trầm cảm mẹ luôn

degiahamgaidep

Yếu sinh lý
ai cũng suy nghĩ như anh thì không ai trầm cảm hết kk
À, thì anh cũng từng được ông chú út dân du học bên Đức (đang làm việc bên đó) share thuốc trẩm cảm của chú, nhưng đc ba hôm anh bỏ luôn, mệt và đã ko ngủ lại càng ko ngủ đc. Rồi quay ra uống rượu, làm chỉ huy trưởng khu công nghiệp hồi đó , nhưng vẫn còn trẻ, cho đến lúc ...bị suýt chết liên tiếp 2 lần liên tiếp, đc ông bảo vệ công trường (CA tuột xích, đi cùng kè kè như vệ sỹ, vì khu công nghiệp dù nộp bảo kê vẫn lo) phóng xe gào lên, say rượu nên dừng xe quay lại ciwr ông ấy thì...xịch xịch xịch, con tàu hỏa vụt qua trước mặt , tai ko nghe gì đc luôn, vừa thoát thì phi xe qua thì....két két, rồi tiếng chửi : "ĐM mày, muốn chết à..." , một con xe container ko thùng chỉ có đầu kéo lao từ khu công nghiệp ra.
Bài học rút ra, tự hủy hoại bản thân là tự hại mình, hồi đó cũng chả có quái gì đến nã thế cơ, hồi đó chỉ vì mấy vụ mất vật tư và chống chọi với tụi bảo kê XH thâm thôi mà loạn lên.
Rồi cách đây 5 năm, đợt dịch, bố mất đột ngột, dịch, công việc vỡ, nợ ngập đầu, vk đòi ly hôn, con thì mới chưa tròn 1 tuổi. Đám tang bố còn một mình chống chọi với mấy thằng say nhân cơ hội phá hoại, một mình hẹn chiều chôn xong chấp hết, rồi vào từng nhà từng thằng với tuyên bố, 1-1 hòa, 1-2 là tao lãi, thích tao chém cả nhà chúng mày, bố tao chết, đừng có mượn rượu còn đòi đánh mẹ tao. Thế là thành đối cứng, chả sợ đếch gì, mình mà yếu là mình thiệt, người thân mình thiệt, rồi dần dần gỡ hết. Nợ thoát, công việc hồi lại, vk thì thích cứ bỏ, cũng chả lo sợ (giờ vẫn chưa ly hôn keke ) . Hãy luồn nghĩ, mình đáy cmnr thì em sẽ chả ngán bất cứ điều gì, chả phải hối tiếc gì cả, đến thằng vừa ra tù án giết người mình chơi đẹp thì cũng chả sợ gì nhau.
Tất nhiên là nói dễ hơn làm, cách anh thoát là luôn nghĩ, kiểu đéo gì cũng xuống đấy XH mẹ rồi, giờ chỉ có lên còn ko thì âm-nằm luôn, nằm luôn thì mẹ, con mình thiệt, khổ , một phần là con một (có cô em gái đi lấy ck, vk ck nó nhát như thỏ đế) , nên từ bé chưa bao giờ bỏ chạy hay lùi bước dù bị bắt nạt như nào. Nhưng thực sự nên suy nghĩ tích cực một cách quái đản như vậy mới sống đc, bố anh hồi còn sống vẫn nói:" Nếu giết mà được mày thì XH này ối đứa muốn giết mày", nê phải sống để đéo ngán đứa nào, ngay bố vợ anh tinh tướng thì nghĩ đơn giản thôi, đéo đến nữa, nhà có việc cũng đéo mượn đến- Thế cho đơn giản
 

meongoaio1990

Yếu sinh lý
Định xem bài trước đăng gì mà ko tìm thấy thông tin, bạn em mất sớm vậy và nếu mà lúc ra đi tâm ko được an, thì não sẽ mang một năng lượng lớn ở trạng thái kích thích, nên sẽ ảnh hưởng rất sâu đến những trường có cùng năng lượng, nhất là khi sống có cùng suy nghĩ chung. Muốn thoát được thì phải ko sống vì mình nữa. Mới mong đẩy lùi năn lượng đó. Viết vội chưa thèm đọc lại. Sai đâu mọi người bỏ qua
 

Bùi Châu Anh

Tao là gay
Chủ thớt
À, thì anh cũng từng được ông chú út dân du học bên Đức (đang làm việc bên đó) share thuốc trẩm cảm của chú, nhưng đc ba hôm anh bỏ luôn, mệt và đã ko ngủ lại càng ko ngủ đc. Rồi quay ra uống rượu, làm chỉ huy trưởng khu công nghiệp hồi đó , nhưng vẫn còn trẻ, cho đến lúc ...bị suýt chết liên tiếp 2 lần liên tiếp, đc ông bảo vệ công trường (CA tuột xích, đi cùng kè kè như vệ sỹ, vì khu công nghiệp dù nộp bảo kê vẫn lo) phóng xe gào lên, say rượu nên dừng xe quay lại ciwr ông ấy thì...xịch xịch xịch, con tàu hỏa vụt qua trước mặt , tai ko nghe gì đc luôn, vừa thoát thì phi xe qua thì....két két, rồi tiếng chửi : "ĐM mày, muốn chết à..." , một con xe container ko thùng chỉ có đầu kéo lao từ khu công nghiệp ra.
Bài học rút ra, tự hủy hoại bản thân là tự hại mình, hồi đó cũng chả có quái gì đến nã thế cơ, hồi đó chỉ vì mấy vụ mất vật tư và chống chọi với tụi bảo kê XH thâm thôi mà loạn lên.
Rồi cách đây 5 năm, đợt dịch, bố mất đột ngột, dịch, công việc vỡ, nợ ngập đầu, vk đòi ly hôn, con thì mới chưa tròn 1 tuổi. Đám tang bố còn một mình chống chọi với mấy thằng say nhân cơ hội phá hoại, một mình hẹn chiều chôn xong chấp hết, rồi vào từng nhà từng thằng với tuyên bố, 1-1 hòa, 1-2 là tao lãi, thích tao chém cả nhà chúng mày, bố tao chết, đừng có mượn rượu còn đòi đánh mẹ tao. Thế là thành đối cứng, chả sợ đếch gì, mình mà yếu là mình thiệt, người thân mình thiệt, rồi dần dần gỡ hết. Nợ thoát, công việc hồi lại, vk thì thích cứ bỏ, cũng chả lo sợ (giờ vẫn chưa ly hôn keke ) . Hãy luồn nghĩ, mình đáy cmnr thì em sẽ chả ngán bất cứ điều gì, chả phải hối tiếc gì cả, đến thằng vừa ra tù án giết người mình chơi đẹp thì cũng chả sợ gì nhau.
Tất nhiên là nói dễ hơn làm, cách anh thoát là luôn nghĩ, kiểu đéo gì cũng xuống đấy XH mẹ rồi, giờ chỉ có lên còn ko thì âm-nằm luôn, nằm luôn thì mẹ, con mình thiệt, khổ , một phần là con một (có cô em gái đi lấy ck, vk ck nó nhát như thỏ đế) , nên từ bé chưa bao giờ bỏ chạy hay lùi bước dù bị bắt nạt như nào. Nhưng thực sự nên suy nghĩ tích cực một cách quái đản như vậy mới sống đc, bố anh hồi còn sống vẫn nói:" Nếu giết mà được mày thì XH này ối đứa muốn giết mày", nê phải sống để đéo ngán đứa nào, ngay bố vợ anh tinh tướng thì nghĩ đơn giản thôi, đéo đến nữa, nhà có việc cũng đéo mượn đến- Thế cho đơn giản
sóng gió cuộc đời anh ngang phim, nma anh vượt qua rùi thì em chúc mừng anh nhé
 

Bùi Châu Anh

Tao là gay
Chủ thớt
Định xem bài trước đăng gì mà ko tìm thấy thông tin, bạn em mất sớm vậy và nếu mà lúc ra đi tâm ko được an, thì não sẽ mang một năng lượng lớn ở trạng thái kích thích, nên sẽ ảnh hưởng rất sâu đến những trường có cùng năng lượng, nhất là khi sống có cùng suy nghĩ chung. Muốn thoát được thì phải ko sống vì mình nữa. Mới mong đẩy lùi năn lượng đó. Viết vội chưa thèm đọc lại. Sai đâu mọi người bỏ qua
a vào nick em có bài cũ đó ạ
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo