Nên làm gì khi mẹ của người yêu phân biệt vùng miền ạ?

LeVanTung

Chim TO
E là nữ, người Thanh Hóa, 23 tuổi, đã tốt nghiệp đại học và đi dạy ở một trường tư nhân tại Hà Nội.
Ny bằng tuổi e, cũng học sư phạm và sống ở Hà Nội. Mẹ bạn thì là người Ninh Bình và lấy chồng người Hà Nội.
Bọn e yêu nhau từ năm 3 đại học. Ngay từ khi yêu nhau bạn cũng cho e biết về việc mẹ bạn k thích người Thanh Hóa nhưng lúc đấy chúng e k nghĩ ngợi gì nhiều và e nghĩ rằng một ngày nào đó bản thân mình có thể thay đổi được các nhìn của mẹ bạn.
Về bạn ny của e, bạn là con cả trong gia đình, cuộc sống cũng có nhiều khó khăn khi bố bạn mất từ khi bạn học cấp 3. Tuy cùng tuổi nhưng thông qua cách bạn đối xử với e, e biết bạn là một người đàn ông mà e có thể dựa dẫm vào.
Trước kia khi yêu e k nghĩ nhiều đến việc sau này sẽ lấy chồng hay gì cả. Một phần vì gia đình e trước kia k hạnh phúc và hiện tại e đã chứng kiên quá nhiều sự đổ vỡ trong hôn nhân. Nhưng bạn lúc nào cũng cho e biết rằng bạn thật sự muốn tiến đến tương lai lâu dài với e.
Bố e cũng mới mất cách đây nửa năm, điều này đã phần nào thay đổi suy nghĩ trong e về tầm quan trọng của người đàn ông trong gia đình, và rằng e cũng có ý định muốn lấy bạn làm chồng.
Khi đã gạt bỏ phần nào vấn đề về khoảng cách thì vẫn đề thực sự lại xuất phát từ mẹ của ny. Bạn ny cũng nhiều lần nói chuyện với mẹ về bọn e nhưng mẹ bạn luôn tỏ ra khó chịu và nhiều khi lại quay ra mắng mỏ bạn . Có lần, khi bạn bị ốm phải nằm viện, e đã đến thăm và gặp mẹ bạn, nhưng mẹ bạn tỏ ra k thích và thậm chí còn k muốn chào hỏi e chỉ vì e là người Thanh Hóa. Nhưng khi các bạn của ny đến thăm thì mẹ vẫn niềm nở. Thật ra còn có nhiều lần khác mẹ bạn tỏ ra k tôn trọng e nữa nhưng e k muốn nói ra ở đây.
Thực sự từ khi ra Hà Nội học tập và làm việc đến nay, e chưa bao giờ gặp phải tình huống bị kì thị vì gốc gác của mình. Và rằng với sự k tôn trọng đó của mẹ bạn, nếu còn cố gắng đến với nhau thì người chịu thiệt thòi sẽ là e.
E biết với hoàn cảnh như này, chuyện của chúng e cũng chẳng thể đi đến đâu cả. Nhưng nhiều khi nghĩ lại thấy 2 đứa cũng thật đáng thương làm sao.
Hiện tại chúng e cũng đã bắt đầu suy nghĩ cho tương lai của mình mà trong đó sẽ k có sự xuất hiện của đổi phương. E thì sẽ làm việc ở Hà Nội một thời gian nữa rồi về quê. Bạn ny e thì đang có ý định đi du học. Biết là xa mặt sẽ cách lòng những hiện tại vẫn yêu nhau và nghĩ đến cảnh sẽ chia lìa thì nó cứ dằn vặt vào đau đớn thế nào ấy.
E up câu chuyện của mình lên đây với mong muốn sẽ tiếp nhận thêm những góc nhìn từ mọi người để có thể đưa ra được lựa chọn tốt nhất cho bản thân ạ. Cảm ơn mọi người đã đọc ạ!
 

bvt0507

Yếu sinh lý
nếu anh chàng kia đủ tốt bạn hãy lấy anh ta và kéo anh ta gần bạn xa mẹ ck
 

datlaiman

Yếu sinh lý
E là nữ, người Thanh Hóa, 23 tuổi, đã tốt nghiệp đại học và đi dạy ở một trường tư nhân tại Hà Nội.
Ny bằng tuổi e, cũng học sư phạm và sống ở Hà Nội. Mẹ bạn thì là người Ninh Bình và lấy chồng người Hà Nội.
Bọn e yêu nhau từ năm 3 đại học. Ngay từ khi yêu nhau bạn cũng cho e biết về việc mẹ bạn k thích người Thanh Hóa nhưng lúc đấy chúng e k nghĩ ngợi gì nhiều và e nghĩ rằng một ngày nào đó bản thân mình có thể thay đổi được các nhìn của mẹ bạn.
Về bạn ny của e, bạn là con cả trong gia đình, cuộc sống cũng có nhiều khó khăn khi bố bạn mất từ khi bạn học cấp 3. Tuy cùng tuổi nhưng thông qua cách bạn đối xử với e, e biết bạn là một người đàn ông mà e có thể dựa dẫm vào.
Trước kia khi yêu e k nghĩ nhiều đến việc sau này sẽ lấy chồng hay gì cả. Một phần vì gia đình e trước kia k hạnh phúc và hiện tại e đã chứng kiên quá nhiều sự đổ vỡ trong hôn nhân. Nhưng bạn lúc nào cũng cho e biết rằng bạn thật sự muốn tiến đến tương lai lâu dài với e.
Bố e cũng mới mất cách đây nửa năm, điều này đã phần nào thay đổi suy nghĩ trong e về tầm quan trọng của người đàn ông trong gia đình, và rằng e cũng có ý định muốn lấy bạn làm chồng.
Khi đã gạt bỏ phần nào vấn đề về khoảng cách thì vẫn đề thực sự lại xuất phát từ mẹ của ny. Bạn ny cũng nhiều lần nói chuyện với mẹ về bọn e nhưng mẹ bạn luôn tỏ ra khó chịu và nhiều khi lại quay ra mắng mỏ bạn . Có lần, khi bạn bị ốm phải nằm viện, e đã đến thăm và gặp mẹ bạn, nhưng mẹ bạn tỏ ra k thích và thậm chí còn k muốn chào hỏi e chỉ vì e là người Thanh Hóa. Nhưng khi các bạn của ny đến thăm thì mẹ vẫn niềm nở. Thật ra còn có nhiều lần khác mẹ bạn tỏ ra k tôn trọng e nữa nhưng e k muốn nói ra ở đây.
Thực sự từ khi ra Hà Nội học tập và làm việc đến nay, e chưa bao giờ gặp phải tình huống bị kì thị vì gốc gác của mình. Và rằng với sự k tôn trọng đó của mẹ bạn, nếu còn cố gắng đến với nhau thì người chịu thiệt thòi sẽ là e.
E biết với hoàn cảnh như này, chuyện của chúng e cũng chẳng thể đi đến đâu cả. Nhưng nhiều khi nghĩ lại thấy 2 đứa cũng thật đáng thương làm sao.
Hiện tại chúng e cũng đã bắt đầu suy nghĩ cho tương lai của mình mà trong đó sẽ k có sự xuất hiện của đổi phương. E thì sẽ làm việc ở Hà Nội một thời gian nữa rồi về quê. Bạn ny e thì đang có ý định đi du học. Biết là xa mặt sẽ cách lòng những hiện tại vẫn yêu nhau và nghĩ đến cảnh sẽ chia lìa thì nó cứ dằn vặt vào đau đớn thế nào ấy.
E up câu chuyện của mình lên đây với mong muốn sẽ tiếp nhận thêm những góc nhìn từ mọi người để có thể đưa ra được lựa chọn tốt nhất cho bản thân ạ. Cảm ơn mọi người đã đọc ạ!
địt
 

tập cận chai

Tao là gay
cô phân biệt vùng miền là ko đúng, tnt chúng cháu là tiểu quốc, phải là cô kì thị quốc tịch chứ ko phải viền mùng nào ở đây cả
 

deophaitao

Yếu sinh lý
E là nữ, người Thanh Hóa, 23 tuổi, đã tốt nghiệp đại học và đi dạy ở một trường tư nhân tại Hà Nội.
Ny bằng tuổi e, cũng học sư phạm và sống ở Hà Nội. Mẹ bạn thì là người Ninh Bình và lấy chồng người Hà Nội.
Bọn e yêu nhau từ năm 3 đại học. Ngay từ khi yêu nhau bạn cũng cho e biết về việc mẹ bạn k thích người Thanh Hóa nhưng lúc đấy chúng e k nghĩ ngợi gì nhiều và e nghĩ rằng một ngày nào đó bản thân mình có thể thay đổi được các nhìn của mẹ bạn.
Về bạn ny của e, bạn là con cả trong gia đình, cuộc sống cũng có nhiều khó khăn khi bố bạn mất từ khi bạn học cấp 3. Tuy cùng tuổi nhưng thông qua cách bạn đối xử với e, e biết bạn là một người đàn ông mà e có thể dựa dẫm vào.
Trước kia khi yêu e k nghĩ nhiều đến việc sau này sẽ lấy chồng hay gì cả. Một phần vì gia đình e trước kia k hạnh phúc và hiện tại e đã chứng kiên quá nhiều sự đổ vỡ trong hôn nhân. Nhưng bạn lúc nào cũng cho e biết rằng bạn thật sự muốn tiến đến tương lai lâu dài với e.
Bố e cũng mới mất cách đây nửa năm, điều này đã phần nào thay đổi suy nghĩ trong e về tầm quan trọng của người đàn ông trong gia đình, và rằng e cũng có ý định muốn lấy bạn làm chồng.
Khi đã gạt bỏ phần nào vấn đề về khoảng cách thì vẫn đề thực sự lại xuất phát từ mẹ của ny. Bạn ny cũng nhiều lần nói chuyện với mẹ về bọn e nhưng mẹ bạn luôn tỏ ra khó chịu và nhiều khi lại quay ra mắng mỏ bạn . Có lần, khi bạn bị ốm phải nằm viện, e đã đến thăm và gặp mẹ bạn, nhưng mẹ bạn tỏ ra k thích và thậm chí còn k muốn chào hỏi e chỉ vì e là người Thanh Hóa. Nhưng khi các bạn của ny đến thăm thì mẹ vẫn niềm nở. Thật ra còn có nhiều lần khác mẹ bạn tỏ ra k tôn trọng e nữa nhưng e k muốn nói ra ở đây.
Thực sự từ khi ra Hà Nội học tập và làm việc đến nay, e chưa bao giờ gặp phải tình huống bị kì thị vì gốc gác của mình. Và rằng với sự k tôn trọng đó của mẹ bạn, nếu còn cố gắng đến với nhau thì người chịu thiệt thòi sẽ là e.
E biết với hoàn cảnh như này, chuyện của chúng e cũng chẳng thể đi đến đâu cả. Nhưng nhiều khi nghĩ lại thấy 2 đứa cũng thật đáng thương làm sao.
Hiện tại chúng e cũng đã bắt đầu suy nghĩ cho tương lai của mình mà trong đó sẽ k có sự xuất hiện của đổi phương. E thì sẽ làm việc ở Hà Nội một thời gian nữa rồi về quê. Bạn ny e thì đang có ý định đi du học. Biết là xa mặt sẽ cách lòng những hiện tại vẫn yêu nhau và nghĩ đến cảnh sẽ chia lìa thì nó cứ dằn vặt vào đau đớn thế nào ấy.
E up câu chuyện của mình lên đây với mong muốn sẽ tiếp nhận thêm những góc nhìn từ mọi người để có thể đưa ra được lựa chọn tốt nhất cho bản thân ạ. Cảm ơn mọi người đã đọc ạ!
Nói chung đã như thế thì nên dừng lại thôi em ơi, vì có thể hnay e chịu đựng được nhưng mai chắc gì chịu nổi, bây giờ nghĩ thì đau đớn nhưng sau này cưới nhau r đẻ con bị khinh ghét đéo có cái tình yêu nào cứu nổi đâu, r lúc đấy hỏng 1 lúc 3 đời, hỏng ko chỉ đời mình mà còn đời bố mẹ, đời con cũng bị ảnh hưởng, quyết định chỉ có thể ở bản thân em thôi, nếu đã quyết thì đừng hối hận
 

Tú Anh ak

Yếu sinh lý
Mình là nữ. Theo mình nghĩ yêu thì cứ yêu, đến đâu thì đến. Vì mình thấy nếu cách xa nhau thì còn nhiều thử thách lắm. Nên cũng ko cần phải lấy lòng ai làm gì. Miễn là ko làm gì sai. Biết có cưới nhau hay ko mà nghĩ chi cho mệt.
 

Damon90

Yếu sinh lý
Tất cả mọi vấn đề nếu được thì nên chia 2 cột ra so sánh để quyết định.

1. Tiếp tục, thì "buộc phải" chấp nhận sự kì thị của mẹ chồng, để đỡ sau này khó chịu căng thẳng thêm thì em phải thay đổi em, xuề xòa, mặc kệ, thế nào cũng được... mình làm việc của mình, mẹ nghĩ gì kệ mẹ. Mình thật tốt để mẹ thấy mẹ sai. Tóm lại phải gạt sự kì thị của mẹ chồng ra khỏi đầu. Cảnh giới bỏ ngoài tai đánh giá của người ngoài thì ai cũng cần nhưng luyện được ko dễ, nhất là tụi đàn bà {hug}

Còn nếu em nghĩ việc gì mình phải thế... thì thôi. Vì tính cách em nó ko phù hợp cách này.

2. Bỏ. Đã thấy ko làm được thì bỏ, đỡ mất thời gian. Biết sẽ khổ và ko đành lòng nhưng đời người ai chả vài lần. Ko sao cả. Em còn trẻ vãi. Anh quay lại tuổi em thì anh kiếm thêm 2 chục người yêu nữa mới lấy vợ.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo