn" đã lên nắm quyền. Bà Tư sợ. Người nghèo như bà sợ nhất là thay đổi. Thời thằng Tám Sọ, mỗi ngày bà bán được mười tô bún thì phải cúng cho tụi nó hai tô tiền bảo kê. Không đóng thì nó đá đổ nồi nước lèo, đánh đập không thương tiếc.
Không biết băng mới này thế nào? Có ác hơn không? Hay lại là một bầy kên kên khác đói khát hơn?
– TRÁNH ĐƯỜNG! TRÁNH ĐƯỜNG RA BÀ CON ƠI!
Một tiếng quát ồm ồm như sấm rền vang lên từ đầu hẻm làm bà Tư giật bắn mình, suýt làm rơi cái quạt.
Một chiếc xe ba gác máy chở hàng cồng kềnh đang lùi vào, ống xả phả khói đen mù mịt. Chiếc xe chất đống những bao tải trắng và thùng các-tông cao ngất ngưởng. Nhưng thứ khiến người dân Xóm Cháy khiếp vía không phải là hàng hóa, mà là những kẻ ngồi trên xe.
Cầm lái là Lâm "Ba Gác". Gã khổng lồ da đen bóng, đầu trọc lóc, mồ hôi nhễ nhại khiến hình xăm con rồng xanh quấn quanh mỏ neo trên bắp tay như đang uốn lượn sống động.
Ngồi vắt vẻo trên đỉnh đống hàng là Tuấn "Voi". Hắn cao gần hai mét, mặt vẫn còn sưng húp híp tím bầm (di chứng của trận huyết chiến K13 chưa tan hết), mắt híp lại hung dữ, tay cầm một cuốn sổ dày cộm và cây bút bi cài trên vành tai.
Nhưng hôm nay, đi cùng hai gã hộ pháp ấy còn có bốn thằng nhóc choai choai, mặt mũi lì lợm, trên người đứa nào cũng dán băng keo cá nhân hoặc quấn băng trắng toát.
Thái Sơn ngồi cạnh Tuấn Voi, cánh tay trái băng bó treo trước ngực, ánh mắt sắc lẹm quan sát từng ngóc ngách con hẻm.Huy Lì và Kha Ghẻ ngồi vắt chân hai bên thành xe, tay chân đầy vết xước, miệng nhai kẹo cao su nhóp nhép, vẻ mặt bất cần đời. Riêng Ba Thẹo thì ngồi lọt thỏm giữa mấy bao gạo. Cái đầu nó quấn băng trắng như cái nồi cơm điện, chỉ chừa ra hai con mắt và cái miệng đang cười hề hề. Dù bị thương nặng nhất, nhưng nó lại là đứa hăng hái nhất đòi đi theo.
Bà Tư run rẩy, vội vàng móc trong túi yếm ra nắm tiền lẻ nhàu nát đã chuẩn bị sẵn. Mùi dầu gió trên người bà bay ra nồng nặc.
– Chết cha... Tụi nó tới thu tiền.
Chiếc xe ba gác dừng lại KÉT một cái ngay trước gánh bún lụp xụp của bà Tư.
Tuấn Voi nhảy xuống đất cái BỊCH, làm rung chuyển cả mấy cái ghế nhựa. Hắn lầm lỳ bước tới, cái bóng khổng lồ che khuất cả ánh nắng, trùm lên người bà Tư bé nhỏ.
– Bà là Tư Bún Riêu phải hông? – Tuấn Voi hỏi, giọng khàn đặc, tay lăm lăm cuốn sổ.
– Dạ... dạ phải... dạ em chào anh Hai... chào mấy cậu... – Bà Tư lắp bắp, hai tay run rẩy dâng nắm tiền lẻ lên cao quá đầu.
– Dạ... tiền xâu hôm nay đây... Mấy anh thương tình, nay trời nắng quá ế khách... tui chỉ có nhiêu đây...
Tuấn Voi nhìn nắm tiền lẻ nhàu nát, thấm đẫm mồ hôi và mùi hành mỡ. Rồi hắn nhìn khuôn mặt khắc khổ đầy nếp nhăn, rúm ró vì sợ hãi của bà già. Hắn nhíu mày, mặt đanh lại dữ tợn.
Bà Tư tưởng hắn chê ít, sắp vung tay đánh, vội co rúm người lại, nhắm tịt mắt chờ đợi một cái tát trời giáng.
Nhưng không có cú đấm nào cả.
Bàn tay to như nải chuối của Tuấn Voi gạt phắt tay bà ra. – Bà làm cái gì vậy?
– Dạ? – Bà Tư mở mắt, ngơ ngác, tim đập thình thịch.
Tuấn Voi quay lại, hét lớn về phía chiếc xe ba gác: – TỤI BAY ĐÂU! XUỐNG HÀNG!
– Dạ đại ca!
Bốn thằng nhóc đồng thanh hô lớn.
Huy Lì và Kha Ghẻ nhảy phắt xuống xe. Tuy vóc dáng nhỏ con nhưng tụi nó khỏe như trâu. Mỗi đứa vác trên vai một bao gạo 25kg trắng tinh, in hình bông lúa vàng. Tụi nó đi phăm phăm tới, đặt bịch hai bao gạo xuống cạnh nồi nước lèo của bà Tư.
Thái Sơn nhảy xuống sau, dùng cánh tay lành lặn xách theo một thùng mì tôm Miliket (loại bao bì giấy xi măng huyền thoại) và một lố nước mắm Nam Ngư.
Ba Thẹo lồm cồm bò xuống, tay ôm một bịch ni lông to tướng đựng đầy thuốc cảm Xuyên Tâm Liên, dầu gió và bông băng. Nó chạy lon ton lại, đặt bịch thuốc lên bàn, cười toe toét lộ cái răng sún: – Bà Tư, thuốc này anh Đại gửi biếu bà phòng khi trái gió trở trời nè!
Bà Tư đứng chết trân. Cả cái hẻm Xóm Cháy bắt đầu thò đầu ra dòm ngó. Mấy bà hàng xóm xì xầm bàn tán, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
– Cái... cái gì đây anh Hai? – Bà Tư run run hỏi, tay vẫn nắm chặt mớ tiền lẻ.
Tuấn Voi lấy cây bút bi cài trên tai xuống, gạch một cái roẹt vào sổ, dõng dạc tuyên bố:
– LỆNH CỦA ANH ĐẠI. – Từ nay, bà con buôn bán nhỏ lẻ trong cái hẻm này MIỄN PHÍ hoàn toàn tiền bảo kê. Không thu một cắc. – Còn đây là quà ra mắt của băng Rồng Sài Gòn. Gạo Thái thơm, nước mắm nhĩ, thuốc men. Bà cầm lấy mà ăn, hoặc nấu bún bán cũng được.
– Trời đất... – Bà Tư rớt nước mắt, tay chân bủn rủn. Bà không tin vào tai mình. – Thiệt... thiệt hả cậu? Không thu tiền... mà còn cho gạo? Tui có nằm mơ hông?
Lâm Ba Gác đứng bên cạnh lau mồ hôi trán, cười hề hề để lộ hàm răng ám khói thuốc, vỗ vai bà Tư làm bà suýt té:
– Thiệt chứ giỡn gì má. Anh Đại tui nói rồi: "Lấy tiền của người giàu chia cho người nghèo mới là hảo hán. Đi trấn lột bà già bán bún thì hèn lắm, chó nó cũng không thèm làm". – Thôi má nhận đi cho tụi con đi chỗ khác. Còn cả trăm hộ nữa.
Thái Sơn đứng bên cạnh, nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má bà Tư, lòng nó bỗng thấy lạ lắm. Hồi xưa đi bụi đời, nó chỉ toàn giật đồ, ăn cắp của người ta. Người ta nhìn nó bằng ánh mắt căm ghét, khinh bỉ. Còn bây giờ, bà Tư nhìn nó và mấy anh em như nhìn... ân nhân.
Nó khẽ cúi đầu chào bà Tư: – Bà giữ gìn sức khỏe nha bà. Tụi con đi.
Đoàn quân "từ thiện" lại tiếp tục di chuyển sâu vào trong hẻm. Những con hẻm nhỏ hẹp, xe ba gác không vào được, là lúc tụi nhỏ phát huy tác dụng.
– Huy! Kha! Vác gạo vô hẻm 4 xuyệt 2! – Tuấn Voi ra lệnh.
– Rõ! – Hai thằng nhóc vác bao gạo chạy băng băng. Tụi nó luồn lách qua những dây phơi quần áo, nhảy qua những vũng nước đọng, mang gạo đến tận cửa từng nhà.
– Sơn! Thẹo! Cầm danh sách thuốc men đi hẻm bên trái!
Thái Sơn cầm tờ giấy, dẫn Ba Thẹo đi vào một ngách nhỏ tối tăm, ẩm thấp.
Đến trước một căn nhà lụp xụp, vách dựng bằng tôn rách vá víu bao bì các tông, mùi thuốc bắc sắc nồng nặc bay ra. Đây là nhà của ông Bảy "Liệt". Ông già bị tai biến nằm một chỗ, con cái bỏ đi hết, sống nhờ hàng xóm cho cơm.
Thái Sơn đẩy cửa bước vào. Trong bóng tối lờ mờ, một ông già gầy guộc nằm co ro trên chiếc chõng tre, muỗi bay vo ve xung quanh.
Thấy bóng người lạ, ông già ú ớ, sợ hãi co rúm lại.
– Ông đừng sợ. – Sơn nói nhẹ nhàng. Nó ra hiệu cho Ba Thẹo.
Ba Thẹo nhanh nhảu chạy tới, đặt bịch thuốc, dầu gió và hộp sữa đặc Ông Thọ xuống đầu giường. – Ông Bảy, tụi con là lính anh Đại. Anh Đại biếu ông ít sữa với thuốc uống cho khỏe.
Ông già ngơ ngác, đôi mắt đục ngầu ầng ậng nước. Ông cố nhấc bàn tay khẳng khiu lên, run rẩy muốn nắm lấy tay Ba Thẹo.
Thái Sơn quan sát căn nhà dột nát. Nó thấy cái màn tuyn đã rách bươm, muỗi tha hồ chui vào đốt ông già. Nó quay sang Ba Thẹo: – Thẹo, mày chạy ra xe, kêu anh Lâm đưa cái bạt nilon dư với cuộn dây kẽm vô đây.
– Chi vậy đại ca?
– Vá cái mái nhà cho ổng. Mưa tạt ướt mèm rồi kìa.
Mười lăm phút sau, hai thằng nhóc giang hồ, một thằng gãy tay, một thằng băng đầu, hì hục leo trèo, căng tấm bạt che lại chỗ dột trên mái nhà ông Bảy. Tụi nó làm lóng ngóng, vụng về, nhưng đầy nhiệt tình.
Khi tụi nó xong việc, Tuấn Voi cũng vừa lách người bước vào. Hắn nhìn cái mái nhà mới được vá, gật đầu hài lòng, vỗ mạnh vào vai Sơn làm nó suýt sụm bà chè: – Khá lắm nhóc. Biết quan sát.
Tuấn Voi đi tới bên giường, đỡ ông già ngồi dậy, rót cho ông ly nước, rồi dúi vào túi áo ông tờ 50 ngàn đồng (một số tiền lớn thời bấy giờ). – Cầm lấy mua cháo ăn. Đừng có uống rượu đế nữa cha nội, chết sớm đó.
Ông Bảy mấp máy môi, giọng khàn đặc không thành tiếng: – Cảm... cảm ơn... mấy cậu... sống lâu trăm tuổi...
Bước ra khỏi căn nhà tối tăm đó, Thái Sơn hít một hơi thật sâu. Cái mùi cống rãnh bên ngoài dường như bớt hôi thối hơn mọi ngày. Nó nhìn xuống bàn tay mình – bàn tay từng cầm dao đâm người, giờ vừa mới giúp che mưa che nắng cho một ông già xa lạ.
Nó cảm thấy tự hào. Một niềm tự hào khác hẳn với lúc nó đánh thắng một trận đòn. Đây là niềm tự hào của một người đàn ông biết bảo vệ kẻ yếu.
Ở đầu hẻm lớn, không khí vui nhộn hơn hẳn.
Lâm Ba Gác đang bị một đám con nít bu quanh. Tụi nhỏ lúc đầu còn sợ cái đầu trọc và hình xăm rồng của hắn, nhưng khi thấy hắn lôi ra một bịch kẹo dừa Bến Tre to tướng, nỗi sợ bay biến đâu mất.
– Từ từ! Đứa nào cũng có phần! Đừng có chen lấn! – Lâm quát, nhưng miệng cười toét toét.
Huy Lì và Kha Ghẻ sau khi vác gạo xong cũng chạy ra nhập hội. Tụi nó tuy là dân anh chị nhí, nhưng bản chất vẫn là trẻ con.
– Ê nhóc tì! – Kha Ghẻ vẫy một thằng bé đang thò lò mũi xanh đứng nép một góc. – Lại đây anh cho cái này.
Thằng bé rụt rè bước tới. Kha Ghẻ móc trong túi ra một viên bi ve bảy màu lấp lánh (báu vật của nó). – Cho mày nè. Mai mốt ai ăn hiếp mày, cứ nói là em của anh Kha Ghẻ, nghe chưa?
Thằng bé cầm viên bi, mắt sáng rỡ: – Dạ! Cảm ơn anh Kha! Anh Kha ngầu quá!
Ba Thẹo cũng không chịu thua kém. Nó ngồi xổm xuống, chỉ vào cái băng trắng trên đầu mình, bắt đầu "chém gió" với đám nhóc: – Tụi bây biết sao đầu anh bị vầy hông? Hôm bữa anh một mình chấp mười thằng xác sống, tụi nó cầm búa bổ vô đầu anh mà búa gãy luôn đó!
Đám con nít há hốc mồm, mắt tròn xoe ngưỡng mộ: – Uầy... Anh Ba mình đồng da sắt hả?
– Chứ sao! – Ba Thẹo vỗ ngực bộp bộp. – Mai mốt lớn anh dạy võ cho tụi bây. Nhưng mà phải ngoan, phải đi học, không được đi bụi đời nghe chưa? Đi bụi đời khổ lắm, bị người ta đánh sưng đầu giống anh nè.
Tuấn Voi đứng dựa vào xe ba gác, châm điếu thuốc, nhìn đám "đệ tử" của mình đang hòa nhập với đám trẻ con xóm nghèo. Hắn quay sang Lâm Ba Gác: – Mày thấy sao Lâm?
Lâm cười khì: – Thấy vui anh Hai. Hồi đó mình đi thu tiền, tụi nhỏ thấy mình là chạy mất dép. Giờ tụi nó dám leo lên đầu mình ngồi. Kể cũng lạ.
– Anh Đại nói đúng. – Tuấn Voi nhả khói thuốc lên trời. – Làm người tốt sướng hơn làm người xấu. Tối nay về tao ăn cơm ngon miệng hơn mọi bữa.
Cảnh tượng ấy kỳ lạ đến mức siêu thực giữa cái đất Quận 4 đầy rẫy tệ nạn này. Những kẻ từng cầm mã tấu chém người không ghê tay, giờ đây lại đang làm công việc của những nhà từ thiện. Không có máy quay phim, không có diễn văn màu mè, không có sự trịch thượng bố thí. Chỉ có sự chân thành cục mịch của những con người cùng khổ đi lên.
Bà Tư Bún Riêu đứng ở cửa, nhìn theo bóng chiếc xe ba gác và bốn thằng nhóc đang leo tót lên thùng xe, cười đùa vẫy tay chào lại đám trẻ con trong xóm. Bóng chiếc xe khuất dần sau ngã rẽ, để lại một làn khói trắng và những tiếng cười giòn tan.
Bà chắp tay vái lên trời: – Mô Phật... Sống kề miệng lỗ rồi mới thấy du đãng biết thương dân. Cậu Đại này... chắc là Bồ Tát phái xuống cứu cái xóm này rồi. Cầu trời khấn phật cho mấy cậu bình an...
Một hạt giống thiện lương đã được gieo xuống mảnh đất cằn cỗi của khu ổ chuột. Và chính những hạt giống ấy sẽ mọc lên thành một "Bức Tường Thành Lòng Dân" vững chắc, bảo vệ băng nhóm của Trần Đại trước những cơn bão táp sắp tới từ phía chính quyền và kẻ thù.
Ánh nắng ban mai rọi xuống khoảng sân xi măng rộng lớn, nơi hàng chục gã đàn em của băng Trần Đại, giang hồ dạo này gọi là Rồng Sài Gòn, đang tập thể dục buổi sáng. Tiếng hô "Hây! Hây!" vang lên đều đặn đầy khí thế.
Ở một góc sân, nơi được quây lại bằng lưới B40 làm xưởng sửa xe dã chiến, Ba Thẹo đang chui rúc dưới gầm một chiếc xe tải cũ.
Thằng nhóc vẫn quấn băng trắng toát trên đầu (di chứng của trận chiến K13), nhưng tay chân thì nhanh thoăn thoắt. Nó đang cầm cái cờ lê 14, vặn ốc xả nhớt một cách say mê như nghệ sĩ đang chơi đàn.
– Ê Thẹo! Xong chưa mày? – Lâm "Ba Gác" đứng chống nạnh bên ngoài, tay cầm điếu thuốc lá phì phèo.
– Dạ sắp xong rồi sư phụ! – Ba Thẹo nói vọng ra, giọng lanh lảnh.
Nó lồm cồm bò ra khỏi gầm xe. Mặt mũi đen nhẻm dầu nhớt, chỉ có hàm răng là trắng bóc cười toe toét. Bộ quần áo công nhân màu xanh dương rộng thùng thình dính đầy mỡ bò, nhưng Ba Thẹo mặc nó với vẻ tự hào không giấu giếm.
Trần Đại đi ngang qua, thấy cảnh đó thì dừng lại. Hắn nhìn thằng em nuôi, lòng vừa buồn cười vừa thương.
– Sao? – Đại hỏi. – Mày chắc chắn chưa? Hôm qua tao hỏi lại lần cuối, mày có muốn đi học với tụi thằng Sơn không? Tao lo được hết.
Ba Thẹo nghe đến chữ "học" thì giãy nảy như đỉa phải vôi. Nó vội vàng giấu cái cờ lê ra sau lưng, xua tay lia lịa:
– Thôi thôi đại ca ơi! Em lạy anh! Anh bắt em đi đánh lộn, bắt em vác gạo bao nhiêu cũng được. Chứ anh bắt em ngồi nhìn mấy con chữ, em thà đập đầu vô tường chết còn sướng hơn. – Với lại... – Nó gãi đầu, cười hì hì. – Em dốt đặc cán mai, vô trỏng cô giáo gọi lên bảng chắc em đái ra quần. Em theo sư phụ Lâm học sửa xe sướng hơn. Mai mốt em mở cái tiệm sửa xe máy, kiếm tiền cưới vợ cho anh Đại.
Lâm Ba Gác cười khà khà, vỗ mạnh vào lưng thằng đệ tử: – Thằng này được! Có khiếu. Mới dạy ba bữa mà nó rã máy con Honda 67 ra ráp lại chạy ngon ơ. Nó có đôi tay thợ máy đó đại ca. Để nó cho tui, tui đào tạo nó thành "thần đèn" Quận 4.
Trần Đại gật đầu. Hắn biết, mỗi người có một số phận, một năng khiếu riêng. Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên... học hành.
– Được rồi. – Đại nói. – Vậy mày ở lại, ráng mà học nghề cho giỏi. Nhưng tao cấm tiệt chuyện đua xe hay phá làng phá xóm nghe chưa?
– Dạ tuân lệnh đại ca! – Ba Thẹo đứng nghiêm,
Trong khi Ba Thẹo được thỏa chí tang bồng với dầu nhớt, thì ở trong văn phòng, một không khí bi thương và căng thẳng đang bao trùm lên ba nhân vật còn lại.
Thái Sơn, Huy "Lì" và Kha "Ghẻ" đang đứng xếp hàng ngang trước mặt Trần Đại và Lý Ngọc.
Trên bàn là ba bộ đồng phục học sinh: Áo sơ mi trắng tinh, quần tây xanh đen, và ba đôi dép quai hậu Biti’s mới cáu cạnh. Bên cạnh đó là ba chiếc cặp táp đen.
– Mặc vô. – Đại ra lệnh ngắn gọn.
Ba thằng nhóc nhìn bộ đồng phục như nhìn áo quan.
– Đại ca... – Kha Ghẻ nhăn nhó, cái mặt đầy mụn của nó méo xệch. – Em 16 tuổi rồi. Giờ anh bắt em mặc cái quần xanh này vô ngồi chung với mấy đứa nít ranh lớp 9... Kỳ lắm anh ơi.
– Kỳ cái gì? – Lý Ngọc lên tiếng, đẩy gọng kính. – Hồ sơ tao làm lại hết rồi. Giấy khai sinh tụi bây giảm xuống 2 tuổi. Giờ trên giấy tờ tụi bây mới 14 tuổi, học lớp 9 là đúng rồi.
Huy Lì, thằng cục súc nhất nhóm, lầm bầm: – Anh Đại, cho em theo anh Tuấn Voi đi bảo kê quán Bar đi. Em hứa em không quậy. Chứ đi học... chữ nó không vào đầu em đâu.
Trần Đại đập tay xuống bàn cái Rầm.
– CÂM HẾT!
Cả ba đứa im bặt, cúi gằm mặt.
Đại bước tới, nâng cằm Thái Sơn lên, nhìn thẳng vào mắt nó: – Tụi bây nghĩ làm giang hồ là sướng lắm hả? Là cầm mã tấu ra đường chém lộn là oai hả? – Đêm ở K13, tụi bây thấy rồi đó. Chết chóc, máu me, hôi thối. Tụi bây muốn cả đời sống chui nhủi, chết không ai nhặt xác như thằng Hải Phay à?
Đại dịu giọng xuống, nhưng ánh mắt vẫn kiên quyết: – Tao, anh Ngọc, anh Lâm, anh Tuấn... tụi tao đã lỡ nhúng chàm rồi, không rút chân ra được. Nhưng tụi bây còn trẻ. Tụi bây là tương lai của cái băng này. – Muốn làm đại ca thời nay thì phải có cái đầu. Phải biết tính toán, biết luật pháp, biết đối nhân xử thế. Nhìn anh Lý Ngọc mà học. Nó không cần động tay chân mà quản lý cả ngàn người, tiền vô như nước. Tụi bây muốn làm tướng hay làm tốt thí?
Thái Sơn cắn môi. Nó hiểu tấm lòng của đại ca. Nó nhìn hai thằng bạn, rồi gật đầu dứt khoát: – Em hiểu rồi đại ca. Tụi em sẽ đi học.
– Tốt. – Đại vỗ vai nó. – Nhiệm vụ của tụi bây là: Sáng đi học, tối về đây. – Tao không bắt tụi bây phải học giỏi nhất trường. Nhưng đứa nào trốn học, đứa nào bị đuổi học vì quậy phá... tao sẽ đích thân cắt gân chân đứa đó rồi đuổi về quê chăn vịt. Rõ chưa?
– Rõ! – Ba đứa đồng thanh hô, nhưng trong lòng thì ngao ngán tận cổ.
Đại ném cho mỗi đứa một xấp tiền lẻ: – Tiền ăn sáng và dằn túi. Nhớ kỹ lời tao dặn: Ẩn mình. Vào đó là học sinh, không phải giang hồ. Đứa nào lộ thân phận là em của Trần Đại thì coi chừng tao.
Hành trình học đường của đám Thái Sơn chính thức bắt đầu.
(Hết chương 28)




)