34 tuổi lương 8 triệu t là thằng thất bại, vô dụng sucvat

meomeooi

Yếu sinh lý
T năm nay 34t , học xong cấp 3 t đi làm luôn dù rất muốn học đại học nhưng hoàn cảnh khó khăn. 18t t lăn lộn làm đủ việc kiếm tiền , nhân viên bán hàng , bốc vác , bán thuê đồng hồ , dọn dẹp công trình , nhân viên bưng bê nhà hàng, giao hàng ctv bán sữa , ... hàng tháng gửi 1 chút về cho gia đình và cho đứa e tiền đi học . Làm 8 năm t tích đc 1 khoản , sau đó t khởi nghiệp vay mượn 1 chút làm quán net , mới đầu cũng ổn t tham mở thêm quán ăn nhỏ , nhưng lợi nhuận đâu có như đếm cua trong lỗ , vài năm trc t thua lỗ , nhượng lại quán và vẫn lỗ hơn 100tr tiền vay bạn bè . Thất nghiệp 3 tháng ở nhà là 3 tháng khốn khổ nhất cuộc đời t . Sáng mở mắt ra là ông bà cằn nhằn t k đi làm , ăn hại , nói thẳng mặt luôn . Lúc đó t gần như mất phương hướng , lắm lúc nghĩ bỏ xứ đi , lắm lúc đêm xuống tuyệt vọng muốn chết . Rồi sau đó t xin đi làm cty may mặc , tháng 7-8tr , sáng đi tối về , công việc k quá vất vả , sau quãng tgian tuổi trẻ vội vã vật lộn , giờ đây t gần như mất nhiệt huyết kiếm tiền . Tháng t đưa ông bà 3tr còn đâu t dành trả nợ . Vậy mà gần tết ông bà chửi t bất tài vô dụng , xem nhà ngta đi tây đi tàu tháng gửi 50-60tr , 1 ng làm nuôi cả nhà , 34t đầu lương 1 mẩu vợ con k có , k biết suy nghĩ , k bằng sucvat . T buồn chẳng muốn nói lủi thủi vào phòng . T cx đâu có muốn ở yên 1 chỗ tháng 8tr đâu mà t vẫn còn nợ hơn 100tr , t sợ t bắt đầu là lại thất bại như lần trước . 34t đi xin việc ngta k nhận nên t k dám nghỉ chõi đang làm k dám mơ mộng nhảy việc . Nhưng cứ sống mãi như này t k chịu nổi
 

caubechimto9x

Yếu sinh lý
T năm nay 34t , học xong cấp 3 t đi làm luôn dù rất muốn học đại học nhưng hoàn cảnh khó khăn. 18t t lăn lộn làm đủ việc kiếm tiền , nhân viên bán hàng , bốc vác , bán thuê đồng hồ , dọn dẹp công trình , nhân viên bưng bê nhà hàng, giao hàng ctv bán sữa , ... hàng tháng gửi 1 chút về cho gia đình và cho đứa e tiền đi học . Làm 8 năm t tích đc 1 khoản , sau đó t khởi nghiệp vay mượn 1 chút làm quán net , mới đầu cũng ổn t tham mở thêm quán ăn nhỏ , nhưng lợi nhuận đâu có như đếm cua trong lỗ , vài năm trc t thua lỗ , nhượng lại quán và vẫn lỗ hơn 100tr tiền vay bạn bè . Thất nghiệp 3 tháng ở nhà là 3 tháng khốn khổ nhất cuộc đời t . Sáng mở mắt ra là ông bà cằn nhằn t k đi làm , ăn hại , nói thẳng mặt luôn . Lúc đó t gần như mất phương hướng , lắm lúc nghĩ bỏ xứ đi , lắm lúc đêm xuống tuyệt vọng muốn chết . Rồi sau đó t xin đi làm cty may mặc , tháng 7-8tr , sáng đi tối về , công việc k quá vất vả , sau quãng tgian tuổi trẻ vội vã vật lộn , giờ đây t gần như mất nhiệt huyết kiếm tiền . Tháng t đưa ông bà 3tr còn đâu t dành trả nợ . Vậy mà gần tết ông bà chửi t bất tài vô dụng , xem nhà ngta đi tây đi tàu tháng gửi 50-60tr , 1 ng làm nuôi cả nhà , 34t đầu lương 1 mẩu vợ con k có , k biết suy nghĩ , k bằng sucvat . T buồn chẳng muốn nói lủi thủi vào phòng . T cx đâu có muốn ở yên 1 chỗ tháng 8tr đâu mà t vẫn còn nợ hơn 100tr , t sợ t bắt đầu là lại thất bại như lần trước . 34t đi xin việc ngta k nhận nên t k dám nghỉ chõi đang làm k dám mơ mộng nhảy việc . Nhưng cứ sống mãi như này t k chịu nổi

Ông bà chửi chuẩn mẹ nó rồi.
Tao 36t lương 40tr sau thuế, chưa kể thêm thắt mà còn thấy nản đây
 

80percentxaloi

Yếu sinh lý
T năm nay 34t , học xong cấp 3 t đi làm luôn dù rất muốn học đại học nhưng hoàn cảnh khó khăn. 18t t lăn lộn làm đủ việc kiếm tiền , nhân viên bán hàng , bốc vác , bán thuê đồng hồ , dọn dẹp công trình , nhân viên bưng bê nhà hàng, giao hàng ctv bán sữa , ... hàng tháng gửi 1 chút về cho gia đình và cho đứa e tiền đi học . Làm 8 năm t tích đc 1 khoản , sau đó t khởi nghiệp vay mượn 1 chút làm quán net , mới đầu cũng ổn t tham mở thêm quán ăn nhỏ , nhưng lợi nhuận đâu có như đếm cua trong lỗ , vài năm trc t thua lỗ , nhượng lại quán và vẫn lỗ hơn 100tr tiền vay bạn bè . Thất nghiệp 3 tháng ở nhà là 3 tháng khốn khổ nhất cuộc đời t . Sáng mở mắt ra là ông bà cằn nhằn t k đi làm , ăn hại , nói thẳng mặt luôn . Lúc đó t gần như mất phương hướng , lắm lúc nghĩ bỏ xứ đi , lắm lúc đêm xuống tuyệt vọng muốn chết . Rồi sau đó t xin đi làm cty may mặc , tháng 7-8tr , sáng đi tối về , công việc k quá vất vả , sau quãng tgian tuổi trẻ vội vã vật lộn , giờ đây t gần như mất nhiệt huyết kiếm tiền . Tháng t đưa ông bà 3tr còn đâu t dành trả nợ . Vậy mà gần tết ông bà chửi t bất tài vô dụng , xem nhà ngta đi tây đi tàu tháng gửi 50-60tr , 1 ng làm nuôi cả nhà , 34t đầu lương 1 mẩu vợ con k có , k biết suy nghĩ , k bằng sucvat . T buồn chẳng muốn nói lủi thủi vào phòng . T cx đâu có muốn ở yên 1 chỗ tháng 8tr đâu mà t vẫn còn nợ hơn 100tr , t sợ t bắt đầu là lại thất bại như lần trước . 34t đi xin việc ngta k nhận nên t k dám nghỉ chõi đang làm k dám mơ mộng nhảy việc . Nhưng cứ sống mãi như này t k chịu nổi
Đồng cảm với a, a hơn tuổi nên e cũng chả biết khuyên gì, thôi cố lên a nhé. Đức năng thắng số mà
 

hungkeen

Yếu sinh lý
May tay nghề cao vào việt mỹ với max pot toàn 18 20 củ. M làm loz gì có 8 củ
 

meomeooi

Yếu sinh lý
Chủ thớt
T k có bằng đại học , đi xin việc lúc đó 30t nên chỉ xin đc cv làm trong xưởng thôi , xin vào mấy cty điện tử của nhật cno k nhận , t đi khắp kcn xin r đó
 

meomeooi

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Giờ cái gì cũng lên giá , 8tr so với 10 năm trc chắc x2
 

mr_pheo

Yếu sinh lý
Đàn ông kể cũng khổ, gánh nặng cơm áo gạo tiền. Xã hội lấy nghề nghiệp và thu nhập làm thước đo giá trị của đàn ông. Mỗi người một hoàn cảnh, một cuộc sống, quan trọng nhất là sức khỏe, thớt suy nghĩ tích cực lên kệ miệng đời, biết rằng bị người ngoài xã hội coi thường còn đỡ tủi hơn nhiều là người thân, nếu thấy tự con đường nào tự kinh doanh lại mà an toàn thì cứ mạnh dạn mà làm
 

Lilquaytay

Yếu sinh lý
T năm nay 34t , học xong cấp 3 t đi làm luôn dù rất muốn học đại học nhưng hoàn cảnh khó khăn. 18t t lăn lộn làm đủ việc kiếm tiền , nhân viên bán hàng , bốc vác , bán thuê đồng hồ , dọn dẹp công trình , nhân viên bưng bê nhà hàng, giao hàng ctv bán sữa , ... hàng tháng gửi 1 chút về cho gia đình và cho đứa e tiền đi học . Làm 8 năm t tích đc 1 khoản , sau đó t khởi nghiệp vay mượn 1 chút làm quán net , mới đầu cũng ổn t tham mở thêm quán ăn nhỏ , nhưng lợi nhuận đâu có như đếm cua trong lỗ , vài năm trc t thua lỗ , nhượng lại quán và vẫn lỗ hơn 100tr tiền vay bạn bè . Thất nghiệp 3 tháng ở nhà là 3 tháng khốn khổ nhất cuộc đời t . Sáng mở mắt ra là ông bà cằn nhằn t k đi làm , ăn hại , nói thẳng mặt luôn . Lúc đó t gần như mất phương hướng , lắm lúc nghĩ bỏ xứ đi , lắm lúc đêm xuống tuyệt vọng muốn chết . Rồi sau đó t xin đi làm cty may mặc , tháng 7-8tr , sáng đi tối về , công việc k quá vất vả , sau quãng tgian tuổi trẻ vội vã vật lộn , giờ đây t gần như mất nhiệt huyết kiếm tiền . Tháng t đưa ông bà 3tr còn đâu t dành trả nợ . Vậy mà gần tết ông bà chửi t bất tài vô dụng , xem nhà ngta đi tây đi tàu tháng gửi 50-60tr , 1 ng làm nuôi cả nhà , 34t đầu lương 1 mẩu vợ con k có , k biết suy nghĩ , k bằng sucvat . T buồn chẳng muốn nói lủi thủi vào phòng . T cx đâu có muốn ở yên 1 chỗ tháng 8tr đâu mà t vẫn còn nợ hơn 100tr , t sợ t bắt đầu là lại thất bại như lần trước . 34t đi xin việc ngta k nhận nên t k dám nghỉ chõi đang làm k dám mơ mộng nhảy việc . Nhưng cứ sống mãi như này t k chịu nổi
Có éo gì mà phải buồn . Thử thách trong đời thôi . Mày làm đâu thì cứ cố gắng vững chân mà đi . Éo ăn bám ông bà đã là 1 thành công rồi
 

cobacgao

Tao là gay
Vấn đề là cái não mày hiện tại đéo thể hơn. Nhưng lúc như thế này đừng tính chuyện kiếm thêm được thu nhập. Sống chậm lại, vẫn làm từng đó lương với từng đó thời gian, cố gắng giữ sức khỏe để học thêm 1 kĩ năng hay 1 nghề nào đó có tiềm năng thu nhập cao hơn. Não đéo đủ thì đéo vùng vẫy được đâu, dễ chán nản lắm. Muốn khá và giàu thì nhớ 1 câu duy nhất thôi: PHẢI LÀM CHỦ
 

Thần Điêu

Yếu sinh lý
T năm nay 34t , học xong cấp 3 t đi làm luôn dù rất muốn học đại học nhưng hoàn cảnh khó khăn. 18t t lăn lộn làm đủ việc kiếm tiền , nhân viên bán hàng , bốc vác , bán thuê đồng hồ , dọn dẹp công trình , nhân viên bưng bê nhà hàng, giao hàng ctv bán sữa , ... hàng tháng gửi 1 chút về cho gia đình và cho đứa e tiền đi học . Làm 8 năm t tích đc 1 khoản , sau đó t khởi nghiệp vay mượn 1 chút làm quán net , mới đầu cũng ổn t tham mở thêm quán ăn nhỏ , nhưng lợi nhuận đâu có như đếm cua trong lỗ , vài năm trc t thua lỗ , nhượng lại quán và vẫn lỗ hơn 100tr tiền vay bạn bè . Thất nghiệp 3 tháng ở nhà là 3 tháng khốn khổ nhất cuộc đời t . Sáng mở mắt ra là ông bà cằn nhằn t k đi làm , ăn hại , nói thẳng mặt luôn . Lúc đó t gần như mất phương hướng , lắm lúc nghĩ bỏ xứ đi , lắm lúc đêm xuống tuyệt vọng muốn chết . Rồi sau đó t xin đi làm cty may mặc , tháng 7-8tr , sáng đi tối về , công việc k quá vất vả , sau quãng tgian tuổi trẻ vội vã vật lộn , giờ đây t gần như mất nhiệt huyết kiếm tiền . Tháng t đưa ông bà 3tr còn đâu t dành trả nợ . Vậy mà gần tết ông bà chửi t bất tài vô dụng , xem nhà ngta đi tây đi tàu tháng gửi 50-60tr , 1 ng làm nuôi cả nhà , 34t đầu lương 1 mẩu vợ con k có , k biết suy nghĩ , k bằng sucvat . T buồn chẳng muốn nói lủi thủi vào phòng . T cx đâu có muốn ở yên 1 chỗ tháng 8tr đâu mà t vẫn còn nợ hơn 100tr , t sợ t bắt đầu là lại thất bại như lần trước . 34t đi xin việc ngta k nhận nên t k dám nghỉ chõi đang làm k dám mơ mộng nhảy việc . Nhưng cứ sống mãi như này t k chịu nổi
34t còn sức mà lại chọn công việc nhàn thì lấy lồn đâu ra mà gỡ. Làm may thì phải tăng ca ác, công nhân may chỗ t lương đbh dưới 12tr. Loser vcl
 

meomeooi

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Thật sự đầu óc t bây giờ trống rỗng, k nghĩ đc gì hết , t k dám bắt đầu , t sợ cảm giác thất bại 1 lần nữa
 
T năm nay 34t , học xong cấp 3 t đi làm luôn dù rất muốn học đại học nhưng hoàn cảnh khó khăn. 18t t lăn lộn làm đủ việc kiếm tiền , nhân viên bán hàng , bốc vác , bán thuê đồng hồ , dọn dẹp công trình , nhân viên bưng bê nhà hàng, giao hàng ctv bán sữa , ... hàng tháng gửi 1 chút về cho gia đình và cho đứa e tiền đi học . Làm 8 năm t tích đc 1 khoản , sau đó t khởi nghiệp vay mượn 1 chút làm quán net , mới đầu cũng ổn t tham mở thêm quán ăn nhỏ , nhưng lợi nhuận đâu có như đếm cua trong lỗ , vài năm trc t thua lỗ , nhượng lại quán và vẫn lỗ hơn 100tr tiền vay bạn bè . Thất nghiệp 3 tháng ở nhà là 3 tháng khốn khổ nhất cuộc đời t . Sáng mở mắt ra là ông bà cằn nhằn t k đi làm , ăn hại , nói thẳng mặt luôn . Lúc đó t gần như mất phương hướng , lắm lúc nghĩ bỏ xứ đi , lắm lúc đêm xuống tuyệt vọng muốn chết . Rồi sau đó t xin đi làm cty may mặc , tháng 7-8tr , sáng đi tối về , công việc k quá vất vả , sau quãng tgian tuổi trẻ vội vã vật lộn , giờ đây t gần như mất nhiệt huyết kiếm tiền . Tháng t đưa ông bà 3tr còn đâu t dành trả nợ . Vậy mà gần tết ông bà chửi t bất tài vô dụng , xem nhà ngta đi tây đi tàu tháng gửi 50-60tr , 1 ng làm nuôi cả nhà , 34t đầu lương 1 mẩu vợ con k có , k biết suy nghĩ , k bằng sucvat . T buồn chẳng muốn nói lủi thủi vào phòng . T cx đâu có muốn ở yên 1 chỗ tháng 8tr đâu mà t vẫn còn nợ hơn 100tr , t sợ t bắt đầu là lại thất bại như lần trước . 34t đi xin việc ngta k nhận nên t k dám nghỉ chõi đang làm k dám mơ mộng nhảy việc . Nhưng cứ sống mãi như này t k chịu nổi
Mày ở đâu?
Mày chưa lập gia đình thì mày sang HN chạy ship cũng đc 15tr/tháng, chạy 1 thời gian đi học cái nghề như điện lạnh, bếp, sửa laptop điện thoại
Kém với có tuổi thì chấp nhận làm thuê vất vả
Trc mắt báo hiếu obg đã rồi vợ con tính sau
Nếu kiếm đc việc kỹ thuật kcn thì k thiếu gái
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo