T năm nay 34t , học xong cấp 3 t đi làm luôn dù rất muốn học đại học nhưng hoàn cảnh khó khăn. 18t t lăn lộn làm đủ việc kiếm tiền , nhân viên bán hàng , bốc vác , bán thuê đồng hồ , dọn dẹp công trình , nhân viên bưng bê nhà hàng, giao hàng ctv bán sữa , ... hàng tháng gửi 1 chút về cho gia đình và cho đứa e tiền đi học . Làm 8 năm t tích đc 1 khoản , sau đó t khởi nghiệp vay mượn 1 chút làm quán net , mới đầu cũng ổn t tham mở thêm quán ăn nhỏ , nhưng lợi nhuận đâu có như đếm cua trong lỗ , vài năm trc t thua lỗ , nhượng lại quán và vẫn lỗ hơn 100tr tiền vay bạn bè . Thất nghiệp 3 tháng ở nhà là 3 tháng khốn khổ nhất cuộc đời t . Sáng mở mắt ra là ông bà cằn nhằn t k đi làm , ăn hại , nói thẳng mặt luôn . Lúc đó t gần như mất phương hướng , lắm lúc nghĩ bỏ xứ đi , lắm lúc đêm xuống tuyệt vọng muốn chết . Rồi sau đó t xin đi làm cty may mặc , tháng 7-8tr , sáng đi tối về , công việc k quá vất vả , sau quãng tgian tuổi trẻ vội vã vật lộn , giờ đây t gần như mất nhiệt huyết kiếm tiền . Tháng t đưa ông bà 3tr còn đâu t dành trả nợ . Vậy mà gần tết ông bà chửi t bất tài vô dụng , xem nhà ngta đi tây đi tàu tháng gửi 50-60tr , 1 ng làm nuôi cả nhà , 34t đầu lương 1 mẩu vợ con k có , k biết suy nghĩ , k bằng sucvat . T buồn chẳng muốn nói lủi thủi vào phòng . T cx đâu có muốn ở yên 1 chỗ tháng 8tr đâu mà t vẫn còn nợ hơn 100tr , t sợ t bắt đầu là lại thất bại như lần trước . 34t đi xin việc ngta k nhận nên t k dám nghỉ chõi đang làm k dám mơ mộng nhảy việc . Nhưng cứ sống mãi như này t k chịu nổi



