Có ảnh Gạ mấy ngày tối qua cũng đụ được chị dâu họ.

Melontea1234

Yếu sinh lý
đm chúng mày lắm nữa, cho dù là truyện thật hay nó sáng tác thì chúng mày cũng dán mắt vào đọc không sót chữ nào, thật hay giả chúng mày cũng có đc húp chị dâu nó đéo đâu mà phân tích này nọ, đọc truyện sex giải trí thì bớt suy đoán đi cho nó đúng chất giải trí. Cho dù là nó quay tay ra bài nó cũng mất công viết cho chúng mày đọc, chúng mày mất cái lồn gì đâu mà chửi nó?
 

2222222

Yếu sinh lý
Tiếp ...

Hai ngày sau, tức là chiều 29 Tết.

Tao cố tình không nhắn gì thêm, cũng không lên nhà chị luôn. Cứ giả vờ bận rộn: đi chợ Tết với mẹ, đi nhậu nhẹ với mấy thằng bạn, đi câu cá buổi sáng. Nhưng thật ra đầu óc tao lúc nào cũng nghĩ tới cái tin nhắn cuối cùng của chị: “nếu mày không lên, tao lại thấy thiếu thiếu”.

Càng cố tránh, càng thấy nhớ. Nhớ cái cách chị cười nhạt, nhớ cái lúc chị để tay tao chạm lâu hơn bình thường, nhớ cả cái ánh mắt chị nhìn tao như kiểu vừa giận vừa… không nỡ đuổi.

Tối đó, khoảng 8h30, điện thoại rung.

Chị nhắn:

“Anh mày vừa gọi. Bảo mai bay về, trưa mai tới nơi.”

Tao đọc xong mà tim hơi hẫng. Mai về rồi, thế là hết cửa gặp riêng. Tao rep lại:

“Vậy Tết này chị bận rồi ha.”

Chị rep nhanh hơn bình thường:

“Ừ. Bận lắm. Chuẩn bị đón chồng con.”

Tao thấy câu đó có mùi châm chọc, kiểu cố tình nói để tao ghen. Tao nhây lại:

“Chị chuẩn bị đón anh yêu thì em về nhà nằm xem tivi cho lành. Không làm phiền.”

Chị im lặng 5 phút. Tao tưởng chị giận rồi bỏ luôn. Nhưng rồi tin nhắn hiện lên:

“Mày… đang ở đâu?”

Tao: “Đang ở nhà. Sao chị?”

Chị: “Chị đang cho thằng cu tắm. Xong rồi nó ngủ luôn chắc.”

Tao biết ngay chị đang vòng vo. Tao đánh liều:

“Chị muốn em qua chơi với thằng cu hả?”

Chị: “Không. Thằng cu ngủ rồi.”

Rồi chị nhắn thêm một câu, làm tao suýt làm rơi điện thoại:

“Nhưng chị chưa ngủ.”

Tao đọc đi đọc lại hai lần mới tin nổi. Chị đang mở đường cho tao vào.

Tao rep:

“Em qua được không? Hay để mai anh về rồi tính sau?”

Chị: “Mai anh về thì hết cửa. Giờ qua thì… qua nhanh thôi.”

Tao không chờ thêm, mặc cái áo khoác mỏng, đội mũ lưỡi trai, phóng xe vòng đường sau để tránh mấy thằng bạn hay ngồi vỉa hè ngó. Đến ngõ sau nhà chị, cổng hé mở sẵn. Tao dắt xe vô, chị đứng trong bóng tối bếp, mặc cái áo thun rộng cũ với quần short ngủ, tóc ướt vì vừa tắm xong, mùi xà bông thoang thoảng.

Chị nhìn tao, giọng nhỏ:

“Vào nhanh. Đừng để ai thấy.”

Tao đẩy xe vào góc khuất, chị khóa cổng lại. Hai đứa đi thẳng vô bếp. Thằng cu đã ngủ, nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay và tiếng tim tao đập thình thịch.

Chị đứng dựa quầy bếp, tay khoanh lại, không nhìn thẳng vào tao:

“Mày đến rồi thì… ngồi đi.”

Tao kéo ghế ngồi xuống, cố tình ngồi gần chị:

“Chị gọi em qua làm gì? Đón anh yêu mai về mà còn rảnh nhắn em hả?”

Chị hừ nhẹ:

“Đừng có nhắc anh mày. Tao đang bực.”

Tao cười khẩy:

“Bực gì? Bực vì mai anh về nên không được gặp em nữa hả?”

Chị lườm cháy mặt:

“Mày tự tin ghê ha.”

Tao nhún vai:

“Thì chị nhắn ‘thiếu thiếu’ đó. Em nghe xong là biết chị nhớ em rồi.”

Chị đỏ mặt, quay đi chỗ khác:

“Tao chỉ… chỉ hỏi thăm thôi. Mày đừng có tưởng bở.”

Tao đứng dậy, bước lại gần chị, đứng sát sau lưng, không chạm vào nhưng đủ để chị cảm nhận được hơi thở tao:

“Vậy giờ em ở đây rồi. Chị muốn hỏi gì thì hỏi đi.”

Chị im lặng một lúc lâu. Rồi chị quay lại, nhìn thẳng vào mắt tao, giọng run run:

“Mày… có thật sự không đi cave mấy hôm nay không?”

Tao gật đầu:

“Thật. Em nói rồi mà.”

Chị cắn môi:

“Tao không tin. Đàn ông tụi mày… đứa nào chả vậy.”

Tao đưa tay vuốt nhẹ tóc chị, chị không né:

“Vậy chị kiểm tra đi. Em để chị kiểm tra.”

Chị lườm:

“Kiểm tra kiểu gì?”

Tao cúi xuống, thì thầm sát tai chị:

“Kiểu như… chị sờ thử xem em có ‘dính’ ai không. Hay chị muốn em chứng minh bằng cách khác?”

Mặt chị đỏ bừng, chị đẩy nhẹ ngực tao:

“Mày bệnh thật rồi. Tao gọi mày qua không phải để… để làm bậy.”

Tao cười:

“Vậy chị gọi em qua làm gì?”

Chị im lặng, mắt long lanh. Rồi chị nói nhỏ, như tự nói với chính mình:

“Tao không biết nữa… Tao chỉ biết là mấy hôm nay tao thấy trống trải vãi. Anh mày gọi về thì tao chỉ muốn cúp máy. Còn mày… mày không nhắn là tao lại ngồi nhìn điện thoại hoài.”

Tao ôm nhẹ eo chị từ phía sau, không mạnh, chỉ đủ để chị cảm nhận:

“Vậy để em lấp chỗ trống cho chị nhé. Chỉ ôm thôi, không làm gì đâu.”

Chị thở dài, nhưng không đẩy tao ra. Chị để yên cho tao ôm, đầu hơi ngả ra sau tựa vào vai tao.

Hai đứa đứng im như vậy khá lâu. Tao hít nhẹ mùi tóc chị, mùi xà bông lẫn mùi da thịt thật sự. Con cặc tao cứng lên, dí nhẹ vào mông chị qua lớp quần. Chị giật mình, nhưng vẫn không đẩy ra.

Chị thì thầm:

“Mày… đừng có dí sát quá. Tao sợ.”

Tao hôn nhẹ lên gáy chị:

“Em biết. Em dừng nếu chị muốn.”

Chị không nói gì thêm, chỉ nắm tay tao đang ôm eo chị, siết nhẹ. Như kiểu vừa muốn đẩy ra, vừa không nỡ.

Một lúc sau, chị quay lại, nhìn tao:

“Mày về đi. Muộn rồi. Mai anh mày về, tao không muốn lộn xộn.”

Tao gật đầu, buông chị ra:

“Ừ. Em về. Chúc chị đón năm mới vui vẻ bên anh yêu.”

Chị lườm:

“Mày nói sao mà nghe cay thế.”

Tao nháy mắt:

“Tại em ghen thôi.”

Chị không đáp, chỉ đi ra mở cổng sau cho tao. Trước khi đi, tao quay lại:

“Chị ơi.”

“Hử?”

“Nếu mai anh về mà chị vẫn thấy thiếu thiếu… thì nhắn em nhé.”

Chị khẽ cười, giọng nhỏ:

“Cút đi. Tao không nhắn đâu.”

Nhưng tao biết, cái nụ cười đó là chị đang nói dối.

Tao về nhà, nằm trên giường mà đầu óc vẫn toàn hình ảnh chị đứng trong bếp, tóc ướt, áo thun mỏng, để tao ôm từ sau. Tết này… chắc chắn sẽ còn nhiều chuyện xảy ra lắm.
Xạo quá, 29 tết đéo gì chớ
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo